Chúng tôi là giáo viên

  • Home
  • Chúng tôi là giáo viên

Chúng tôi là giáo viên Chia sẻ kinh nghiệm và kiến thức giáo dục

NỖI NIỀM TÂM TƯ…Tối 17/11 vào lúc hơn 20h, trên VTV1 có Chương trình "Thay lời tri ân 2019". Vốn là một cựu giáo chức, t...
20/11/2019

NỖI NIỀM TÂM TƯ…
Tối 17/11 vào lúc hơn 20h, trên VTV1 có Chương trình "Thay lời tri ân 2019". Vốn là một cựu giáo chức, tôi cũng quan tâm xem Nhà đài có món gì hay…

Nhà đài nói: “Tôn sư trọng đạo là truyền thống nhân văn tốt đẹp của dân tộc ta từ ngàn đời xưa đến nay. Nhân kỷ niệm 37 năm Ngày Nhà giáo Việt Nam (20/11/1982 - 20/11/2019), Bộ Giáo dục và Đào tạo, Công đoàn giáo dục Việt Nam phối hợp với Đài Truyền hình Việt Nam tổ chức chương trình Thay lời tri ân năm 2019 với chủ đề "Thầm lặng" để tôn vinh, tri ân các nhà giáo đã và đang thầm lặng vượt khó, cống hiến và thầm lặng hy sinh đóng góp cho sự nghiệp trồng người”…

Thú thực tôi xem được hết câu chuyện của cô giáo Khoàng Hà Pơ, thì không thể xem thêm được nữa. Câu chuyện cô giáo Hà Pơ cứ ám ảnh tôi cho mãi tới hôm nay, mà buộc lòng tôi phải viết ra để nhẹ lòng.

Theo phóng sự của VTV1 thì Hà Pơ, người Hà Nhì, là cô giáo Mầm non, ở điểm trường Huổi Lính A, Lai Châu, nơi có vài chục hộ dân; cô ở đó dạy dỗ hơn chục cháu từ 3 đến 5 tuổi…. Được hơn một năm thì cô nghỉ sinh con, khi con được 6 tháng, cô gửi con ở quê cho bố mẹ và chồng nuôi. Quê ở xa hơn 300km. Nay con 2 tuổi rồi, cô mới về thăm con được 2 lần. Lớp học cũng là nơi cô ở, là cái lán trống huơ trống huếch, bơ vơ, hẻo lánh bên đồi. Cô phải vào rừng kiếm măng, rau rừng về nấu cho lũ trẻ và cho cô ăn. Cô nói mỗi khi lủi thủi ăn một mình, nhớ chồng con là nước mắt chan cơm… Ở đây điện thoại mất sóng cũng không nói chuyện được với chồng con. Thế là Cô ở đây đã ba năm rồi. Bà con dân bản làm đơn mong cô ở lại tiếp…MC hỏi, cô có thể ở tiếp bao lâu nữa? Cô bảo, 4 -5 năm nữa… MC lại hỏi, động lực nào khiến cô tiếp tục cống hiến… Cô bảo, tất cả vì học sinh…

Câu chuyện của Cô Hà Pơ gây ra nhiều cảm xúc và suy nghĩ cho những ai có lòng đồng cảm vơi Cô.

1. Liệu ta có nhẫn tâm không?
Nghe chuyên của Hà Pơ, ta liên tưởng đến bài thơ VÚ EM của Tố Hữu:

Nàng gửi con về nương xóm cũ
Nghẹn ngào trở lại đẩy xe nôi
Rồi từ hôm ấy, ôm con chủ
Trong cánh tay êm, luống ngậm ngùi…

Liệu chúng ta có chạnh lòng khi thấy một người mẹ trẻ, bỏ chồng và con thơ ơ quê xa 300km và hy sinh cả bản thân mình để bám trụ ở điểm trường hẻo lánh, heo hút nơi rừng sâu, đã 3 năm rồi, lại thêm 4-5 năm nữa?

Đặt mình vào hoàn cảnh đó, ta có chấp nhận không?

Anh Vũ Đức Đam, anh Phùng Xuân Nhạ và quý vị có mặt trong Hội trường nghe xong câu chuyện của cô Hà Pơ thấy thế nào? Liệu có quý vị nào khuyên con cháu “Học tập làm theo” tấm gương hy sinh đó không?

Chiến tranh đã lùi xa. Đất nước hòa bình, làm sao giúp người dân có gia đình hạnh phúc. Có cần khuyến khích dân ta phải hy sinh như vậy mãi không? Cũng nên biết rằng, nhiều người dân thật thà, ngây thơ, quá tốt, thấy xã hội tuyên dương, yêu cầu, họ cũng sẵn sàng hy sinh… Nhưng có nên lợi dụng mãi những người tốt, “xui” họ tiếp tục hy sinh như vậy không?

2. Cô giáo “Tất cả vì học sinh”, sao tất cả xã hội không vì cô giáo?

- Cái Chi bộ, Chính quyền thôn, bản đó, các đoàn thể của xã đó chết hết rồi sao, mà không xúm vào làm một lán cho lớp học, cho cô giáo tươm tất, kín đáo một chút?

- Cha mẹ trẻ chỉ biết vứt con cho cô giáo thôi sao? Mỗi ngày phải cắt cử nhau một người đem đồ ăn, đem củi lên nấu ăn cho bọn trẻ và cô giáo chứ?

- Phòng giáo dục, Sở giáo dục, Bộ giáo dục tuyên dương xong, phát cái Giấy khen là phủi tay à? Sao không kêu gọi các đại gia, các quan chức thừa tiền xây giúp cái lớp học và giúp cô giáo đỡ vất vả?

- Các nhà Quản lý giáo dục phải nghĩ ra chính sách gì “Vì những người giáo viên” chịu nhiều hy sinh như vậy chứ? Sau 3 năm cô hoàn thành tốt nhiệm vụ thì được chuyển về gần nhà chứ? Hay địa phương cấp đất làm nhà, nương rẫy, tạo công việc, mời chồng cô lên đó?...

3. Có phải ta đã quen ngợi ca máu xương, mô hôi, nước mắt của người khác?

Dân tộc ta trải qua quá nhiều cuộc chiến tranh, nên phải tuyên dương ngợi ca những người sẵn sàng “hy sinh thân mình”, không tiếc mồ hôi công sức, kể cả máu xương để đạt được mục tiêu “chiến thắng”! Nào em bé lấy thân mình làm “Đuốc sống”; nào Kim Đồng súng bắn đùng đoàng, anh cứ đi; nào anh La Văn Cầu tự chặt đứt cánh tay bị thương, tiếp tục chiến đấu; nào anh Phan Đình Giót lấy thân mình lấp lỗ châu mai; anh Bế Văn Đàn lấy thân làm giá súng; anh Tô Vĩnh Diện lấy thân chèn pháo; chị Tuyển nặng 45kg mà vác 2 hòm đạn nặng 100kg… Nhiều lắm, không thể nào kể hết những chuyện như vậy trong sách giáo khoa. Rồi những bài hát, những bài thơ ca ngợi sự hy sinh mỏi mòn của những người mẹ, người vợ mất con, mất chồng…

Chúng ta đã quen ngợi ca máu và mồ hôi, nước mắt của người khác một cách vô tư, đầy hào hứng, lạc quan cách mạng, mà không nghĩ: Tại sao lại phải hy sinh đến như vậy? Liệu có cách nào bớt khổ hơn không?

4. Vậy giờ ca ngợi cái gi?

Tôi ước mong, sang năm Chương trình này sẽ làm phóng sự: Phòng Giáo dục đã vận động “xã hội hóa” làm được lớp học khang trang, có phong riêng cho cô giáo… Vietel đã dựng một cột ăng- ten ở đây để cô giáo gọi điện thoại thỏa mái, trẻ em xem tivi thích thú… Và cô đã vận động chồng con cùng lên đây, với sự giúp đỡ của địa phương, đã dựng nhà, làm rẫy… Sau giờ lên lớp cô hạnh phúc bên chồng con…

Hoặc là, sau hơn 3 năm hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, theo đúng chế độ, chính sách, cô đã được chuyển về trường gần nhà, sau giờ lên lớp, quây quần bên gia đình, bõ mấy năm trời hy sinh vì trẻ em vùng cao…

Đó mới là cái cần ngợi ca, cần tuyên dương, chứ không phải càng chịu cực, càng chịu khổ, càng chịu hy sinh, thiệt thòi thì càng “giá trị” như cách tuyên truyền lâu nay!

Cần gạt bỏ lối mòn trong não bộ, xoay ngược Tư duy và Cảm xúc của chúng ta mới hy vọng nhìn ra những khía cạnh mới của cuộc sống đã khác xa ngày xưa lắm rồi!

18/11/2019
Nguồn FB:Mạc Văn Trang

20/11/2019

Tri ân người lái đò
Tri thức ngày xưa trở lại đây,
Ân tình sâu nặng của cô thầy!
Người mang ánh sáng soi đời trẻ;
Lái chuyến đò chiều sang bến đây?
Đò đến vinh quang nơi đất lạ;
Cám ơn người đã lái đò hay!
Ơn này trò mãi ghi trong dạ…
Người đã giúp con có hôm nay!

01/09/2019

Cô chào con ạ!
Con chào cô ạ!

Rất tình cảm và ngọt ngào.

Trẻ em như tờ giấy trắng, mình là người lớn tiếp xúc với trẻ như thế nào thì trẻ sẽ hành xử như thế ấy.
Trường nào cũng như thế này thì tốt biết mấy. Mong sao các cô luôn giữ vững những điều tốt đẹp này để cho các con lớn lên trong ký ức đầy yêu thương.
# Tuy mệt nhưng đây coi như là bài tập thể dục nhẹ nhàng và ý nghĩa.

By Xuân Sang

NGHỀ CỦA MÌNH!Nghề của mình cực lắm phải không em?Miệt mài trồng cây mong ngày quả ngọtHạnh phúc giản đơn nhưng sao chua...
22/08/2019

NGHỀ CỦA MÌNH!

Nghề của mình cực lắm phải không em?
Miệt mài trồng cây mong ngày quả ngọt
Hạnh phúc giản đơn nhưng sao chua xót
Áp lực nghề mình cứ mãi nặng mang

Giáo án hồ sơ công việc xếp hàng
Sớm tối ngày đêm ghi ghi chép chép
Sổ sách chất chồng phải luôn sạch đẹp
Báo cáo chuyên đề hội giảng liên miên

Xã hội nhìn vào tưởng sướng như tiên
Quần áo lượt là một ngày hai buổi
Đâu ai biết rằng cả đời rong ruổi
Biên chế hợp đồng thi thố không yên

Chứng chỉ này kia ngốn khá bộn tiền
Vi tính anh văn bổ sung bằng cấp
Cơm áo gạo tiền đẩy xô tấp nập
Điện nước tăng đều lương vẫn chưa tăng

Niềm vui của mình ươm những búp măng
Đứng thẳng vươn mình khát khao tri thức
Cả một đàn con uốn từng nét mực
Bỡ ngỡ đầu đời con chữ ê a

Đến lớp hăng say tạm gác việc nhà
Chăm từng bữa cơm canh từng giấc ngủ
Sửa vở chấm bài phải luôn tranh thủ
Công việc chất chồng quên giấc ngủ trưa

Ngày ngày như thế chẳng ngại nắng mưa
Nghề của mình là làm dâu trăm họ
Đẹp lòng mọi người ôi sao mà khó
Hết việc về nhà mong giấc ngủ yên

Ước muốn bình an vơi hết muộn phiền
Xã hội sẻ chia phụ huynh tiếp sức
Thầy cô chúng tôi vẫn luôn nỗ lực
Gieo mầm tình yêu và cả ước mơ...

Nguyễn Khánh Linh

Thông tin mới nhất về việc tuyển dụng viên chức giáo dục tại Hà Nội
21/08/2019

Thông tin mới nhất về việc tuyển dụng viên chức giáo dục tại Hà Nội

Phân biệt danh từ, động từ và tính từ
12/08/2019

Phân biệt danh từ, động từ và tính từ

Dành cho thầy cô, quý phụ huynh tự luyện chữ chuẩn và dạy con em mình nhé
12/08/2019

Dành cho thầy cô, quý phụ huynh tự luyện chữ chuẩn và dạy con em mình nhé

Kiến thức hình học lớp 7 có nhiêu đây thôi nhé các thầy côNguồn st
11/08/2019

Kiến thức hình học lớp 7 có nhiêu đây thôi nhé các thầy cô
Nguồn st

Những câu giao tiếp ngắn bằng Tiếng Anh thông dụng nhất
10/08/2019

Những câu giao tiếp ngắn bằng Tiếng Anh thông dụng nhất

09/08/2019

NHÀ GIÁO, XỬ KHÉO ĐỂ TRÁNH TAI NẠN NGHỀ NGHIỆP
Có người nói vui rằng vì nghề giáo “mô phạm” nên đụng chỗ “mô” cũng “phạm”. Hiện nay với nhà giáo, quyền thì rất ít nhưng nghĩa vụ, trách nhiệm rất nặng nề, không nhàn thân mà cũng chẳng nhàn tâm như nhiều người tưởng.
Nghề giáo cũng có không ít tai nạn nghề nghiệp xảy ra do chủ quan hoặc khách quan. Trong thực tế, có nhiều giáo viên - không chỉ giáo viên trẻ mà ngay cả giáo viên lớn tuổi - vẫn bị vướng vào tai nạn nghề nghiệp như thường. Vậy chi bằng biết trước những thử thách để phòng thân trong nghề giáo.
1. Học sinh đặt điều nói xấu

Học sinh ngày nay phát triển khá tốt về thể chất và trí tuệ, nhiều em rất ngoan, ý thức rất tốt. Nhưng bên cạnh đó vẫn có một bộ phận học sinh chưa ngoan, trong đó không ít em thiếu trung thực với thầy cô, cha mẹ. Vậy nên, chuyện các em đổ lỗi ngược lại cho giáo viên cũng thường xảy ra.

Học yếu, điểm thấp, vi phạm nội quy... nhưng vì sợ bố mẹ không hài lòng, la mắng hoặc vì ghét thầy cô nên các em sẵn sàng nói dối với phụ huynh, thậm chí đặt điều nói xấu, làm mất uy tín thầy cô giáo.

Gặp tình huống học trò đặt điều nói xấu bôi nhọ, các thầy cô cần phải hết sức bình tĩnh, không cuống lên, lo lắng hay vội vàng thanh minh, hoặc đi chỗ này chỗ kia để giải thích với học sinh, giáo viên khác. Làm thế khác gì mình đi “tiếp thị” cho lời ác ý của người khác đối với mình.

“Thiệt vàng chẳng sợ chi lửa”, nếu đường đường chính chính, không việc gì thầy cô phải lo. Bị học sinh, phụ huynh, đồng nghiệp hiểu nhầm là điều bình thường.

2. Học sinh bất cần, chọc giận thầy cô

Một số “cậu ấm, cô chiêu” ngày nay được gia đình bao bọc, cưng chiều như những ông vua con. Ra ngoài, các em nhầm tưởng rằng mọi người phải có nghĩa vụ cung phụng mình. Những học sinh này rất khó giáo dục. Khi bị phê bình, các em rất ít khi tiếp thu, thậm chí còn chống đối, tỏ thái độ bất cần, ngang bướng.

Tôi chỉ muốn chia sẻ rằng những học sinh bất cần này có thể cố ý chọc giận thầy cô đấy. Các em chọc giận để thầy cô tức lên, mất bình tĩnh. Để thoát hiểm, mong thầy cô nuốt giận vào trong, làm chủ cảm xúc. Tuyệt đối không để sơ suất trong lời nói, cử chỉ, hành động. Chuyện chi còn có đó, có nhiều cách giải quyết, đừng nổi nóng mà quát mắng học trò nặng lời, đừng “khua tay múa chân”...

3. Phụ huynh “cá biệt”

Bên cạnh những phụ huynh hết lòng ủng hộ thầy cô giáo, phối hợp rất tốt với thầy cô để giáo dục học sinh, vẫn có một vài phụ huynh cá biệt.

Họ có quan điểm giáo dục sai lầm như bênh con, nghe lời con, phán xét thầy cô từ cái nhìn một chiều rất chủ quan, ỷ thân ỷ thế làm càn... Con họ vi phạm nội quy nhà trường, nhưng có khi họ không chịu hợp tác cùng thầy cô giáo chủ nhiệm và nhà trường để giáo dục học sinh.

Thậm chí họ có thể la lối, tìm cớ viết đơn bịa đặt vu khống thầy cô và nhà trường này nọ...

Trường hợp này đã vượt quá khả năng của thầy cô, cần phải báo cáo lên lãnh đạo nhờ can thiệp. Thầy cô hãy thông cảm cho sự nông nổi của phụ huynh cá biệt, đừng cố giải thích, tranh luận lời qua tiếng lại gì với họ, kẻo bị "vạ miệng".

4. Phát ngôn, đi đứng cẩn trọng

Khi đùa vui hay giận hờn trước học sinh, thầy cô luôn phải nhớ kiểm soát lời nói của mình sao cho thật chuẩn mực, ôn hòa và thật kiệm lời. Khi vui quá hay giận quá, có thể lời nói thầy cô không thật chuẩn. Một khi lời đã nói ra thì không kéo lại được; nếu không thận trọng thầy cô sẽ bị tai nạn nghề nghiệp.

Đi đứng, trang phục, tư thế trên bục giảng của thầy cô cũng cần đúng chuẩn. Hãy cẩn thận với những chiếc điện thoại quay, chụp lén của học sinh.

5. Không được đụng vào học sinh, dù là sợi tóc

Đây là nguyên tắc số 1. Luật giáo dục quy định nhà giáo không được xâm phạm thân thể, xúc phạm danh dự học sinh. Nên nhớ, các thầy cô không được đụng vào học sinh dù là sợi tóc. Thời gian qua xảy ra nhiều vụ thầy cô giáo đánh học sinh, bị xã hội lên án gay gắt vì thầy cô đã phạm luật nói trên.

Nguyên nhân đúng sai, trò lỗi thế nào, tình huống ra sao... người ta không cần biết, chỉ biết hễ đụng vào học sinh là thầy cô sai dù bất luận lý do gì. Đụng vào học trò, thầy cô chỉ có sai và thất bại.

6. Chia sẻ trên Facebook

Facebook tuy là trang cá nhân nhưng sự chia sẻ không giới hạn, khó có thể kiểm soát thông tin. Theo tôi, thầy cô không nên kết bạn hay chia sẻ vô tư trên Facebook với học trò.

Nickname trên Facebook dễ dàng thay đổi, một ngày nào đó có thể có một vài hình ảnh hoặc lời lẽ không hay của ai đó chia sẻ trên trang cá nhân của bạn. Và bạn có thể bị vạ lây, bị đánh giá vì chuyện từ trên trời rơi xuống. Vì vậy, thầy cô nên cân nhắc rất kỹ với từng đề tài bàn luận, từng bình luận, từng cú “like”... trên Facebook.

7. Đã mang lấy nghiệp vào thân...

Theo nghề giáo, tất nhiên phải chấp hành Luật giáo dục, điều lệ nhà trường, pháp lệnh công chức, viên chức và nhiều quy định khác của ngành. Các thầy cô đừng bao giờ lúc nào cũng lấy luật ra để giải quyết vấn đề... Không có gì không có ngoại lệ. Làm nhà giáo đôi khi phải chịu thiệt một chút, chịu đựng và hết sức “nhẫn” nữa.

Thầy cô giáo là những người làm dâu trăm họ, là tấm gương sáng trước học sinh nên rất khổ, bị gò bó và mất tự do, ai có ở trong nghề mới biết. Nhưng các thầy cô nên nhớ rằng: “Đã mang lấy nghiệp vào thân/Cũng đừng trách lẫn trời gần trời xa”.
Lê Xuân Chiến, Tuổi trẻ online

09/08/2019

Cô giáo đáng yêu quá..

Cre | Tiktok/Douyin

Một số tình huống thi GVCN giỏi, phần thi ứng xử. Các thầy cô xử trí ra sao?
09/08/2019

Một số tình huống thi GVCN giỏi, phần thi ứng xử. Các thầy cô xử trí ra sao?

Address


Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Chúng tôi là giáo viên posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

  • Want your school to be the top-listed School/college?

Share