Cùng Con Trưởng Thành

Cùng Con Trưởng Thành Cùng Con Trưởng Thành
(1)

Có những đứa trẻ không cần ai “dạy thêm” – chỉ cần có người nhìn thấy nỗ lực thầm lặng của conMột bé gái 9 tuổi, không g...
11/06/2025

Có những đứa trẻ không cần ai “dạy thêm” – chỉ cần có người nhìn thấy nỗ lực thầm lặng của con
Một bé gái 9 tuổi, không giỏi môn gì nổi bật.
Không nói nhiều.
Không gây chú ý.
Không nằm trong “top học sinh được nhắc tên”.

Nhưng có lần, sau khi bạn trong nhóm khóc vì thất bại, chính con là người rút khăn giấy trong túi ra, đưa bạn, rồi nói:

“Mình cũng từng làm sai. Nhưng mình vẫn còn bạn mà, đúng không?”

📍 Không ai khen. Không ai ghi nhận.
Cô giáo chỉ lặng im, ghi vào sổ: “Bé có lòng thấu cảm rất lớn.”

🟡 Có những đứa trẻ – mỗi ngày vẫn đang cố gắng, vẫn đang tốt lên…
Nhưng chỉ vì chúng không gây ồn ào – mà bị xem là ‘bình thường’.

Trong khi đó, những phẩm chất khiến con trở thành người tử tế – lại đang lớn lên âm thầm như vậy.

👉 CLB Hè, Chương trình Trải nghiệm TRƯỞNG THÀNH không chỉ giúp con học – mà giúp con được công nhận.
Không vì điểm số – mà vì những điều tốt đẹp con đang âm thầm nuôi lớn mỗi ngày.

Nếu bạn có một đứa trẻ “bình thường” – có thể con bạn đang rất đặc biệt, chỉ cần ai đó đủ tinh tế để nhìn ra.

“Mẹ ơi, có lớp nào mà con được làm sai thoải mái không?”Câu hỏi đó khiến tôi giật mình.Không phải vì nó ngây ngô.Mà vì n...
11/06/2025

“Mẹ ơi, có lớp nào mà con được làm sai thoải mái không?”
Câu hỏi đó khiến tôi giật mình.

Không phải vì nó ngây ngô.
Mà vì nó quá thật – với bao đứa trẻ lớn lên trong áp lực phải đúng – phải ngoan – phải đạt.

Con không sợ học.
Con chỉ sợ:

Làm sai và bị cười

Làm chưa tốt và bị thất vọng

Thử điều mới nhưng bị la vì “lo học trước đã”

📍 Có phải càng lớn lên, con càng ít chủ động?
Càng thụ động, càng hay nói “con không biết”, “con không làm được”?

Không phải con kém. Mà là con đã dần tin rằng: sai thì không nên xuất hiện.

🟡 Một môi trường cho phép sai – là môi trường dạy con mạnh mẽ nhất.
Vì trẻ dám sai – là trẻ dám thử – và trẻ dám lớn lên.

👉 CLB Hè, Chương trình Trải nghiệm TRƯỞNG THÀNH không có “bài làm chuẩn” cho tất cả.
Chỉ có từng đứa trẻ được khuyến khích bước ra vùng an toàn – bằng một bước nhỏ, mỗi buổi học.

Nếu bạn từng thấy con rụt rè vì sợ sai – đừng sửa con. Hãy tìm nơi để con không còn sợ nữa.

Không có đứa trẻ nào không có tiềm năng – chỉ có đứa trẻ không dám thể hiệnMột cậu bé được mẹ miêu tả là:“Cháu hiền, hơi...
10/06/2025

Không có đứa trẻ nào không có tiềm năng – chỉ có đứa trẻ không dám thể hiện
Một cậu bé được mẹ miêu tả là:

“Cháu hiền, hơi khép kín, không có gì nổi bật.”
Nhưng sau vài buổi học, cô giáo ghi vào sổ tay:
“Bé hay quan sát, có khả năng kể chuyện cực tốt, trí tưởng tượng phong phú, phản ứng tình huống nhanh.”

📍 Cậu bé đó không thay đổi.
Chỉ là được đặt vào môi trường đúng.

🟡 Đôi khi, con không “chậm” – con chỉ đang bị ép phát triển theo cách không phải của mình.
Và đôi khi, cái nhãn “nhút nhát”, “kém tập trung”, “không có tố chất”… lại là những hàng rào vô hình đè nặng lên đứa trẻ – chỉ vì người lớn chưa nhìn con đúng cách.

Trẻ nào cũng có điểm sáng.
Chỉ là chưa đủ ánh sáng để con được nhìn thấy.

👉 Nếu bạn muốn con được nhìn bằng ánh mắt khác – CLB Hè, Chương trình Trải nghiệm TRƯỞNG THÀNH được xây nên từ điều đó: không tìm học sinh giỏi, chỉ cố gắng làm rõ ánh sáng bên trong mỗi đứa trẻ.

Có thể con bạn cũng đang chờ ai đó nhìn ra điều ấy.

Không phải con lười – con chỉ không thấy mình có íchMột lần, khi nhắc con làm bài, tôi lỡ buột miệng:“Lười gì mà lười dữ...
09/06/2025

Không phải con lười – con chỉ không thấy mình có ích
Một lần, khi nhắc con làm bài, tôi lỡ buột miệng:

“Lười gì mà lười dữ vậy con.”

Con không nói gì.
Chỉ cúi đầu, lặng lẽ đi vào phòng.
Tối đó, tôi thấy con viết vào cuốn sổ nhỏ:

“Con không giỏi gì hết. Làm cũng bị la, không làm cũng bị la. Thôi kệ.”

Tôi chết lặng.

Không phải vì con lười.
Mà vì con không thấy nỗ lực của mình có ý nghĩa gì.

📍 Chúng ta trách con thiếu động lực.
Nhưng chưa bao giờ hỏi:

“Con có thấy mình làm điều gì đó có ích không?”
“Con có từng được công nhận khi cố gắng thật sự không?”

🟡 Động lực không đến từ phần thưởng.
Mà đến từ việc cảm thấy mình có giá trị.

Có những lớp học không dạy con phải giỏi hơn ai.
Chỉ giúp con biết: con làm được – và việc con làm có ích – dù là nhỏ.

👉 CLB Hè, Chương trình Trải nghiệm TRƯỞNG THÀNH không có “con ngoan toàn diện”. Chỉ có những đứa trẻ đang học cách yêu mình lại – sau nhiều lần bị gắn nhãn.

Nếu bạn từng thấy con bỏ cuộc chỉ vì một lần bị trách, có thể con cần một nơi bắt đầu lại – tử tế hơn.

“Con ước gì có một nơi con không phải giỏi nhất, mà chỉ cần được là chính con.”Câu đó một đứa trẻ lớp 4 viết trong nhật ...
09/06/2025

“Con ước gì có một nơi con không phải giỏi nhất, mà chỉ cần được là chính con.”
Câu đó một đứa trẻ lớp 4 viết trong nhật ký.
Không phải vì bị điểm kém.
Không vì bị mắng.
Mà vì áp lực “phải làm tốt” đã bám vào con như cái bóng – suốt cả tuổi thơ.

– Đi đâu cũng bị so sánh
– Làm gì cũng bị chấm điểm
– Lúc nào cũng phải... gồng lên để “xứng đáng”

Bạn nghĩ con đang được thúc đẩy.
Nhưng con đang học cách:

“Chỉ khi con làm tốt, con mới đáng được công nhận.”

📍 Một đứa trẻ được nuôi lớn trong điều kiện ấy… sẽ sống cả đời với cảm giác mình chưa đủ.

🟡 Con không cần giỏi nhất.
Con cần một nơi giúp con tin rằng:

“Dù con thế nào – con vẫn đáng giá.”

👉 Đó là lý do tôi xây những lớp học nhỏ – không phải để rèn con giỏi toán, tiếng Anh hay kỹ năng sống ngay lập tức…
Mà để các con bắt đầu tin vào chính mình – rồi từ đó, việc gì cũng có thể học được.

Nếu bạn thấy điều đó quan trọng, chúng ta có thể nói chuyện thêm.

Trẻ con không cần phải làm được tất cả – chỉ cần có một nơi được là chính mìnhMột bé trai từng được gọi là "nghịch ngầm"...
08/06/2025

Trẻ con không cần phải làm được tất cả – chỉ cần có một nơi được là chính mình
Một bé trai từng được gọi là "nghịch ngầm":
Ở lớp thì im re, về nhà thì gắt gỏng.
Gặp ai lạ là cúi gằm, chơi với bạn thì dễ nổi giận.
Ba mẹ lo, đi kiểm tra tâm lý – bác sĩ bảo: “Không vấn đề gì. Bé chỉ... thiếu chỗ để xả và được hiểu.”

Nghe như một lời an ủi.
Nhưng thật ra là một lời cảnh báo nhẹ nhàng:
📍 Con không cần sửa chữa.
Con cần một nơi phù hợp.

🟡 Chúng ta cố gắng dạy con điều hay lẽ phải. Nhưng đôi khi… thứ con cần là được thở. Được mắc lỗi mà không bị la. Được nói thật mà không bị chê. Được thử mà không bị ép giỏi.

Có thể ở nhà, con phải làm “đứa con ngoan”.
Ở trường, con phải làm “học sinh đúng mực”.
Nhưng ở đâu đó – con cần được làm... chính mình.

👉 Nếu bạn đang tìm một nơi như vậy – lớp học không hứa điều to tát. Nhưng luôn cố gắng để mỗi đứa trẻ được sống tử tế, đúng nhịp của mình.
Bạn có thể hỏi thêm. Tôi ở đây – không để thuyết phục, chỉ để lắng nghe.

Không có gì sai khi bạn thấy… mệt mỏi vì làm cha mẹCó lần tôi bật khóc.Không phải vì con sai.Mà vì… tôi quá mệt.Mệt vì p...
08/06/2025

Không có gì sai khi bạn thấy… mệt mỏi vì làm cha mẹ
Có lần tôi bật khóc.
Không phải vì con sai.
Mà vì… tôi quá mệt.

Mệt vì phải luôn đúng.
Mệt vì phải luôn nhẹ nhàng.
Mệt vì phải tỏ ra kiên nhẫn – dù bên trong đang rối tung.
Mệt vì cả tuần làm việc, về nhà vẫn phải “gồng tiếp” làm một người cha/mẹ lý tưởng.

📍 Nhưng điều làm tôi thấy tệ hơn là… cảm giác tội lỗi khi thấy mình mệt.
Tôi nghĩ: “Mình yếu quá. Làm cha mẹ mà không chịu được chút áp lực à?”

🟡 Sau đó, tôi nhận ra:

Cha mẹ cũng là con người.
Và sự tử tế với con nên bắt đầu từ sự tử tế với chính mình.

Một người cha hay mẹ mệt mỏi mà vẫn cố dạy con, vẫn ép con theo ý mình – sẽ trở thành người kiểm soát, không phải người dẫn đường.
Và đứa trẻ sẽ lớn lên trong cảnh:

“Cha mẹ luôn khó chịu – và con luôn là lý do cho nỗi khó chịu đó.”

Có đôi khi, yêu thương là dừng lại.
Để nghỉ.
Để thở.
Để không trút sự kiệt sức của mình lên đầu con mà không nhận ra.

👉 Viết “MỆT” nếu bạn cũng từng thấy như tôi – chỉ cần một ai đó nói: “Bạn đang cố gắng rất nhiều rồi.”
Chúng ta không cần hoàn hảo. Chúng ta chỉ cần nhân hậu – cả với con, và với chính mình.

“Ba mẹ ơi, con xin lỗi vì lúc nào cũng phải cố để được yêu thương.”Câu nói đó không phải của con tôi.Mà là của… chính tô...
07/06/2025

“Ba mẹ ơi, con xin lỗi vì lúc nào cũng phải cố để được yêu thương.”
Câu nói đó không phải của con tôi.
Mà là của… chính tôi.
Khi đang viết nhật ký, trong một ngày quá mỏi.

Tôi nhận ra mình đã lớn lên như thế:

Cố ngoan, để mẹ không buồn.
Cố học, để được ba nở nụ cười.
Cố làm theo, để được gọi là “đứa con có hiếu”.

Và rồi…
Tôi cứ lớn dần, giỏi dần, ngoan dần.
Nhưng bên trong thì luôn trống rỗng.
Vì tôi chưa từng chắc chắn: Nếu tôi không làm gì ra trò – tôi có còn được yêu không?

📍 Đó là lý do tôi luôn khựng lại khi thấy con mình nói câu:

“Con sẽ cố giỏi hơn để mẹ vui.”
Hay: “Con không làm được… chắc mẹ buồn lắm.”

🟡 Không. Mẹ buồn không phải vì con sai.
Mẹ buồn vì con đang nghĩ tình yêu mẹ dành cho con là có điều kiện.

Và tôi ước mình đã sớm học được cách ôm con mà không nhắc bài học nào cả.
Chỉ ôm.
Để con hiểu: Dù con có sai – có dở – có bướng – mẹ vẫn ở đây.

👉 Nếu bạn từng phải cố gắng rất nhiều chỉ để được công nhận – thì đừng để con bạn cũng phải sống với nỗi mỏi ấy.
Viết “KHÔNG ĐIỀU KIỆN” nếu bạn tin: yêu thương là điều con nên nhận trước cả khi con giỏi.

Thành công của con không phải là “giỏi nhất lớp” – mà là ngày con dám nói: “Con muốn thử lại.”Lúc nhỏ, tôi rất sợ sai.Sợ...
07/06/2025

Thành công của con không phải là “giỏi nhất lớp” – mà là ngày con dám nói: “Con muốn thử lại.”
Lúc nhỏ, tôi rất sợ sai.
Sợ bị chê, sợ bị so với bạn A, sợ bị nói “học mãi mà dốt”.
Nên mỗi lần làm sai, tôi… bỏ luôn. Không làm nữa. Không thử lại nữa.

Và rồi lớn lên, tôi mới nhận ra:
📍 Thành công không nằm ở việc làm đúng ngay từ lần đầu.
Mà nằm ở chỗ: sai rồi mà dám thử lại.

Tôi từng thấy một bé trai 10 tuổi, thi trò chơi nhóm – thất bại ngay vòng đầu tiên.
Mấy bạn cười.
Con cúi đầu, đỏ mặt.
Tôi tưởng con sẽ bỏ cuộc.
Nhưng không – con quay lại, nói với người hướng dẫn:

“Con muốn thử lại được không ạ?”

🟡 Đó là một thành công.

Không có cúp. Không có phần thưởng.
Nhưng là khoảnh khắc con thắng chính bản thân mình.

Chúng ta hay hỏi con: “Làm đúng chưa?”
Nhưng ít khi hỏi: “Con có dám làm lại khi sai không?”

👉 Nếu con bạn từng làm sai – và bạn chỉ nói “làm lại đi” bằng giọng trách móc – thì lần tới, thử nói bằng ánh mắt tin tưởng xem sao.
Biết đâu đó là khoảnh khắc con bắt đầu trưởng thành thật sự.

Có những đứa trẻ không nổi loạn, không cãi lời – nhưng đang dần… rút khỏi thế giớiChúng ta thường sợ con hư – con phản ứ...
06/06/2025

Có những đứa trẻ không nổi loạn, không cãi lời – nhưng đang dần… rút khỏi thế giới
Chúng ta thường sợ con hư – con phản ứng mạnh – con nói dối – con bướng bỉnh.
Nhưng ít ai sợ… một đứa trẻ quá ngoan.

Một đứa trẻ:

Luôn gật đầu

Luôn im lặng

Luôn làm theo

Nhưng dần dần, bạn nhận ra:

Con ít hỏi

Con ít chia sẻ

Con luôn chờ… người khác quyết thay

📍 Vì con nghĩ: Im lặng thì không bị chê. Nghe lời thì không làm mẹ buồn.
Và cứ thế, con bắt đầu thu nhỏ thế giới bên trong mình lại – từng chút một.

🟡 Không phải đứa trẻ nào cũng phản kháng khi tổn thương.
Nhiều đứa chọn cách… biến mất khỏi tầm nhìn của người lớn. Vẫn sống, vẫn nghe lời, vẫn cười – nhưng chẳng còn dám thể hiện điều gì là “của con”.

Và rồi đến một ngày, ba mẹ hỏi:
“Sao con không có chính kiến?”
“Sao con không quyết đoán?”
Nhưng con đâu biết học mấy điều đó từ đâu, khi suốt cả tuổi thơ… chỉ cần ngoan là đủ?

👉 Nếu bạn từng là đứa trẻ ngoan một cách lặng lẽ – và giờ vẫn chưa thật sự biết mình là ai – hãy cho con mình được khác.
Không cần nổi bật. Chỉ cần dám sống là chính mình.

Làm ba mẹ, ai cũng muốn con trưởng thành – nhưng đôi khi, chính mình lại không sẵn sàng buông tayCon gái tôi muốn tự chọ...
06/06/2025

Làm ba mẹ, ai cũng muốn con trưởng thành – nhưng đôi khi, chính mình lại không sẵn sàng buông tay
Con gái tôi muốn tự chọn quần áo đi tiệc.
Tôi bảo:

“Không được, con mặc cái này đẹp hơn.”
Con trai tôi muốn tự rót nước.
Tôi nói:
“Để mẹ làm cho nhanh.”
Con muốn tự dọn giường.
Tôi lại:
“Con làm sao gọn bằng mẹ được.”

Mỗi lần như vậy, tôi đều nghĩ mình đang giúp con.
Nhưng dần dần, tôi thấy con hỏi ít đi.
Tự làm ít đi.
Chọn ít đi.
Và cuối cùng… không tin mình làm được điều gì hết.

📍 Chúng ta muốn con trưởng thành, nhưng lại quên rằng:

Trưởng thành là quá trình phải đi qua vụng về – chậm chạp – sai sót – và tự sửa.

Không có đứa trẻ nào học được sự tự tin bằng cách được làm thay tất cả.

🟡 Chúng ta hay đợi con “đủ lớn mới cho thử”.
Nhưng sự thật là: phải được thử rồi con mới đủ lớn.

Có thể con rót nước đổ ra bàn. Nhưng lần sau, con sẽ rót vững tay hơn.
Có thể con mặc đồ xấu. Nhưng lần sau, con sẽ biết chọn thứ hợp với mình hơn.

👉 Nếu bạn từng thấy khó chịu khi con làm không “đúng chuẩn” – thì bạn đang giống như tôi trước đây…
Sợ con vụng về, đến mức quên rằng vụng về là bước đầu của trưởng thành.

Address

03/2B Trần Phú, T. T Phước Bửu
Xuyen Moc

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cùng Con Trưởng Thành posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to Cùng Con Trưởng Thành:

Shortcuts

Share

Category