10/06/2019
📓📔📒 Gia Cát Lượng từng nói: “Tào Tháo có tài năng lấy yếu thắng mạnh, không chỉ là thiên thời mà còn do mưu lược của con người”. Tôn Quyền cũng khen tụng Tào Tháo là người “giỏi quản lý tướng lĩnh, quả là xưa nay hiếm”. Gia Cát Lượng còn khen: “Tào Tháo có trí tuệ và mưu kế tuyệt đỉnh vượt xa người thường”.
⚔ Tào Tháo có nhiều binh thư được lưu lại như: Mạnh Đức Tân Thư, Tôn Tử Lược Giải, Binh Thư Tiếp Yếu, Ngụy Võ Đế Binh Pháp, Tư Mã Pháp Chú, Thái Công Âm Mưu Giải, Tục Tôn Tử Binh Pháp, tuy nhiên chỉ riêng “Tôn Tử Lược Giải” (tức “Tôn Tử binh pháp chú”) là được bảo tồn một cách hoàn chỉnh. Đỗ Mục đời Đường từng nói về cuốn sách này như sau: “Sách của Tôn Vũ có hàng trăm ngàn chữ, Ngụy Vũ đã cắt bỏ chỗ thừa, viết thêm phần tinh túy mà thành sách này”.
⚔ Cuốn “Tôn Tử Lược Giải” của Tào Tháo có hàng ngàn vạn chữ, thể hiện cái nhìn sắc bén về binh pháp. Tư tưởng quân sự sâu sắc của ông đã được tướng lĩnh các triều đại ca ngợi. Ông nhấn mạnh: “Chiến tranh là vì chính nghĩa để giết những kẻ phản nghịch dẹp loạn, bình định thiên hạ” (Nguyên văn: “Binh dĩ nghĩa động”, trích trong Võ Đế Kỷ của Tam quốc chí).
⚔ Để giành được thế chủ động, ông chủ trương “Phụng thiên tử để lệnh chư hầu”, dẹp trừ các cuộc bạo loạn bảo vệ nhà Hán, cử binh lính chiếm đóng Hà Bắc, miễn thuế cho những người dân nghèo khó và ban hành lệnh ngăn chặn những kẻ giàu mạnh thu mua thôn tính đất đai, khiến bách tính thân cận có nơi nương tựa, quân đội trở nên cường thịnh.
🔑🗝 Quân lệnh
🛡🛡🛡 Tướng sĩ của ta không giương cung nỏ trong quân đội. Người đi theo đại quân, nếu muốn thử cung nỏ thì được giương cung kéo dây cung, nhưng không được lắp tên. Người vi phạm bị đánh 200 roi, chuyển làm thư lại. Không được đâm chém khoe tài trong doanh trại, vi phạm lệnh sẽ bị tội chết. Đô đốc mà không sửa sai thì phạt 50 trượng.
🛡🛡🛡 Lúc ra khỏi doanh trại, ngọn giáo phải dựng đứng, từ từ giương cờ lên và đánh trống, đi 3 dặm thì thu giáo lại, cuộn cờ, ngừng đánh trống. Tướng lĩnh đến doanh trại thì giương cờ, đánh trống, đến doanh trại rồi thì thu cờ lại, ngừng đánh trống. Người không tuân lệnh, cạo đầu làm gương. Khi hành quân thì không được chặt cây ăn trái, như cây dâu tằm, cây chá, cây g*i, cây táo ở ruộng vườn.
🔑🗝 Bộ chiến lệnh
🛡🛡🛡 Đánh 1 hồi trống, kỵ binh phải hành trang đầy đủ. Lại đánh 1 hồi trống nữa, kỵ binh lên ngựa, bộ binh xếp xong đội hình. Hồi trống thứ 3, xuất binh theo thứ tự, đi theo hướng cờ chỉ. Sau khi đến nơi đóng quân thì thu cờ lại, nghe trống lệnh khẩn cấp lập tức dàn trận ngay ngắn. Các trinh sát đi quan sát địa hình, lập tức theo dõi giám sát bốn phía, sẵn sàng dàn trận đánh địch. Các bộ khúc tự sắp xếp quân, kiểm tra quân số, tham quân báo cáo rõ ràng. Kẻ không theo lệnh thì chém đầu.
🛡🛡🛡 Binh lính nếu muốn dàn trận tác chiến với doanh trại của địch, trước tiên phải tấu trình rõ ràng rồi mới được dẫn binh tuyên bố dàn trận. Lúc lâm trận thì không được ồn ào để nghe tiếng trống rõ ràng, cờ chỉ phía trước thì tiến, chỉ phía sau thì lui, chỉ sang trái thì tiến sang trái, chỉ sang phải thì tiến sang phải. Người cầm cờ mà không nghe lệnh, tự ý chỉ tiến lùi, sang trái, sang phải thì chém đầu. Trong một ngũ có người không tiến lên, thì ngũ trưởng chém đầu. Ngũ trưởng không tiến thì thập trưởng chém đầu. Thập trưởng không tiến thì đô bá chém đầu. Đốc chiến giám sát các tướng bộ khúc, rút kiếm đi sau, xem ai trái lệnh không tiến lên liền chém ngay.
🛡🛡🛡 Một bộ chỉ huy thọ địch, các bộ chỉ huy khác không đến cứu sẽ bị chém. Khi lâm chiến thì binh sỹ bắn cung không được rời trận. Nếu rời bỏ trận địa mà ngũ trưởng, thập trưởng không tố giác thì cùng phải chịu tội như thế. Kẻ không có tướng lệnh mà tự ý đi lại trong trận thì bị chém đầu. Khi lâm trận, kỵ binh bày trận ở hai đầu quân. Tiên phong hãm trận, tiếp đến kỵ binh, quân kỵ binh du kỵ ở sau. Kẻ vi phạm bị cắt tóc và đánh 200 roi. Khi tiến quân, kẻ lùi vào giữa đoàn quân thì bị chém đầu. Khi kỵ binh đối trận với giặc, trước tiên xem địa hình rồi sai một kỵ binh một mình đến đánh giặc, nghe 3 tiếng trống thì kỵ binh từ hai đầu tiến đến đánh, theo hướng cờ chỉ, nghe 3 tiếng chiêng thì rút lui. Đây gọi là đánh đơn. Khi kỵ binh đại chiến thì tiến thoái như pháp quy định.
🛡🛡🛡 Quan lại cưỡi ngựa xông vào trận kỵ binh thì chém đầu. Quan lại hô hét lớn thì chém đầu. Truy kích giặc không được một mình phía trước hoặc phía sau, kẻ phạm lệnh bị phạt 4 lạng vàng. Tướng sỹ đánh trận đều không được lấy trâu ngựa quần áo đồ vật, kẻ phạm lệnh bị xử trảm. Tiến đánh, binh sỹ ai nấy theo đội hình mình, người không theo đội hình, tuy có công cũng không được thưởng. Tiến đánh, hậu binh đi trước, tiền binh đi sau thì tuy có công cũng không được thưởng. Lâm trận các nha môn tướng, đốc minh kỵ binh nhận mệnh từ đô đốc. Khi các đô đốc, tướng, quan các bộ khúc giao chiến, hiệu đốc chỉ huy các bộ khúc, đốc thúc sau trận, quan sát nếu thấy có kẻ vi phạm lệnh, khiếp sợ, binh lính tháo chạy thì chém đầu. Người nhà kẻ trốn chạy không bắt và không báo với quan lại thì tất cả đều chịu tội như thế. (Theo “Thông điển” – quyển 149)
🔑🗝 Thuyền chiến lệnh
🛡🛡🛡 Một hồi trống trận, toàn quân sĩ nghiêm, lại tiếp một hồi trống nữa, toàn đội ngũ tiến đến thuyền. Trật tự chỉnh tề giữ lấy mái chèo, các binh sĩ đều cầm binh khí tiến lên thuyền, xếp vào đúng vị trí. Cờ xí, trống dùi, tất cả đều mang lên thuyền. Hồi trống thứ 3, thuyền lớn thuyền nhỏ theo thứ tự di chuyển, thuyền bên trái không được tiến sang phải, thuyền bên phải không được đi sang trái, trước sau không được thay đổi thứ tự. Kẻ trái lệnh trảm. (Theo “Thông điển” – quyển 149)
🛡🛡🛡 Để quán triệt tư tưởng dùng pháp lệnh quản lý quân đội, Tào Tháo đặc biệt chú trọng tuyển chọn các quan lại tư pháp trong quân đội. Ông cho rằng: “Hình phạt là để bảo vệ tính mệnh bách tính trăm họ. Mà quan điển ngục (tư pháp) trong quân đội nếu không đúng người mà bổ nhiệm quản lý việc sống chết của 3 quân thì ta rất lo lắng. Thế nên phải chọn người sáng suốt thông đạt pháp lý để trông coi sử dụng hình phạt cho đúng đắn”. (Theo “Tam quốc chí – Võ Đế Kỷ”)
🔑🗝 Bại quân lệnh
🛡🛡🛡 Lệnh viết rằng: “Sách ‘Tư Mã pháp’, ‘Tướng quân tử tuy’ viết: Xưa mẹ của Triệu Quát từng tâu vua rằng không nên dùng Triệu Quát, vua không nghe, bà xin không chịu tội liên lụy khi Quát thất bại. Đó là tướng ngày xưa, quân bị thua ở ngoài trận thì người nhà đều bị tội liên lụy. Ta tự làm tướng đích thân chinh chiến, nếu chỉ thưởng công chứ không phạt tội thì không phải là phép nước. Lệnh này quy định các tướng xuất quân, người thất bại phải chịu tội, người làm mất lợi thế thì cách chức quan.” (Theo “Ngụy chí – Vũ Đế kỷ”)
🛡🛡🛡 Tào Tháo dùng binh rất giỏi thưởng phạt. Tào Tháo nói: “Nói rõ thưởng phạt thì tuy sai khiến nhiều người cũng như sai khiến một người vậy”. “Thưởng không để quá ngày”. “Kẻ ân tình, thân tín đã hòa hợp, nếu không có hình phạt thì sẽ kiêu ngạo, lười nhác khó sai khiến”. “Ta tự làm tướng đích thân chinh chiến, nếu chỉ thưởng công chứ không phạt tội thì không phải là phép nước. Lệnh này quy định các tướng xuất quân, người thất bại phải chịu tội, người làm mất lợi thế thì cách chức quan”. Không phong quan tước cho người không có công, không thưởng cho tướng sỹ không đánh trận. “Quản lý thời bình thì chuộng đức hạnh, khi có sự vụ thì thưởng người có công”. Thưởng phạt phân minh.