31/03/2020
DẤU HIỆU
Sáng nay thức dậy, mình thôi thúc muốn được đọc sách, thay vì tưới cây như mọi lần. Và mình tạm ngưng việc tưới cây để vào giá sách lựa một cuốn BẤT KỲ : “NHÀ GIẢ KIM”. Cuốn này mình đã đọc 2 lần nhưng mỗi lần đọc đều cảm thấy tràn ngập hạnh phúc bởi những điều mới mẻ mà có lẽ phải đọc rất rất nhiều lần mình mới có thể hiểu được hết ý nghĩa trong từng câu chữ:
“Mọi thứ ở đời đều là dấu hiệu cả. Vũ trụ là một ngôn ngữ ai cũng có thể hiểu nhưng chúng ta đã quên mất”
“Để đến được đó thì cậu phải lần theo các dấu hiệu. Chỉ cần cậu nhận biết ra Người dùng dấu hiệu gì để vạch đường cho cậu”
“Tôi đã quan sát đoàn suốt dọc đường đi qua sa mạc. Đoàn và sa mạc nói cùng một thứ tiếng nên đoàn được phép đi băng qua nó. Đoàn cân nhắc từng bước đi một để được hòa điệu với sa mạc và khi có hòa điệu thì đoàn đến được ốc đảo. Bất cứ ai trong chúng ta đến đây, dù can đảm có thừa nhưng không hiểu được thứ ngôn ngữ ấy thì sẽ chết ngay từ đầu”
“Có thể Thượng đế tạo ra sa mạc chỉ để cho con người biết quý trọng cây chà là”
Sau khi tưới cây và ăn sáng xong thì mình nhận tin nhắn báo mail của cô Thanh Cherry – bà Tiên của những em bé Steiner Việt Nam. Trong thư cô viết có đoạn “Mọi việc trên đời đều có ý nghĩa và mục đích riêng của nó. Cầu cho chúng ta tìm thấy được ý nghĩa và mục đích này và mong ta mở được lòng tin vào sự thông tuệ của những gì đang xảy ra, để có thể nhận được bài học từ đó. Và có can đảm để tiếp tục tiến bước.”
Đọc xong thư của cô trong lòng mình rưng rưng xúc động. Cô cũng không quên gửi kèm:
CHO NGƯỜI LỚN (các cô giáo, ba mẹ, phụ huynh) một bài xướng về lòng can đảm để vững vàng bước qua thử thách này
CHO CÁC EM NHỎ: một câu chuyện chữa lành trong những ngày không được tới trường chỉ ở trong nhà để tránh dịch
Bằng tất cả lòng biết ơn, Làng Tre xin được chuyển tới các cô giáo, các phụ huynh lá thư cùng câu chuyện và bài xướng của cô Thanh Cherry gửi tặng cho tất cả chúng ta:
Thân gửi các Giáo viên, Phụ huynh và Học viên của các khoá đào tạo giáo viên tại Việt Nam,
Tôi xin gửi đến các bạn lời chào nồng hậu và lời chúc tốt đẹp nhất từ Úc! Trong cơn khủng hoảng đang lan tràn ngày một nhanh chóng khắp nơi trên thế giới do dịch bệnh Corona gây ra, tôi hy vọng các bạn cùng gia đình vẫn giữ được sự an toàn và bình tĩnh, cộng đồng giữ được sự tích cực, kết nối và hỗ trợ lẫn nhau. Hãy nhớ rằng cả thế giới đang cùng đi bên bạn, cũng như bạn đang cùng đi bên mọi người khác, đặc biệt là những người bạn đã quen biết, có liên lạc với, đã gặp, đã làm việc và tranh đấu cùng – những người đang yêu thương bạn. Vì lý do an toàn về sức khoẻ, chúng ta phải tạm thời cách ly, đôi khi cô lập và sợ hãi, nản lòng và bất lực vì không thể tương tác trực tiếp để giúp đỡ nhau. Nhưng điều quan trọng là hãy nhớ rằng những sự kiện đang diễn ra chỉ là tạm thời và tất cả rồi sẽ qua đi. Vấn đề chính là phải chờ đợi.
Thời gian chờ đợi có thể ngắn, có thể dài hoặc rất dài. Chúng ta đã chờ đợi khá lâu rồi, phải không? Dù muốn hay không, chúng ta bắt buộc phải học và thực hành tính kiên nhẫn lâu hơn chút nữa. Bắt buộc phải sống tù hẹp trong ngôi nhà tại Úc, tôi cố mường tượng cuộc sống hàng ngày của các bạn ở Việt Nam đang ra sao, cũng như cuộc sống của những người xung quanh tôi ở đây ra sao. Trường học đóng cửa. Trẻ em phải ở nhà. Giáo viên nhớ học trò lớp mình. Học sinh, học viên ước mong được đi học lại. Không ai được tự do ra ngoài phố ngoại trừ những lần ít ỏi đi mua thức ăn (Khi ra ngoài đường, mọi người đều bịt khẩu trang kín mít). Công sở, nhà máy, những cửa hàng không thuộc nhu yếu phẩm đều đóng cửa. Vì thế hầu hết người lớn cũng ở nhà cả ngày. Không hàng ăn, không quán café. Chỉ vài chiếc xe hơi chạy trên đường…
Tôi muốn được tiếp tục liên hệ với các bạn, những người tôi rất mực quan tâm. Cách tốt nhất để làm việc này là dùng trí tưởng tượng. Tôi hình dung trong đầu những bức tranh sống động đầy màu sắc về cuộc sống của các bạn (đặc biệt là bức tranh trẻ em chơi đùa, cười nói). Chúng làm tôi thấy được an ủi, yên lòng và ban một chút ý nghĩa cho những gì đang diễn ra. Tôi đoán chắc các bạn cũng như tôi – tất cả những người tôi đã quen biết, đã cùng nói chuyện hay trao đổi ý kiến, những người tôi đã từng nghe tên, hoặc mới thoáng biết - các bạn cũng đang dùng óc tưởng tượng để giữ kết nối với gia đình và những người bạn thân yêu của mình, những người đang cách ly trong đất nước, trong thành phố, thị trấn, làng xóm hoặc nhà riêng của họ. Nhờ có óc tưởng tượng con người mới mở mang được những giao tiếp xã hội đích thực. Ngày nay chúng ta may mắn có được mạng không dây và truyền thông, nhưng phải nói rằng những phương tiện này không thể hoàn toàn thay thế cho những tình cảm suy nghĩ thật sự từ tâm con người được.
Vậy rồi các bạn sẽ làm gì, khi những bậc cha mẹ hầu như bị nhốt trong nhà hoặc căn hộ cùng với một, hai đứa con nhỏ? Các bạn có vui vẻ hàng ngày nấu nướng, lau dọn, ăn uống, nói chuyện và chơi đùa cùng với con không? Hay cả gia đình đều u sầu, ngồi xem tin tức truyền hình để thấy thêm bao nhiêu người bị nhiễm vi rút đã được chẩn đoán? Bản chất của trẻ em, đặc biệt ở trẻ nhỏ, là luôn ngây thơ, vui sướng và tích cực. Các em sống ở hiện tại và không bị chế ngự bởi nỗi sợ hãi về điều sẽ xảy ra trong tương lai. Tuy nhiên, các em có thể trở nên bất an và lo sợ nếu người lớn và môi trường xung quanh mang đầy sợ hãi. Khi phải đối mặt với những tình huống khó khăn này, tốt nhất cha mẹ hãy giữ bình tĩnh và tích cực để hỗ trợ con cái. Chúng ta phải tập trung óc tưởng tượng và khả năng sáng tạo của mình để làm cho đời sống ở nhà của trẻ được sống động và thích thú như thể trong tình trạng bình thường. Cho đến khi nào khoảnh khắc khủng hoảng này qua đi. Dưới đây tôi gửi đến các bạn một câu chuyện viết ra bởi một tác giả mà có lẽ các bạn đã quen thuộc, dành cho trẻ từ 3 đến 7 tuổi phải ở nhà và không được đến trường trong suốt những tháng này để tránh dịch vi rút Corona. Hãy dùng trí tưởng tượng để chỉnh sửa hoặc/và mở rộng thêm câu chuyện. Kể cho con nghe và khuyến khích chúng góp ý thêm vào những hoạt động ở cuối chuyện. Sáng tác một giòng nhạc cho bài hát nếu có thể. Và cùng nhau tận hưởng câu chuyện: “Chú Lùn Bé Nhỏ Phải Ở Nhà”.
Tôi hy vọng và mong là không có chuyện này xảy ra, nhưng nếu có bất kỳ gia đình nào không may bị nhiễm vi rút, tôi xin gửi đến các bạn lời cầu nguyện và chúc lành của tôi. Cầu mong bạn có sức mạnh để vượt qua khó khăn này. Mọi việc trên đời đều có ý nghĩa và mục đích riêng của nó. Cầu cho chúng ta tìm thấy được ý nghĩa và mục đích này và mong ta mở được lòng tin vào sự thông tuệ của những gì đang xảy ra, để có thể nhận được bài học từ đó. Và có can đảm để tiếp tục tiến bước.
Đính kèm phía dưới, dành cho người lớn, là bài xướng về lòng can đảm của Rudof Steiner.
Yêu thương,
Thanh Cherry, Australia 25 March 2020
Chú Lùn Bé Nhỏ Phải Ở Nhà
Susan Perrow – Tháng 3/2020
Câu chuyện này được viết để kể cho trẻ nhỏ (3-7 tuổi), những em hiện tại phải ở nhà trong suốt mùa dịch C-19, hoặc những em không hoàn toàn được tự do (ví dụ, các em phải đến trường nhưng không thể tham gia những buổi họp mặt đặc biệt, lễ hội, các bữa tiệc hoặc sự kiện). Bài hát ở cuối câu chuyện được để mở (chưa chấm dứt nhất định…) để giáo viên và cha mẹ sáng tác thêm những vần thơ với ý tưởng đến từ từng hoàn cảnh của trẻ. Câu chuyện có thể được thay đổi/ biến chế lại để phù hợp với những hoàn cảnh khác nhau, ví dụ mẹ cây có thể là cha cây hoặc ông/bà cây, hoặc bạn có thể bỏ đi phần nói về “trường của chú lùn”. Nhân vật chính cũng có thể thay đổi (ví dụ, thay vì chú lùn, câu chuyện có thể về chú chuột bị mắc kẹt trong ngôi nhà nhỏ của chú ấy, hay một chú chim phải ở lại và nghỉ ngơi trong tổ của mình).
Chú lùn bé nhỏ bối rối.
Tại sao chú lại phải ở nhà?
Chẳng lẽ mọi người không biết là những chú lùn nhỏ bé thích rong chơi hay sao!
Chú không thể đến trường học, không thể chơi đùa cùng bạn bè trong rừng, còn bạn bè của chú thì không thể đến thăm chú.
Chú lùn bé nhỏ mắc kẹt trong ngôi nhà bằng rễ cây của mình.
Ít nhất thì chú cũng có thể nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn qua kẽ những tảng đá và rễ cây. Chú ngạc nhiên là chẳng có nhiều thứ để nhìn. Những bạn kiến nhỏ hối hả chạy qua, những chú bọ cánh cứng nhiều mầu đang bò lên bò xuống trên vài chiếc lá rụng, và những chú thỏ với đôi tai cụp đang nhảy vào nhảy ra khỏi hang của mình.
Nhưng ngay cả khi ngắm nhìn tất cả những thứ này, chú lùn bé nhỏ càng ngày càng sốt ruột. Tại sao chú cứ phải ở nhà mãi thế này? Thật là vô lý khi không thể được rong chơi.
Thế rồi Mẹ Cây thì thầm với chú:
“Mọi việc đang không như trước nữa – nhưng hãy tin ta – chẳng bao lâu nữa con sẽ được tự do – hãy tin ta, hãy tin ta.”
Từ tận đáy lòng mình Chú lùn bé nhỏ biết rằng chú luôn tin tưởng Mẹ Cây.
Mẹ Cây xưa nay vẫn giữ sự thông thái của cả khu rừng!
Mẹ Cây biết tất cả mọi thứ. Chim và gió đều là bạn và là người đưa tin của bà. Chúng ghé thăm bà mỗi ngày, chia sẻ những tin tức về thế giới rộng lớn.
Chú lùn bé nhỏ có thể nghe tiếng chim bay đến. Chú nghe chim hát ở trên cao trong những nhánh cây của Mẹ Cây.
Chú lùn bé nhỏ có thể thấy khi gió ghé thăm. Chú thấy những cành cây đung đưa theo hướng này, rồi hướng kia. Thỉnh thoảng, chú phải đóng cửa sổ lại để tránh cho lá cây và bụi bặm khuấy lên bởi bạn gió bận rộn này rơi vào nhà!
Mỗi ngày, Mẹ Cây đều tiếp tục thủ thỉ với chú:
“Mọi việc đang không như trước nữa – nhưng hãy tin ta – chẳng bao lâu nữa con sẽ được tự do – hãy tin ta, hãy tin ta.”
Vậy là, chú lùn bé nhỏ phải tin tưởng, và chú lùn bé nhỏ phải chờ đợi. Chú biết chẳng bao lâu nữa chú sẽ lại được tự do rời khỏi ngôi nhà nằm giữa những tảng đá và rễ cây. Chú biết chẳng bao lâu nữa chú sẽ lại được rong chơi trong cánh rừng tuyệt đẹp.
Và trong khi chờ đợi, chú ngạc nhiên khi thấy chú có thể làm được nhiều thứ trong ngôi nhà ấm cúng của mình.
Chú lùn bé nhỏ có thể nhảy múa
Chú lùn bé nhỏ có thể ca hát
Chú lùn bé nhỏ có thể vẽ trên bàn. Và nhào lộn trên sàn.
Chú lùn bé nhỏ có thể nhảy múa
Chú lùn bé nhỏ có thể ca hát
Chú lùn bé nhỏ có thể dọn dẹp, nấu ăn nhanh. Và cuộn mình xem quyển truyện tranh.
Chú lùn bé nhỏ có thể nhảy múa
Chú lùn bé nhỏ có thể ca hát
Chú lùn nhỏ bé có thể…. Và…
Chú lùn bé nhỏ có thể nhảy múa
Chú lùn bé nhỏ có thể ca hát
Chú lùn nhỏ bé có thể…. Và…
Chú lùn bé nhỏ có thể nhảy múa
Chú lùn bé nhỏ có thể ca hát
Chú lùn nhỏ bé có thể…. Và…
Lưu ý: Tôi chọn viết câu chuyện này với hình ảnh mang “nghĩa bóng” – câu chuyện đơn thuần này phản ánh hoàn cảnh thực tế và dùng hình ảnh để giúp chuyển tải thông điệp quá nặng nề không nên nói trực tiếp với trẻ nhỏ. Tôi không đưa ra lời hứa về thời gian vì làm như vậy sẽ là vô trách nhiệm; không ai trong thời điểm này có thể biết được. Mục đích của câu chuyện là khích lệ sự chấp nhận hoàn cảnh “cách ly xã hội” hiện tại, và khuyến khích trẻ tìm ra và vui thích với những hoạt động mà chúng có thể làm tại nhà.
Với những ai chưa nghe nói tới “câu chuyện chữa lành”: Câu chuyện có thể giúp ta hiểu được những cảm xúc trong tâm khi con người phải trải qua một mất mát hoặc một hoàn cảnh khó khăn nào. Bằng cách cho phép đối mặt thay vì kìm nén sự thật, và bằng cách khoác lên nó tấm vải của thế giới tưởng tượng, câu chuyện có thể hỗ trợ quá trình đưa sự thật len lỏi vào trong đời sống thường nhật, đặc biệt đối với trẻ nhỏ.
Câu chuyện này sẽ được đưa vào phần “tổn thất về sức khoẻ và hạnh phúc” trong quyển sách tiếp theo của tôi, tựa đề “Stories to Light the Night: A Grief and Loss Collection for Children, Families and Communities (sẽ xuất bản vào cuối năm 2020 bởi NXB Hawthorn Press, Anh Quốc)
Chú Lùn Bé Nhỏ Phải Ở Nhà (Bản có vần)
Little gnome had to stay home!
He couldn’t play with his friends,
And he couldn’t roam.
He was stuck all alone,
In his tree roots home.
Didn’t everyone know
How little gnomes love to roam!
Mother Tree whispered ... ‘Listen to me,
Things are not as they used to be –
But trust me - soon you will be free.’
Little gnome knew
He could trust Mother Tree.
Mother Tree was as wise as wise could be.
So little gnome had to trust,
And patiently, wait to be free!
Up high in Mother Tree
The birds sang with glee,
And the wind blew round and round,
Bringing messages each day,
From very far away.
At the bottom of the tree,
In his knobbly tree root home,
Little gnome was busy
Finding many things to do......
You may be able to do them too!
Little gnome can dance
Little gnome can sing
Little gnome can paint and draw
And do somersaults across the floor.
Little gnome can dance
Little gnome can sing
Little gnome can clean and cook
And curl up with a picture book.
Little gnome can dance
Little gnome can sing
Little gnome can ...............................
And ........................................................
Tạm dịch tiếng Việt
Chú lùn bé nhỏ phải ở nhà!
Chú không được chơi đùa với bạn,
Và không thể rong chơi bên ngoài.
Chú bị kẹt trong ngôi nhà rễ cây, một mình.
Chẳng lẽ mọi người không biết
Những chú lùn thích rong chơi như thế nào sao!
Mẹ Cây thì thầm… “Hãy lắng nghe ta,
Mọi việc đang không như trước nữa –
Nhưng hãy tin ta – chẳng bao lâu con sẽ được tự do.”
Chù lùn bé nhỏ biết rằng
Chú có thể tin tưởng Mẹ Cây
Mẹ Cây thông thái nhất trên đời.
Vì vậy chú lùn bé nhỏ phải tin tưởng
Và kiên nhẫn, chú chờ đợi đến khi được tự do!
Trên cao kia trong lòng Mẹ Cây
Chim chóc hát ca hân hoan
Và gió thổi múa lượn vòng quanh
Mang tin tức đến mỗi ngày
Từ nơi rất xa, rất xa.
Ở dưới tận gốc cây,
Trong ngôi nhà ụ rễ cây,
Chú lùn bé nhỏ đang bận rộn
Tìm những thứ mình có thể làm…
Bạn cũng có thể làm được đấy!
Chú lùn bé nhỏ có thể nhảy múa
Chú lùn bé nhỏ có thể ca hát
Chú lùn bé nhỏ có thể vẽ trên bàn
Và nhào lộn trên sàn.
Chú lùn bé nhỏ có thể nhảy múa
Chú lùn bé nhỏ có thể ca hát
Chú lùn bé nhỏ có thể dọn dẹp, nấu ăn nhanh
Và cuộn mình xem quyển truyện tranh.
Chú lùn bé nhỏ có thể nhảy múa
Chú lùn bé nhỏ có thể ca hát
Chú lùn nhỏ bé có thể….
Và…
Bài xướng cho Lòng Can đảm:
Chúng ta phải gạt bỏ khỏi tâm hồn mình
Tất cả những nỗi sợ hãi và kinh hoàng đến từ tương lai.
Chúng ta phải chờ đợi bằng sự bình thản tuyệt đối
Bất cứ điều gì sẽ xảy đến
và chúng ta phải chỉ nghĩ rằng, bất cứ điều gì xảy đến đều đã được hướng dẫn từ một vũ trụ mang đầy Thông thái
Đây là một phần của những gì chúng ta phải học trong thời đại này
Đó là, hành động với niềm tin thuần khiết vào sự giúp đỡ hiện hữu thường trực của thế giới tâm linh.
Thật vậy, không có cách nào khác nữa nếu chúng ta muốn giữ chắc lòng can đảm trong đời.
Hãy rèn luyện ý chí một cách kỷ luật và tìm sự tỉnh thức từ bên trong chính mình
Vào mỗi sáng và mỗi tối.
Rudolf Steiner