04/09/2022
“This was the very first page
Not where the story line ends”
24 tiếng sau khi Offline K51 kết thúc, còn thứ gì đọng lại?
Bắt đầu một ngày mới mà không còn những dòng tin “Chiều mai 2 giờ trong nhà đa chức năng nhé mấy đứa”, “Sáng nay ở lại tập kịch một chút, trưa ở lại luôn nha”, “@... tới lẹ đi em ơi”... liền cảm thấy có chút trống vắng, thiếu thiếu thế nào. Một tháng trước, khi thấy những dòng tin nhắn đấy, chắc sẽ có ai đó than vãn, muốn giả vờ như không thấy hay đắp chăn ngủ tiếp, vì tập flashmob, tập kịch, tập cheer làng dưới cái nắng oi ả cuối hạ thật kinh khủng. Nhưng lâu dần, mỗi buổi chiều ở sân trường, ở lớp 11C9, ở nhà đa chức năng đã trở thành thói quen với tất cả mọi người, và dù nắng vẫn gay gắt, nhưng tất cả mọi người đều vô cùng nhiệt huyết và chăm chỉ.
Từ hôm bonding đầu tiên chỉ vỏn vẹn mười mấy đứa ngồi im lặng cùng với OGL, CT và bịch kẹo mút; cho tới Ngày họp làng khi C8 lần đầu làm quen với người bạn cùng làng C1, A5 một cách ngại ngùng; cùng nhau dự Clubs Fair và chọn cho mình clb yêu thích; tới Ngày kết nối với những món quà được chuẩn bị chu đáo, những nguyện ước và lời nhắn được nắn nót viết lên mang theo nhiều tâm tình; cháy hết mình ở Ngày trò chơi dưới cái nắng 39 độ ở sân bóng; và rồi tới Đêm diễn cuối cùng. Những tiết mục được chuẩn bị kỹ càng suốt một tháng cùng các CT và OGL vừa khuấy đảo đêm diễn, vừa để lại những phút giây lắng đọng. Dù không phải là nhà vô địch, làng Thor vẫn luôn là điều tuyệt vời nhất trong cả Offline, trong lòng của mỗi đứa. Khi tất cả đều đã rời đi, trong phòng học 10C8 vẫn còn những lời thì thẩm kể chuyện, những ánh đèn flash le lói, những tiếng nấc nghẹn ngào. Đi qua những ngày nắng gay gắt và cả những cơn mưa bất chợt, xin gửi lời cảm ơn, và tạm biệt.
C8 với làng Thor và các anh chị CT, OGL, trưởng làng chắc hẳn là ‘koi no yokan’ - yêu từ cái nhìn thứ hai. Từ những ngày đầu tiên, không biết ông bà già nhà tớ có thấy vậy hay không, nhưng tớ rất sợ. Lớp tớ hầu hết các thành viên đều ngại ngùng, trầm tính, ít nói và có vẻ khó hòa nhập với mọi người. Các anh chị CT và OGL của C1 và A5 trông cũng có vẻ nghiêm khắc, và anh trưởng làng thì chắc chắn phải “căng” rồi. Thế nhưng lạ thật đấy, ở cùng nhau càng lâu, hình ảnh của anh chị trong lòng tớ dần đổi khác, nhưng đương nhiên vẫn rất tuyệt vời nhé. Anh Đăng Khôi trưởng làng siêu gần gũi với các em, ngựa ngựa siêu hài, là nguồn ảnh to bự để các cháu làng Thor thỏa sức edit, vừa là năng lượng tích cực giúp mọi người luyện tập một cách vui vẻ, vừa vô cùng ấm áp với các cháu trong làng. C1 có được chiếc OGL rất tích cực pr cho clb M. giấu tên, và dù cùng làng cũng có hai president đi pr rầm rộ thì anh vẫn là người thành công nhất với số lượng đơn gửi về nhiều áp đảo. Nhìn anh Minh Tuấn mỏng manh vậy thôi chứ anh ta mít ướt thật, buổi deeptalk hôm ấy anh là người khóc lớn nhất. CT Huyền Trân là một người nhỏ bé nhưng nhiều năng lượng, bình thường trong các buổi tập của làng trông rất giản dị, khi dạy các em cũng không bao giờ to tiếng, là sự dịu dàng không thể thay thế của C1 và cả làng Thor. Chị đã thành công khiến các cháu shock đứng hình với màn biến hình thành chị đại máu lửa trong đêm diễn, cũng là người “cứng” nhất khi cầm lại những giọt nước mắt để ôm lấy những người em khóc siêu to khổng lồ. Hai mẫn nhi của A5 cũng tuyệt vời không kém. Vai trò OGL và CT của hai chị dường như có thể cùng chia sẻ với nhau, khi chị Bảo Châu tham gia đạo diễn kịch làng và nhảy flashmob siêu đẹp, còn chị Thục Huy lại rất có uy, sắp xếp các cháu vào hàng rất nhanh gọn. Offline cùng với A5 và làng Thor là event đầu tiên của chị Châu sau năm lớp 11 ôn và thi học sinh giỏi, sự trách nhiệm và tình cảm chị dành cho các cháu trong làng là điều mà tất cả đều trân quý. CT Thục Huy lại là người vui tính và thân thiện nhưng nghiêm túc trong công việc, luôn đem lại năng lượng tích cực và mạnh mẽ trước các cháu. Đêm cuối cùng, chị Châu là người trải lòng nhiều nhất, và chị Thục Huy đã khóc, “khóc với những người mà chị tin tưởng”.
Cuối cùng, gửi cho OGL TỐT BỤNG VÀ ĐẸP TRAI và CHỒNG CỦA MẤY VỢ ĐÂY. C8 vô cùng, cực kì, hết mực cảm ơn BTC đã đưa hai ông pà dà này tới với lớp. Buổi bonding đầu tiên có những cây kẹo mút mà anh Hanh bảo rằng “anh về quê mua đưa lên đó”, có chị Linh với điệu nhảy siêu nghệ để khuấy động các cháu, có những drama để gắn kết tất cả mọi người. OGL Hoàng Anh là một người thoạt nhìn có vẻ không đáng tin cậy lắm. Anh gần như đã hoà nhập vào lớp, không có một khoảng cách nào giữa chúng ta cả, dường như C8 đã dần coi anh là một người bạn. Anh vui tính và dễ dãi với lớp, chưa bao giờ nặng lời với bất cứ ai, mang tới sự tích cực và thoải mái cho tất cả các cháu. Tuy lùa gà không được thành công bằng president nhà bên, nhưng các cháu vẫn luôn rất ngưỡng mộ anh, đừng sợ các cháu quên mất anh là một người đỉnh chóp tới mức nào nhé. Hanh có vẻ bất cần đời và ngớ ngẩn đến bất thường, thế nhưng lúc cần tới, anh vẫn luôn là chỗ dựa vững chắc cho CT Linh Hoàng, cho các cháu, vẫn luôn quan tâm tới các cháu một cách ân cần, lo cho các cháu từng tí một. CT Linh Hoàng slay mỗi ngày mỗi giờ, luôn ngầu trong mắt các cháu. Chị tham gia đội dự tuyển, bận rộn nhưng không bao giờ tiếc thời gian để dạy các cháu nhảy, để nhắn tin tâm sự cùng cả lớp. Đừng bao giờ lo lắng rằng chị quá nghiêm khắc với lớp nhé. Trước cả đêm diễn, chị luôn là người châm ngòi cho những lần khóc thâu đêm của một vài cháu, nhưng cũng là người dỗ các cháu nín khóc bằng bờ vai vững chãi hơn cả OGL. Vibe du ge signature của C8 là ảnh hưởng từ chị, mong chị luôn giữ được tinh thần tích cực đó của mình. Cả hai ông pà dà đều rất quan tâm, dịu dàng và nhẫn nại với lớp. Anh Hanh thắt nơ cho các cháu siêu đẹp, còn chị Linh làm nail xinh xắn tuyệt vời. Có thể khi bắt đầu, sự lowkey của lớp có làm anh chị lo lắng, nhưng dần dần, với sự chỉ dẫn và truyền cảm hứng của cả hai, C8 đã trở nên gắn bó hơn, cũng như thân thiết hơn với C1 và A5 - những người bạn cùng làng. Không bút mực nào có thể kể xiết những điều mà OGL và CT đã làm cho các cháu, C8 muốn gửi lời yêu thương.
Cảm ơn Offline K51, cảm ơn làng Thor, cảm ơn C1 và A5, cảm ơn anh Đăng Khôi, anh Minh Tuấn, chị Huyền Trân, chị Bảo Châu, chị Thục Huy, anh Hoàng Anh, chị Phương Linh.
Gửi lại Đêm 3/9, nụ cười, nước mắt, và những cái ôm.
| And together, we are one |