27/08/2026
Mùa hè đầu tiên
Cô con gái sờ lên tóc mẹ rồi chợt nói lớn:
- Có tin sốc cho mẹ. Tóc mẹ đã bạc rất nhiều rồi.
Sau câu nói đó, nó lần vạch từng nếp tóc, lần lượt nhổ rồi đưa vào tay mẹ nó từng cọng tóc bạc. Ở cái tuổi 41, là bước sang cái dốc bên kia của cuộc đời rồi, nhưng chị cũng hơi có cảm giác ngỡ ngàng, chưa tin được vào những cái chị đang nắm trong tay. Vì đâu đó trong suy nghĩ của mình, chị còn rất trẻ.
Mà chị trẻ thật! Chỉ mới là một cô giáo dạy Văn vừa mới hết năm đầu tiên tâp sự! Mới chỉ mùa hè thứ 2 chị đứng trên bục giảng, nghe tiếng ve kêu rền rĩ và trong lòng không ngừng cảm thán về cái sự ồn ào đến đinh tai nhức óc của lũ ve sầu!
Dù vậy, cái sự náo động này cũng mang lại cho chị nhiều cảm xúc.
Nó cho chị biết mình đang đứng ở lớp học. Mình là giáo viên. Và hơn hết, sự cố chấp, kiên trì theo đuổi của mình với nghề nghiệp cuối cùng cũng đã chạm tới đích!
Đang miên man với dòng suy nghĩ thì con bé làm chị tỉnh cả người sau cú giật tóc đau diếng.
Nó nhoẻn miệng cười thông báo:
- Đây là sợi tóc bạc thứ 8 rồi nhen mẹ. Nói sợ mẹ buồn chớ trên đầu mẹ vẫn còn vô số sợ bạc khác.
- Con cứ nói chơi. Ở đâu ra mà bạc nhiều quá vậy.
- Thì mẹ cứ chờ thêm đi. Con nhổ đưa mẹ nữa nè!
- Thôi, nhiêu đó được rồi. Đừng nhổ trọc lóc cái đầu mẹ. Ai lớn rồi mà tóc chẳng bạc. Mà trước khi có tóc bạc, tóc mẹ cũng đã từng xanh.
Mà những chuyện lúc còn trẻ thì chị có vô số điều để kể. Nhưng con bé còn nhỏ. Chị ít khi kể. Chị chỉ kể cho nó nghe về những quãng tươi sáng thời sinh viên. Còn những nốt trầm, những thất bại, chẳng bao giờ chị kể. Chị giữ cho riêng mình. Giống như những khi chị cảm thấy cuộc đời tối tăm nhất, chị biến mình thành con thú hoang, chui vào hang sâu, liếm láp vết thương, cô độc gặm nhấm sự tổn thương và tự vùng vẫy tìm cách để thoát ra.
Những ngày ấy. Nhất là cái ngày chị nhận quyết định nghỉ việc ở cơ quan cũ, dù đã có nhiều sự chuẩn bị nhưng lòng vẫn cứ hoang hoải, đầu óc vẫn mụ mị và tim gan cứ lộn tùng phèo lên!
Chị nghe nhiều lời cay đắng. Và những lời ấy như cú đạp xuống nước khi chị đã ướt sung và yếu ớt!
Quãng ấy, chị già nua đi, trầm lặng hẳn. Vẫn có những người yêu thương dõi theo nhưng chị biết chỉ có bản thân mới giúp được mình. Cũng may, chị chưa bao giờ thôi từ bỏ và cố gắng. Rồi trời cũng còn thương. Chị tìm được công việc khác.
Bằng cách ấy, chị tự đứng dậy, ra khỏi hang. Có những người muốn chị cứ ở yên trong hang vật vã nên khi chị bước ra, họ không bằng lòng. Nhưng như vậy thì đã sao. Chị không mong muốn gặp lại những người từng làm mình tổn thương.
Có điều, từ dạo đó, chị càng rời xa đời sống của con người. Bình lặng hơn, cô độc hơn, lạnh lùng hơn.