08/05/2025
Năm mình 18 tuổi, những người anh của mình đã vẽ cho mình về một Hà Nội đẹp như thơ: những vạt bằng lăng tím,xen lẵn sắc vàng của điệp, rực rỡ khắp phố phường trong những lá thư gửi về. Mình đã mơ suốt thời gian dài về ngày đặt chân tới đó.
Năm 18,5 tuổi, các chị sinh viên khoá trước đã mộng mơ hoá cho mình loài hoa bồ kết tây mình nhặt trong sân giảng đường,đêm tối hội khoa đầu tiên đời sinh viên là hoa giảng đường, để mình đắm chìm trong những giấc mơ về điệu múa của những cánh hoa dưới ánh đèn cao áp.
Năm 20 tuổi, nụ cười ấm áp của một người bạn nheo mắt nhìn mình hồn nhiên xoay người, dang tay hứng những hạt mưa bụi dưới ánh đèn đường,khiến mình tin vào một tình bạn tri kỉ là thật!
Năm 21 tuổi, một lời hẹn không thành. Mình thấy cả thế giới hạnh phúc, trừ mình. Mình vẫn vậy, vẫn như chưa từng có chuyện gì. Một người bạn qua đường, hỏi: mình đi cùng bạn được không, khẽ gật đầu và song hành một đoạn. Lúc dừng lại, bạn bảo mình: khi gặp một người lạ, hãy dồn sự mạnh mẽ vào mắt cậu nhé! Ngơ ngác hỏi: tại sao? Cậu bảo: trong mắt cậu đang không bình yên! Và họ vút vào phố phường tấp nập, để mình nhận ra, chẳng có j là vĩnh viễn!
Năm 25 tuổi, phụ huynh, bạn bè luôn trong tư thế: mai mối cho mình với tiêu chí: giàu. Như kiểu trên trời rớt xuống 1 tá đàn ông na ná: vợ bỏ,ế vợ,già, nhưng giàu. Mình sốc, và chạy trốn, nhận ra: mình mất giá nhỉ? Sau cùng chặc lưỡi thà đối diện còn hơn trốn tránh. Nín thở , nổi da gà nghe những câu tán tỉnh sến chưa từng sến hơn. Và rồi, phải mượn bạn bè đóng giả người yêu cho đỡ tổn thọ. Vẫn tuyên chiến với tất cả thế giới tiêu chí: lấy chồng để sống cùng chứ không phải cho có chồng hay có việc làm. Rồi đâu đó,đồn, mình có vấn đề giới tính hoặc tâm lý yêu đương. Chắc thế, nên giữa bao nhiêu người,mình vẫn chẳng thể tìm được một ai. Nếu bgio quay lại,chắc chắn mình đã chọn người nọ, hoặc người kia...
Năm 26 tuổi, chẳng có việc làm. Tìm không ra việc, mai mối vẫn kiểu: cưới thì có việc. Bố mẹ nổi cơn tam bành, không nghe, tao từ. Cũng rời khỏi nhà, cũng tìm việc. Rồi lại về quê đi dạy hợp đồng. Vẫn mộng mơ, vẫn hăng hái truyền cho học sinh rất nhiều thứ viễn vông. Vẫn trốn những người đàn ông thực tế, vẫn nhờ bạn đóng mác người yêu.
Năm 26.5 tuổi, bạn kêu : tao đau chốc, tao mất ngủ, tao chửi nhau mãi với mấy thằng nó nhắn tin chửi tao là người yêu mà không lo được cho mi,để mi càng ngày càng suy nghĩ nhiều,ốm yếu,gầy trơ xương, mi tìm hộ người yêu thật đi. Mì ăn vào cho tao, mi có chết cũng phải nhắm mắt mà ăn cho tao..." Sau cơn thịnh nộ ấy, bạn trả lại mác người yêu.
Một buổi trưa, cô bé HS của m gọi tới, bảo cô ơi,có người xin sdt của cô, để hỏi thăm một cô trong trường. Bảo uh. Mình nhận cuộc gọi ấy, và rồi cũng cho họ thông tin họ cần. Lâu quá rồi,chả nhớ. Chỉ nhớ người này thay cô bạn của mình trả lời tin nhắn của những người nhắn tin chửi mỗi đêm kia, đóng đúng vai người yêu đang ở xa. Sau 3 lần gặp mình thành vợ của người ta.
Trước khi cưới, người vẫn chửi đêm ngày kia, vẫn nhắn: sau này em sẽ biết rằng ai yêu em hơn, em rồi sẽ hối hận. Có những người dù rất tốt,rất thiện chí , nhưng lại không mang cho mình cảm giác yêu thương, dù rất cố gắng cũng chẳng thể làm dù là một người bạn bình thường.
Một tháng sau, mình đi mua đồ bầu, gặp ngay anh đi cùng một cô gái vào mua cùng mình, mặt hếch lên và không thèm chào mềnh. Khổ. Chả đợi mình hối hận chi cả!
........
Nhiều năm sau ra Hà Nội, Hà Nội vẫn tràn ngập hoa, vẫn mộng mơ ở một góc đường nào đó, vẫn hút người ở những nét riêng. Nhưng tâm mình lại dành cho lo toan và mong ước về một kết quả sức khoẻ nhiều hơn.
Hơn 40 tuổi, nhận ra, ước mơ và thực tế xa nhau, nhưng chẳng phải để nghĩ về nó làm j, bởi đó là sự thật, là cuộc sống hiển nhiên. Gần 18*2.5 tuổi rồi, dù gì đời cũng dạy cho ra bã rồi, dại gì nữa đâu mà! Vẫn mơ,vẫn mộng, nhưng ở một phiên bản khác.....