15/11/2025
🌷🍀Có những lúc tụi mình cứ nghĩ rằng 12C7 sẽ chẳng bao giờ tập nổi một bài văn nghệ cho ra hồn. Buổi thì thiếu người, buổi thì cãi nhau, buổi thì nản đến mức ai cũng muốn bỏ. Thế nhưng, giữa những lầm tưởng chừng bỏ cuộc đó, tụi mình lại lặng lễ đứng cạnh nhau, chỉnh lại từng nhịp, từng bước, từng khoảng khắc nhỏ. Chính những giây phút tưởng như rời rạc ây... lại tạo nên một hành trình mà sau này nhớ lại, ai cũng thấy lòng mình nghẹn lại.🍂
💫🫧Càng tập, tụi mình càng hiểu rằng thanh xuân không được đo bằng những lần hoàn hảo, mà bằng những lần tưởng chừng bỏ cuộc rồi vẫn quay lại vì không muốn làm nhau thất vọng. Mỗi lần Chi cau mày chỉnh đội hình, mỗi động tác tập lại thêm một lần, mỗi nụ cười dù mệt... đều dạy tụi mình cách kiên nhẫn, cách thương nhau và cách trân trọng một tập thể chưa bao giờ trọn vẹn nhưng luôn cố gắng. Văn nghệ khi ấy không chỉ là một bài múa - mà là bài học về sự găn kết, về việc dù khác biệt, bướng bỉnh hay ồn ào đến mấy, cuối cùng tụi mình vẫn tìm được nhịp chung để bước tiếp cùng nhau trong năm cuối.✨
✨✨Và rồi ngày biểu diễn cũng đến... Khi tiếng nhạc vang lên, khi cả lớp đồng loạt bước ra, dường như mọi cãi vã, lười biếng, bỏ tập đều tan biến. Chỉ còn lại 12C7 - trọn vẹn va rực rỡ theo cách riêng cua tụi mình. Để rồi khi nghe xướng tên lớp đạt Giải Nhì, ai nấy đều sững lại trong một khoảnh khắc. Một kết quả bất ngờ đến mức cả lớp bật khóc, vừa ngạc nhiên, vừa vui, vừa tự hào. 🌹
✨Hóa ra hành trình đó - dù có bừa bộn, có mệt, có cãi nhau - lại là hành trình đẹp nhất. Bởi chính sự không hoàn hảo ấy đã làm nên một ký ức hoàn hảo của thanh xuân 12C7.🌷🌷🌷
Cảm ơn hành trình chưa hoàn hảo nhưng trọn vẹn trong tim của tất cả chúng ta : có vui ,có buồn, có giận hờn và có cả chúng ta - 12C7 🍂🍁🪴🌻🌷