18/08/2026
Cú lội ngược dòng 8,5 điểm của con gái tôi sau những ngày mất gốc Toán
Tôi từng nghĩ con gái mình có lẽ không có năng khiếu với môn Toán. Cuối lớp 8, con bắt đầu mất gốc khá nghiêm trọng. Có những bài rất cơ bản nhưng con vẫn làm sai, rút gọn biểu thức thì đổi dấu nhầm, giải phương trình thì bỏ bước, làm xong cũng chẳng có thói quen kiểm tra lại. Có lần con mang bài kiểm tra về, được 4 điểm. Nhìn điểm số, tôi buồn một thì thấy con buồn mười. Con chỉ nói: “Con ghét Toán mẹ ạ. Con học mãi mà vẫn không làm được.” Lúc đó tôi mới nhận ra, vấn đề có lẽ không nằm ở việc con lười hay kém Toán như tôi vẫn nghĩ. Con đang mất nền tảng và mất luôn cả sự tự tin.
Càng lên lớp 9, kiến thức càng khó. Biểu thức, căn thức, phương trình, bài toán thực tế... những phần kiến thức cũ chưa chắc thì kiến thức mới lại chồng lên. Tôi từng nghĩ hay là cho con học thêm thật nhiều, nhưng rồi nhận ra nếu con chưa hiểu bản chất mà cứ nhồi thêm bài tập thì có khi chỉ khiến con càng sợ Toán hơn. May mắn là sau đó tôi được một phụ huynh giới thiệu cho một cô giáo đang dạy Toán tại một trung tâm ở Hà Nội. Điều khiến tôi quyết định cho con thử học không phải vì cô hứa sẽ giúp con đạt 9 hay 10 điểm, mà là cách cô nói về những học sinh mất gốc. Cô bảo tôi: “Với những bạn đang mất gốc, việc đầu tiên không phải là bắt con làm thật nhiều bài. Phải giúp con hiểu mình đang sai ở đâu và lấy lại cảm giác ‘mình có thể làm được’ trước.”
Những tháng đầu tiên, cô không cho con chạy quá nhanh mà cho con quay lại từ những phần kiến thức tưởng như rất cơ bản. Tính toán cẩn thận hơn, viết từng bước rõ ràng, chú ý dấu ngoặc, dấu âm, làm xong phải tự kiểm tra. Bài nào sai, cô không chỉ sửa đáp án mà hỏi con: “Con thử xem lại, mình sai từ bước nào?” Có những hôm con làm một bài rất lâu, nhưng thay vì đưa ngay đáp án, cô kiên nhẫn để con tự tìm ra lỗi. Dần dần, con bắt đầu có một thói quen mà trước đây gần như không có: sai thì tìm nguyên nhân, chứ không chỉ nhìn đáp án rồi bỏ qua.
Rồi tôi bắt đầu thấy những thay đổi rất nhỏ. Con không còn né vở Toán như trước. Bài kiểm tra từ 4 điểm bắt đầu lên 5, rồi 6. Có hôm được 7 điểm, con chạy xuống khoe mẹ: “Hôm nay con chỉ sai một câu thôi!” Tôi vui không phải vì 7 điểm, mà vì lần đầu tiên sau một thời gian dài, con không còn nghĩ mình là một đứa học kém Toán nữa. Cô vẫn nhắc con phải học đều mỗi ngày, không cần quá nhiều nhưng phải thật sự tập trung, khoảng 30–45 phút mỗi ngày. Không chép lời giải, không học thuộc cách làm máy móc, bài dễ cũng phải làm cẩn thận, bài khó thì chia nhỏ ra để suy nghĩ. Tôi cũng thay đổi cách đồng hành với con. Không còn hỏi “Hôm nay được mấy điểm?” mà thường hỏi “Hôm nay con hiểu thêm được điều gì?”
Và rồi có một ngày, con mang bài kiểm tra về nhà. 8,5 điểm. Tôi nhìn đi nhìn lại mấy lần vì không nghĩ con có thể tiến bộ đến vậy. Con cười rồi nói: “Con bảo rồi mà, con làm được.” Nghe câu đó, tôi thật sự rất xúc động. Không phải vì 8,5 là một điểm số quá cao, mà vì tôi nhớ đến cô bé từng cầm bài kiểm tra 4 điểm, từng khóc vì nghĩ mình “không có khả năng học Toán”. Sau hơn một năm kiên trì, con đã đạt được kết quả mà cả hai mẹ con từng nghĩ là rất khó.
Bây giờ tôi mới hiểu, một đứa trẻ bị điểm thấp không có nghĩa là đứa trẻ đó “học kém”. Có thể con đang thiếu nền tảng, có thể con chưa tìm được phương pháp phù hợp, hoặc cũng có thể con đã mất tự tin quá lâu nên không còn tin rằng mình có thể làm được. Với con tôi, điều may mắn nhất có lẽ là gặp được một cô giáo đủ kiên nhẫn để đi cùng con từ những kiến thức cơ bản nhất. Và tôi cũng học được cách đồng hành thay vì gây áp lực.
Nếu con anh chị cũng đang mất gốc Toán, hay thường xuyên nói “Con không học được Toán đâu”, có lẽ điều đầu tiên chúng ta cần làm không phải là trách con. Hãy thử tìm hiểu xem con đang vướng ở đâu, thiếu nền tảng nào và phương pháp nào thực sự phù hợp với con. Bởi đôi khi, điều một đứa trẻ cần không phải là học nhiều hơn, mà là được học đúng cách và có một người đủ kiên nhẫn để đồng hành cùng mình.