19/05/2026
Chúc em bé của trung tâm một đời bình an.
HANHPHUC_046
Họ và tên Bố: Trần Kế Hoạch
Họ và tên Mẹ: Đặng Thị Hiền
Họ và tên Con: Trần Ánh Dương
Ngày/Tháng/Năm sinh của con: 14/01/2026
Ngày thực hiện HTSS: 02/05/2025
---
Sunny Ánh Dương - con chính là ánh sáng đẹp nhất soi sáng cuộc đời bố mẹ.
Làm mẹ là hành trình thiêng liêng mà tạo hóa dành tặng cho người phụ nữ. Nhưng với những người hiếm muộn, để được gọi một tiếng “mẹ”, đôi khi phải đánh đổi bằng cả thanh xuân, nước mắt và những lần tuyệt vọng đến nghẹn lòng.
Ngày 14/5 của một năm trước, bố mẹ nhận kết quả beta và biết rằng con đã đến. Ngày này năm nay, con gái nhỏ của bố mẹ đã tròn 4 tháng tuổi.
Cuối năm 2022, sau 7 năm yêu xa và nhiều sóng gió, bố mẹ bước vào hôn nhân. Nhưng niềm hạnh phúc ấy cũng đi kèm nỗi lo khi mẹ từng bóc tách nang buồng trứng và xơ tử cung vào năm 2018. Sau hơn một năm cưới chưa có tin vui, bố mẹ bắt đầu hành trình tìm con tại Bệnh viện Nam học và Hiếm muộn Hà Nội.
Kết quả khám cho thấy bố hoàn toàn khỏe mạnh, còn mẹ đa nang buồng trứng. Từ một người luôn mạnh mẽ, mẹ dần khép mình lại, có những đêm mẹ bật khóc vì sợ làm lỡ dở cuộc đời bố, sợ không mang lại cho bố một mái ấm trọn vẹn. Mẹ đưa đơn ly hôn, nhưng bố chỉ ôm mẹ và nói: “Chúng ta cưới nhau đâu phải chỉ để có con, cứ bên nhau là hạnh phúc”.
Sau 3 lần canh trứng và 2 lần IUI thất bại, bố mẹ quyết định làm IVF. Mỗi mũi tiêm là một lần mẹ run lên vì sợ, nhưng bố luôn là người tiêm thuốc, động viên và xoa dịu những vết tím đau rát trên bụng mẹ.
Lần chuyển phôi đầu tiên thất bại sau 12 ngày chờ đợi, mẹ gần như sụp đổ. Sau đó, bố mẹ tạm gác chuyện con cái suốt một năm, lao vào công việc và học tập để lấp đầy khoảng trống trong lòng.
Đến cuối tháng 4/2025, bố mẹ quay lại viện. Vẫn là những chuyến xe 4 giờ sáng từ Thái Bình lên Hà Nội rồi lại trở về ngay.
Lần chuyển phôi thứ hai đầy sóng gió, mẹ mất ngủ kéo dài, men gan tăng cao và phải điều trị thêm ở bệnh viện. Lần này, vì sợ thất bại thêm lần nữa, mẹ muốn chuyển hai phôi, nhưng bác sĩ đã kiên nhẫn phân tích nguy cơ cho cả mẹ lẫn con. Bố cũng nói một câu mà mẹ nhớ mãi: “Có con mà mất mẹ thì còn gì là gia đình nữa”.
Mẹ vẫn nhớ bác sĩ Hiền đã ngồi rất lâu để trấn an và cho mẹ thêm niềm tin. Vào phòng chuyển phôi, cơ duyên gặp lại bác sĩ Trung – người từng chọc trứng và chuyển phôi cho mẹ lần đầu. Mẹ bật khóc, còn bác sĩ và ekip nhẹ nhàng động viên: “Cố gắng lên em, con nhất định sẽ đến”.
Mẹ ôm chặt tấm hình phôi trong tay và thì thầm: “Con ơi, hãy bám thật chặt mẹ nhé, gia đình mình cùng về nhà”.
Sau chuyển phôi, mẹ bị khó thở và được giữ lại theo dõi rất lâu dù các mẹ khác đã về hết. Chính những sự quan tâm nhỏ bé ấy khiến bố mẹ cảm thấy mình không hề đơn độc trên hành trình tìm con.
12 ngày sau, mẹ nhận kết quả beta với đôi tay run run: “Con đến rồi anh… chúng ta có con rồi…”
Lần đầu thấy hình ảnh thai 5 tuần tuổi trên màn hình, mẹ nghẹn ngào không nói nên lời. Thai 6 tuần đã có tim thai nhỏ xíu, vậy là từ nay đã có con đồng hành.
Thai kỳ của mẹ chưa bao giờ dễ dàng. Mẹ sút 6 kg trong 3 tháng đầu, bị tụ dịch, viêm tuyến Bartholin và nguy cơ cao tiền sản giật ở cuối thai kỳ. Có lần vì nhớ nhầm lịch khám ở tuần 31, mẹ con mình lại có cơ duyên gặp ekip truyền thông của viện và được chụp hình cùng bác sĩ Tâm. Thật là một kỷ niệm rất ấm lòng trên hành trình mang con đến thế giới.
Đến 39 tuần 3 ngày, mẹ đau bụng lâm râm và ông ngoại giục lên viện sớm. Có lẽ linh cảm của ông đã cứu mẹ thêm một lần nữa và cũng gián tiếp bảo vệ em bé của mẹ.
Vào cấp cứu tại bệnh viện, huyết áp mẹ vượt hơn 160, đa ối kèm protein niệu. Nằm trên bàn mổ, mẹ mới biết mình phải mổ cấp cứu vì tiền sản giật.
Rồi tiếng khóc đầu đời của con vang lên giữa phòng mổ, cả thế giới của mẹ như vỡ òa. Con gái nhỏ được đặt kề bên má mẹ. Mẹ chỉ biết khẽ thì thầm: “Chào Ánh Dương, cảm ơn con đã chọn bố mẹ”.
Những ai từng trải mới hiểu được, có những em bé là kết tinh của nước mắt, thuốc men, kim tiêm, những lần tuyệt vọng tưởng như gục ngã và cả tình yêu rất lớn của bố mẹ dành cho nhau.
Phía sau tiếng khóc chào đời của mỗi em bé là biết bao tâm huyết, sự tận tâm và yêu thương của những người anh hùng khoác áo blouse trắng. Gia đình xin gửi lời tri ân sâu sắc tới bác sĩ Hiền, bác sĩ Trung, bác sĩ Tâm cùng toàn thể y bác sĩ, điều dưỡng và đội ngũ nhân viên của Bệnh viện - những người đã âm thầm thắp lên hy vọng cho biết bao gia đình hiếm muộn, không chỉ chữa bệnh, mà còn chữa lành cả nỗi sợ và nước mắt của những người đang ngày đêm khao khát được làm cha làm mẹ.
Và nhân đây cũng nhắn gửi tới những gia đình vẫn đang trên hành trình tìm con, xin đừng từ bỏ hy vọng. Không có con đường nào trải đầy hoa hồng mà bàn chân không phải thấm đau, hãy tin ánh sáng luôn ở cuối con đường. Ngày con đến, mọi chờ đợi, nước mắt và cố gắng đều trở nên xứng đáng.