KHAI MINH VIỆT

KHAI MINH VIỆT

Share

Đọc sách, suy nghĩ tích cực, tư duy tích cực và cung cấp giá trị cuộc sống.

28/06/2023

CÁI GÌ LÀ CỦA TA?

1. Vợ chồng có phải của bạn ko?
> Ko phải!
Vợ chồng dù ăn chung mâm, ở cùng nhà, tối ngủ chung giường, có thể đồng cam cộng khổ, vui buồn có nhau. Nhưng sau cùng cũng có lúc chia tay, có thể đồng sinh nhưng ko thể đồng tử, trăm năm sống đến bạc đầu có nhau, tất cả cũng chỉ là mơ ước.

2. Con cái có phải là của bạn ko?
> Ko phải!
Bố mẹ và con cái tuy là có quan hệ huyết thống, nhưng đó cũng chỉ là mối quan hệ mang tính Nhân Duyên, Hiếu đạo, tình cảm, chăm sóc lẫn nhau… Những điều ấy tạo nên một gia đình vui vẻ. Nhưng sau cùng, khi bạn bước sang thế giới bên kia, con cái cũng chỉ có thể tiễn bạn đi, chứ ko có khả năng đưa bạn trở lại.

3. Tiền tài có phải là của bạn ko?
> Ko phải!
Bạn ra sức nỗ lực kiếm tiền, sau rồi lại nghĩ cách tiêu đi. Cho dù tài khoản ngân hàng của bạn có bao nhiêu tiền, đó cũng chỉ là vật ngoài thân, sinh ko đem đến, tử ko đem đi.

4. Nhà cửa, xe cộ có phải là của bạn ko?
> Ko phải!

>> Vậy rốt cuộc điều gì mới là của bạn?

I. SỨC KHOẺ
- Thân thể bạn có khoẻ mạnh thì cuộc sống của bạn mới có chất lượng, sinh mệnh mới được kéo dài. Ko có một cơ thể khoẻ mạnh, đồng nghĩa với ko có gì cả. Cho nên chúng ta sống được một ngày, cũng là một ngày phúc phận, cần phải trân quý chính mình.
II. TRÍ TUỆ
- Sai lầm lớn nhất của đời người là đánh đổi sức khoẻ để lấy vật ngoài thân.
- Trên thế gian ko có gì quý hơn một sức khoẻ dồi dào và một tinh thần mạnh mẽ khởi đi từ trí tuệ nội tại của bạn.
Bởi vậy, nhà Phật có câu “Duy Tuệ Thị Nghiệp” (chỉ có trí tuệ của bạn là sự nghiệp đích thực của bạn).
- Xác thân là cây đèn.
- Trí Tuệ là ánh sáng của ngọn đèn
Bạn hãy khéo nhận ra đâu là gia bảo thực sự và sử dụng vào những việc ý nghĩa nhất cho kiếp sống của mình.
St

Profile pictures 17/09/2021

BÁNH LÁ (RĂNG BỪA) XỨ THANH KÍNH CHÀO QUÝ KHÁCH:
Chiếc bánh lá của đồng chiêm trũng Xứ Thanh (Hà Lai - Hà Trung - Thanh Hóa) đã tồn tại trên mảnh đất này suốt hàng trăm năm. Trải qua thời gian, trải qua cả những thăng trầm lịch sử, sản vật nhỏ bé mà chứa đựng bao cơ tầng văn hóa ấy vẫn luôn có mặt trong đời sống của người dân ...
Đặt bánh liên hệ: 0948638283.
Trân trọng!

13/09/2021

KỶ NIỆM 108 NĂM NGÀY SINH GIÁO SƯ TRẦN ĐẠI NGHĨA – “ÔNG VUA VŨ KHÍ” CỦA VIỆT NAM (13/9/1913 – 13/9/2021)
Trần Đại Nghĩa là cái tên không chỉ giới nghiên cứu lịch sử quân giới trong nước biết đến, mà dường như cả thế giới đều biết đến ông với danh hiệu “ông vua” vũ khí Việt Nam. Ông là một trong những trí thức kiều bào yêu nước đầu tiên theo Chủ tịch Hồ Chí Minh trở về nước để phụng sự Tổ quốc.
Trần Đại Nghĩa là một bậc đại trí thức đã từ bỏ mọi vinh hoa phú quý ở nước ngoài để trở về Tổ quốc thực thi sứ mệnh của một công dân yêu nước. Từ những năm mới bước vào cuộc kháng chiến chống Pháp tái xâm lược, cái tên bí mật Trần Đại Nghĩa đã trở thành một huyền thoại gắn liền với việc sản xuất vũ khí, gây ngạc nhiên và ngưỡng mộ cho mọi người Việt Nam lẫn kẻ thù và bạn bè quốc tế. Trên cương vị Cục trưởng Quân giới, Phó Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần, ông không chỉ có công đầu xây dựng ngành công nghiệp quốc phòng mà còn góp phần quan trọng đặt nền móng cho nền khoa học kỹ thuật hiện đại nước ta.
Hành trang của một người trí thức yêu nước
Trần Đại Nghĩa, tên thật là Phạm Quang Lễ, sinh ngày 13/9/1913 trong một gia đình nhà giáo nghèo tại xã Xuân Hiệp, huyện Tam Bình, tỉnh Vĩnh Long. Năm lên 6 tuổi, Phạm Quang Lễ chứng kiến sự ra đi của người cha thân yêu. Lời trăng trối của cha “con phải chăm lo học hành, sau này mang kiến thức của mình ra để giúp ích cho đời” đã theo ông suốt cả cuộc đời.
Ngôi trường Trung học đệ nhị Petrus Ký nổi tiếng ở Sài Gòn những năm 30 của thế kỷ trước là nơi cậu học sinh Phạm Quang Lễ theo học từ năm 1930 đến năm 1933. Ông luôn được thầy cô và bạn bè chú ý bởi sự thông minh và trí nhớ khác người.
Năm 1935 là một bước ngoặt đối với người thanh niên Phạm Quang Lễ. Ông được cấp học bổng xuất dương du học. Khi được học bổng sang Pháp học, Phạm Quang Lễ quyết tâm chạy đua với thời gian, lấy được 6 bằng đại học và chứng chỉ của các trường đại học danh tiếng của Pháp. Khác với những người khác, lần du học của Phạm Quang Lễ có mục đích rõ ràng. Ông học về khoa học chế tạo vũ khí nhằm phụng sự Tổ quốc giành độc lập. Song, đây là lĩnh vực bí mật và cấm tuyệt đối người dân thuộc địa. Vì vậy, trong suốt 11 năm ở Pháp, Phạm Quang Lễ chỉ có thể tự mò mẫm và bí mật học hỏi, sưu tầm tài liệu về các loại vũ khí.
Cuộc gặp gỡ giữa ông và Chủ tịch Hồ Chí Minh tại Paris đã trở thành cuộc gặp gỡ định mệnh làm thay đổi cuộc sống của Phạm Quang Lễ. Rời thủ đô Paris hoa lệ của nước Pháp, rời bỏ mức lương 20 lạng vàng 1 tháng, Phạm Quang Lễ cùng với kỹ sư luyện kim Võ Quý Huân, bác sĩ Trần Hữu Tước đã theo Hồ Chủ tịch trở về Tổ quốc mang theo tâm nguyện phụng sự đất nước. Trước khi về nước, kỹ sư Phạm Quang Lễ đã tập trung thu thập hàng nghìn cuốn sách liên quan đến nhiều lĩnh vực mà phần lớn để phục vụ chiến tranh.
Sự trở về của Chủ tịch Hồ Chí Minh và kỹ sư Phạm Quang Lễ không phải bằng máy bay mà bằng một tàu chiến của Pháp. Bốn mươi ngày lênh đênh trên biển, những lời nói giản dị nhưng vô cùng sâu sắc của Chủ tịch Hồ Chí Minh, cùng với các cử chỉ, hành động cụ thể của Người đã cảm hóa, chinh phục trái tim người trí thức trẻ Phạm Quang Lễ, cũng như tất cả những người có mặt trên chuyến tàu, kể cả các thủy thủ Pháp.
“Ông Phật làm súng”
Trở về nước, trong năm 1946, trước yêu cầu của cuộc kháng chiến chống Pháp gay go, ác liệt, Phạm Quang Lễ được Bác Hồ giao làm Cục trưởng Cục Quân giới với trọng trách là nghiên cứu, chế tạo ra vũ khí để bộ đội ta đánh giặc. Bác nói: “Đây là việc đại nghĩa. Vì thế, từ nay Bác đặt tên cho chú là Trần Đại Nghĩa...”.
Đảm nhiệm chức Cục trưởng Cục Quân giới trong điều kiện cuộc kháng chiến chống thực dân Pháp bùng nổ là một thử thách không nhỏ đối với Trần Đại Nghĩa. Tuy nhiên, với vốn kiến thức tích lũy được trong thời gian học tập ở nước ngoài, cộng với sự thông minh, trí sáng tạo, ông đã nhanh chóng bắt tay vào trực tiếp nghiên cứu và chỉ đạo nghiên cứu sản xuất vũ khí phục vụ cuộc chiến đấu của quân và dân ta.
Giáo sư Trần Đại Nghĩa cùng các đồng chí của mình đã chế tạo thành công súng và đạn bazooka, súng đại bác không giật (SKZ) là những loại vũ khí có trình độ hiện đại của thế giới. Đây là một kỳ tích phi thường của quân và dân ta. Những loại vũ khí này đã tham gia hầu hết các trận đánh, duy trì cục diện chiến tranh nhân dân, tạo nên những kỳ tích mang màu sắc chiến tranh nhân dân Việt Nam. Khen ngợi những chiến công của bazooka ở chùa Trầm, thấy kỹ sư Trần Đại Nghĩa là người hiền lành, ít nói, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã gọi ông là “Ông Phật làm súng”.
Trong kháng chiến chống Mỹ, huyền thoại về ông một lần nữa được viết tiếp khi ông trở thành người hỗ trợ về tinh thần cho những phát minh về quân giới cho đến ngày đất nước giành được độc lập. Dưới sự lãnh đạo của Giáo sư Trần Đại Nghĩa, chúng ta đã chế tạo thành công nhiều loại vũ khí trang bị bằng vật liệu có sẵn, với công nghệ đơn giản như: Ngòi thủy lôi áp suất ABS, các loại mìn, thủ pháo cho đặc công đánh hiểm, sau này phát triển thành thủ pháo dù cho đặc công đánh sâu trong lòng địch, đặc biệt là cải tiến ĐKB-H12 theo công nghệ của ta từ viện trợ của Liên Xô trước đây.
Tấm gương của một nhà nghiên cứu chân chính, hết lòng vì sự nghiệp khoa học nước nhà
Giáo sư Trần Đại Nghĩa từ một trí thức Tây học đã trở thành một trong những người tiêu biểu cho ý chí, nghị lực và tinh thần phấn đấu cống hiến hết mình cho sự nghiệp cách mạng của dân tộc. Chỉ trong một thời gian ngắn, bằng tài năng, trí tuệ và tinh thần vượt khó đáng khâm phục, ông đã trực tiếp nghiên cứu và chỉ đạo nghiên cứu ra nhiều loại vũ khí hiện đại, điển hình là súng bazooka, SKZ và đạn bay.
Sự ra đời của những loại vũ khí mang tên Trần Đại Nghĩa đã đưa trí tuệ Việt Nam vươn tới đỉnh cao của nền khoa học - kỹ thuật thế giới lúc bấy giờ.
Với những cống hiến xuất sắc, năm 1948, Giáo sư Trần Đại Nghĩa được phong quân hàm Thiếu tướng đợt đầu tiên của Nhà nước Việt Nam. Năm 1952, ông cũng trở thành người trí thức Việt Nam đầu tiên được phong danh hiệu Anh hùng Lao động. Năm 1966, ông được phong danh hiệu Viện sĩ Viện Hàn lâm Khoa học Liên Xô; đồng thời cụm công trình nghiên cứu và chỉ đạo kỹ thuật chế tạo vũ khí, gồm súng bazooka, súng SKZ và đạn bay của ông được Nhà nước trao tặng Giải thưởng Hồ Chí Minh đợt đầu tiên.
Ngày thống nhất đất nước, Trần Đại Nghĩa có ghi vào cuốn sổ tay của mình một câu: "Đã hoàn thành nhiệm vụ!". Khi nói về bạn bè của mình ở lại bên Pháp, ông cho rằng “họ có cuộc sống đầy đủ, sung sướng hơn tôi nhiều, nhưng về khía cạnh phụng sự Tổ quốc, họ chẳng có gì cả". Được phụng sự cho Tổ quốc, cho dân tộc là lí tưởng theo đuổi của cuộc đời ông. Đúng như tên Bác Hồ đặt cho ông, cả cuộc đời ông đã sống trọn cho khát vọng cống hiến tâm sức của mình cho sự nghiệp đại nghĩa của dân tộc.
Suốt cuộc đời phụng sự Tổ quốc, Thiếu tướng - Giáo sư - Viện sĩ - Anh hùng lao động Trần Đại Nghĩa được Đảng và Nhà nước tin tưởng giao cho nhiều trọng trách: Cục trưởng Cục Quân giới; Phó Chủ nhiệm Tổng cục Hậu cần; Thứ trưởng Bộ Công thương; Thứ trưởng Bộ Công nghiệp nặng; Bộ trưởng - Chủ nhiệm Uỷ ban Kiến thiết cơ bản Nhà nước; Chủ nhiệm Uỷ ban Khoa học và kỹ thuật Nhà nước; Hiệu trưởng đầu tiên Đại học Bách khoa Hà Nội; Viện trưởng đầu tiên Viện Khoa học Việt Nam; Chủ tịch đầu tiên Liên hiệp các Hội Khoa học Kỹ thuật Việt Nam...
Ông cũng là nhà khoa học đầu tiên được thụ phong cấp Tướng năm 1948 và là vị Tướng đầu tiên được tặng Huân chương Hồ Chí Minh và danh hiệu Anh hùng Lao động tại đại hội Anh hùng, chiến sĩ thi đua toàn quốc đầu tiên năm 1952./.
Nguồn: Tri Thức Mở

01/09/2021

Ở ĐỜI, CÁI GÌ CŨNG CÓ GIÁ CỦA NÓ!
1. Cái giá của chần chừ chính là mất mát
2. Cái giá của thành công chính là đã trải qua nhiều lần thất bại
3. Cái giá của sự giàu có chính là kiệt sức, thiếu thốn về tinh thần
4. Cái giá của hạnh phúc viên mãn tuổi già chính là bao nhiêu thăng trầm giông bão thời tuổi trẻ…
5. Cái giá của một người tử tế là chính những thử thách họ phải trả lời suốt đời bằng bản thân.
6. Thế nên khi quyết định bất cứ điều gì hãy nghĩ đến cái giá phải trả, quyết định xem nó có đáng không, bản thân có trả được không rồi hãy làm.
7. Quyết định sống lười biếng và thiếu mục tiêu thì có sẵn sàng trả giá với cuộc đời đầy màu sắc, sung túc và năng động sau này của mình không?
8. Sống hời hợt với mọi người thì có sẵn sàng trả giá với sự trống vắng không?
9. Lười biếng không học hỏi thì có sẵn sàng trả giá với mức lương thấp kém, vị trí nhỏ bé ở chỗ làm không?
10. Chần chừ mãi không chịu cố gắng làm việc thì có sẵn sàng trả giá với sự hối hận cắn rứt, nghèo đói mòn kiếp sau này không?
11. Nếu biết rằng cái gì cũng có cái giá của nó rồi thì khi đã quyết định làm một cái gì đó thì hãy làm hết sức và đừng hối hận.
12. Vì hàng mua rồi chẳng thể trả lại, người đi rồi sao níu giữ, thời gian trôi qua có lấy lại được đâu?
13. Mỗi người chỉ sống có một lần. Đời này, đừng để hối tiếc mà nói hai chữ giá như….

31/08/2021

Cảm động 🥰

23/08/2021

ĐỪNG ĐỂ "ĐỜI" HẠ GỤC ĐƯỢC BẠN
1. Cuộc sống cũng giống như đi xe đạp, nếu muốn thăng bằng bạn phải tiếp tục di chuyển.
2. Xuất phát điểm của bạn có thể sẽ thấp hơn rất nhiều so với mọi người xung quanh. Nhưng thành công sẽ phụ thuộc vào thần thái và tâm thế cầu tiến của bạn.
3. Trên thế giới này, cơ bản không tồn tại những việc "không thể". Khi bạn mất đi tất cả, chẳng còn nơi nào để dựa dẫm, tự nhiên với bạn, mọi việc đều trở nên "có thể". Không ép bản thân, bạn mãi mãi chẳng thể phát hiện ra mình ưu tú đến mức nào.
4. Cuộc đời vẫn vậy, nếu nó lấy đi của bạn thứ gì, thế nào nó cũng bù lại cho bạn thứ khác, chỉ là bạn có chịu đi tìm hay chọn lựa hay không mà thôi.
5. Bạn có thể nhớ “chẳng có niềm vui nào kéo dài được mãi”. Cũng đừng quên: Nỗi đau và thử thách cũng đều tuân theo quy luật này.
6. Đừng bao giờ ghét những người hay đố kị với bạn. Hãy chấp nhận sự đố kị đó. Những người ấy là người nghĩ rằng bạn giỏi hơn họ.
7. Nếu bạn luôn buồn phiền, hãy dùng hy vọng để chữa trị. Hạnh phúc lớn nhất của nhân loại chính là biết hy vọng.
8. Nếu bạn không tự xây ước mơ của mình thì người khác sẽ thuê bạn xây giấc mơ của họ.
9. Bạn phải tự cứu lấy mình, nhưng không có nghĩa là bạn chỉ biết đến mỗi mình.
10. Khái niệm "thành công" của người này có thể sẽ khác người kia, đừng để sự so sánh giết chết nhiệt thành của bạn.
11. Đôi khi bạn phải im lặng, nuốt cái tôi vào trong và chấp nhận rằng bạn "sai". Đó không phải là bỏ cuộc, đó là TRƯỞNG THÀNH.
12. Đừng nên lục lọi tìm hiểu những thứ không nên biết. Bởi đôi khi biết rồi, bạn sẽ thấy giá như mình không biết thì tốt hơn.
13. Đừng bao giờ lừa dối những người tin tưởng bạn và đừng bao giờ tin tưởng những người từng lừa dối bạn.
14. Nếu bạn muốn có được thứ bạn chưa từng có. Bạn phải làm những việc bạn chưa từng làm.
15. Nếu bạn muốn làm gì, hãy làm ngay. Đã quá nhiều "ngày mai" rồi.
16. Đừng bao giờ tiết kiệm nụ cười kể cả khi buồn, bởi không bao giờ bạn biết được, có thể có ai đó sẽ yêu bạn vì nụ cười ấy.
17. Đừng bao giờ đặt giới hạn cho bản thân. Cuộc đời sẽ đẹp hơn nếu như mình vượt qua chính bản thân mình.
18. Đừng bao giờ quên 5 nguyên tắc "Hạnh phúc" đó là: Yêu bản thân - Làm việc tốt - Luôn tha thứ - Không làm tổn thương ai - Sống tích cực.
19. Bạn sinh ra không phải để làm hài lòng người khác. Cố gắng làm hài lòng người khác là việc tốn công vô ích.
20. Những điều tốt đẹp không bao giờ xuất hiện qua một đêm. Một câu nói về sự thành công có thể được đọc, hiểu, và thấm trong chưa đầy 1 phút. Nhưng cuộc sống thực thì khái niệm thời gian hoàn toàn khác. Tất cả đều phải được nỗ lực trong thời gian dài, lượng đổi chất mới đổi.
21. Nếu như bạn mong đợi người đời sẽ tử tế với bạn chỉ vì bạn tử tế với họ, thì cũng giống như việc bạn trông chờ một con sư tử không ăn thịt mình chỉ vì mình không ăn thịt nó. Cuộc sống vốn dĩ không công bằng, hãy học cách thích ứng đi.
22. Đôi khi, không phải là một người đã thay đổi, chỉ là mặt nạ của họ đã rơi xuống mà thôi.
23. Khi chúng ta mong ước cuộc đời không nghịch cảnh, hãy nhớ rằng cây sồi trở nên mạnh mẽ trong gió ngược, và kim cương hình thành dưới áp lực.
24. Khi cuộc sống dồn bạn vào bước đường cùng, đừng hỏi: Tại sao là tôi? Mà hãy nói rằng: Cứ thử tôi đi!
25. Và cuối cùng, hãy luôn lạc quan, dù chuyện gì xảy ra đi nữa.
Page Bản Lĩnh Đàn Ông

23/08/2021

Đàn Ông Với Những Điều Thấm Về Tiền Bạc & Danh Vọng
1. Trên đờι có ba thứ ɴɢυγ ʜιểм nhất: ɾượυ ngon làm ta мấτ trí, τιềɴ bạc ɴʜiềυ làm ta bất chính, vợ đẹp làm ta đαυ кʜổ ɴʜiềυ.
2. Кʜôɴɢ lo ít của bằng lo cʜιɑ của кʜôɴɢ đều.
3. Của hồi môn của nhà giàu giống như chiếc giường đầy g*i góc; кʜôɴɢ nằm xuống thì mệt mà nằm xuống thì đαυ.
4. Τιềɴ кʜôɴɢ mua được hạnh phúc, ɴʜưɴɢ nó có τʜể xοα dịu lúc anh khốn кʜổ
5. Τιềɴ bạc cũng như đàn bà: muốn ɢιữ nó thì ρʜảι săn sóc nó, bằng кʜôɴɢ nó đi tạo hạnh phúc cho người кʜάc.
6. Khi có ɴʜiềυ τιềɴ người ta khao khát τìɴʜ ʏêυ chân thật, khi chân thành ʏêυ mãi mà vẫn đói, người ta khao khát τιềɴ.
7. ĸẻ nào tin rằng τιềɴ bạc làm được mọi ѕυ̛̣ thì ĸẻ ấγ dám làm mọi ѕυ̛̣ để có τιềɴ bạc.
8, Khi đòi lại τιềɴ đã cho νɑγ, bạn thường khám ρʜά ra rằng mình đã вιếɴ một người bạn tốt trở thành ĸẻ thù.
9, Muốn biết giá τɾị đồng τιềɴ, hãy thử hỏi mượn ai đó.
10, Ρʜά ѕα̉ɴ là một quy trình trong đó anh cho tất cả τιềɴ của mình vào túi quần và đưa cho người кʜάc mặc
11, Khi đồng τιềɴ lên tiếng là khi ѕυ̛̣ thật im lặng.
12, Đàn ông кʜôɴɢ có τιềɴ như sói кʜôɴɢ răng.
13, Cάι túi càng nhẹ đi вɑο nhiêu thì nỗi buồn càng ɴặɴɢ bấy nhiêu.
14, Nếu ai đó nói rằng τιềɴ bạc кʜôɴɢ thành vấn đề, thì vấn đề sẽ là τιềɴ bạc
15, Dù có đeo vàng đi chăng nữa, con ʟừα vẫn là con ʟừα.
16, ɴʜiềυ người τιм teo lại khi túi bạc phì lên.
17, Nếu τιềɴ đi trước, tất cả cάc con đường đều rộng mở.
18, Τιềɴ bạc hoặc là phục νụ, hoặc là cai τɾị chủ của nó.
19, Τιềɴ là bạc giá của hạnh phúc.
20, Τιềɴ bạc là ρʜươɴɢ tiện của người thông minh, là mục đích của những ĸẻ ngu ngốc.
21, Một cυộc sống sung sướng khi вắτ đầυ bằng τìɴʜ ʏêυ và được chấm ɗứτ bằng tham vọng.
22, Danh tiếng là hương thơm của những việc làm anh hùng.
23, Với người nghĩ rằng τιềɴ có τʜể làm được mọi thứ, ta có τʜể nghi ngờ anh ta làm mọi thứ vì τιềɴ.
24, Τιềɴ là quyền ʟυ̛̣ƈ, bạn ρʜảι có khát vọng khi nắm ɢιữ nó.
25, Buồn phiền của người nghèo ở chỗ họ кʜôɴɢ τʜể có số τιềɴ đó, phiền muộn của người giàu ở chỗ họ кʜôɴɢ τʜể liên tục có số τιềɴ đó.
26, Học vấn do người siêng năng đạt được, tài ѕα̉ɴ do người τιɴʜ tế sở hữu, quyền ʟợι do người dũng ᴄảм nắm ɢιữ, thiên đường do người lương thiện xây dựng.
27, Công việc là cάι thú của cυộc sιɴʜ tồn. Đờι sống кʜôɴɢ mục đích, đờι sống кʜôɴɢ gắng gỏi thì thật là tẻ nhạt. Ѕυ̛̣ lười biếng đem đến ѕυ̛̣ rã rượi, ѕυ̛̣ rã rượi sιɴʜ ra ѕυ̛̣ cʜάɴ chường.
28, Đừng вɑο giờ nên lo toan vào một công việc mà mình кʜôɴɢ chắc chắn, кʜôɴɢ đóng vai chủ động. Thà làm một việc nhỏ có ʟợι hơn là theo ᵭυổι một công việc lớn lao кʜôɴɢ đâu.
29, Người đàn ông khởi ѕυ̛̣ bằng τìɴʜ ʏêυ, kết thúc bằng tham vọng, và thường ƈʜỉ ᴄảм thấy thật вìɴʜ thản khi họ cʜếτ.
30, ɴʜâɴ nghĩa làm cao con người. Τιềɴ tài danh vọng làm nhục con người.
31, Thanh danh là chuỗi ngọc có τʜể νỡ trong khoảnh khắc.
32, Đừng oán ta кʜôɴɢ bằng ai, người кʜôɴɢ bằng ta vô số. Đừng khoe ta giỏi hơn ai, người giỏi hơn ta rất ɴʜiềυ.
33, Giàu ρʜảι nghĩ đến lúc nghèo, trẻ ρʜảι nghĩ đến lúc già.
34, Tiểu ɴʜâɴ mới giàu hay có thói khinh người.
35, Cảɴʜ giàu sang giống như nhà trọ, ƈʜỉ người ƈẩɴ τʜậɴ mới được ở ʟâυ.
36, Công danh, τιềɴ tài, danh vọng. Tất cả đều là ʜư ảo, ƈʜỉ có τìɴʜ ʏêυ là thật mà thôi.
37, ĸẻ tiểu ɴʜâɴ nghèo thì bủn xỉn, giàu thì kiêu căng.
38, Ѕυ̛̣ nghiệp chậm đến, ɴʜưɴɢ cάι nghèo thì luôn luôn ở trong tầm tay mọi người.
39, Hy vọng là thức ăn của người nghèo
40, Khi τιềɴ bạc nói ra thì ѕυ̛̣ thật yên lặng

41, Tuổi thơ ngây ʏêυ ɴʜɑυ vì τìɴʜ, ɴʜưɴɢ tuổi biết nghĩ phần lớn ʏêυ ɴʜɑυ vì τιềɴ.
42, Τιềɴ bạc hoặc là phục νụ, hoặc là cai τɾị chủ của nó.
43, Τιềɴ bạc là nguồn gốc của mọi τộι lỗi.
44, Nếu bạn muốn giàu có, chẳng những ρʜảι học cách làm ra τιềɴ ma còn ρʜảι biết cách dùng τιềɴ.
45, Ở đâu vàng bạc chiếm τâм hồn thì tin tưởng, hello vọng và ʏêυ τʜươɴɢ вị tống ra кʜỏι cửa.
46, Τιềɴ bạc cho ta khúc vui ɴʜưɴɢ кʜôɴɢ cho ta hạnh phúc.
47. Cuối cùng, luôn nhớ: Thứ gì mua được bằng τιềɴ thì vẫn còn qυá ɾẻ. Trong cυộc đờι này, đừng nợ ai dù ƈʜỉ là 1 nghìn.
Nguồn: Sưu tầm

23/08/2021

SUY NGHĨ KHÁC HÀNH ĐỘNG KHÁC VÀ KẾT QUẢ KHÁC
Có một người mù đến nhà bạn chơi. Ăn tối xong, khi chuẩn bị ra về thì chủ nhà đưa cho anh ta một chiếc đèn pin và nói:
– Trời tối, anh cầm cái đèn này soi đường mà về nhé.
– Anh biết tôi là một người mù còn chuẩn bị đèn soi đường, ý anh là cười nhạo tôi?
– Anh hiểu lầm ý tôi rồi. Anh đi đường, nhiều người khác cũng đi đường. Soi đường không phải để cho anh nhìn mà để người khác trông thấy mà không đâm vào anh.
Người mù bấy giờ mới ngộ ra và xin lỗi, nhận cây đèn pin và dò đường đi về.
Ai trong chúng ta cũng là người mù trong lĩnh vực gì đấy, thậm chí mù rất nhiều trong cuộc sống mênh mông. Vấn đề là mở lòng để lĩnh hội, tránh cảm xúc và cái tôi tự ái. Nên nhiều lúc ý người khác nói, mình không hiểu mà tưởng nói mình, chê mình, rồi giận, thật ra là ý họ hoàn toàn không phải như vậy!
Nguồn: ST

18/08/2021

Có Những Bài Học Thường Ngày....
Chuyện kể rằng 1 linh hồn vừa xuống âm phủ . Linh hồn ấy tức giận nói Diêm Vương :
- Ông chẳng công bằng gì cả . Trước khi đưa tôi xuống đây ông phải báo trước thời gian cho tôi thu xếp mọi thứ chứ.
Diêm Vương trả lời :
- Ta đã báo cho ngươi rồi mà :
▪ Hôm ngươi đi ra đường gặp vụ tai nạn, ta đã gởi thông điệp ấy ngầm báo cho ngươi biết hãy trân quý người bên cạnh vì có thể đó là lần gặp cuối cùng.
▪ Hôm ngươi đi thăm 1 người bạn bị bệnh, ta đã gởi thông điệp cho ngươi là hãy trân quý sức khoẻ , vì không có sức khoẻ mọi thứ vô nghĩa.
▪ Hôm ta cho ngươi đọc bài báo gia đình Trung Nguyên đổ vỡ, ta nhắc cho ngươi nhớ hạnh phúc không phải là có thật nhiều tiền. Hãy dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.
▪ Hôm ta cho ngươi chứng kiến cảnh bạn nhà ngươi ly hôn vì mãi mê chạy theo người thứ 3, ta ngầm báo cho nhà ngươi hãy dừng lại việc tham ái. Vì tham ái là mất tất cả: mất sự bình an của cha mẹ già, mái ấm của các con thơ dại.
▪ Hôm ta cho ngươi nhìn thấy cảnh 2 vợ chồng đèo nhau trên chiếc xe cà tàng và khuôn mặt rạng ngời hạnh phúc, ta muốn nhắc ngươi rằng: Hạnh phúc không đến từ tiền. Hạnh phúc là hãy biết đủ, tập sống giản đơn và bằng lòng với những gì mình đang có.
▪ Khi ta cho ngươi nhìn thấy cảnh những đứa trẻ đánh nhau vì những chuyện vặt trên mạng xã hội, ta ngầm báo cho ngươi hãy quay về dạy đạo đức cho các con ngươi. Nhưng ngươi mãi dành 24h nghĩ cách làm thế nào để kiếm thật nhiều tiền....
▪ Hôm trước ta cho ngươi đi dự 1 đám tang của người bạn, ta muốn cho ngươi thấy con người đến thế giới này với 2 bàn tay trắng và ra đi cũng 2 bàn tay trắng. Để cho ngươi tập trung vào sống một cuộc đời đáng sống.
........
�� Tất cả những dữ kiện ta cho ngươi thấy hàng ngày là ta đang gởi tới cho ngươi một thông điệp. Hãy sống chậm lại để cảm nhận điều gì là quan trọng nhất của cuộc đời.
❤ tustus st Lm Trần Chính Trực

18/08/2021

TRÍ TUỆ TAM QUỐC: LẬP NGHIỆP HỌC LƯU BỊ, QUẢN NGHIỆP HỌC TÀO THÁO, GIỮ NGHIỆP HỌC TÔN QUYỀN
Tam Quốc diễn nghĩa là một tác phẩm có hàm nghĩa sâu sắc. Nó không chỉ là điển xưa tích cũ, mà ngay cả ở thời hiện đại đã có không ít bậc doanh nhân lấy đó làm cuốn sách gối đầu giường để học hỏi, sáng lập và gìn giữ sự nghiệp.
➖ Lập nghiệp học Lưu Bị
Lưu Bị tuy là dòng dõi Hán thất nhưng lại sống đời nay đây mai đó, kiếm cơm bằng nghề bán giày cỏ, trước khi lập lên đại nghiệp thì đại đa số thời gian đều sống dưới thân phận thấp hèn. Vậy điều gì đã giúp Lưu Bị dụng lên nhà Thục? Tất cả đều nhờ vào ba yếu tố sau:
1. Có một đội nhân viên tin cậy
Có thể nói, Lưu Bị là người không rành binh pháp chiến thuật nơi sa trường, bày mưu tính kế cũng lại thuộc hàng không có gì đặc sắc. Tuy nhiên về khả năng nhìn người, kết thân bằng hữu, Lưu Bị lại là người có ánh mắt hơn người.
Lưu Bị có Quan, Trương, Triệu huyết chiến nơi sa trường, Ngọa Long, Phượng Sồ cố vấn chiến lược. Đây là những người có cống hiến to lớn cho sự nghiệp đế vương của Lưu Bị, điều quan trọng hơn nữa là họ rất trung thành.
Khi Lưu Bị tình cảnh khó khăn lương nhờ Viên Thiệu, Quan Vũ vẫn một dạ trung thành không đầu quân cho Tào Tháo. Trận Trường Bản uy chấn thiên hạ, Triệu Vân sống chết không màng, lao vào quân thù cứu ấu chúa dũng mãnh hiên ngang không mảy may cúi đầu sợ hãi. Đây chính là nền tảng cơ nghiệp nhà Thục.
2. Giỏi hợp tác
Hợp tác với Công Tôn Toản, thay da đổi thịt, không còn là một người bán giày cỏ dạo nữa, đã vậy lại được Triệu Vân. Hợp tác với Tào Tháo, giết Lữ Bố, loại bỏ đi một mối nguy hại lớn, hợp tác với Lưu Biểu, có được mảnh đất dung thân. Hợp tác với Đông Ngô, sáng lập cục diện Tam Quốc.
Có thể thấy, Lưu Bị là một người rất biết chọn người hợp tác, hợp tác không những mang lại cho Lưu Bị nhiều cơ hội mà còn mang về cho Lưu Bị nhiều mối quan hệ làm ăn.
3. Có thể buông bỏ, nhấc được lên, buông được xuống
Trước khi lập lên nhà Thục, Lưu Bị thường xuyên bị người khác vây khốn, bao phen mất đi địa bàn của mình. Được Đào Khiêm nhường cho Từ Châu nhưng lại bị Lữ Bố đuổi đi, cùng Tào Tháo hợp tác giết Lữ Bố, Từ Châu lại bị Tào Tháo chiếm mất. Đầu quân về Lưu Biểu, được Tân Dã, lại bị Tào Tháo đuổi đánh.
Nếu như Lưu Bị không thể buông bỏ những lần đó, bất chấp sống chết mà giữ đến cùng, có lẽ ngay cả mạng cũng chẳng còn chứ đừng nói đến chuyện lập lên nhà Thục.
➖ Quản nghiệp học Tào Tháo
Có thể nói, Tào Tháo là bậc kỳ tài văn võ song toàn thiên cổ ngàn năm không có người thứ hai. Những bài học mà Tào Tháo để lại cho hậu nhân muôn đời vẫn còn hữu dụng.
Chỉ đơn giản số chiến tướng uy dũng, nổi tiếng của Tào Tháo cũng đã nhiều hơn toàn bộ chiến tướng của nhà Thục. Nếu như Tào Tháo không phải là một người cao tay trong cách quản lý sự nghiệp của mình, chắc chắn sẽ không có nước Ngụy hùng mạnh sau này.
1. Biết người biết việc, tín nhiệm thuộc hạ
Dưới trướng Tào Tháo, mưu sĩ và dũng tướng nhiều vô số kể. Tuy nhiên Tào Tháo luôn biết cách an bài, sắp xếp thuộc hạ của mình vào đúng vị trí, đúng người đúng việc, khiến mọi người đều có thể phát huy được tối đa sức mạnh của mình.
Tuân Du giỏi lo việc nội chính, Tào Tháo cho làm quản lý nội chính. Hi Chí Tài, Quách Gia giỏi mưu lược, nên mỗi khi xuất binh đánh trận, Tào Tháo đều đưa những người này theo mình để có thể thuận tiện đưa ra sách lược khi cần.
Điển Vi đầu óc đơn giản, nhưng can đảm, trung thành, sức người vạn quân khó địch nên Tào Tháo cho đi theo mình hộ vệ. Đánh Tân Dã dùng Hạ Hầu Đôn, đánh Mã Siêu dùng Hứa Chử… Mỗi người đều có thể phát huy tối đa sức mạnh của mình, giúp nước Ngụy hùng bá thiên hạ.
2. Chế độ hoàn thiện
Trong Tam Quốc, chính trị ít được người ta nhắc tới. Tuy nhiên nước Ngụy là nước có chế độ chính trị và luật pháp, chế độ được đánh giá là rất cao, rất hoàn thiện.
Khi Tào Phi lập lên nước Ngụy, đại đa số các chế độ của nhà Ngụy đều do Tào Tháo để lại, trong đó bao gồm cả chế độ trong “Cửu Phẩm Trung Chính Chế” được đánh giá rất cao trong lịch sử.
“Cửu Phẩm Trung Chính Chế” là do Trần Quần kiến nghị, đây là hóa thân của “Duy Tài Thị Cử” (Cất nhắc nhân tài) của Tào Tháo, giúp nước Ngụy tuyển chọn được vô sô hiền tài trợ nước. Đây cũng là điểm mà hai nước Ngô, Thục không có.
Về cuối thời Tam Quốc, nước Thục rơi vào cảnh nhân tài thiếu thốn, không có người có thể dùng, đây có thể thấy tầm nhìn xa rộng của Tào Tháo.
➖ Giữ nghiệp học Tôn Quyền
Làm người khi có được một sự nghiệp vững vàng, ổn định, thì điều quan trọng chính là làm sao để giữ được nó lâu dài. Ở đây có thể thấy Tôn Quyền là một bậc thầy trong lĩnh vực này.
Tôn Quyền được thừa hưởng nền tảng gia nghiệp từ huynh trưởng, tuy không có nhiều công lao sáng lập cơ nghiệp nhưng lại là người giỏi trong việc giữ gìn và phát huy cơ nghiệp của mình.
1. Lôi kéo tâm phúc cho mình
Có thể nói, trong lĩnh vực này Tôn Quyền làm rất tốt. Chu Du, Tôn Sách vừa là bạn, vừa là người thân. Lục Tốn là con rể của Tôn Sách. Hai con gái của Tôn Quyền đều gả cho con trai của những tướng lĩnh quan trọng của Đông Ngô.
Đương thời, liên kết hôn nhân là thủ đoạn tốt nhất mà các chính trị gia rất thường sử dụng. Còn đối với xã hội ngày nay có lẽ đó là tình cảm, kim tiền, địa vị lại là điều thích hợp hơn cả.
2. Ổn định và phát huy, thu lợi
Cách giữ gìn tốt nhất chính là biến tài nguyên sẵn có không ngừng lớn mạnh và thu lợi. Khi Tôn Sách đánh lấy Giang Đông, nơi đây vẫn chỉ là một nơi hoang vu hẻo lánh, đất rộng người thưa. Vậy mà sau khi Tôn Quyền cai quản, đây đã trở thành vùng đất trù phú, phồn vinh hưng thịnh.
3. Kiếp lập quan hệ hợp tác tốt
Trong Tam Quốc, thực lực của Đông Ngô là yếu nhất, muốn giữ cơ nghiệp quả thật là khó. Vậy nên Tôn Quyền chọn cách liên minh, hợp nhất hai thế lực Lưu, Tôn, giúp mình tăng thêm sức mạnh đối đầu kẻ địch.
Khi đối kháng Tào Tháo, Tôn Quyền lấy yếu địa Kinh Châu để liên minh với Thục Hán. Khi Tôn Quyền muốn lấy lại Kinh Châu từ tay Lưu Bị, Tôn Quyền lại âm thầm cấu kết với Tào Tháo. Sau trận chiến Di Lăng, hai nước Thục Ngô thế lực như thủy hỏa bất đồng vậy mà sau khi Lưu Bị chết, Tôn Quyền lại là người đầu tiên thăm viếng nước Thục và đồng thời cầu hòa giải.
Có thể thấy Tôn Quyền là người rất giỏi chơi trò chơi chính trị, vốn như con dao hai lưỡi rất khó kiểm soát. Tuy nhiên, ta cũng không thể phủ nhận được một điều rằng, trò chơi liên minh này đã giúp Đông Ngô sinh tồn trong thế sự binh đao vô định thời Tam Quốc lửa khói một cách vững chãi.

15/08/2021
Want your school to be the top-listed School/college in Thủ Đức District?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Category

Telephone

Address


Quốc Lộ 1 A
Thủ Đức District
VIỆTNAM