Haiitoru's

Haiitoru's

Share

Ngoài việc đã trở thành môn thi bắt buộc ở các cấp thì hiện tại tiếng Anh đang dần được phổ cập thành ngôn ngữ thứ 2 ở Việt Nam.

16/06/2021

"Bạn có dám mở to mồm chắc chắn với tôi: Cả đoạn đường tuổi trẻ bạn chưa bao giờ buồn đến mức gục ngã không? Hãy sống tích cực văn minh, tôn trọng sự trầm cảm của người khác nhé 💪"
________________________________________________
HÃY TÔN TRỌNG NỖI BUỒN CỦA NGƯỜI KHÁC
Có một dạo tôi bị trầm cảm, và khi nói chuyện với chị tôi, chị ấy bảo, "Chắc phải có vấn đề gì đó thì em mới như vậy, hoặc là do em yếu hơn chị chứ chị còn trải qua nhiều chuyện hơn em nhưng giờ chị vẫn ổn. Em hãy nghĩ tích cực lên đi."
"Nghĩ tích cực đi", "Mới vấp ngã có chút mà đã vật vã như thế, sau này gặp chuyện lớn hơn thì làm thế nào?", "Sao em yếu đuối thế, có chút chuyện như vậy mà cũng không vượt qua được", "Chị còn trải qua nhiều chuyện tồi tệ hơn em nhưng chị vẫn vượt qua được đấy thôi. Đấy là do em, em phải mạnh mẽ hơn", "Sống sung sướng từ nhỏ quen rồi, giờ chịu có chút khổ cũng không chịu được" . Đây là những câu tôi thường hay nghe được, không chỉ từ người thân mình mà còn từ những người xung quanh và đây cũng là những câu nói dễ gặp nhất ở phần comment dưới những câu chuyện chia sẻ nỗi buồn mà chúng ta thường hay thấy ở trên mạng.
Dù rằng những câu nói trên có xuất phát từ ý tốt muốn động viên, muốn khích lệ, hay muốn người nghe cảm thấy chuyện của họ không tệ đến mức đó thì trên thực tế những lời khuyên này lại mang hơi hướm đổ lỗi và khiến cho người nghe cảm thấy tồi tệ hơn mà thôi. Như bài viết "Tại sao không nên nói vui lên đi với người đang buồn" mà page đã đăng ở bên dưới có nói, nếu người ta có thể chọn lựa vui lên thì chẳng ai buồn ngay từ ban đầu.
Mỗi người có một sức bật, độ dẻo dai tinh thần lẫn độ nhạy cảm hay khả năng chịu đựng tổn thương khác nhau dựa trên trải nghiệm, hoàn cảnh môi trường, bẩm sinh và cả di truyền. Đương nhiên tất cả các yếu tố này đều không thể lựa chọn hay nằm trong quyền điều khiển của một người. Thế nên việc kêu một người nghĩ tích cực đi hay đừng nhạy cảm quá, nó rất là vô nghĩa.
Trong 5 yếu tố tính cách thì yếu tố rối loạn thần kinh (neuroticism) cái bao gồm cả sự nhạy cảm có đến 40% là từ di truyền, cộng thêm sinh ra đã như vậy, rồi sau đó mới đến sức ảnh hưởng từ môi trường. Mà có một vài nghiên cứu còn cho rằng sức ảnh hưởng từ di truyền còn cao hơn sức ảnh hưởng từ môi trường đối với yếu tố rối loạn thần kinh (1). Không phải cứ muốn thấp là thấp, hoặc muốn không nhạy cảm là không nhạy cảm. Những người có chỉ số rối loạn thần kinh cao dễ mắc các dạng rối loạn cảm xúc như rối loạn trầm cảm hay rối loạn lưỡng cực.
Giả sử như tâm lý bạn là sợi dây thun và độ căng của nó là mức độ bạn chịu được stress và bạn không được chọn lựa chất liệu cho sợi dây thun đó. Nếu bạn may, có được sợi dây thun với chất liệu tốt (gene, môi trường, gia đình...) thì độ căng và độ đàn hồi của bạn sẽ tốt và dẻo dai. Nếu bạn không may có phải sợi dây thun tệ thì dù có bao nhiêu chất đổ vào củng cố thì độ căng của nó cũng chỉ có thể cải thiện thêm dc 1,2 cm trước khi nó đứt. Và nếu căng nhiều quá thì độ đàn hồi sẽ từ từ giảm đi, nghĩa là mức độ phục hồi sau stress sẽ càng yếu. Và có khi chỉ hơi căng một xíu thôi, vấn đề gây stress nhỏ thôi, cũng có thể khiến sợi dây thun đó bị đứt vì nó không còn độ đàn hồi nữa.
Bạn tôi từng kể tôi nghe rằng khi cô ấy đi tư vấn tâm lý thì được chuyên viên tư vấn bảo rằng. “Sao anh chị em của em cũng trải qua những sự kiện như vậy mà họ vẫn bình thường còn em thì lại mắc rối loạn tâm lý? Em có nghĩ đến điều đó chưa?” Đây là một câu hỏi rất vô tâm và hoàn toàn đi ngược lại với những quy tắc khi điều trị hay tư vấn tâm lý. Và điều đáng sợ ở đây là bởi vì nó nghe sơ qua thì có vẻ không sai thế nên chẳng ai buồn suy nghĩ sâu xa hay là chấp nhận sự khác biệt của một người.
Mỗi người đều có những trải nghiệm riêng, vấp ngã riêng và học được những bài học riêng cho mình. Không phải ai cũng có những trải nghiệm giống nhau hay học được những bài học giống nhau. Chúng ta có thể chia sẻ kinh nghiệm của mình nhưng đừng áp đặt hay bắt buộc những người khác phải giống mình hoặc thất vọng khi họ không làm được, hay coi thường những trải nghiệm của họ. Bởi vì khi đó chúng ta đã ngầm so sánh mình với họ. Bất cứ sự so sánh nào cũng khập khiễng, và dẫn đến kết quả một bên hơn, một bên kém. Và đồng thời sự so sánh cũng dẫn đến phán xét rồi đổ lỗi, hạn chế cách nhìn cũng như cách tiếp nhận thông tin.
Và nếu bạn không có lời gì tốt đẹp để nói hay chia sẻ thì hãy im lặng, hoặc thay vì nói những câu như ở đầu bài, bạn có thể nói: "Mình không biết phải nói gì, nhưng mình luôn ở đây lắng nghe cậu", "Có thể mình chưa hiểu được vấn đề của cậu, nhưng mà mình luôn sẵn sàng nghe cậu chia sẻ", "Cậu còn có mình ở đây, chúng ta sẽ cùng nhau vượt qua rắc rối này", "Có thể cậu không tin nhưng những gì cậu đang cảm nhận chỉ là tạm thời mà thôi. Mọi chuyện rồi sẽ ổn", "Mình có thể làm gì để cậu bớt buồn đây?". Dù không thể giải quyết được vấn đề của họ nhưng những câu có thể khiến cho người nghe cảm dễ chịu hơn.
Hãy tôn trọng sự khác biệt của một người, tôn trọng sự trầm cảm của người khác, tôn trọng nỗi buồn của họ. Điều này có thể chẳng ngăn được họ không bị bệnh hay không buồn nhưng nó sẽ khiến cho trải nghiệm của họ trở nên dễ chịu đựng hơn.
Theo: Tâm lý học tội phạm
Tranh minh họa: Heo Jiseon
Nguồn st


13/10/2020

I w i l l w r i t e m y o w n s t o r y . . .

10/09/2020

...

08/08/2020

Is it polite when somebody asks about salary?

22/06/2020

Khi cô đơn giữa con đường mình đã chọn, thấy bạn bè nhiều người ngày càng thành đạt hơn, trong đó có cả những người đang đi trên chính con đường mình đã từng đi....
Tôi thì vẫn bơ vơ không biết nên đi tiếp con đường của mình hay dừng lại...!?
Muốn trở về nhà tìm sự yên bình nhưng hàng loạt những câu hỏi, những so sánh từ bố mẹ, gia đình càng khiến lòng nặng trĩu hơn...
Tôi chọn cách ném những tâm sự vào ly cà phê, trút nỗi lòng mình vào đêm muộn... Cứ thế, tôi và màn đêm đã trở thành tri kỷ tự khi nào...
Trưởng thành thật sự rất cô đơn!?

15/06/2020

Thấy rõ nhất điều số 3 😑
1. Đi làm rồi mới hiểu mỗi một đồng tiền bố mẹ kiếm được đều không hề dễ dàng. Hóa ra cuộc sống chưa bao giờ là dễ dàng cả, khi bạn cảm thấy nó dễ dàng, nhất định là đang có người thay bạn gánh vác lấy phần không dễ dàng ấy.

2. Đi làm rồi mới hiểu bản thân chúng ta không có gì đặc biệt, chúng ta không phải cái rốn của vũ trụ, hay là nhân vật chính của một bộ phim, ngưng bắt mọi người luôn quan tâm và chú ý đến mình.

3. Đi làm rồi mới hiểu ngoài việc đánh giá con người qua đạo đức và phẩm chất, người ta còn đánh giá con người dựa trên thu nhập.

4. Đi làm mới hiểu nhiều kiểu người, và mình không biết được từ miệng của người khác mình có bao nhiêu PHIÊN BẢN. Người ngay thẳng thì họ góp ý, giúp đỡ, thậm chí bỏ thời gian để hướng dẫn mình; người hay để ý, “nhiều chuyện” chỉ quan sát đằng sau, gom từng tí tí một để góp nhặt thành một câu chuyện “li kì” để kể với người khác.

5. Đi làm rồi mới hiểu ở đâu cũng có người dễ ưa và người khó ưa. Chúng ta bắt buộc phải thay đổi để chấp nhận môi trường. Chúng ta có thể đảm bảo rằng đã tìm được một công việc tốt, đúng với sở thích của mình, thu nhập khá nhưng chúng ta không thể đảm bảo môi trường đó mình phù hợp. Bỏ ngay ý nghĩ sẽ có một công ty môi trường “tốt”, sếp “tốt”, đồng nghiệp “tốt”, cả công ty “khiêm tốn, thật thà, dũng cảm”.

6. Đi làm rồi mới hiểu đồng nghiệp, có thể nói 1 là 1 trước mặt chúng ta, nhưng sau lưng lại 1 thành 3. Sếp, có thể với những nhân viên nổi bật sẽ xử sự dịu dàng, còn với những nhân viên tầm trung thì cuộc đối thoại chỉ cụt lủn vài dòng, mà chủ yếu là những yêu cầu và mệnh lệnh.

7. Đi làm rồi mới hiểu có những lúc người mệt mỏi, ốm đau hay tâm trạng cảm xúc như rối loạn nhưng vẫn phải đi làm. Chỉ vì mấy chữ “Miếng cơm, manh áo”.

8. Đi làm rồi mới hiểu: “Cuộc sống cũng tựa như một ván bài, nếu may mắn được chia những quân bài tốt sẽ chẳng sao cả nhưng nếu không may mắn nhận được quân bài tốt thì hãy nên học cách trở thành người chơi bài giỏi“.

9. Đi làm rồi mới hiểu con người có nhiều mặt chứ không phải hai mặt. Cứ cho là “dòng đời xô đẩy” đi, vì nghĩ như thế, ít ra, mình còn cảm thấy yên lòng để tập trung vào mục tiêu của chính mình

28/05/2020

Trong khi bọn nó còn mải tranh nhau con cá khi chờ ăn cơm lúc 2h sáng thì chủ nó vừa nấu đồ vừa phải nghĩ xem làm thế nào để tồn tại qua tháng này với cái ví rỗng
😑
Anyway, khổ thân 2 thằng này phải sống theo cái múi giờ oái oăm của chủ nó

23/04/2020

After the rain 🌧️
"There will come soft rain and the smell of the ground,
And swallows circling with their shimmering sound;
.. "

05/04/2020

Albert Einstein đã từng chia sẻ: "Người đi theo đám đông thường không đi xa hơn được đám đông. Người đi một mình có khả năng đến được những nơi mà chưa ai từng bước tới."

Nhưng điều gì cũng có hai mặt của nó, cái giá của việc đi theo đám đông là sự nhàm chán, nhưng đi một mình lại là sự cô đơn. Mỗi người có một hướng đi, không phải cứ đi một mình là tốt, ranh giới giữa lạc lối và đạt được mục tiêu rất mong manh.

Có một kiểu người muốn bản thân trở lên khác biệt, nhưng họ không biết rằng rất nhiều người đang cố chứng minh điều đó, cho rằng mình khác biệt, vượt trội và tìm kiếm một thứ gì đó không như đám đông xô bồ kia nhưng lại chả biết làm gì. Chả cái gì là đúng hay sai, tốt hay xấu, tách biệt hay hòa đồng. Nhưng vấn đề là họ đang gồng mình để chứng minh mình khác biệt và nhiều tiềm năng. Tốt nhất làm điều gì khiến bản thân thoải mái và phù hợp nhất.

Có người lại cứ bình lặng thế, sống với suy nghĩ cuộc sống vậy là đẹp, ngày qua ngày, họ cũng tìm được mục tiêu cho riêng mình, an nhiên và hạnh phúc. Nhưng đôi lúc họ muốn làm điều gì đó lớn lao, rồi lại mỉm cười mặc kệ. Nhiều khi tiếc nuối những thứ mình không dám làm, lúc thì thấy an toàn với cuộc sống hiện tại thoải mái và hạnh phúc.

Cả hai nhóm trên đã quên điều quan trọng là nhất bạn phải là chính mình và hạnh phúc với con đường mình đã chọn. Không quan trọng bạn sống đúng hay sai với người đời, sống đơn giản hay khác biệt bạn thấy nó đúng thì nó là đúng. Khi bạn hiểu rằng cuộc đời này là một hành trình chứ không phải là một cuộc đua, bạn sẽ không tự hỏi khi nào mình đến đích, mà bạn sẽ tự hỏi, rốt cuộc mình muốn đi được bao xa.

Nguồn: Sưu tầm

04/04/2020

Nếu muốn kiếm 30tr 1 tháng . Hãy chơi vs người kiếm ra 30tr 1 tháng
Nếu muốn kiếm 50tr 1 tháng , hãy chơi vs người kiếm ra 50tr 1 tháng
Nếu bạn chơi với 2 người khôn và tài giỏi , bạn sẽ là người giỏi thứ 3
Nếu bạn chơi với 5 người ngu dốt và lười, bạn sẽ là người ngu và lười thứ 6
Gần mực thì đen , gần đèn thì sáng . . .
Đời còn dài , ngựa hay phải chạy đường dài
Cuộc đời là chuỗi ngày cố gắng, đừng nghĩ mình không làm đc. Nhìn xuống để biết mình là ai. Nhìn lên để lấy động lực mà cố gắng. Đường khó khăn là con đường thành công.

Want your school to be the top-listed School/college in Thái Nguyên?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Website

Address


Thái Nguyên