17/10/2024
🍂 Tớ có một áp lực vô hình mang tên "Sự hi sinh của bố mẹ"...
Điều kiện nhà tớ không khá giả, nhưng tớ chưa bao giờ phải chịu khổ dù chỉ một ngày. Tớ cần đi học thêm gì, bố mẹ cũng sẵn sàng đầu tư. Tớ cần thêm đồ dùng gì để phục vụ việc học, bố mẹ cũng không ngần ngại mua ngay. Dù tớ biết, có những lúc bố mẹ phải đi vay để đóng học cho tớ.
Trong bữa ăn, bố mẹ luôn nhường tớ phần hơn. Mẹ nấu cho tớ những món tẩm bổ, đắt tiền, nhưng lại ăn đạm bạc, giản đơn. “Ăn đi, ăn nhiều vào còn có sức mà học” - Mẹ nói thế.
Lau nhà, quét sân, giặt giũ,... - cứ đang làm dở thì mẹ lại bảo “Để đấy mẹ làm nốt cho, vào học đi”. Việc lớn, việc nhỏ trong nhà bố mẹ đều không giục tớ làm, chỉ nói đúng một câu “Cố mà học đi con”!
Có những sáng thức dậy, bố mẹ đã đi làm từ sớm. Nhưng trên bàn bếp, tớ vẫn thấy bố đã để sẵn một gói xôi, cùng một tờ giấy ghi “Ăn sáng rồi đi học nhé con”.
Không một lời quát mắng, bắt ép nhưng lại khiến tớ luôn lo lắng. Chính sự hi sinh và tình yêu thương của bố mẹ đã trở thành áp lực vô hình đối với tớ. Mỗi khi thấy bố tớ ho húng hắng, thấy đôi tay mẹ chai sạm, tớ lại lao đầu vào học. Tớ sợ sẽ làm bố mẹ thất vọng khi kết quả học tập không tốt. Tớ sợ sẽ phụ công ơn của bố mẹ khi điểm thi trả về không cao. Tớ luôn cho rằng: Học giỏi chính là sự báo hiếu lớn nhất mà tớ có thể dành cho bố mẹ.
Còn cậu, cậu có đang mang một áp lực vô hình nào không?