14/10/2025
Câu chuyện sau mùa lũ…
(Hay câu chuyện về cách ứng xử sư phạm đầy nhân văn của cô giáo Hà Nội)
Câu chuyện này được ghi lại ở một trường THCS tại Hà Nội, ngay sau cơn lũ lịch sử Matmo tàn phá Thái Nguyên
Ở lớp 6A trường THCS Nguyễn Du- Phường Hoàn Kiếm - HN, có một cô bé quê Thái Nguyên. 7/10/2025, lũ về. Ông bà nội, bà ngoại, họ hàng của cô bé đang ở vùng tâm lũ. Ngày nào mẹ bé cũng cập nhật tình hình và bé cũng căng thẳng cùng với sự căng thẳng lo lắng của mẹ. Ngay ngày 9/10, khi đến lớp, các cô giáo có tiết dạy tại lớp đều chia sẻ tình hình ngập lụt ở Thái Nguyên, nói với các em về sự vất vả của đồng bào nơi vùng lũ, nhất là khi biết lớp có một học sinh quê Thái Nguyên. Đến giờ Địa lý, cô giáo Trinh đã nói cặn kẽ hơn dưới góc độ chuyên môn. Bỗng, có tiếng một bạn nam:
- Ở đó thì phải chịu thôi!
Mấy bạn nam cùng bàn nói đế theo:
- Uh. Ở đó thì phải chịu!
Tiếng nói nhỏ, nhưng cũng đủ cả lớp nghe thấy.
Cô giáo ngừng giảng.
Cả lớp yên lặng.
Cô bé người Thái Nguyên òa khóc!
Cả lớp sẽ nghĩ: Lần này nhóm kia chắc toi!
Cô giáo nghiêm giọng:
- Ai nói câu vừa rồi, đứng lên!
Cả lớp căng thẳng. Cả mấy chục cặp mắt đều xoay về hướng nhóm bạn vừa nói.
1 bạn, 2 bạn, rồi 4 bạn đứng dậy.
Cô giáo ngưng lại một chút, nén cảm xúc sắp bật ra. Rồi, cả lớp bất ngờ khi cô nói:
- Tôi yêu cầu: 4 bạn, chia làm 2 nhóm, chuẩn bị cho tôi bài thuyết trình:
Nhóm 1: Tình hình bão lũ, những thiệt hại tại Thái Nguyên.
Nhóm 2: Sự nỗ lực của người dân, chính quyền địa phương và sự ủng hộ của đồng bào cả nước.
Đúng sáng ngày mai, vào đầu giờ, các nhóm thuyết trình, lưu ý có hình ảnh minh họa. Nếu không tự làm được, nhờ phụ huynh hỗ trợ. Tôi và GVCN sẽ nghe bài thuyết trình của các bạn. Còn nếu không có sản phẩm thuyết trình, điểm đạo đức và điểm chuyên môn của các bạn là điểm KHÔNG (điểm 0).
Còn bây giờ, các em tập trung vào bài học.
Cả lớp lại nghe cô giảng bài trong không khí yên lặng.
Cô bé người Thái Nguyên cũng đã nín khóc.
Ngay sáng hôm sau, cô giáo chủ nhiệm, dù không có tiết dạy ở lớp, đã đến. Hai nhóm học sinh của 4 bạn nam ấy đã thuyết trình. Nhiều hình ảnh được trình chiếu, tang thương, đau đớn có, ấm áp tình người có! Nhóm bạn thuyết trình đã xong. Giọng các bạn run và trầm như muốn khóc. Một bạn thay mặt nhóm nói:
- Em xin lỗi cô, chúng em đã sai.
- Mình xin lỗi bạn, chúng tớ đã sai.
Cô giáo nói:
-Các em đã sai. Nhưng giờ các em đã biết nhận lỗi. Cô không trách nữa. Nhưng các em phải nhớ rằng: Nghĩa đồng bào đối với người Việt Nam là vô cùng thiêng liêng. Và, đừng làm đau lòng người khác, dù là câu nói đùa!
Cô giáo Vũ Hương- GVCN lớp cũng nói thêm với lớp và nhóm bạn.
Cô bé người Thái Nguyên cũng đứng dậy nói:
-Em cám ơn cô và các bạn đã chia sẻ với em và người Thái Nguyên của em. Cô đừng trách các bạn nữa ạ. Các bạn cũng chỉ là lỡ lời thôi, chứ em biết các bạn không có ý gì đâu và em cũng nhận được rất nhiều tình cảm của các bạn và cả lớp ạ.
Em rất mong một lần được mời các cô và các bạn về thăm quê Thái Nguyên của em ạ.
PS: Khi kể lại với tôi, em bé gái người Thái Nguyên ấy lại khóc! Lần này không phải vì tủi thân mà là vì cảm động.
Tôi cũng rớm nước mắt theo vì xúc động và khâm phục cách xử lý sư phạm 10 điểm không có nhưng ấy của các cô giáo Hà Nội.
Và, tôi đã biết, ngay khi nước lũ ở Thái Nguyên vẫn chưa rút, các thầy cô và các em học sinh Sở Giáo Dục và Đào tạo thành phố Hà Nội đã quyên góp rất nhiều vật phẩm lên hỗ trợ Sở Giáo dục và Đào Tạo tỉnh Thái Nguyên (trong trùng trùng đoàn xe lên ấy, có cả những cuốn vở đầy yêu thương của 4 bạn học sinh vừa thuyết trình trên kia)
( Nguồn ảnh lấy trên trang fanpage của trưởng THCS Nguyễn Du- Hoàn Kiếm- Hà Nội)