12/08/2022
09/08/2022 1:59:54 "Thấy các bạn đang quay cuồng với thi cử, lo lắng về tương lai thì cũng muốn chia sẻ một chút.
Mình đã quyết định từ bỏ học ngành y. Chính xác hơn là ko toàn tâm toàn ý với ngành y nữa. Sau hơn 20 năm học hành trong vô thức, chịu đựng đủ mọi loại cảm xúc tiêu cực thì ngày mình có quyết định này đến cùng sự khai sáng kiểu như ""a ha! tìm ra rồi"". Lần đầu tiên trong đời mình bắt đầu học có mục đích với niềm đam mê vô tận. Lần đầu tiên không phải ngồi nhìn đống kiến thức mà phải tự hỏi: tại sao mình cứ phải học những thứ này? Lần đầu tiên mình vẽ được hướng đi cho cuộc đời mình.
Sẽ có rất nhiều người, phải nói là hầu hết, nghĩ mình không biết suy nghĩ, bồng bột, mơ mộng, sống không có trách nhiệm. Mình cũng đã bị chửi rất nhiều, bị mỉa mai rất nhiều. Cũng đã có một người là người anh, người thầy của mình ngồi phân tích, nói cho mình những thứ tốt đẹp của ngành y, vẽ ra viễn cảnh tương lai tươi sáng. Nhưng tính cách con người là một thứ gì đó khó có thể thay đổi, nhất là niềm tin khi đã thành hệ tư tưởng. Mình có tư duy kiện định, đến mức bảo thủ và sống rất cảm xúc, mình biết vậy. Đối với những người kỉ luật, mình rất vô kỉ luật. Có lẽ vì tính cách đó mà mình ko thể tiếp thu được những thứ ko tạo được cảm hứng cho mình. Và theo mình trường mình có rất ít thầy cô có đủ kiến thức và sự mạch lạc trong tư duy để có thể kích thích sự đam mê của mình, do mình đã được học một vài buổi học của một vài thầy cô có khả năng làm vậy rồi. Nhiều người sẽ bảo sao mình ko tự học, ko tự tìm tài liệu, ko tự làm tất cả những thứ đó. Nếu vậy thì đã ko có bài viết này. Mình ko trách ai cả, mình biết là chỉ do bản thân mình, vậy thôi.
Và trên tất cả mọi thứ, là sự đào tạo trong ngành y quá hàn lâm: điều này do đặc thù đối tượng là con người; quan liêu và khiên cưỡng: có lẽ do hệ thống giáo dục của nước mình. Học lý thuyết khó có thể đi với thực hành. Với ngành y, ko thể mổ người ta ra xem, theo dõi người ta chết thế nào rồi quay lại học giải phẫu sinh lý được. Sự tự do trong ngành mình đang học mang đến sự tiếp thu kiến thức nhanh đáng kể, mình có thể làm mọi thứ với nó: thử nghiệm - sai - học - làm lại... một vòng lặp học tập không biết mệt mỏi. Hơn nữa, ko bàn về ý nghĩa của nghề, tự mình đánh giá ngành y là ngành kinh doanh quá rủi ro. Mình vay sức khoẻ, vay tính mạng của người khác để tạo ra thu nhập thay vì những ngành khác đối tượng ko phải con người. Làm tốt thì có lợi nhuận, còn ko làm được thì rủi ro ko chỉ là vật chất. Những ngành khác khi rủi ro có thể ngừng để ko tiếp tục mất thêm, còn ngành y đã rủi ro là thảm hoạ. Mà rủi ro là điều ko thể tránh, ko ai đúng 100% cả. Và hơn hết, ở nước mình, muốn có tiền thì phải bẩn.
Với những suy nghĩ như vậy, mình đã có quyết định này. Mình cũng ko biết điều mình làm là đúng hay sai, chỉ biết mình đã quyết định như vậy, và trước giờ mình chưa bao giờ hối hận với quyết định của mình, vì ngay lúc đó mình đã muốn như vậy thì dù sau này có như thế nào, cũng ko thể và cũng ko nên than trách gì. Giờ mình đã hiểu ""Đời người có mấy lần 10 năm"" ko chỉ là câu hát vô nghĩa. 10 năm là chu kì cho một sự thay đổi. Theo mình với con người chỉ có 1 lần 10 năm vào lúc trước 30 tuổi để quyết định. Không phải lúc này thì không còn lúc nào nữa.
"
#.ghẹ