08/06/2025
“Quyết định cuộc đời”
Gửi các sĩ tử mùa thi
- Thi đậu vô LTK, quyết định cuộc đời con đó.
Câu nói của đứa cháu gái với bà nội tự nhiên lọt vào tai tôi. Ừ thì đây đúng là một bước ngoặt cuộc đời, thi tuyển 10. Đậu nguyện vọng 1 vào ngôi trường phổ thông mình chọn có lẽ đều là mong muốn hầu hết của các em. Nhưng thói thường trong một kỳ thi, có đậu ắt có rớt, có thắng ắt có thua. Vì vậy, có một số em chọn cho mình không bước vào kỳ thi, đăng ký xét tuyển. Và trong khi, các bạn khác đang học ngày học đêm để chuẩn bị cho kỳ thi tuyển, thì các em xét tuyển lại có thể ung dung, nhàn hạ nghỉ hè.
Trong cuộc đời con người, có biết bao nhiêu bước ngoặt, bao nhiêu kỳ thi. Chọn đối diện, bước vào trải nghiệm để nếm trải cảm giác, khơi dậy nguồn sức mạnh nội tại để bứt phá vượt thoát hay là ngoảnh mặt làm ngơ, đứng nhìn rồi quay lưng bước đi “tôi không cần làm mệt chính mình”. Cả cuộc đời con người, chúng ta rồi cũng sẽ có ít nhất một lần được/phải chọn.
Cháu tôi đã chọn “dấn thân”. Dù chắc chắn nó chưa biết gì đến khái niệm dấn thân. Có lẽ, trong cõi lòng thanh thuần của nó, nó chỉ muốn được học trường LTK nên phải đi thi.
Đứa cháu đi thi mà ông bà nội còn lo lắng hơn cả sĩ tử. Lúc thì nhắc ăn, lúc thì nhắc ngủ, lúc thì nhắc học, lúc thì nhắc thức. Mà hẳn là, nó không muốn được nhắc vậy đâu, bởi vì trong mỗi đứa trẻ là một người lớn ảo tưởng.
Buổi thi đầu tiên, môn Văn. Tôi ngồi trong quán nước đối diện trường chờ suốt ba tiếng rưỡi đồng hồ, nghe sao thời gian thật lâu, thật lâu nhưng tôi vẫn còn tỉnh táo để nghĩ: mình ngồi không thấy lâu chứ tụi nhỏ đang chiến đấu, vật lộn với chữ nghĩa trong phòng thi. Nhờ nghĩ như vậy mà tôi vui vẻ tận hưởng được ngồi không.
Bước ra khỏi phòng thi, thấy nó dáo dác tìm tôi, gọi một tiếng “Tâm” trong âm thanh ồn ã của tiếng xe cộ, tiếng thí sinh, tiếng phụ huynh mà nó cũng nghe thấy, quay về hướng có áo vàng, nón hồng. Nhìn nó đeo cặp kính cận tròn, mảnh mai, xanh xao, mặc dù miệng có hơi mỉm cười. Tôi nghĩ: nó đã quá mệt. Lên xe nó bảo: Con làm còn 20ph nữa hết giờ mà quên là được ra ngoài sớm. Tôi nói: Ra sớm làm gì, ngồi tới cuối, đọc lại bài, coi có sai chính tả do viết nhanh không. Nó trả lời không chút chần chừ: Có đọc con cũng không biết sai chỗ nào. Thế là nhà lại có đứa có suy nghĩ giống tôi hồi trước nữa rồi.
Về xem đề Văn, tôi chỉ hỏi: Hài lòng về bài làm của mình không? Nó trả lời: Hài lòng! Tôi nói vậy là tốt rồi, nghỉ ngơi mai thi tốt. Dù là cô giáo dạy Văn, tôi mặc nhiên không sửa đề, không hỏi nó viết gì để xem nó đúng hay sai. Tôi không muốn ảnh hưởng đến năng lượng của nó khi kỳ thi chưa kết thúc. Hôm sau thi Toán xong, nó bước ra tới cổng đã vội dò đáp án với cô và các bạn. Tôi bước lên kêu nó đi về nghỉ ngơi, chiều còn thi tiếp. Nó bảo đang dò đáp án với cô. Nó làm như tôi không biết vội giải thích. Tôi nhấn mạnh: Giờ biết cũng có sửa được bài thi đâu, lo về để thi môn buổi chiều mới là điều quan trọng. Trước giờ thi Toán, trong lúc đứng đợi cổng trường khép lại rồi mới đi thì tôi đã nghe được cuộc trò chuyện của hai người mẹ:
- Con chị hôm qua thi làm bài không được. Nó bảo đề khó.
- Con em cũng vậy, giờ mong cho đừng bị điểm liệt.
- Tội nghiệp, hôm qua nó buồn, không biết hôm nay thi được không.
Đây chính là điều tôi muốn tránh nhất. Trẻ con không biết thì người lớn cũng cần phải biết cách giữ gìn và duy trì năng lượng cho các bé. Đó là cách tốt nhất để có một kỳ thi nhẹ nhàng và đạt hiệu quả.
Hôm trước, nghe bé sinh viên kể về anh trai. Lớp anh trai bé thi tuyển 10, bạn bè đều đậu nguyện vọng 1, trong khi anh trai là lớp trưởng lại không đậu, chỉ đậu nguyện vọng 2. Vậy mà, anh trai lại nghỉ học, đi làm rồi mấy năm sau mới thay đổi nhận thức tiếp tục đi học bổ túc. Có quá nhiều người trẻ phải đối diện với “thất bại” quá sớm. Mà điều trớ trêu là những em học càng giỏi thì năng lực vượt qua “thất bại” lại quá yếu kém, nhận thức về “thất bại” lại quá nặng nề. Ngày bé nỗi buồn nào cũng là khủng hoảng, khi lớn lên nhìn lại thì nỗi buồn đó bé tí, bé xíu, chỉ tại lòng mình không rộng mở, tầm nhìn của mình bị giới hạn. Mà biết sao được, bài học nào cũng cần phải được trả giá bằng thời gian. Tôi cũng không ngoại lệ. Nên khi đọc những dòng này, nếu có một chút ý nghĩ rằng tôi đang “rao giảng” thì có lẽ do tại năng lực ngôn ngữ của tôi có vấn đề rồi chăng?!
Tôi chỉ muốn nhắn gửi đến các bạn trẻ, không riêng gì các sĩ tử mùa thi rằng: Điểm số phản ánh năng lực học tập trong thời điểm nhất định, chứ không phải là quá trình. Hôm nay chúng ta chưa được số điểm như ý thì không có nghĩa ngày mai cũng sẽ mãi như vậy. Chỉ cần chúng ta không đứng yên, không bước lùi mà bước về phía trước. Không học trường này thì học trường khác. Không học ngành này thì học ngành khác. Không học ở trường thì học ở nhà, ở ngoài xã hội. Mỗi ngày sống là mỗi ngày vui để học. Như bốn câu thơ trong đề Văn tuyển 10 ở Tây Ninh vừa qua:
Tôi học lời chim chóc
Đang nói về bình minh
Và trong bia mộ đá
Lời răn dạy đời mình.
(Ngụ ngôn của mỗi ngày, Đỗ Trung Quân).
Chúng ta đến với cuộc đời này, không phải chỉ để học trường chuyên lớp chọn, không phải chỉ để làm ông này bà kia, không phải chỉ để làm việc kiếm thật nhiều tiền, không phải để miệt mài hưởng thụ, không phải để bất hạnh, đớn đau. Giá trị cuộc đời chúng ta, thật khác những điều kể trên. Với tôi, chúng ta đến với cuộc đời, là một lần được sống, bất cứ vật tượng gì xuất hiện trong cuộc sống của chính mình cũng là một kỳ diệu hiện hữu của tạo hoá.
20/11/2022
25/03/2022
14/03/2022
09/03/2022
07/03/2022
04/03/2022
02/03/2022
07/09/2021
26/07/2021