Câu lạc bộ Ngữ Văn THCS LAI CHÂU

Câu lạc bộ Ngữ Văn THCS LAI CHÂU Nơi giao lưu, chia sẻ, trao đổi chuyên môn của đồng nghiệp môn văn các trường THCS LAI CHÂU

THẾ NÀO LÀ SỐNG Ý NGHĨA ?Không có nghề cao quý hay thấp hèn, chỉ có người cao quý hay thấp hèn! Tất cả những người làm v...
16/12/2025

THẾ NÀO LÀ SỐNG Ý NGHĨA ?

Không có nghề cao quý hay thấp hèn, chỉ có người cao quý hay thấp hèn! Tất cả những người làm việc có ích đều cao quý! Càng có ích với nhiều người càng cao quý!
—————————————-
Chưa bao giờ có ai dừng việc hồi sức tim phổi lại chỉ để hỏi tôi xem điểm trung bình của tôi là bao nhiêu. Cũng chẳng có bệnh nhân nào sắp mất, giữa 3 giờ sáng, nắm chặt tay tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi hỏi:
“Cô tốt nghiệp loại xuất sắc phải không?”
​Họ chỉ có một câu hỏi duy nhất:
“Tôi có qua khỏi không?”
​Tôi tên là Martha. Tôi 74 tuổi rồi. Tôi không có trang LinkedIn, chưa từng đi diễn thuyết kiểu TED Talk. Tôi đã lái một chiếc sedan cũ mèm suốt hai mươi năm, và buổi tiệc chia tay nghỉ hưu của tôi chỉ là một cái bánh mua sẵn bày trong phòng nghỉ.
​Nhưng suốt năm mươi năm qua, tôi là gương mặt cuối cùng mà nhiều người nhìn thấy trước khi rời bỏ thế giới này, và là gương mặt đầu tiên họ thấy khi quay trở lại. Tôi làm y tá phòng cấp cứu, ở một thành phố không bao giờ ngủ, nơi tiếng còi xe không bao giờ tắt.
​Tôi nhớ rất rõ cái ngày mình nhận ra thế giới này đã đảo lộn hết ưu tiên.
​Đó là một Ngày Định hướng Nghề nghiệp ở trường cấp ba, khoảng năm năm trước. Phòng tập thể thao chật cứng người. Không khí đặc mùi sáp lau sàn và sự lo lắng của tuổi mới lớn. Tôi nhìn quanh các diễn giả khác. Thật choáng ngợp.
​Bên trái tôi là một doanh nhân công nghệ, mặc chiếc áo hoodie có lẽ đắt hơn cả tiền trả góp nhà hàng tháng của tôi, đang nói về việc “phá vỡ thị trường” và “hợp lực quy mô lớn.” Bên phải là một luật sư doanh nghiệp, mặc bộ vest Ý bóng loáng, đang phát các tờ rơi đẹp đẽ về chương trình thực tập. Một cố vấn tài chính dùng đèn laser chỉ vào biểu đồ, giải thích về lãi suất kép.
​Học sinh bị cuốn hút. Chúng sợ nợ nần, khao khát địa vị, và tuyệt vọng tìm kiếm công thức để trở thành “người thành công.”
​Và rồi có tôi.
​Tôi bước vào với bộ đồ scrubs cũ kỹ, thoải mái và chiếc ống nghe quanh cổ. Tôi không có PowerPoint. Không có “thương hiệu cá nhân.” Chỉ có một tấm thẻ đeo bị trầy xước vì bao năm sử dụng và đôi bàn tay khô ráp vì rửa hàng ngàn lần.
​Đến lượt tôi nói, cả hội trường im phăng phắc. Tôi không đứng sau bục giảng. Tôi bước thẳng đến gần khán đài.
​“Tôi không ở đây để chỉ cho các bạn cách kiếm triệu đô đầu tiên,” tôi nói. Giọng tôi hơi run, rồi dần ổn định.
“Tôi ở đây để nói cho các bạn biết cảm giác khi là người duy nhất thức trong hành lang im lặng đến rợn người, lắng nghe nhịp máy thở, và cầu nguyện cho lá phổi của một người xa lạ lại căng lên thêm một lần nữa.”
​Các học sinh ngừng lướt điện thoại.
​“Tôi ở đây để nói về mùi của sự sợ hãi,” tôi tiếp tục. “Và cái im lặng chính xác, gần như linh thiêng, bao trùm căn phòng khi bác sĩ thông báo giờ chết. Tôi muốn nói với các bạn cảm giác phải ôm một người mẹ đang gào khóc, và cảm giác phải lau rửa thi thể một cựu chiến binh vô gia cư với sự dịu dàng như thể đó là một vị vua, đơn giản vì anh ấy là một con người và xứng đáng được tôn trọng.”
​Tôi nhìn thẳng vào mắt chúng.
​“Nghề này không hào nhoáng. Các bạn sẽ không có văn phòng góc với view nhìn ra toàn cảnh thành phố đâu. Các bạn sẽ về nhà với đôi chân đau nhức và trái tim tan vỡ nhiều hơn mức các bạn muốn. Nhưng tôi hứa với các bạn một điều: Các bạn sẽ không bao giờ, không bao giờ phải thắc mắc liệu công việc của mình có ý nghĩa hay không.”
​Sự thay đổi trong hội trường là rõ rệt. Các câu hỏi dành cho anh chàng công nghệ là về cổ phiếu và lương bổng. Các câu hỏi dành cho tôi thì khác.
​“Cô có sợ không?” một cậu bé mặc áo đồng phục đội thể thao hỏi.
“Sợ mỗi ca trực,” tôi trả lời.
​“Cô có khóc không?” một cô gái ở hàng đầu hỏi.
“Tôi khóc trong xe. Tôi khóc dưới vòi sen. Tôi khóc vì nó chạm đến tôi,” tôi nói.
​Sau tiếng chuông và khi học sinh đã ra về, một cậu bé gầy gò, tóc rối bù nán lại. Nó nhìn đôi giày thể thao cũ mòn, lấy chân chùi chùi trên sàn nhà.
​“Bố cháu làm lao công,” nó thì thầm, gần như xấu hổ. “Trong một tòa nhà văn phòng lớn ở trung tâm. Mọi người đi qua ông ấy như thể ông ấy vô hình. Như thể ông ấy là một phần của đồ đạc.”
​Nó ngước nhìn tôi, mắt rưng rưng.
“Ông ấy về nhà mệt nhoài. Nhưng ông ấy nói ông đang làm cho nơi đó an toàn. Ông ấy nói ông ngăn vi trùng lây lan để những người mặc vest không bị bệnh.”
​Tôi nắm lấy tay nó.
“Nghe kỹ đây, con trai. Bố con là một anh hùng. Thế giới này sẽ ngừng quay nếu không có những người như bố con. Chúng ta có đủ ‘nhà tiên phong’ trong các văn phòng góc rồi. Cái chúng ta thiếu là những người sẵn sàng làm công việc khó khăn, thầm lặng, công việc thực sự giữ cho nền văn minh đứng vững. Chăm sóc người khác ư? Dọn dẹp những thứ không ai muốn nhìn? Đó mới là điều cốt yếu.”
​Chúng ta đang sống trong một nền văn hóa bị ám ảnh bởi danh hiệu. Chúng ta dạy con cái rằng thành công là một dấu tick xanh bên cạnh tên tuổi hay một mức lương khiến người khác ghen tị. Chúng ta tôn vinh những người “phá vỡ” và những người “ảnh hưởng.”
​Nhưng để tôi nói cho các bạn biết về thế giới thực.
​Khi lưới điện sập trong bão tuyết, cái CV không cứu được bạn. Một thợ điện, thì có.
Khi ống nước vỡ làm ngập tầng hầm, cái bằng cấp không cứu được bạn. Một thợ sửa ống nước, thì có.
Khi con bạn sốt cao lúc nửa đêm, danh mục đầu tư chứng khoán của bạn không cứu được bạn. Một y tá, thì có.
​Chúng ta đã quên đi sự cao quý của việc phục vụ. Chúng ta đã quên đi sự thiêng liêng của những người “thiết yếu.”
​Mùa đông năm ngoái, tôi nhận được một lá thư. Nó đến từ cậu bé tóc rối bù đó. Giờ nó không còn là một đứa trẻ nữa.
​“Gửi cô Martha thân mến,” nó viết. “Cháu suýt bỏ học. Cháu nghĩ mình không đủ thông minh để vào đại học, và cháu không muốn trở nên vô hình như cháu nghĩ bố cháu đã từng. Nhưng cháu nhớ những gì cô nói về sự tôn trọng. Hôm nay, cháu là nhân viên cấp cứu. Tuần trước, cháu đã cứu một người đàn ông bị đau tim trên sân ga tàu điện ngầm. Không ai hỏi danh thiếp của cháu. Cháu chỉ làm công việc của mình. Cảm ơn cô đã nói với cháu rằng điều đó có ý nghĩa.”
​Ngồi bên bàn bếp, đọc lá thư đó với cốc cà phê nguội, tôi đã khóc.
​Tôi khóc vì nó đã hiểu. Nó đã nắm bắt được bí mật mà rất nhiều người, đang lao đầu theo “giấc mơ Mỹ,” hoàn toàn bỏ lỡ.
​Thành công không phải là số người phục vụ bạn.
Thành công là số người mà bạn phục vụ.
​Vậy nên, đây là lời thỉnh cầu của tôi.
​Lần tới, khi bạn nói chuyện với một đứa trẻ vị thành niên, xin bạn, đừng hỏi:
“Con sẽ học trường nào?” hay “Con muốn làm gì sau này?”
​Thay vào đó, hãy hỏi:
“Con muốn giúp đỡ ai?”
​Hãy thay đổi tiêu chí.
​Và nếu nó trả lời: “Cháu muốn làm thợ hàn,” hoặc “Cháu muốn làm việc với người già,” hay “Cháu muốn lái xe tải,” đừng cười lịch sự hay tỏ vẻ chiếu cố.
​Hãy nhìn thẳng vào mắt nó. Hãy nói rằng bạn tự hào về nó. Hãy nói rằng đôi tay của nó sẽ xây dựng thế giới và sửa chữa những gì đã vỡ. Hãy nói rằng khi màn đêm buông xuống—và đêm sẽ luôn đến—chúng ta không tìm kiếm một CEO.
Chúng ta tìm kiếm một người đã chọn xuất hiện và làm việc.
​Chúng ta cần họ.
Cần nhiều hơn cả họ tưởng tượng.

Sưu tầm

P/s: Gửi đến thầy cô và các bạn trẻ, mong muốn mỗi người đều sống một cuộc đời ý nghĩa ❤

Gửi tặng đồng nghiệp và hs đề sưu tầm ÔN THI TUYỂN SINH VÀO LỚP 10 MÔN NGỮ VĂN (Có đáp án chi tiết)I. ĐỌC HIỂU (4.0 điểm...
19/11/2025

Gửi tặng đồng nghiệp và hs đề sưu tầm

ÔN THI TUYỂN SINH VÀO LỚP 10 MÔN NGỮ VĂN (Có đáp án chi tiết)

I. ĐỌC HIỂU (4.0 điểm)
Đọc văn bản sau:
Đ𝒖̛̀𝒏𝒈 𝒒𝒖𝒆̂𝒏 𝒍𝒊̣𝒄𝒉 𝒔𝒖̛̉
Lịch sử:
Có buổi bình minh rạng rỡ
Vua đi cấy, trai ra biển, gái lên rừng...
Những tộc người lấm láp vỡ hoang
Lấn biển, trồng rừng, đắp đê, ngăn bão
Lịch sử còn là:
Những trang chứa núi xương sông máu!
Đã đổ ra để ngăn nạn xâm lăng
Để đến ngày nay còn có một Việt Nam
Mà truyền mãi cho muôn đời con cháu
Lịch sử đấy:
Viết bằng mồ hôi và máu
Hết đời này lại tiếp đời sau...
Cha ông nếu chẳng bắc cầu
Còn đâu lịch sử còn đâu giống nòi
Đừng quên lịch sử ai ơi!
(Đỗ Văn Tuyển - Văn học và tuổi trẻ, số tháng 9, năm 2022)
* Thực hiện yêu cầu/Trả lời câu hỏi: (4.0 điểm)
𝑪𝒂̂𝒖 1 (0.5 điểm). Bài thơ trên được viết theo thể thơ nào?
𝑪𝒂̂𝒖 2 (0.5 điểm). Theo tác giả, trong “buổi bình minh lịch sử”, cha ông ta đã dựng nước bằng những việc làm gì?
𝑪𝒂̂𝒖 3 (1.0 điểm). Nêu tác dụng của biện pháp tu từ điệp ngữ được sử dụng trong hai câu thơ sau:
Cha ông nếu chẳng bắc cầu
Còn đâu lịch sử còn đâu giống nòi
𝑪𝒂̂𝒖 4 (1.0 điểm). Theo em, vì sao tác giả lại nhấn mạnh “Lịch sử viết bằng mồ hôi và máu”?
𝑪𝒂̂𝒖 5 (1.0 điểm). Nếu có cơ hội giới thiệu về lịch sử dân tộc Việt Nam cho bạn bè quốc tế, em sẽ lựa chọn sự kiện hoặc nhân vật lịch sử nào? Vì sao?
II. VIẾT. (6.0 điểm)
𝑪𝒂̂𝒖 1 (2.0 điểm).
Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) nêu cảm nhận về đặc sắc nghệ thuật trong bài thơ "Đừng quên lịch sử" (Đỗ Văn Tuyển) ở phần đọc hiểu.
𝑪𝒂̂𝒖 2 (4.0 điểm).
Bài thơ "Đừng quên lịch sử" (Đỗ Văn Tuyển) đã gợi lên niềm tự hào về quê hương, đất nước qua những hình ảnh bình dị nhưng thấm đượm những giá trị lịch sử, văn hóa truyền thống của dân tộc. Tuy nhiên, trong thời đại hội nhập và phát triển, một bộ phận giới trẻ dường như đang dần lãng quên những giá trị ấy.
Em hãy viết bài văn nghị luận nêu suy nghĩ của mình về thực trạng này và đề xuất giải pháp.
Đ𝑨́𝑷 𝑨́𝑵 𝑪𝑯𝑰 𝑻𝑰𝑬̂́𝑻
PHẦN I. ĐỌC HIỂU (4,0 điểm)
𝑪𝒂̂𝒖 1: Thể thơ: tự do (0,5 điểm)
𝑪𝒂̂𝒖 2: Trong “buổi bình minh lịch sử”, cha ông ta đã dựng nước bằng những việc làm: đi cấy, vỡ hoang, lấn biển, trồng rừng, đắp đê, ngăn bão
𝐻𝑢̛𝑜̛́𝑛𝑔 𝑑𝑎̂̃𝑛 𝑐ℎ𝑎̂́𝑚:
+ HS trả lời như đáp án hoặc đạt 4/6 ý: 0,5 điểm
𝑪𝒂̂𝒖 3:
- Biện pháp tu từ điệp ngữ: “còn đâu” (2 lần)_(0,25 điểm).
- Tác dụng:
+ Tạo nhịp điệu cho câu văn, tăng sức gợi hình gợi cảm cho ý thơ (0,25 điểm).
+ Khẳng định rằng nếu không có sự hi sinh và đóng góp của cha ông, lịch sử dân tộc và giống nòi có thể không tồn tại (0,25 điểm).
+ Thể hiện niềm tự hào về truyền thống lịch sử dân tộc (0,25 điểm).
𝐻𝑢̛𝑜̛́𝑛𝑔 𝑑𝑎̂̃𝑛 𝑐ℎ𝑎̂́𝑚:
+ HS trả lời như đáp án hoặc diễn đạt khác nhưng đúng ý: 0,5 điểm/ý
+ HS có nhiều cách diễn đạt khác, nếu hợp lí vẫn cho điểm tối đa.
𝑪𝒂̂𝒖 4: Tác giả lại nhấn mạnh “Lịch sử viết bằng mồ hôi và máu”là vì:
- Khẳng định sự hi sinh to lớn của những thế hệ đi trước để xây dựng và giữ gìn đất nước.
- Nhấn mạnh bài học về lòng biết ơn và trách nhiệm của mỗi người cần biết trân trọng, học tập và phát huy giá trị của lịch sử.
𝐻𝑢̛𝑜̛́𝑛𝑔 𝑑𝑎̂̃𝑛 𝑐ℎ𝑎̂́𝑚:
+ HS trả lời như đáp án hoặc diễn đạt khác nhưng đúng ý: 0,5 điểm/ý
+ HS có nhiều cách diễn đạt khác, nếu hợp lí vẫn cho điểm tối đa.
𝑪𝒂̂𝒖 5: Học sinh tự do lựa chọn giới thiệu sự kiện hoặc nhân vật lịch sử và trình bày quan điểm cá nhân, miễn hợp lí, thuyết phục.
𝐻𝑢̛𝑜̛́𝑛𝑔 𝑑𝑎̂̃𝑛 𝑐ℎ𝑎̂́𝑚:
+ HS trả lời được sự kiện hoặc nhân vật lịch sử: 0,25 điểm
+ HS trình bày lí do hợp lý, thuyết phục: 0,75 điểm
II. VIẾT
𝑪𝒂̂𝒖 1
a. Đảm bảo yêu cầu về dung lượng và hình thức đoạn văn (0,25 điểm)
Viết đoạn văn nghị luận văn học khoảng 150 chữ, cấu trúc ba phần: mở đoạn, thân đoạn, kết đoạn.
b. Xác định đúng nội dung nghị luận: cảm nhận về đặc sắc nghệ thuật trong đoạn trích "Cảm ơn đất nước" (Huỳnh Thanh Hồng) ở phần đọc hiểu (0,25 điểm).
c. Đưa được hệ thống ý phù hợp và làm rõ bằng lí lẽ và bằng chứng thuyết phục (1,0 điểm).
- Thể thơ tự do linh hoạt, giúp diễn tả cảm xúc một cách tự nhiên, chân thành.
- Nhịp điệu khi dồn dập, mạnh mẽ, khi tha thiết, lắng đọng, giúp truyền tải thông điệp về lòng biết ơn cội nguồn, lịch sử dân tộc.
- Hình ảnh thơ vừa giản dị, gần gũi ("Vua đi cấy, trai ra biển, gái lên rừng"…), vừa giàu tính biểu tượng, bi tráng ("Những trang chứa núi xương sông máu!", “Viết bằng mồ hôi và máu” …) góp phần tái hiện quá trình dựng nước, giữ nước, nhấn mạnh những đóng góp, hi sinh của cha ông…
- Biện pháp tu từ liệt kê (("Vua đi cấy, trai ra biển, gái lên rừng", …), điệp ngữ ("Lịch sử còn là", "Lịch sử đấy), câu cảm thán (“Đừng quên lịch sử ai ơi!”) khẳng định vai trò quan trọng của lịch sử, kêu gọi mọi người không quên cội nguồn dân tộc.
Lưu ý:
+ HS trả lời như đáp án hoặc diễn đạt khác nhưng đúng ý: 0,5 điểm/ý
+ HS có nhiều cách diễn đạt khác, nếu hợp lí vẫn cho điểm tối đa.
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn xác về chính tả, dùng từ, đặt câu (0,25 điểm).
e. Sáng tạo: Cảm nhận riêng, sâu sắc về đặc sắc nghệ thuật của đoạn thơ, diễn đạt mới mẻ (0,25 điểm).
𝑪𝒂̂𝒖 2:
a. Đảm bảo yêu cầu về hình thức bài văn (0,25 điểm)
Học sinh trình bày bài văn nghị luận xã hội đầy đủ ba phần: Mở bài, Thân bài, Kết bài. Mở bài nêu được vấn đề, Thân bài triển khai được vấn đề, Kết bài kết luận được vấn đề.
b. Xác định đúng vấn đề, mục đích nghị luận: đề xuất giải pháp để nâng cao nhận thức, hành động của thế hệ trẻ đối với những giá trị lịch sử, văn hóa truyền thống dân tộc (0,25 điểm).
c. Triển khai vấn đề nghị luận (3,0 điểm).
Học sinh triển khai vấn đề nghị luận theo từng luận điểm bằng các lí lẽ và bằng chứng thuyết phục. Nêu ít nhất được ba giải pháp để giải quyết vấn đề.
Gợi ý:
* Giải thích vấn đề:
- Giá trị lịch sử, văn hóa truyền thống là những di sản về vật chất và tinh thần mang tính lịch sử, văn hóa được lưu truyền, tạo dựng qua nhiều thế hệ, trở thành bản sắc của dân tộc.
- Đó là các sự kiện, nhân vật lịch sử, tinh thần yêu nước, truyền thống đoàn kết, …; là văn học – nghệ thuật, phong tục, lễ hội, ẩm thực đặc trưng …
* Phân tích vấn đề:
- Thực trạng Thờ ơ với lịch sử dân tộc, không có hứng thú tìm hiểu, trau dồi hiểu biết về sự kiện, nhân vật, truyền thống lịch sử… Một số nét đẹp văn hóa như trang phục truyền thống, nghệ thuật dân gian, phong tục, tập quán… tốt đẹp bị mai một dần.
- Nguyên nhân: Chưa nhận thức đầy đủ tầm quan trọng của lịch sử, văn hóa truyền thống; chạy theo trào lưu sính ngoại, quan niệm sai lầm xem lịch sử, văn hóa truyền thống là lạc hậu; tâm lý coi nhẹ môn học lịch sử; … Gia đình, nhà trường chưa chú trọng, nâng cao việc giáo dục truyền thống; xu thế hội nhập, ảnh hưởng của lối sống hiện đại khiến giới trẻ dễ xa rời những giá trị truyền thống…
- Hậu quả Xa rời những chuẩn mực đạo đức tốt đẹp, dễ bị cuốn theo lối sống thực dụng, thiếu trách nhiệm với cộng đồng và đất nước; bị lệch lạc tư tưởng, lối sống, đạo đức, không có ý thức giữ gìn, phát huy, quảng bá những giá trị truyền thống của dân tộc… Tạo ra khoảng cách thế hệ, làm suy giảm tinh thần đoàn kết, gắn bó cộng đồng; đánh mất bản sắc dân tộc; ảnh hưởng đến sự phát triển của đất nước…
- Giải pháp
+ Cá nhân: Nỗ lực học tập, tìm hiểu nhằm nâng cao nhận thức, ý thức về tầm quan trọng của những giá trị lịch sử, văn hóa truyền thống; có thái độ trân trọng bảo tồn các di sản văn hóa, các công trình lịch sử, …… Tuyên truyền, quảng bá, tích cực tham gia các hoạt động lan tỏa những giá trị truyền thống bằng cách ứng dụng vào đời sống hiện đại, sáng tạo những cách tiếp cận mới để lịch sử, văn hóa dân tộc không bị lãng quên
+ Cộng đồng Gia đình: thường xuyên giáo dục về lịch sử, văn hóa truyền thống; khuyến khích con em tìm hiểu về cội nguồn, học nghệ thuật dân gian; … Nhà trường: đổi mới cách dạy môn lịch sử, lồng ghép văn hóa dân tộc vào bài học; tổ chức các hoạt động tham quan di tích, cuộc thi tìm hiểu lịch sử và nghệ thuật dân gian Xã hội: trùng tu di tích, tổ chức các lễ hội truyền thống; đầu tư những phần mềm, phim ảnh có chất lượng nhằm quảng bá lịch sử, văn hóa; xử phạt nghiêm những hành vi phá hoại, hủy hoại, xuyên tạc… các giá trị lịch sử, văn hóa…
d. Chính tả, ngữ pháp: Đảm bảo chuẩn chính tả, ngữ pháp Tiếng Việt (0,25 điểm).
e. Sáng tạo: Bố cục mạch lạc, lời kể sinh động, sáng tạo (0,25 điểm).

Nguồn: fb Nguyễn Ngọc Bích

Nếu để có vài lời khuyên cho các bạn trong giai đoạn ôn thi THPTQG, thi vào 10  này mình muốn nói rằng:1. Đừng học thuộc...
18/11/2025

Nếu để có vài lời khuyên cho các bạn trong giai đoạn ôn thi THPTQG, thi vào 10 này mình muốn nói rằng:

1. Đừng học thuộc mấy cái mở cái kết NLXH, NLVH rồi ốp vào các bài. Nó dở lắm. Mình nói thật. Bởi vì mình thấy hầu hết mấy câu trích và cái vấn đề liên kết sang nó không liên quan, đọc buồn cười ấy. Các bạn có thể mở đầu một cách giản dị, dẫn trực tiếp luôn cũng được.

2. Viết văn (nhất là thơ) thì cẩn thận là sa vào kể nhé. Đọc thử lại bài của mình hết một lần xem có đang sa vào tình trạng diễn xuôi thơ (thành văn không), kiểu như viết lại bài thơ bằng lời của em ấy. Nếu có thì phải thay đổi ngay. Chú ý viết văn nên lập dàn ý ra, suy nghĩ kĩ về luận điểm sẽ triển khai. Đừng pha trộn giữa vừa kể tác phẩm vừa bình tán.

3. Đừng viết NLXH mà cứ hô hào “hãy thế nọ hãy thế kia…”; giải pháp thực sự mình tin là sẽ đến từ “tôi”. Nên hãy mạnh dạn “xưng tôi” và đưa ra các giải pháp thiết thực (nếu đề hỏi nhé). Và cũng đừng lo sợ là xưng tôi thì không nên, người chấm không thích. Chẳng ai như thế cả.

4. Đừng luyện đề quá nhiều. Việc luyện đề liên tục đôi khi vừa nhanh chán vừa chẳng đi lên được mấy đâu. Hãy kết hợp với việc đọc sách vở, truyện báo và ôn tập lại tri thức NV của các thể loại nhé.

5. Nếu các bạn không biết tí gì về kiến thức lí luận liên quan đến nhà văn, hiện thực hay phong cách…thì đừng viết. Dở tệ hơn là cố viết nó ra vì nghĩ rằng nó phô diễn được điều gì đó rồi bài có tính học thuật hơn. Đọc mà câu dẫn một đằng vấn đề một nẻo thì không ổn tí nào. Để nó nằm chỏng chơ đơn độc giữa bài thì tội nó, tội cả người chấm bài luôn.

6. Hành văn rõ ràng, mạch lạc là tốt lắm rồi. Đừng cố gắng bày thêm mấy từ ngữ mà các bạn thấy nó “cao siêu”, “hoa mĩ”, “đốn tim người chấm”. Sợ lắm đấy.

7. Làm đọc hiểu thì viết thật gọn, hỏi gì đáp đấy. Đừng tâm lí sợ sợ “nhỡ mình không viết mà đề có hết thì sao” rồi bày ra cả 20 dòng 1 câu. Chú ý xác định từ khoá chính đề hỏi rồi trả lời đúng vào đó là được.

8. Nếu có thể hãy cố gắng đọc sách báo và tìm thêm dẫn chứng, cập nhật thông tin xã hội thêm để bài có tính thời sự hơn. Đừng viết đi viết lại mấy dẫn chứng như từ thời khủng long nhé🥹

Nguồn: copy facebook
P/s: cột cờ A Pa Chải ( Điện Biên)

14/11/2025

Vậy là mình dùng Facebook lập trang này được 8 năm rồi đấy. Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ mình nha. Nếu không có các bạn thì sẽ không có mình của ngày hôm nay. ❤🤗🎉

Cảm ơn mọi người đã theo dõi ủng hộ trang.

CHÚC MỪNG CLBNV THCS LAI CHÂU 8 TUỔI😍🥰😍

"SỈ VẢ” HAY “XỈ VẢ”?Khi nói về việc mắng nhiếc, chỉ trích thậm tệ ai đó, ta cần dùng “sỉ vả” hay “xỉ vả”?Về điều này, Từ...
14/11/2025

"SỈ VẢ” HAY “XỈ VẢ”?

Khi nói về việc mắng nhiếc, chỉ trích thậm tệ ai đó, ta cần dùng “sỉ vả” hay “xỉ vả”?
Về điều này, Từ điển tiếng Việt do Văn Tân chủ biên giảng như sau: “Xỉ vả: Mắng nhiếc để làm nhục”. Từ điển tiếng Việt của Viện Ngôn ngữ học cũng giải thích: “Xỉ vả: Mắng nhiếc thậm tệ, làm cho phải xấu hổ, nhục nhã”. Chỉ một số ít tư liệu cũ ghi nhận “sỉ vả”. Như vậy, “xỉ vả” là cách dùng phù hợp.

Về nghĩa gốc của từ này, Đại Nam Quốc Âm Tự Vị của Huỳnh Tịnh Của giảng như sau: “Xỉ: Chỉ trỏ, làm nhục. Xỉ vả: Lấy ngón tay mà chỉ vào mặt cùng vả mặt; làm xỉ nhục”.

Tầm nguyên tự điển Việt Nam của Lê Ngọc Trụ cũng chỉ ra rằng “xỉ” ở đây bắt nguồn từ chữ 指 mà âm hiện hành là “chỉ”, tức “ngón tay” hay “chỉ, trỏ”. Đây cũng là “chỉ” trong “chỉ trích”, với “trích” (摘) có nghĩa đen là “ngắt, hái, vặt”. Còn “vả” thì được tư liệu này giảng là bắt nguồn từ “ba” trong “ba chưởng” (巴掌) có nghĩa là “bàn tay” hay “tát tai”.
Tóm lại, “xỉ vả” mới là cách viết phù hợp. Từ này nghĩa đen là “lấy ngón tay chỉ vào mặt và vả mặt”, còn nghĩa bóng là “làm nhục bằng cách mắng nhiếc”.

💖 nguồn: page Tiếng Việt giàu đẹp

Nội dung: Lê Trọng Nghĩa
Hình ảnh: Hiểu Nghi


XÁC ĐỊNH MẠCH CẢM XÚC TRONG THƠ🔅Khái niệm:Mạch cảm xúc là sự vận động, biến đổi cảm xúc của nhân vật trữ tình xuyên suốt...
19/08/2025

XÁC ĐỊNH MẠCH CẢM XÚC TRONG THƠ

🔅Khái niệm:
Mạch cảm xúc là sự vận động, biến đổi cảm xúc của nhân vật trữ tình xuyên suốt một đoạn thơ hoặc bài thơ, thường gắn với sự quan sát, hồi tưởng, liên tưởng của tác giả.
☄️Bước 1: Xác định nhân vật trữ tình và bối cảnh cảm xúc
• Nhân vật trữ tình: Người bộc lộ cảm xúc trong tác phẩm (có thể xưng “tôi”, “em”, hoặc ẩn sau hình ảnh, sự vật).
• Bối cảnh: Thời gian, không gian, tình huống diễn ra cảm xúc ban đầu.
• Cảm xúc mở đầu: Từ bối cảnh, xác định cảm xúc xuất phát (vui, buồn, tự hào, hoài niệm…).
🔹Gợi ý câu hỏi:
1. Ai đang “nói” trong bài thơ?
2. Họ đang ở đâu, trong hoàn cảnh nào?
3. Cảm xúc ban đầu là gì?
☄️Bước 2: Theo dõi sự chuyển biến cảm xúc qua từng phần
• Chia bài thơ thành các khổ hoặc ý chính.🗯️
• Xác định cảm xúc ở từng phần và sự thay đổi:
Vui → buồn? Nhớ nhung → hi vọng? Xúc động → tự hào?
✨Dấu hiệu nhận diện:
• Ngôn ngữ: từ láy, điệp ngữ, ẩn dụ, hoán dụ…
• Hình ảnh: lặp lại, mở rộng, phát triển theo mạch liên tưởng.
Bước 3: Khái quát mạch cảm xúc toàn bài
☄️Tóm tắt trình tự diễn tiến cảm xúc:🗯️
1. Mở đầu: cảm xúc gì?
2. Tiếp diễn: thay đổi thế nào?
3. Kết thúc: cảm xúc kết lại? Thông điệp gửi gắm?
✅Trả lời : Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ … đến … và kết thúc bằng …, thể hiện thông điệp …

Ví dụ minh họa – Sang thu (Hữu Thỉnh)
🍒Bước 1: Xác định nhân vật trữ tình và bối cảnh cảm xúc
• Nhân vật trữ tình: Một người quan sát thiên nhiên (có thể chính tác giả) khi mùa thu đang đến.
• Bối cảnh: Thời điểm giao mùa, cuối hạ sang thu, không gian làng quê yên bình.
• Cảm xúc mở đầu: Ngỡ ngàng, bâng khuâng, nhẹ nhàng trước tín hiệu của mùa thu.
🍒Bước 2: Theo dõi sự chuyển biến cảm xúc
• Khổ 1: Ngỡ ngàng, bâng khuâng khi nhận ra hương ổi, gió se, sương thu.
• Khổ 2: Cảm xúc mở rộng thành suy tư, cảm nhận sự biến đổi của đất trời (sông, chim, mây).
• Khổ 3: Cảm xúc lắng sâu thành chiêm nghiệm, liên hệ sự chuyển mùa với quy luật đời người (từ trẻ sang già, từ sôi nổi sang chín chắn).
➡️Mạch cảm xúc: Ngỡ ngàng → say mê cảm nhận → lắng lại suy tư.
🍒Bước 3: Khái quát mạch cảm xúc toàn bài
Mạch cảm xúc của bài thơ đi từ sự ngỡ ngàng, bâng khuâng trước tín hiệu mùa thu, đến niềm say mê khám phá vẻ đẹp giao mùa, và kết lại bằng suy tư sâu lắng về sự chuyển biến của đất trời và con người thể hiện tâm hồn tinh tế, nhạy cảm, giàu triết lý của nhà thơ.

🫟🫟🫟𝘽𝙖̀𝙞 𝙫𝙞𝙚̂́𝙩 𝙩𝙝𝙪𝙤̣̂𝙘 𝙗𝙖̉𝙣 𝙦𝙪𝙮𝙚̂̀𝙣 𝙘𝙪̉𝙖 𝙘𝙤̂ 𝙈𝙞𝙣𝙝 𝙃𝙪̛𝙤̛𝙣𝙜

📚 NHỮNG BÀI THƠ CẤT LÊN TIẾNG NÓI CỦA THẾ HỆ NHÀ THƠ KHOÁC ÁO LÍNH Từ thuở lập nước, thơ ca đã trở thành mạch nguồn nuôi...
12/08/2025

📚 NHỮNG BÀI THƠ CẤT LÊN TIẾNG NÓI CỦA THẾ HỆ NHÀ THƠ KHOÁC ÁO LÍNH
Từ thuở lập nước, thơ ca đã trở thành mạch nguồn nuôi dưỡng tâm hồn người Việt. Khởi đầu bằng những câu ca dao mộc mạc, những điệu hò tha thiết, thơ dân gian đã thấm sâu vào máu thịt, cổ vũ tinh thần của bao thế hệ.

Và khi đất nước lâm nguy, những vần thơ ca trong thời kỳ kháng chiến chống đã thực hiện một sứ mệnh lịch sử cao đẹp: cổ vũ, động viên, khích lệ tinh thần chiến đấu của quân và dân ta, đồng thời phản ánh vẻ đẹp tâm hồn của người chiến sĩ - thi sĩ.

🍃 1. “Đồng chí” của nhà thơ Chính Hữu
Tác giả Chính Hữu đã viết bài thơ này khi ông là một người lính trong Chiến dịch Việt Bắc Thu Đông 1947. Chàng trai Hà Tĩnh chưa tròn 20 tuổi, đang học tú tài ở Hà Nội, vậy mà khi nghe tiếng gọi non sông đã không do dự để lên đường tham gia kháng chiến. Chính vì lẽ đó, mỗi vần thơ của Chính Hữu đều dạt dào cảm xúc về người lính, về cuộc chiến. Đó là những trải nghiệm đã in sâu và hình thành nên tác phẩm của ông sau này.

🍃 2. “Tây Tiến” của nhà thơ Quang Dũng
Điều thú vị là cả hai tác phẩm Tây Tiến và Đồng Chí đều ra đời trong giai đoạn đầu của cuộc kháng chiến chống Pháp, nhưng lại mang màu sắc riêng biệt. Hai bài thơ phản ánh hai khía cạnh khác nhau của người lính cách mạng: một bên là những người nông dân chân chất, một bên là những chàng trai trí thức Hà thành.
Với nhà thơ Quang Dũng, Tây Tiến không chỉ là một tác phẩm, mà còn là hồi ức về những ngày tháng gắn bó với binh đoàn. Ông đã tham gia đơn vị này từ mùa xuân 1947 cho đến cuối năm 1948, khi binh đoàn rút quân thì ông chuyển công tác và chính những trải nghiệm chân thực trong khoảng thời gian đó đã khơi nguồn cảm hứng cho tác phẩm.

🍃 3. “Bài thơ về tiểu đội xe không kính” của nhà thơ Phạm Tiến Duật
Phạm Tiến Duật sinh năm 1941 tại Phú Thọ trong một gia đình nhà giáo. Từ nhỏ, ông đã bộc lộ năng khiếu đặc biệt đối với văn chương. Dù tốt nghiệp khoa Ngữ văn và có thể theo nghiệp giảng dạy, nhưng ông đã chọn con đường nhập ngũ. Đây là một quyết định làm thay đổi cả cuộc đời và sự nghiệp sáng tác của ông.

Tám năm gắn bó với tuyến đường Trường Sơn đã để lại trong Phạm Tiến Duật những ấn tượng sâu sắc. Ông sống, chiến đấu và viết về những người lính trẻ. Họ là những thanh niên can trường giữa bom đạn, vẫn hát ca và mơ mộng dù đối mặt với gian khó. Chính những khoảnh khắc đời thường của những người anh hùng ấy đã trở thành chất liệu quý giá trong thơ Phạm Tiến Duật. Thơ ông vừa chân thực, vừa lãng mạn, tựa như chính cuộc sống của người lính thời chống Mỹ.

✨ Văn học luôn sánh bước cùng lịch sử, mỗi thời đại đều sẽ để lại dấu ấn riêng trong nhịp đập văn chương. Đọc thơ, không chỉ là thưởng thức nghệ thuật, mà còn là cách ta hiểu thêm về con người, về những thăng trầm của thời đại ấy. Và đó cũng chính là điều mà bộ sách "Văn học - Yêu lại từ đầu" muốn gửi gắm tới bạn. Bộ sách gồm hai tập, khởi đầu với "Lời mời gọi của thơ ca" hứa hẹn là một hành trình đánh thức mọi giác quan để cảm nhận tác phẩm thơ bằng trái tim rộng mở.

------------------------
🌷"Văn học - Yêu lại từ đầu": Lời mời gọi của thơ ca
📚 nguồn : page Những ánh sao rơi

✅️Nhiều người nhầm lẫn giữa chuyện và truyện. Nguyên nhân của sự nhầm lẫn này có nhiều, nhưng dễ thấy là: 2 từ...
24/07/2025

✅️Nhiều người nhầm lẫn giữa chuyện và truyện. Nguyên nhân của sự nhầm lẫn này có nhiều, nhưng dễ thấy là: 2 từ này có ý nghĩa và âm đọc rất gần nhau (/ch/ và /tr/ có thể chuyển hóa cho nhau).
✅️Những ví dụ cụ thể để giúp người đọc dễ hình dung và phân biệt:
- Chúng ta thường nói “đọc truyện”, “đọc truyện đêm khuya”, “đọc truyện ngắn”, “quyển truyện” hoặc xem phim truyện… và viết như thế mới đúng.
- Trong khi đó chúng ta lại nói và viết: kể chuyện, trò chuyện, đặc biệt là “kể chuyện cảnh giác”, “kể chuyện đêm khuya”, câu chuyện của tôi…
- Tuyệt đối không được viết là: câu truyện của tôi, câu truyện này, trò truyện, kể truyện cảnh giác…
✅️Về từ nguyên, chuyện và truyện đều bắt nguồn từ một từ Hán là 傳 mà một trong các âm đọc phổ biến của nó hiện nay là truyện, nghĩa gốc là “sách của hiền nhân làm ra” (Đào Duy Anh, Hán Việt từ điển).
Tuy nhiên, trong tiếng Việt hiện đại, chuyện và truyện hoàn toàn khác nhau. Theo Từ điển Tiếng Việt (Hoàng Phê chủ biên), chuyện có nét nghĩa đầu tiên là “sự việc được kể lại”. Còn truyện có một trong hai nét nghĩa là “tác phẩm văn học miêu tả tính cách nhân vật và diễn biến của sự kiện thông qua lời kể của nhà văn”.

✅️Như vậy, có thể phân biệt 2 từ này ở một số phương diện sau:
- Thứ nhất, truyện thuộc lĩnh vực văn chương, như trong các từ: truyện ngắn, truyện dài, truyện trinh thám, truyện tranh... Còn chuyện lại thuộc các lĩnh vực khác, như trong: chuyện vui, chuyện tình, chuyện đời, chuyện vẩn vơ, chuyện tầm phào…
- Thứ hai, truyện tồn tại ở dạng văn bản, liên quan đến các hoạt động viết, xem, đọc, thưởng thức, như trong: tác phẩm truyện, văn bản truyện, viết truyện, đọc truyện, thưởng thức truyện… Trong khi đó, chuyện chủ yếu tồn tại ở dạng ngôn ngữ nói, liên quan đến các hoạt động nói, kể, nghe, như trong: kể chuyện, nói chuyện, trò chuyện, buôn chuyện, hóng chuyện…
- Thứ ba, truyện thường cụ thể, chặt chẽ, có tính hệ thống, có thể định lượng (bao nhiêu chữ, câu, trang sách), có tính chọn lọc về ngôn ngữ. Còn chuyện thường mơ hồ, ít chặt chẽ, khó định lượng, ít chọn lọc về ngôn ngữ. Chẳng hạn, với khái niệm chuyện đời, ta rất khó để xác định đó là chuyện gì, có những nội dung gì, dài ngắn bao nhiêu.

✅️Với trường hợp chuyện/ truyện cổ tích, chuyện/ truyện dân gian, có thể hiểu, khi là chuyện, đó là tác phẩm còn tồn tại trong dân gian. Còn khi đã là truyện thì những tác phẩm ấy đã được sưu tầm, cụ thể hóa thành văn bản hoặc in thành sách.
Nguồn: Cô Ngọc Lan

MỘT SỐ LỆCH LẠC TRONG DẠY HỌC NGỮ VĂN HIỆN NAY        Hôm qua GS Trần Đình Sử có gọi điện cho tôi, một mặt thầy khẳng đị...
03/07/2025

MỘT SỐ LỆCH LẠC TRONG DẠY HỌC NGỮ VĂN HIỆN NAY

Hôm qua GS Trần Đình Sử có gọi điện cho tôi, một mặt thầy khẳng định hướng đi của việc dạy học văn theo chương trình mới là đúng; đồng thời nêu ra một số quan niệm và hiện tượng dạy học văn chưa đúng. Tôi lắng nghe và thấy rất đồng tình với băn khoăn của thầy- một người thầy đã 86 tuổi vẫn canh cánh vì việc dạy và học văn trong nhà trường. Tôi muốn nêu lại đôi điều để các thầy cô giáo tham khảo, điều chỉnh cách dạy học Ngữ văn của mình nếu thấy những điều sau đây là đúng.
1. Quan niệm dạy học phát triển năng lực Ngữ văn chưa đúng.
Hiện nay nhiều GV quan niệm năng lực trong môn Ngữ văn là biết làm, biết vận dụng thực hành…là chính nên bỏ qua việc trang bị nhắc nhở HS trau dồi kiến thức. Đúng là năng lực đòi hỏi người ta biết làm, biết vận dụng, nhưng với môn Ngữ văn nói riêng cũng như các môn học nói chung, nếu không có kiến thức thì không thể làm có hiệu quả, không làm tốt được. Học sinh có năng lực Ngữ văn vừa phải có kiến thức, bao gồm kiến thức về tác giả, tác phẩm, về lí luận văn học và lịch sử văn học…vừa phải biết vận dụng những kiến thức ấy vào việc hiểu, cảm thụ, phân tích tác phẩm văn học và biết viết văn bản, biết làm ra bài văn của chính mình. HS không đọc tác phẩm, không thuộc, không nhớ nhiều thơ văn trong đầu thì lấy gì mà vận dụng thực hành? Lấy gì mà viết, mà liên hệ, so sánh, nhận xét, đánh giá các giá trị văn học của 1 tác phẩm? Việc chống học tủ, học vẹt là chống cách học máy móc, học thuộc để khi đi thi chép lại văn mẫu. Khác hẳn với việc muốn học tốt, học giỏi văn thực sự không thể không đọc, không nhớ những câu thơ, bài thơ, những áng văn hay. Không chỉ một vài bài, dăm ba câu mà là thuộc rất nhiều, nhớ càng nhiều càng tốt. Đó không chỉ là biểu hiện của tình yêu, sự say mê văn chương mà còn là biểu hiện của người có năng lực Ngữ văn. Đọc và thuộc thơ văn chính là chuẩn bị chất liệu để xây dựng, tạo ra sản phẩm; chuẩn bị bột, để “gột nên hồ”. Đương nhiên có vật liệu rồi phải biết cách (cách đọc, cách viết) cùng với sự rung động của tâm hồn mỗi người thì mới tạo ra sản phẩm tốt.
2. Coi nhẹ, bỏ qua các tác phẩm trong sách giáo khoa
Một số GV quan niệm do kiểm tra, đánh giá không lấy lại các văn bản- tác phẩm đã học nên thường coi nhẹ việc yêu cầu HS học nghiêm túc các văn bản trong SGK, thậm chí không dạy một số tác phẩm. Đây là một sai lầm. Vì trước hết các VB trong SGK là những VB tiêu biểu cho thành tựu văn học dân tộc và thế giới, rất hay và đúng thể loại, đã được các tác giả sách tuyển chọn. Nếu không lấy các VB trong SGK thì làm thế nào để dạy cho HS cách đọc hiểu? Hơn nữa các đề kiểm tra thường xuyên, thậm chí kiểm tra định kì vẫn có thể ra lại các tác phẩm đã học; điểm đánh giá quá trình vẫn có giá trị trong việc xét lên lớp và tốt nghiệp. Lấy tác phẩm ngoài sách vừa khó chọn được VB phù hợp, khó bảo đảm các tiêu chí, vừa khó xây dựng được một hệ thống câu hỏi đọc hiểu như SGK. Việc dựa vào các VB tự tìm để mong trúng đề thi sau này thì là một ảo tưởng, làm sao dạy hết tất cả các VB có thể ra đề được?
3. Thiên lệch trong việc dạy đọc hiểu hình thức thể loại.
Dạy đọc hiểu VB, viết bài phân tích và cảm thụ tác phẩm văn học đương nhiên cần chú ý đặc điểm thể loại. Nhưng nếu chỉ tập trung vào các yếu tố hình thức thuần túy của thể loại thì không ổn. Bản thân CT cũng nêu lên các yêu cầu cần đạt về nội dung, hình thức và liên hệ, so sánh, kết nối. Có nghĩa là dạy đọc hiểu cần thông qua hình thức thể loại, nhưng cái đích cuối cùng phải giúp HS hiểu ra nội dung sâu sắc, tư tưởng cao đẹp, nhân văn được hàm chứa trong mỗi VB. Dạy đọc hiểu không chỉ giúp HS nhận ra các yếu tố hình thức độc đáo mà còn hiểu được tác dụng của hình thức ấy trong việc biểu đạt nội dung tư tưởng của tác phẩm. Cuối cùng HS biết rung động và hiểu ra, vỡ ra được thông điệp và bài học nhân sinh, ý nghĩa nhân văn của tác phẩm, để biết ứng xử cho đẹp trong cuộc sống chứ không chỉ nhận biết ra được mấy yếu tố của hình thức thể loại.
4. “Khoán trắng” cho HS tự đọc và tự tiếp nhận
Một số GV lấy lí do dạy đọc hiểu là HS phải làm, phải thực hành, phải tự khám phá để “khoán trắng” cho HS tự đọc và tự tìm hiểu trong giờ dạy đọc hiểu VB. Đó cũng là biểu hiện không đúng. Trong dạy đọc hiểu, vai trò của GV vẫn hết sức quan trọng. Trước hết ở việc tìm hiểu thật kĩ VB sẽ hướng dẫn HS đọc. GV không hiểu VB thì làm sao hướng dẫn HS cách đọc hiểu VB ấy. Sau khi hiểu VB, GV cần có phương pháp sư phạm phù hợp để tổ chức giờ học theo hướng phát triển năng lực cho HS. Giờ đọc hiểu là sự cộng tác làm việc giữa thầy và trò, thầy đưa ra các chỉ dẫn sư phạm, các nhiệm vụ và trò thực hiện. Trong khi thực hiện bằng hiểu biết và sự từng trải của mình, thầy, cô cần nêu lên những gợi mở, tham gia bình luận, giảng giải đúng lúc, đúng chỗ để giúp HS vỡ ra, nâng cao hơn kết quả cảm thụ và hình thành cách thức đọc hiểu, phân tích, nhận xét và đánh giá VB một cách khoa học. Cũng có nghĩa là trong giờ đọc hiểu GV cần kết hợp với kĩ thuật “giảng văn” một cách hài hòa, hợp lí để giờ học vừa có chất văn, vừa đạt được mục tiêu phát triển phẩm chất và năng lực cho HS qua thực hành. Trong giờ đọc hiểu GV phải là cầu nối, là sợi dây liên kết các khám phá cụ thể, chi tiết của HS thành một khối, bảo đảm sự tiếp nhận tác phẩm như một chỉnh thể sinh động; không phải là sự “mổ sẻ” hình thức thể loại một cách cơ học, vụn vặt và rời rạc…
5. Dựa hết vào công cụ AI (ChatGPT)
Biết dựa vào công cụ AI là tốt và cần thiết. Nhưng ỷ lại, dựa hết vào công cụ ấy để tra cứu tư liệu, ra đề, giải đề, làm bài tập… thì lại không ổn. Sự trợ giúp của AI chỉ là hỗ trợ, rất nhiều tiện ích trong dạy học Ngữ văn; nhưng những kết quả AI nêu ra cần được chọn lọc qua một khối óc có hiểu biết chuyên môn và biết cách sàng lọc thông tin thì mới hữu ích và chuẩn xác. Với ngữ văn, thông tin không chỉ đúng mà còn phải trúng phải phù hợp, phải hay…những yêu cầu mà AI khó thay thế con người.
*
Trên đây là một số ý chính mà qua trao đổi với GS Trần Đình Sử kết hợp với suy nghĩ của tôi. Có thể tôi nói chưa kĩ , chưa hết ý của thầy Sử. Xin chân thành cảm ơn GS Trần Đình Sử - bậc thầy của nhiều người thầy và mong các thầy, cô giáo tham khảo, suy ngẫm thêm để có cách dạy học Ngữ văn vừa đúng vừa hay trong bối cảnh mới.

HN 3/07/2025
Đỗ Ngọc Thống

( Bài copy từ Facebook của thầy Đỗ Ngọc Thống)

Address

Tỉnh Lai Châu
084

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Câu lạc bộ Ngữ Văn THCS LAI CHÂU posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share