29/12/2025
💜♡💜Chuyên mục: CHUYỆN HỮU NGHỊ💜♡💜 “Góc chia sẻ của bạn Toem Visal - LHS Campuchia lớp A5”
🍀Mỗi ngày tôi tự tin nói tiếng Việt hơn🍀
˗ˏˋ 🍒 ˎˊ˗Tôi là một lưu học sinh đến từ Campuchia, đang học tập tại trường Hữu Nghị 80. Những ngày đầu mới sang Việt Nam, điều khiến tôi lo lắng nhất không phải là xa nhà, mà là tiếng Việt. Tôi hiểu thầy cô giảng bài, nhưng mỗi khi muốn nói điều gì đó, tôi lại ngập ngừng, sợ nói sai, sợ mọi người không hiểu.
❄️Có những lúc đứng giữa lớp học đông người, tôi chỉ im lặng. Tôi muốn tham gia trò chuyện với các bạn, muốn giơ tay phát biểu, nhưng sự thiếu tự tin khiến tôi chùn bước. Tôi nghĩ rằng mình nói chưa tốt thì tốt nhất là… không nói.
🎄Một ngày nọ, trong giờ học, cô giáo hỏi cả lớp một câu rất đơn giản. Tôi biết câu trả lời. Tim tôi đập nhanh, tay run run, nhưng lần đầu tiên tôi quyết định giơ tay. Tôi nói chậm, có chỗ phát âm chưa rõ, có chỗ phải dừng lại để suy nghĩ. Nhưng cô mỉm cười, lắng nghe đến hết. Các bạn không cười, không chê, mà còn gật đầu động viên tôi.
Sau giờ học, một bạn trong lớp đến bắt chuyện với tôi. Bạn nói: “Tiếng Việt của bạn tiến bộ nhiều rồi đó.” Câu nói ấy tuy ngắn, nhưng khiến tôi vui cả ngày. Tôi nhận ra rằng, chỉ cần mình dám nói, sẽ có người sẵn sàng lắng nghe.
🎄Từ hôm đó, tôi tự nhủ phải mạnh dạn hơn mỗi ngày. Tôi hiểu rằng, tiếng Việt không chỉ là ngôn ngữ học tập, mà còn là cây cầu giúp tôi kết nối với thầy cô, bạn bè và cuộc sống ở nơi này. Và một ngày kia, tôi đã tự tin nói tiếng Việt hơn – nhờ sự kiên nhẫn của mọi người và nhờ chính bản thân mình không bỏ cuộc.🌷 🌷 🌷 🌷 Thông điệp: Chỉ cần dám nói và không bỏ cuộc, ngôn ngữ sẽ trở thành cây cầu kết nối con người với con người. 💜♡💜.💜♡💜