15/12/2013
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới
thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên
cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ,
mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời
cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu
luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy
khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu,
ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên
xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có
duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện
một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được
không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng
ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là
những gì không có được và những gì đã mất đi!".
Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu
luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật
tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi
có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta
không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý
nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm
ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió
lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện.
Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong
suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu
thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng
vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba
nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn
giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy
cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm
qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này
cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian
này cái quý giá nhất chính là cái không có được
và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta
cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành
tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu
Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành
thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó,
tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua
quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu
Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên
trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi
thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng
Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi
nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã
đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu
lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau
khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu
Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu
Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người
nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách
sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc
mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu
Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô
thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng
tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói
đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân
duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra
chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm
tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho
Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công
chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên
với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời
quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với
nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ
ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp
thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống
bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những
cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta
vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ
cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng.
Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói
đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh
hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã
từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang
đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong)
mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc
thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là
một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh
ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước
cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba
nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi
chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến
hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với
Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là
thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc
hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi
quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ
định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ
không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc
hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn
loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần
có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố
gắng.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải
buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết
rằng bạn quý giá.