Mảnh sương vỡ trên cung đường lá thấp
Tán bàng xanh rụng đỏ lối ta về
Ai đã chiếu thước phim ngày trẻ dại
Cũng Đông buồn người rũ bỏ ta đi..
THPT Kế Sách Confessions
Có tâm sự gì thì post vào đây nhé :")
16/08/2017
Thanh xuân sẽ qua
Gia hữu cầm thư nhi bối lạc
Môn vô xa mãi cố nhân sơ.
[Tản mạn] Công tắc tình cảm bật lên, cớ gì không
tắt được...
Chúng ta có thể chết vì thiếu oxy, chứ chẳng thể
chết vì tình cảm của mình không được đáp lại...
Ngày một, ngày hai còn có thể nghĩ mình nhớ
thương đau buồn đến độ chết đi được, nhưng nhìn
xem, có ai ôm quá khứ mà sống mãi được đâu?
Khi một người quan trọng của cuộc đời mình lựa
chọn không ở lại, thì cũng đừng cho phép họ
mang tất cả cuộc sống của mình ra đi. Bởi vì suy
cho cùng, tình yêu cũng chỉ là một phần hoặc nhỏ,
hoặc to, hoặc to rất to chứ không thể là toàn bộ
cuộc sống. Nhịn ăn một ngày thì sẽ đói, nhịn yêu
một ngày hay thậm chí rất nhiều ngày, buồn thì có
thể có nhưng không dễ chết thế đâu!
Hạnh phúc đôi khi chỉ là một cái chăn rất hẹp,
người này co thì người kia sẽ lạnh. Đến rồi đi, hợp
rồi tan, yêu rồi buông là những lẽ thường tình và
không ưu ái riêng ai. Cái công tắc tình cảm đã bật
lên thì đừng nghĩ nó một chiều mà sáng mãi, nếu
không có người tắt thì bất thình lình điện cũng có
thể mất thôi. Vậy nên, đừng cố tin vào một tình
yêu sống chết có nhau. Người ta chỉ vì nhau mà
sống, chứ không ai vì nhau mà chết. Cái công tắc
tình cảm bật lên, cớ gì mà không cho nhau quyền
tắt!
Rồi cũng đến lúc phải nghĩ cho bản thân, vì cuộc
sống này chẳng có ai sống hộ cho mình được một
giây nào cả. Tình yêu cũng quan trọng thật đấy,
nhưng bỏ đi rồi, thì tiếc nhớ, đau đớn mãi thử hỏi
có ai quan tâm không? Nước mắt lúc còn cạnh
nhau có thể là châu, là ngọc. Nhưng hết yêu rồi,
nó chỉ là thứ nước bùn bắn té mỗi lúc trời mưa
khiến đối phương vô cùng căm ghét và muốn hất
đi. Có oán trách, thì cái công tắc đó cũng chẳng vì
thế mà bật lên thêm một lần nào nữa cho mình.
Lúc còn yêu thương, bạn nghĩ mình có cả thế giới.
Nhưng chia cách rồi, thì thế giới thực ra vẫn đang
ở đó đấy thôi. Mất đi một con người trong cuộc
đời, sự rời bỏ này đáng để buồn phiền lắm chứ.
Nhưng nỗi đau nào rồi cũng nguôi, tình yêu không
đáp trả rồi cũng có ngày nhạt lạnh, nhớ nhung
cũng mờ và muộn phiền dần rồi cũng nguội.
Chúng ta buộc phải lựa chọn để sống tốt hơn.
Cái công tắc tình yêu, bật, tắt nhiều lần rồi cũng
đến lúc chai đi. Có những lúc bật không đúng
người và tắt đi khi còn quá sớm. Có những lúc lại
dễ dãi bật lên và lạnh lùng tắt đi không cần tiếc
nuối. Những gì còn lại cũng chỉ là cái công tắc đã
bật/ tắt quá nhiều và rất cần nghỉ ngơi.
Cái công tắc dành cho hai người, mà một người
đã tắt thì người kia cũng không thể có chọn lựa
nào khác hơn. Buồn thì cứ buồn, nhưng rồi cũng
đành phải tắt đi. Cố chấp bao nhiêu, lại càng đau
đớn bấy nhiêu. Đã yêu được thì cũng sẽ quên
được, đã đau được thì cũng sẽ buông nhanh thôi
via Lạc Hi
Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu
Nhưng không phải yêu nhau,
Mà là yêu người khác.
Anh sẽ nắm tay một người con gái
Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa
Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa
Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác…
Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc
Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em
Anh rồi cũng chẳng còn ghen,
Những chỗ không anh, em diện màu áo mới.
Tại đường phố đông người
Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau.
Có thể một ngày em mặc áo cô dâu
Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể
Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ
Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt
anh…
Giông bão đi qua ô cửa màu xanh
Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ
Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả
Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu.
Có bao nhiêu sao sáng trên đầu
Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất
Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích
Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa…
Em ngồi nghe lại những bản tình ca
Vẫn dịu dàng, vẫn thiết tha như thế
Vẫn say mê như chưa hề cũ
Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như
nhau?
Trước miếu Quan Âm mỗi ngày có vô số người tới
thắp hương lễ Phật, khói hương nghi ngút. Trên
cây xà ngang trước miếu có con nhện chăng tơ,
mỗi ngày đều ngập trong khói hương và những lời
cầu đảo, nhện dần có Phật tính. Trải nghìn năm tu
luyện, nhện đã linh.
Một ngày, bỗng Phật dạo đến ngôi miếu nọ, thấy
khói hương rất vượng, hài lòng lắm. Lúc rời miếu,
ngài vô tình ngẩng đầu lên, nhìn thấy nhện trên
xà.
Phật dừng lại, hỏi nhện: "Ta gặp ngươi hẳn là có
duyên, ta hỏi ngươi một câu, xem ngươi tu luyện
một nghìn năm nay có thật thông tuệ chăng. Được
không?"
Nhện gặp được Phật rất mừng rỡ, vội vàng đồng
ý. Phật hỏi: "Thế gian cái gì quý giá nhất?"
Nhện suy ngẫm, rồi đáp: "Thế gian quý nhất là
những gì không có được và những gì đã mất đi!".
Phật gật đầu, đi khỏi.
Lại một nghìn năm nữa trôi qua, nhện vẫn tu
luyện trên thanh xà trước miếu Quan Âm, Phật
tính của nhện đã mạnh hơn.
Một ngày, Phật đến trước miếu, hỏi nhện: "Ngươi
có nhớ câu hỏi một nghìn năm trước của ta
không, giờ ngươi đã hiểu nó sâu sắc hơn chăng?"
Nhện nói: "Con cảm thấy trong nhân gian quý
nhất vẫn là "không có được" và "đã mất đi" ạ!"
Phật bảo: "Ngươi cứ nghĩ nữa đi, ta sẽ lại tìm
ngươi."
Một nghìn năm nữa lại qua, có một hôm, nổi gió
lớn, gió cuốn một hạt sương đọng lên lưới nhện.
Nhện nhìn giọt sương, thấy nó long lanh trong
suốt sáng lấp lánh, đẹp đẽ quá, nhện có ý yêu
thích. Ngày này nhìn thấy giọt sương nhện cũng
vui, nó thấy là ngày vui sướng nhất trong suốt ba
nghìn năm qua. Bỗng dưng, gió lớn lại nổi, cuốn
giọt sương đi. Nhện giây khắc thấy mất mát, thấy
cô đơn, thấy đớn đau.
Lúc đó Phật tới, ngài hỏi: "Nhện, một nghìn năm
qua, ngươi đã suy nghĩ thêm chưa: Thế gian này
cái gì quý giá nhất?"
Nhện nghĩ tới giọt sương, đáp với Phật: "Thế gian
này cái quý giá nhất chính là cái không có được
và cái đã mất đi."
Phật nói: "Tốt, nếu ngươi đã nhận thức như thế, ta
cho ngươi một lần vào sống cõi người nhé!"
Và thế, nhện đầu thai vào một nhà quan lại, thành
tiểu thư đài các, bố mẹ đặt tên cho nàng là Châu
Nhi. Thoáng chốc Châu Nhi đã mười sáu, thành
thiếu nữ xinh đẹp yểu điệu, duyên dáng. Hôm đó,
tân Trạng Nguyên Cam Lộc đỗ đầu khoa, nhà vua
quyết định mở tiệc mừng sau vườn ngự uyển.
Rất nhiều người đẹp tới yến tiệc, trong đó có Châu
Nhi và Trường Phong công chúa. Trạng Nguyên
trổ tài thi ca trên tiệc, nhiều tài nghệ khiến mọi
thiếu nữ trong bữa tiệc đều phải lòng. Nhưng
Châu Nhi không hề lo âu cũng không ghen, bởi
nàng biết, chàng là mối nhân duyên mà Phật đã
đưa tới dành cho nàng.
Qua vài ngày, tình cờ Châu Nhi theo mẹ lên miếu
lễ Phật, cũng lúc Cam Lộc đưa mẹ tới miếu. Sau
khi lễ Phật, hai vị mẫu thân ngồi nói chuyện. Châu
Nhi và Cam Lộc thì tới hành lang tâm sự, Châu
Nhi vui lắm, cuối cùng nàng đã có thể ở bên người
nàng yêu, nhưng Cam Lộc dường như quá khách
sáo.
Châu Nhi nói với Cam Lộc: "Chàng còn nhớ việc
mười sáu năm trước, của con nhện trên xà miếu
Quan Âm chăng?"
Cam Lộc kinh ngạc, hỏi: "Châu Nhi cô nương, cô
thật xinh đẹp, ai cũng hâm mộ, nên trí tưởng
tượng của cô cũng hơi quá nhiều chăng?". Nói
đoạn, chàng cùng mẹ chàng đi khỏi đó.
Châu Nhi về nhà, nghĩ, Phật đã an bài mối nhân
duyên này, vì sao không để cho chàng nhớ ra
chuyện cũ, Cam Lộc vì sao lại không hề có cảm
tình với ta? Vài ngày sau, vua có chiếu ban cho
Trạng Nguyên Cam Lộc sánh duyên cùng công
chúa Trường Phong, Châu Nhi được sánh duyên
với thái tử Chi Thụ. Tin như sấm động giữa trời
quang, nàng không hiểu vì sao Phật tàn nhẫn với
nàng thế.
Châu Nhi bỏ ăn uống, nằm khô nhắm mắt nghĩ
ngợi đau đớn, vài ngày sau linh hồn nàng sắp
thoát khỏi thân xác, sinh mệnh thoi thóp.
Thái tử Chi Thụ biết tin, vội vàng tới, phục xuống
bên giường nói với nàng: "Hôm đó, trong những
cô gái giữa bữa tiệc sau vườn thượng uyển, ta
vừa gặp nàng đã thấy yêu thương, ta đã khốn khổ
cầu xin phụ vương để cha ta cho phép cưới nàng.
Nếu như nàng chết, thì ta còn sống làm chi." Nói
đoạn rút gươm tự sát.
Và giây khắc ấy Phật xuất hiện, Phật nói với linh
hồn sắp lìa thể xác Châu Nhi: "Nhện, ngươi đã
từng nghĩ ra, giọt sương (Cam Lộc) là do ai mang
đến bên ngươi chăng? Là gió (Trường Phong)
mang tới đấy, rồi gió lại mang nó đi. Cam Lộc
thuộc về công chúa Trường Phong, anh ta chỉ là
một khúc nhạc thêm ngắn ngủi vào sinh mệnh
ngươi mà thôi.
Còn thái tử Chi Thụ chính là cái cây nhỏ trước
cửa miếu Quan Âm đó, anh ta đã ngắm ngươi ba
nghìn năm, yêu ngươi ba nghìn năm, nhưng ngươi
chưa hề cúi xuống nhìn anh ta. Nhện, ta lại đến
hỏi ngươi, thế gian này cái gì là quý giá nhất?"
Nhện nghe ra sự thật, chợt tỉnh ngộ, nàng nói với
Phật: "Thế gian này cái quý nhất không phải là
thứ không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc
hiện đang nắm giữ!"
Vừa nói xong, Phật đã đi mất, linh hồn Châu Nhi
quay lại thân xác, mở mắt ra, thấy thái tử Chi Thụ
định tự sát, nàng vội đỡ lấy thanh kiếm...
"Thế gian này cái quý nhất không phải là thứ
không có được và đã mất đi, mà là hạnh phúc
hiện đang nắm giữ!"
Trong suốt đời ta, sẽ gặp hàng nghìn hàng vạn
loại người.
Để yêu một người thì không cần cố gắng, chỉ cần
có "duyên" là đủ.
Nhưng để tiếp tục yêu một người thì phải cố
gắng.
Mất một người không biết trân quý bạn, có gì phải
buồn rầu?
Bởi bạn còn cơ hội, một lần nữa, gặp người biết
rằng bạn quý giá.
11/12/2013
Ban đêm, lợn đực lúc nào cũng thức để trông cho
lợn cái. Nó sợ, thừa lúc chúng ngủ say, người ta sẽ
đến bắt lợn cái đem đi thịt. Ngày lại ngày, lợn cái
càng béo trắng nõn nà, lợn đực càng gầy đi trông
thấy.
Đến một ngày, lợn đực tình cờ nghe được ông chủ
nói chuyện với tay đồ tể. Ông ta muốn thịt lợn cái
đang béo tốt. Lợn đực nghe vậy mà lòng đau khổ
khôn cùng. Thế là từ lúc đó, tính tình lợn đực thay
đổi hẳn. Mỗi lần ông chủ mang đồ ăn đến là lợn
đực ta giành ăn bằng sạch, ăn xong nó lại nằm
ườn ra ngủ như chết. Nó còn nói với lợn cái, từ giờ
ban đêm phải canh gác thay cho nó. Nếu phát hiện
ra không chịu canh thì nó sẽ không bao giờ quan
tâm đến lợn cái nữa. Thời gian qua đi, lợn cái cảm
thấy lợn đực càng ngày càng không để ý gì đến
mình nữa. Lợn cái buồn bã, thất vọng vô cùng. Còn
lợn đực hàng ngày vẫn vô tư, vui vẻ như không có
chuyện gì xảy ra.
Ngoảnh đi ngoảnh lại một tháng qua đi, ông chủ
dẫn tay đồ tể đến chuồng lợn. Ông ta thấy lợn cái
trước đây đẫy đà, nõn nường là thế giờ chẳng còn
lại được bao nhiêu thịt. Còn lợn đực lại trở nên béo
trắng hẳn ra. Lúc này, lợn đực ta liền chạy thục
mạng xung quanh chuồng, nó muốn thu hút sự chú
ý của ông chủ, chứng tỏ nó là con lợn béo tốt, khỏe
mạnh. Cuối cùng thì tay đồ tể cũng bắt lợn đực đi.
Khoảnh khắc bị lôi ra khỏi chuồng, lợn đực vẫn
cười và nói với lại với lợn cái: "Sau này em nhớ
đừng ăn nhiều nhé!"
Lợn cái đau xót cùng cực, định xông ra theo chồng,
nhưng cửa chuồng đã đóng sầm trước mặt nó. Qua
hàng rào tre lợn cái vẫn nhìn thấy ánh mắt chớp
chớp của lợn đực. Tối hôm đó, lợn cái nhìn nhà chủ
vui vẻ, quây quần bên nhau ăn thịt lợn, nó buồn bã
thả mình nằm xuống nơi trước đây lợn đực vẫn
nằm. Đột nhiên nó phát hiện thấy trên tường có
dòng chữ: "Nếu tình yêu không thể diễn đạt được
bằng lời, anh nguyện dùng sinh mạng để chứng
minh." Lợn cái đọc xong dòng chữ mà lòng đau
quặn thắt...
Via: QTcs
Cuộc sống không bao giờ mang lại cho bạn tất cả
những gì bạn muốn. Và trong tình yêu cũng vậy.
Không phải cứ yêu chân thành nhất là sẽ được đền
đáp, không phải cứ cho đi là sẽ được nhận lại vẹn
nguyên..
Anhan
Thanh xuân là quãng thời gian đầy sóng gió bởi vì
lúc đấy chúng ta không biết câu trả lời là gì. Chúng
ta không biết thật sự bản thân muốn gì, ai thật
lòng yêu chúng ta và chúng ta thật lòng yêu ai.
Đó là quãng thời gian chúng ta cứ quẩn quanh đây
đó để tìm kiếm câu trả lời. Và rồi khi chúng ta bất
ngờ biết được câu trả lời, bất giác chúng ta đã
trưởng thành, đã trải qua những lần ly biệt và chia
ly khi ít khi nhiều…
Khoảng cách quá xa làm chúng ta mệt mỏi. Sự
mệt mỏi thấm dần, thấm dần - cho đến một ngày,
mọi thứ trở nên nặng nề hết mức, chúng ta buông
tay nhau ra.
Không cãi vã, không giận hờn, không dằn vặt.
Đơn giản, chỉ là buông tay
Tình yêu đầu, có thể vì lý do này lý do kia mà kết
thúc, nhưng nó vẫn để lại những cảm xúc chẳng
thể giải thích được thành lời. Mà sau này chúng ta
chẳng còn có thể được trải qua lần nữa. Bởi vì, mối
tình đầu, chỉ có một mà thôi.
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Category
Website
Address
Soc Trang