Cựu học sinh Trường THCS Võ Thị Sáu - Tp. Sa Đéc

Cựu học sinh Trường THCS Võ Thị Sáu - Tp. Sa Đéc Trang giao lưu giữa các thế hệ học sinh trường THCS Võ Thị Sáu - Thành phố Sa Đéc - Tỉnh Đồng Tháp
Link gửi confession: https://forms.gle/mWd8veQU8b3XSH919

Chúc mừng lễ khai giảng trường THCS Võ Thị Sáu năm học 2024-2025.—-Mọi người còn nhớ những thầy cô đã dạy mình không nè?...
09/09/2024

Chúc mừng lễ khai giảng trường THCS Võ Thị Sáu năm học 2024-2025.
—-
Mọi người còn nhớ những thầy cô đã dạy mình không nè? Cùng chia sẻ những kỉ niệm đẹp của các bạn với các thầy cô tại post này nhé!
—-
Nguồn ảnh: THCS VÕ THỊ SÁU

17/08/2024

Các cựu học sinh trường muốn kết nối với bạn cũ có thể đăng trong bình luận bài này nha, do admin không online thường xuyên. Chúc tất cả nhiều niềm vui

10/09/2021



có bạn nào lớp 9A1 năm học 1995 -1996 ở đây ko cô Trường chủ nhiệm

--------------------
Kính chuyển tin để giúp các Cô/Chú kết nối lại ạ!

-MM-

09/09/2021



E hèm... Hôm nay đọc confession của page làm tôi nhớ thời cấp 2 của tôi quá!
Nói sao giờ nhỉ? Có quá nhiều kỷ niệm, vui có, buồn có và đau lòng cũng có. Tôi có những người bạn "gìa" đến bây giờ vẫn gắn bó và một mối tình đơn phương đẹp đẽ.
Chúng tôi chơi chung với nhau vui lắm! Cái thời còn xin tiền mẹ cha, chẳng phải lo hôm nay ăn gì, ngày mai ăn gì. Thời đó chẳng có trà sữa, mỳ cay rầm rộ như bây giờ, ly trà sữa bọn tôi uống chỉ có giá 2 ngàn (nguyên liệu gồm có: si rô, nước đường, sữa, trân châu đủ màu sắc cứng ngắc, 1 ít đá, lắc lên => ly trà sữa trân châu nhưng không hề có trà). "Tụ điểm ăn chơi" của tụi tôi là công viên, là quán nước mía, quán kem, bánh flan (hiện tại các quán này có quán vẫn còn, có quán đá đóng cửa). Sau mỗi giờ học thể dục hoặc học thêm, chúng tôi lại "cong đít" đạp xe đến mấy "tụ điểm", chỉ với 10 ngàn, 20 ngàn, chúng tôi ngồi tán dốc mấy tiếng đồng hồ. Ôi! Nhắc đến làm tôi nhớ quá!
Thôi, tôi dừng tại đây vì đến lượt tôi bị chọt lỗ mũi rồi các bạn ạ!!!
Hôm nào tôi rảnh, lại kể cho các bạn nghe về kỷ niệm của chúng tôi.
Trân trọng tất cả!
9A11 ❤
P.s: Sau ngần ấy năm, văn của mình nó lại dở thêm rồi! Buồn quá!

--------------------
Dòng chảy xô bồ của cuộc sống kéo chúng ta đi mỗi người mỗi hướng, nhưng chỉ cần trong lòng còn có nhau, 1 cuộc "alo" ta lại bỏ mọi thứ để hàn ôn tâm sự.
Có điều, khi xưa là một ly mía lạnh, hôm nay là một tách trà nóng.

-MM-

09/09/2021



Gửi bạn lớp trưởng năm ấy,
Sao năm cấp 2 bạn ghét mình vậy? Ghét chi rồi giờ lấy mình vậy? 😂😂😂😂

---------------
Hóa ra lý do mình ế tới giờ là do mình quá tử tế.

-MM-

08/09/2021



Gửi tới crush năm xưa t từng theo đuổi mà m lại từ chối t, giờ m hối hận chưa

-----------------
Nó bận đẻ con cho thằng khác rồi em.

-MM-

08/09/2021



-Một ngày nào đó chúng ta sẽ vẫy chào nhau và ước rằng mình không bao giờ phải nói lời tạm biệt.-
Người ta thường hay nói "thanh xuân như một ly trà - ăn vài miếng bánh hết bà thanh xuân" quả thật không sai. Thanh xuân là khoảng thời gian tràn đầy năng lượng và nhiệt huyết của mỗi con người, nó được xem là một món quà vô giá mà cuộc sống ban tặng cho mỗi chúng ta. Và tôi cũng thế, tôi đã đi hết nửa phần thanh xuân của mình chỉ để ngoảnh lại và nhớ lại những kỉ niệm xưa...
Tôi "đã từng" là một học sinh cấp 2 của trường THCS Võ Thị Sáu, khoảng thời gian ở ngôi trường đó quả thật đã cho tôi rất nhiều kỉ niệm vui, buồn, thậm chí giận dữ cũng có, nó xen lẫn nhau một cách vô lý nhưng nó lại là thứ khiến chúng ta phải suy nghĩ nhiều nhất. Khi có thông báo trúng tuyển vào trường THCS Võ Thị Sáu, tôi đã rất hứng thú để soạn những dụng cụ học tập, giày dép, đồng phục sao cho thật hoàn hảo để có thể đến trường một cách tốt nhất. Nhưng khi đó, có một số người bảo rằng trường tôi trúng tuyển vào học không có gì tốt, toàn những đứa trẻ lì lợm và "giang hồ", học hành chả ra làm sao, họ dùng những từ ngữ khó nghe để miêu tả cho một đứa sắp vào trường đấy như tôi thì quả thật có một chút vô vị . Tất nhiên tôi cũng chả quan tâm đến lời họ nói mà vẫn tiếp tục hành trình đến ngôi trường của mình...
Khoảng thời gian tiếp xúc với ngôi trường đấy thật sự đã cho tôi thấy được rằng tuy trường của chúng ta chưa thật sự hoàn hảo như các trường THCS khác, nhưng nó lại là tổ ấm-một tổ ấm nuôi nấng tất cả học sinh trường THCS Võ Thị Sáu. Có lẽ từ đó trong chúng ta, từ tận sâu trong đáy lòng mới xuất hiện một thứ gọi là "kỉ niệm". Trong khoảng thời gian học bốn năm cấp 2, tôi đã có thật nhiều cảm xúc cùng bạn bè, nhưng có lẽ những niềm vui đó cũng chỉ vỏn vẹn kéo dài cho đến khi "năm cuối cấp" xuất hiện. Đúng vậy, năm lớp 9 là năm mang cho tôi nhiều kỉ niệm khó tả, kỉ niệm đấy nó vẫn luôn khắc sâu trong lòng tôi nhưng mỗi khi muốn thốt lên thì lại cảm thấy khó khăn vô cùng...Tôi cũng đã tự hỏi bản thân mình tại sao lại như thế? nhưng có lẽ nó cũng đã quá muộn màng khi tìm ra được câu trả lời. Tôi chỉ nhớ rằng lớp 9 là một năm tồi tệ nhưng tại sao tôi lại khắc sâu hình bóng nó rõ rệt đến thế? Nó tồi tệ đến mức nào? Còn gì tồi tệ hơn khi cả lớp ai cũng ghét nhau? Đúng vậy, lớp của tôi ít khi có xung đột ngoại chiến vì họ chỉ quan tâm bùng nổ nội chiến mà thôi. Tập thể là dùng để chỉ từ "đoàn kết", nhưng ở đây, lớp tôi lại đoàn kết theo kiểu "bên ngoài" còn bên trong thì hầu như ai nấy cũng đều có một người là cái g*i trong mắt mình. Tôi tự hỏi nếu lúc đó lớp chúng ta làm lành, đoàn kết như bao người khác thì có lẽ đó sẽ là một năm thật vui vẻ biết bao...Nhưng những điều đó sẽ thật sự xảy ra nếu chúng tôi biết đến "thời gian" . Chúng tôi ở bên nhau không màn đến thời gian, nó cứ trôi đi mỗi ngày và chúng tôi vẫn cứ thế, không quan tâm, cứ cắm đầu học mà quên mất đi chúng ta sắp bỏ lỡ chuyến tàu "cuối cùng".Chuyến tàu đó rồi cũng sẽ trôi qua mau vì chúng tôi thật sự đã bỏ lỡ nó...chuyến tàu thanh xuân mang số 2021 cứ như thế mà đi xa và cũng không bao giờ quay trở lại nữa. Đến khi chúng tôi nhận ra điều đó thì cũng đã quá muộn màng, vì dịch bệnh nên chúng tôi cũng chẳng có thời gian bên cạnh nhau nhiều...Chỉ một chút thôi, làm ơn hãy dừng khoảnh khắc đẹp nhất để chúng tôi có thể tận hưởng nó một cách thật trọn vẹn...Tất cả những suy nghĩ ngây thơ đều được nằm gọn trong hai từ "giá như" . Giá như lúc đó tôi dành nhiều thời gian bên các bạn hơn, giá như lúc đó cả lớp chúng ta không ai ghét ai, giá như lúc đó lớp chúng ta đoàn kết hơn... Tuy lớp 9 của tôi nó tồi tệ, nhưng kỉ niệm mà nó để lại thì thật sự không tệ một chút nào, vì nhờ nó mà tôi mới biết được mùi vị của sự "chia ly" và sự "đẹp đẽ" của thời học sinh . Nhưng "trên đời, thứ đẹp nhất bao giờ cũng là thứ ngắn ngủi nhất". Thứ đẹp nhất sẽ không theo chúng ta đến cuối cuộc đời, nhưng tôi vẫn muốn gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến cho các bạn... Có thể, khi trở về lớp học cũ, nó vẫn đầy ắp, nhưng nó không còn là chỗ của chúng ta nữa...Dù vậy, tôi vẫn muốn nói lời cảm ơn đến tất cả các bạn, cảm ơn vì đã xuất hiện trong thời học sinh của tôi, cảm ơn vì đã dạy cho tôi thật nhiều điều, cảm ơn vì đã cho tôi những kỉ niệm thật buồn nhưng cũng không kém phần hạnh phúc, cảm ơn vì chúng ta đã thật đoàn kết...và cảm ơn vì chúng ta đã là một gia đình tuyệt vời.

----------------------------
Tất cả đều là những kỷ niệm dù nó xấu hay đẹp phải không nào?!
Tuy nhiên, anh muốn em đừng luôn nghĩ "thứ đẹp nhất bao giờ cũng là thứ ngắn ngủi nhất", đó chỉ là một khoảng thời gian trong chuỗi thời gian trưởng thành của em mà thôi. Có thể sau này, cũng có thể ngày mai, em sẽ lại một lần nữa đón những điều tươi đẹp hơn, nhưng hứa với anh, khi đến những điều tươi đẹp phía trước, em hãy dùng suy nghĩ "thứ đẹp nhất bao giờ cũng là thứ ngắn ngủi nhất" để trân trọng từng phút giây. Có thể là cảm xúc khi yêu, yêu bạn đồng trang lứa, yêu thương người khốn khổ, yêu thiên nhiên đất nước, yêu nụ cười cha mẹ, yêu nào cũng được, hãy xem như điều tuyệt vời đó chỉ đến 1 lần để rồi không ngừng trân trọng mà cùng bày tỏ những thương cảm cùng nhau.
Đừng giấu đi những yêu thương đã đơm mầm, biết đâu ngày mai họ không cần ta nữa, hoặc biết đâu ngày mai chỉ có mình ta dậy đón bình minh.
-MM-

08/09/2021



“4 năm cấp 2 là bao lâu?” nó là cả một khoảng thời gian mang đầy kỉ niệm, đem đến bao cảm xúc đầu tiên trong hành trình mang tên thanh xuân của những cô cậu học trò nhỏ, nhưng để khi giật mình nhìn lại 4 năm ấy chỉ như một cái chớp mắt, một cơn gió nhẹ thổi qua mang đầy sức sống mãnh liệt của tuổi trẻ. Chắc hẵn khi bước vào ngưỡng cửa cấp 2, ai cũng đặt ra cho bản thân nhiều mục tiêu, nhiều tham vọng vươn lên và đều mong muốn bản thân có thể bước ra khỏi nơi ấy thật nhanh để rồi khi mong muốn ấy thành sự thật thì ta lại bắt đầu hối tiếc cho khoảng thanh xuân tuyệt đẹp và hối tiếc cho những điều còn chưa kịp thực hiện, những lời chưa kịp nói ra và khiến cho chúng ta chỉ mong thời gian ở ngôi trường cấp 2 ấy thêm một giây, một phút cũng làm ta thấy trân trọng, quý giá đến dường nào.
Chắc hẵn trong chúng ta ai cũng có cảm giác muốn thoát khỏi ngôi trường cấp 2 thật nhanh khi vào bước vào đó, vì lúc đó ta chưa biết được giá trị của thời gian và thanh xuân là như thế nào để rồi khi điều ước đó cũng đã thành sự thật nhưng ta chỉ hi vọng có thể quay lại những tháng ngày thanh xuân tươi đẹp và hạnh phúc ấy. Khi bước vào trường cái cảm giác đầu tiên mà tôi có chính là sự xa lạ và lạc lỏng bởi xung quanh tôi ai cũng có bạn bè, có những người để trò chuyện cười đùa riêng tôi thì vẫn chưa có được một người bạn nào .Nhưng rồi thời gian trôi nhanh đi cũng đã khiến tôi dần thích nghi và hòa hợp lại với mọi thứ, có thêm nhiều bạn bè thân thiết .Lớp 9, khoảng thời gian mà tôi cảm thấy được mạch thanh xuân chảy mãnh liệt trong từng người, mang đến biết bao cảm xúc mới lạ. Năm nay đã tròn 3 năm chúng tôi học chung với nhau, 3 năm ấy không phải quá dài nhưng cũng không phải quá ngắn mà nó giúp chúng tôi hiểu nhau hơn và trở nên đoàn kết nhiều hơn. Nhưng vì dịch bệnh cuối năm nó đã cướp đi của chúng tôi 1 buổi lễ tổng kết cuối cùng của năm cấp 2, buổi tổng kết cuối cùng của kỉ niệm. Phải chi chúng ta có thể nói lời xin lỗi với nhau sớm hơn để khi cuối cấp không phải hối tiếc vì những lời chưa kịp nói ra hay những câu xin lỗi muộn màng ..... Ước chi dịch bệnh không bùng phát thì chúng tôi đã có 1 chuyến đi chơi cùng nhau...Nhưng mà tôi cũng phải cám ơn đến các bạn của tôi vì đã cho tôi thấy thế nào là thanh xuân, thế nào là tình bạn đích thực. Bởi lớp 9 là những ngày ôn đội tuyển nhưng chỉ ngồi chơi không làm bài tập, là những lúc trả bài nhưng không biết thì có đám đồng bọn ở dưới nhắc, hay là những tiết thể dục trốn nhảy xà vì sợ té, là những ngày quay vlog xàm xí để làm kỉ niệm, những ngày thi điểm thấp để ngồi nghe thầy cô giáo huấn cả tiết, hay là những giờ ra chơi cùng nhau ra hành lang ngồi hóng mát kể chuyện nhau nghe mà trên tay vẫn còn cầm sắp đề cương chưa học, là những giờ học anh văn nhưng nào là kẹo, bánh trán trong ngăn tủ bàn..... mặc dù đơn giản vậy nhưng nó là những ngày tháng hạnh phúc nhất của tôi. Cám ơn vì đã đồng hành cùng nhau trong suốt 3 năm qua. Những kí ức tuyệt đẹp này sẽ luôn khắc ghi sâu vào trí nhớ trong tôi. Có lẽ lớp học ấy năm sau vẫn đầy ắp chỗ ngồi những chỗ ngồi đó không còn là của chúng ta không còn hình ảnh cười đùa chạy giỡn ấy nửa……
Giờ đây chúng ta mỗi người một nơi nhưng chỉ mong các bạn hãy mãi nhớ về nơi tạo ra những kí ức tuyệt vời này, nhớ về nơi mang đầy thanh xuân nhựa sống mang tên "trường cấp 2" .Chúc các bạn thành công và hạnh phúc trên con đường mà các bạn đã chọn...Cám ơn các bạn rất nhiều, thanh xuân của tôi.
Mãi yêu 9A8❤️

----------------------------
Cảm động quá thôi đôi dòng tư tình thời niên thiếu.
Trân trọng ngày hôm nay - ngày còn trên ghế nhà trường nhé các bạn trẻ. Không tìm lại được đâu những phút giây hồn nhiên thơ mộng. Cái tuổi mà ít bạn phải lo âu cuộc sống cơm áo, cái tuổi mà chưa thấm đậm những trái ngang, cái tuổi mà tình bạn đẹp như chỉ một lần được đẹp.

-MM-

08/09/2021



Kính thưa Quý Thầy/Cô!
Tình hình dịch bệnh COVID - 19 đang diễn biến phức tạp trên khắp cả nước. Đặc biệt là khu vực TP Sa Đéc nơi gắn liền với những năm tháng học trò dưới mái Trường THCS Võ Thị Sáu. Hơn bao giờ hết, cầu mong tập thể Quý Thầy/Cô, cán bộ quản lí, nhân viên, đã và đang công tác tại Trường thật nhiều sức khỏe, vượt qua đại dịch COVID-19 để tiếp tục chèo lái những chuyến đò đến bến bờ tri thức. Giờ đây, đứa học trò ngày nào của Quý Thầy/Cô đã trưởng thành, hơn thế nữa, nhờ được thừa hưởng sự giáo dục từ Quý Thầy/Cô, giúp em càng trở nên bản lĩnh, tự tin và mạnh mẽ hơn. Ngày nay, bản thân em may mắn được công tác trong ngành Giáo dục, nhờ đó mới hiểu rõ sự vất vả của Quý Thầy/Cô. Nhân tiện đây, cho phép em được gửi lời cảm ơn chân thành đến Quý Thầy/Cô, đặc biệt là Cô Hoàng Anh, Cô Hoa Thắng, Cô Kim Ngoan, Thầy Quang Thịnh, Thầy Văn Tuấn, Thầy Hoàng Ngưng. Kính thưa Quý Thầy/Cô, vì những lí do gì đó mà em chưa có cơ hội trực tiếp gửi lời cám ơn này đến Quý Thầy/Cô, mong Thầy/Cô thứ lỗi. Cuối lời em phép một lần nữa kính chúc Quý Thầy/Cô thật nhiều sức khỏe, “Năm học mới, thắng lợi mới”
Em xin trân trọng kính chào!

---------------------------------
Nhân confession của bạn này mình cũng xin gửi lời chúc bình an đến Quý Thầy/Cô đã/đang công tác tại ngôi trường lưu dấu rất nhiều kỷ niệm của chúng ta.

-MM-

Gửi các thành viên,Từ hôm nay mọi người có thể gửi những tâm tư vào link sau để admin có thể đăng lên page này xem như m...
07/09/2021

Gửi các thành viên,
Từ hôm nay mọi người có thể gửi những tâm tư vào link sau để admin có thể đăng lên page này xem như một cách bày tỏ nhé.

Khi gửi thông tin, sẽ không ai biết bạn là ai cả, kể cả admin.
https://forms.gle/mWd8veQU8b3XSH919

-MM-

Đây là trang Confession của Page Cựu học sinh Trường THCS Võ Thị Sáu - Tp. Sa Đéc. Tuy nhiên, dù bạn đang/đã/sẽ hoặc chỉ là một thành viên quan tâm đến hoạt động của Trường, hãy viết những điều muốn trao đổi với mọi người ở dư....

06/09/2021

Gửi các thành viên của trang,
Trang này lập ra đã khá lâu nhưng ít hoạt động, admin định hoạt động trở lại bằng việc up các confession ẩn danh của những thành viên "đã" và "sẽ" cựu học sinh trường THCS Võ Thị Sáu.
Xin ý kiến mọi người nhé!

-MM-

Address

Sa Đéc

Telephone

+84772879782

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Cựu học sinh Trường THCS Võ Thị Sáu - Tp. Sa Đéc posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category