08/09/2024
[𝙇𝘼𝙏𝙀𝙍 𝙀𝙓𝙋𝙀𝙍𝙄𝙀𝙉𝘾𝙀𝙎 𝙈𝘼𝙏𝙏𝙀𝙍, 𝙏𝙊𝙊].
Và đôi khi bạn thấy nhớ buổi chiều..
Bạn kéo ngăn kéo nhớ đấy ra, có thể nghe thấy tiếng sóng biển đập vào những mỏm đá gần bờ, cái sự dịu êm và bình yên đến nỗi khiến bạn bối rối, không biết làm sao để có thể nhớ và níu khung cảnh này vào trí nhớ. Bởi bạn biết sẽ có những lúc mình sẽ cần đến kí ức này, để nâng đỡ những tiếng thở dài trong những buổi tan tầm trẹo người luồn lách trong đám đông và nếu bạn hít thở sâu thì sẽ chỉ nhận lại mùi khói bụi.
Bạn kéo ngăn kéo nhớ đấy ra, tức thì nghe thấy tiếng của những con cá nhảy tanh tách trên mặt nước, và bạn biết chúng chỉ xuất hiện khi bờ biển neo người. Bạn biết không gì hạnh phúc hơn là được làm một đứa trẻ trong hình hài người lớn. Bạn biết mắt bạn cũng sáng theo khi đứa trẻ 12 tuổi dẫn đứa-trẻ-33-tuổi đi xem những điều bình-thường-trong-thế-giới của chúng. Bạn hít một hơi, để niềm vui tràn ngập trong phổi, và ngụp mặt xuống nhìn thấy những đàn cá con đang bơi xung quanh mình. Những rặng san hô trải dài trước mắt. Chốc chốc bạn ngoi lên để thở, đứa trẻ bên cạnh bạn bắt đầu thuyết minh về những thứ vừa thấy, con cá này loài gì, sinh vật biển này ăn rong rêu, ở đây có san hô màu hường. Rồi đứa trẻ cùng bạn lái xe chiếc xe điện dzìn dzìn đi quanh hòn đảo, chỉ để nó tập làm hướng dẫn viên du lịch. “Giới thiệu với cô, đây là con chim sẻ. Nó lười bay lắm, đi bộ cả ngày”. “Giới thiệu với cô, đây là cây bàng biển, ông ba con thích cây này nhất đảo”. “Giới thiệu với cô, đây là nơi con đá bóng với mấy đứa ở đây.” Đứa nhỏ ngạc nhiên hỏi sao bạn ngoác mồm cười mãi không thôi, bạn hỏi lại đến lúc con đi lên thành phố học, có thấy nhớ những điều này không? Đứa trẻ gật đầu.
Bạn kéo ngăn kéo nhớ đấy ra, sẽ thấy buổi chiều chạng vạng, đường chân trời đổ dần từ màu xanh sang màu hồng, rồi màu cam phơn phớt đến khi tắt hẳn. Bạn ngồi trên mỏm đá, mấy sợi tóc lơ thơ chỗ ướt chỗ khô bay phấp phới, da thịt vương mùi nắng và đậm vị mằn mặn của biển, bỗng tự nhiên thấy đầu hiện lên mồn một câu hát từ chiếc radio cũ rích:
“𝘚𝘵𝘢𝘯𝘥𝘪𝘯𝘨 𝘤𝘢𝘭𝘮𝘭𝘺 𝘢𝘵 𝘵𝘩𝘦 𝘤𝘳𝘰𝘴𝘴𝘳𝘰𝘢𝘥𝘴, 𝘯𝘰 𝘥𝘦𝘴𝘪𝘳𝘦 𝘵𝘰 𝘳𝘶𝘯
𝘛𝘩𝘦𝘳𝘦'𝘴 𝘯𝘰 𝘩𝘶𝘳𝘳𝘺 𝘢𝘯𝘺𝘮𝘰𝘳𝘦 𝘸𝘩𝘦𝘯 𝘢𝘭𝘭 𝘪𝘴 𝘴𝘢𝘪𝘥 𝘢𝘯𝘥 𝘥𝘰𝘯𝘦”.
Dẫu rằng bạn không biết điều gì đã được nói ra và điều gì đã xong nhưng cảm giác nhẹ nhõm cũng cứ như thế mà tự nhiên xâm chiếm lòng bạn. Ngoái lại thấy anh chị dặn một lát nữa rồi về ăn cơm, bỗng bạn thấy nhớ cả những buổi hoàng hôn tuổi còn đi học, lũn chũn cắp cặp về là thấy bà ngoại đã nấu cơm nước xong xuôi. Và mới mấy bữa trước thôi, thầy hỏi, “nhà là nơi như thế nào?” - bạn trả lời không suy nghĩ “là những bữa cơm”.
“Bạn nghĩ bạn có thể tiến hóa từ chim hay gà, nên chạng vạng là bạn muốn về nhà, về tổ. Khao khát bầu trời nhưng đồng thời cũng nhớ thương tổ lá tổ rơm tổ cỏ”. Bỗng nhiên bạn bỗng hiểu cảm giác của “học sinh”, hồi lâu đã nói về cảm giác chơi vơi vào những lúc chuyển giao giữa chiều và tối, vì em ấy có một tuổi thơ xa mẹ để lên thành phố học. Bữa cơm của đứa trẻ không có ai gọi về ăn, thậm chí còn không có tiếng cằn nhằn, chỉ có sự im ắng. Em nói mình không có cảm giác “về nhà”.
Thuở ấy bạn đã nói gì nhỉ, rằng mình có thể sẽ nhớ mãi cảm giác trống vắng này và sống cùng với những nỗi buồn ấy theo thời gian. “Sống cùng chứ không phải quên đi ạ?” Bạn giải thích, vì thời gian không thể xóa nhòa hay chữa lành vết thương, mà là cách mình quyết định “băng bó” cho bản thân thế nào trong nhiều năm tháng. Rằng bạn hiểu rằng việc nhận diện điều gì đã xảy ra với bản thân rất quan trọng, nhưng vì não bộ của con người có thể thay đổi dù bao nhiêu tuổi đi nữa, vậy nên những trải nghiệm sau này đều có ý nghĩa tương đương. (Later experiences matter, too.) Một mạng-lưới-chữa-lành cần rất nhiều mối quan hệ (mình và mình, mình và mọi người, mình và thiên nhiên), và cái hay của người trưởng thành là sự tự chủ trong việc xây dựng những mối quan hệ trong mạng lưới ấy.
Và tự nhiên bạn hiểu lý do vì sao mỗi năm khi chuẩn bị lấy đà để bước sang tuổi mới, dù sinh nhật bạn luôn là thời điểm ngấp nghé mùa biển động, nhưng bạn cứ cố gắng quay trở lại nơi này.
Suốt từ 7 năm trước, khi bạn nhìn thấy khung cảnh nơi đây lần đầu tiên, bạn đã có cảm giác được thiên nhiên ôm lấy bản thân với đầy những vết thương vá víu chẳng chịt. Người khác có thể nói bạn drama, nhưng sẽ không ai cảm nhận được những gì diễn ra trong đầu mình, nên bạn cố gắng dồn toàn lực để đưa sự chú ý về nơi nó cần có: bản thân mình. Và nơi chốn này an toàn với bạn. Mỗi lần cần tưởng tượng ra một khung cảnh thiên nhiên như một bước đệm để thả lỏng bước vào bài thiền, khung cảnh này lại hiện lên. Những lúc mời gọi những “phần” trong tâm trí để chúng được cất tiếng nói, nơi an toàn nhất vẫn là nơi này. Chuyến đi này vẫn có nhiều nơi khiến bạn nhói lòng vì những điều xưa cũ, hòn đảo này không phải là không đổi thay, nhưng bạn đang học cách làm hòa và đón nhận những trải nghiệm mới. Bạn biết mình thật lòng khi tự nhủ “không sao đâu’’.
Và vì bạn biết đảo bé sẽ luôn có anh Vũ chị Hảo đón bạn ở bến tàu, vẫy tay trìu mến. Bạn biết những đứa trẻ trên đảo sẽ yêu quý mình, khi ba má chúng nói bốn giờ sẽ cho ra biển chơi vs cô Hà, tụi nó đã háo hức từ hai giờ chiều. “Bún giò (bốn giờ) đi biễn!!” - đứa nhỏ nói, mặt bạn ngẫn ra, nhờ đứa lớn dịch hộ, rồi cười sằng sặc. Bạn mặc áo phao, tụi nhỏ bám vào người bạn như cái thuyền, nhưng thực ra nước chỉ đến bụng. Chơi với nhau cả buổi chiều, lên bờ trong tiếng gọi về ăn cơm. Buổi tối bữa cơm ấy sẽ có mặt gần..chục người dân trên đảo, và bạn sẽ tha hồ hỏi chuyện họ về những quyết định trong đời.
Một cảm giác “về nhà”.
Thật mong sao trong nhiều năm cuộc đời, bạn gom nhặt được thật nhiều cảm giác như thế.
23/08/2024
21/08/2024
19/08/2024
19/08/2024
07/05/2023
22/04/2023
08/03/2023
07/03/2023