03/06/2026
Từ Phép Lạ Chữa Lành đến những năm tháng du học Rôma
Sau khi được chữa lành cách lạ lùng, cha Nguyễn Văn Thuận không ngừng tạ ơn Thiên Chúa và Đức Mẹ Maria.
Trong bức điện tín gửi về gia đình, ngài viết:
“Mẹ thân mến, đã có một phép lạ xảy ra. Bệnh con đã biến mất. Con chuẩn bị về nhà.” Có những lúc Thiên Chúa không trả lời bằng lời nói, nhưng bằng một biến cố làm thay đổi cả cuộc đời. Vị linh mục trẻ vừa thoát khỏi cửa tử không biết tương lai sẽ dẫn mình đi đâu. Nhưng từ giây phút ấy, cha Thuận hiểu rằng sự sống mình đã nhận lại không còn thuộc về riêng mình nữa.
Tháng 5 năm 1954, sau khi từ Sài Gòn trở về Huế, cha Thuận được Đức Giám mục Urrutia khuyên nên nghỉ ngơi một thời gian để hồi phục sức khỏe.
Sau một tháng được thân mẫu chăm sóc và bồi dưỡng, ngài khỏe hẳn. Khi lên Tòa Giám mục trình diện, Đức cha Urrutia cho biết ngài được bổ nhiệm làm phó xứ giáo xứ Phanxicô Xaviê ở trung tâm thành phố Huế, cộng tác với linh mục thừa sai Pierre Richard, thường gọi là Cố Phan. Đây chính là người thầy cũ ở Tiểu Chủng viện An Ninh và cũng là ân nhân đã tận tình giúp đỡ ngài trong thời gian chữa bệnh tại Sài Gòn.
Tại giáo xứ Phanxicô Xaviê, cha Thuận nhanh chóng dấn thân vào công việc mục vụ. Trước đó, giáo xứ chỉ có một thánh lễ tiếng Pháp vào sáng Chúa nhật. Từ khi ngài đến, giáo xứ có thêm một thánh lễ tiếng Việt vào buổi chiều.
Ngài hết lòng chăm lo cho sự phát triển của giáo xứ. Số giáo dân ngày càng gia tăng. Ngài cùng giáo dân chỉnh trang cung thánh, thực hiện các công trình phục vụ đời sống đức tin và xây dựng một hội trường phía sau nhà thờ để trẻ em và người lớn có nơi sinh hoạt.
Những năm tháng ấy không có những sự kiện lớn lao. Chỉ là những thánh lễ, những giờ phục vụ và những công việc âm thầm mỗi ngày.
Nhưng chính trong những công việc nhỏ bé ấy, Thiên Chúa đang chuẩn bị cho cha Thuận những trách nhiệm lớn hơn mà ngài chưa hề nghĩ tới.
Năm 1955, cha Thuận được Tòa Giám mục Huế bổ nhiệm làm tuyên úy Trường Trung học Bình Linh (Pellerin), thay thế cha Phêrô Trần Hữu Tôn. Đây là ngôi trường có nhiều gắn bó với gia đình ngài, nơi ông ngoại, thân phụ và chính ngài đã từng theo học.
Ngoài trách vụ tại trường Bình Linh, ngài còn kiêm nhiệm công việc tuyên úy tại Bệnh viện Trung ương Huế và Lao xá Thừa Thiên.
Năm 1956, Đức cha Urrutia gọi cha Thuận về Tòa Giám mục. Sau khi ghi nhận những kết quả tốt đẹp trong công việc mục vụ, Đức cha nói:
- Cha sẽ gửi con đi nơi khác sau khi hoàn tất các thủ tục cần thiết.
Cha Thuận hỏi:
- Thưa cha, cha sẽ gửi con đi đâu?
Đức cha mỉm cười:
- Đi Rôma.
Ngạc nhiên trước quyết định ấy, cha Thuận hỏi lại lý do. Đức cha tâm sự rằng ngài nhận thấy nơi vị linh mục trẻ này những phẩm chất cần thiết cho một nhà lãnh đạo tương lai của Giáo hội. Ngài muốn cha Thuận được học tại Rôma, hiểu biết đời sống và công việc của Vatican, hoàn thành chương trình học vấn cao hơn của Giáo hội, đồng thời có cơ hội khám phá thế giới.
Kết thúc cuộc gặp, Đức cha nhắc lại câu khẩu hiệu mà cha Thuận rất yêu thích: “Con là một anh lính bộ binh giỏi. Con sẽ đi đến nơi nào Giám mục của con bảo đến.”
Cha Thuận quá xúc động và bỡ ngỡ trước quyết định ấy. Nhiều bước ngoặt quan trọng trong đời người đến rất bất ngờ. Cha Thuận không tự tìm con đường ấy cho mình. Ngài chỉ đơn sơ vâng phục. Và nhiều khi, điều mở ra những chân trời mới không phải là một kế hoạch hoàn hảo, mà là lòng can đảm bước theo tiếng gọi của Thiên Chúa.
Du học tại Rôma
Sau nhiều thủ tục, cha Thuận lên đường sang Rôma và nhập học tại Phân khoa Giáo luật của Đại học Urbanô vào cuối năm 1956.
Ngài lưu trú tại Pontificio Collegio San Pietro, gần trường học. Những năm tháng tại Rôma là thời gian học tập đầy hứng khởi. Ngài được tiếp cận các thư viện phong phú, gặp gỡ những giáo sư uyên bác và chuyên tâm nghiên cứu.
Tại đây, ngài cũng quen biết nhiều người sau này giữ những vai trò quan trọng trong Giáo hội và xã hội, trong đó có linh mục Bernadin Gantin, người về sau trở thành Hồng y Bộ trưởng Thánh Bộ Giám mục tại Vatican.
Ngài còn kết thân với nhiều giáo dân nổi bật như De Habicht, Jean Larnaud và Giorgio La Pira. Giữa những năm tháng học hành nơi đất khách, điều cha Thuận tìm kiếm không chỉ là tri thức. Ngài còn tìm kiếm ánh sáng để hiểu điều Thiên Chúa mong muốn nơi cuộc đời mình.
Và ánh sáng ấy đã đến trong sự thinh lặng của một cuộc hành hương.
Đầu mùa hè năm 1957, cha Thuận đến Dublin và gặp ông Frank Duff, người sáng lập Legio Mariæ (Đạo Binh Đức Mẹ). Trong thời gian này, ngài đọc nhiều tài liệu về linh đạo Legio Mariæ và ngày càng mong muốn được hành hương Fatima.
Trên đường đến Fatima, tháng 8 năm 1957, ngài ghé hành hương Lộ Đức.
Khi quỳ trước hang đá nơi Đức Mẹ hiện ra với thánh nữ Bernadette năm 1858, ngài cảm nhận một sự hiện diện rất gần gũi của Đức Mẹ. Hôm ấy khách hành hương không đông. Cha Thuận quỳ lặng trước tượng Đức Mẹ, xúc động đến mức không nhớ một kinh nguyện nào, chỉ chăm chú nhìn lên Mẹ và cầu nguyện.
Suy nghĩ về cuộc đời của thánh nữ Bernadette, người đã chịu nhiều chống đối và đau khổ nhưng vẫn trung thành với sứ điệp Đức Mẹ trao phó, cha Thuận cảm thấy như những lời Đức Mẹ nói với Bernadette cũng đang được gửi đến chính mình:
“Mẹ không hứa ban cho con niềm hân hoan và sự an ủi ở trần gian này, nhưng hứa ban cho con những thử thách và đau khổ.”
Trong cầu nguyện, ngài dần cảm nhận rõ hơn lời mời gọi ấy. Dù chưa hiểu những thử thách đó sẽ là gì, cha Thuận vẫn hoàn toàn phó thác: “Nhân danh Chúa Giêsu và nhân danh Mẹ, con xin lãnh nhận những thử thách và sự khốn khó Chúa và Mẹ gửi đến cho con.”
Ngài ở lại cầu nguyện bên hang đá đến tận khuya. Khi thốt lên lời cầu nguyện ấy, cha Thuận chưa biết tương lai sẽ ra sao. Nhưng có những lời cầu nguyện chỉ mất vài giây để thưa lên, và phải dùng cả cuộc đời để sống trọn vẹn.
Sáng hôm sau, ngài tiếp tục lên đường đến Fatima. Tại đây, cha Thuận suy niệm sâu xa về sứ điệp Đức Mẹ đã trao cho ba trẻ mục đồng: cầu nguyện, ăn năn trở lại và thực hành việc sám hối. Ngài đặc biệt yêu mến ảnh Đức Mẹ Fatima. Từ đó về sau, ở bất cứ nơi nào sinh sống, ngài đều đặt ảnh Đức Mẹ Fatima ở vị trí trang trọng nhất.
Từ Lộ Đức đến Fatima, hành trình bên ngoài không dài. Nhưng trong tâm hồn cha Thuận, đó là một hành trình rất sâu. Từng bước chân hành hương giúp ngài hiểu hơn rằng Thiên Chúa luôn dẫn dắt con người, ngay cả khi họ chưa hiểu hết con đường Người đang mở ra trước mắt.
Mùa hè năm 1958, ngài trở lại Lộ Đức và một lần nữa lặp lại lời hứa năm trước: “Con xin vui lòng chấp nhận những thử thách và đau khổ Chúa và Mẹ gửi đến.”
Trở về Rôma, cha Thuận cùng Giáo hội hoàn vũ đau buồn trước sự qua đời của Đức Giáo hoàng Piô XII ngày 9 tháng 10 năm 1958, rồi vui mừng đón nhận tin Đức Giáo hoàng Gioan XXIII được bầu lên ngày 28 tháng 10 cùng năm.
Năm 1959, ngài nhận học vị Tiến sĩ Giáo luật hạng tối ưu (summa cm laude) với luận án: “Studium comparativum de organisatione capellanorum militum in mundo” nghiên cứu về tổ chức mục vụ tuyên úy quân đội trên thế giới.
Trước khi trở về Việt Nam, cha Thuận còn đi thăm một số quốc gia tại châu Âu và Bắc Mỹ, trong đó có Đức, Hoa Kỳ và Canada. Nhìn lại chặng đường từ ngày trở về sau cơn bệnh cho đến lúc hoàn tất việc học tại Rôma, người ta thấy một hành trình được dệt nên bởi nhiều ân huệ khác nhau: sự chữa lành, những người thầy tận tâm, những cơ hội học hỏi và những cuộc gặp gỡ quan trọng. Nhưng trên hết, đó là hành trình của một người luôn sẵn sàng bước đi khi Chúa gọi.
Từng công việc nhỏ ở Huế, từng năm tháng học tập tại Rôma, từng chuyến hành hương âm thầm đều đang chuẩn bị cho những chặng đường phía trước mà lúc ấy chính cha Thuận cũng chưa thể hình dung hết...
29/05/2026
19/05/2026
13/05/2026
08/05/2026
24/04/2026
16/04/2026