07/06/2026
Sự chấp nhận...
Chấp nhận không phải là buông xuôi hay từ bỏ trách nhiệm
Đó là sự thấu hiểu sâu sắc về bản chất của sự sống và về hành trình làm cha mẹ
Chấp nhận rằng con là một con người độc lập, không phải phiên bản của mình
Chấp nhận rằng con có con đường riêng để bước đi, không phải con đường được vạch sẵn theo mong muốn của cha mẹ
Chấp nhận rằng giá trị của con đã hiện hữu từ khi con có mặt trên cuộc đời này, không phụ thuộc vào thành tích, sự xuất sắc hay những lời khen ngợi từ bên ngoài...
Khi sự chấp nhận ấy đủ đầy, tình yêu cũng chuyển hóa
Tình yêu không còn mang điều kiện:
“Mẹ yêu con vì con ngoan.”
“Mẹ yêu con vì con giỏi.”
“Mẹ yêu con vì con làm mẹ tự hào.”
Mà đơn giản trở thành:
“Mẹ yêu con.”
Một tình yêu không mặc cả, không áp đặt và không đòi hỏi con phải trở thành bất kỳ ai khác ngoài chính mình
TẦNG SÂU NHẤT CỦA HÀNH TRÌNH LÀM CHA MẸ
Có một nghịch lý rất đẹp trong hành trình nuôi dạy con
Ban đầu, ta nghĩ mình đang dạy con cách sống
Rồi một ngày, ta nhận ra mình chỉ đang đồng hành cùng con trên hành trình trưởng thành
Sâu hơn nữa, ta hiểu rằng chính con cũng đang dạy mình những bài học về yêu thương, kiên nhẫn và trưởng thành
Và cuối cùng, ta nhận ra:
Con không thuộc về mình
Mình cũng không thuộc về con
Chúng ta chỉ may mắn được gặp nhau, đồng hành cùng nhau trong một đoạn đường của cuộc sống.
Khi hiểu được điều đó, việc nuôi dạy con không còn là một phương pháp hay một tập hợp kỹ năng
Nó trở thành một cách sống
Là tin tưởng vào sự sống
Là đồng hành cùng sự sống
Là tôn trọng giá trị vốn có của mỗi con người...
Có lẽ, đó cũng là nơi sâu nhất mà một người cha, một người mẹ hay bất kỳ người đồng hành nào có thể chạm tới: không phải cố gắng tạo ra một con người theo ý mình, mà đủ yêu thương và bao dung để chứng kiến một con người được tự do trở thành chính họ...
-Tập 664-