17/05/2026
[A1K19: CÔ TRẦN QUỲNH]
Thanh xuân của chúng em
là những ngày trong veo đầy nắng,
ngoài khung cửa là trời xanh thắm,
trong lớp học là tiếng cười chưa từng lặng
Mỗi ngày đến lớp như mở thêm một tầng mới,
có tiếng vó ngựa còn vọng trong gió vời.
có ánh lửa từ trang sử chưa từng tắt,
và những dấu son vẫn đỏ mãi giữa thời gian.
Nơi vùng đất trải dài qua từng trang vở,
khi gió mùa đan nhau không ngớt trở.
những dòng sông, dãy núi chồng chở
vẽ quê hương mình qua bản đồ rộng mở.
Những mạch kể nối nhau qua từng thời đoạn,
giữ lại nhân gian trong từng lớp bụi thời gian
những dòng chữ vẫn lặng lẽ trôi qua trang vở,
như mang theo hơi thở của những ngày đã qua
Ba năm không dài,
nhưng đủ để những con người xa lạ
trở thành một phần thanh xuân của nhau.
Và trong những tháng năm đầy nắng ấy,
cô Quỳnh hiện lên rất dịu dàng.
tiết văn cô không chỉ là con chữ,
mà dạy chúng em biết sống đàng hoàng.
Rồi có lẽ sau này,
khi đã bước qua rất nhiều ngã rẽ của cuộc đời,
chúng em vẫn sẽ nhớ dáng cô đứng trên bục giảng,
nhớ giọng nói quen thuộc vang lên giữa lớp học thân thương.
Mỗi chúng em đi về một hướng khác,
mang theo mình bao mơ ước chưa tan.
nhưng sẽ chẳng còn đâu ngây ngô tuổi 17
chẳng đâu còn vô tư dưới mái lớp này.
Cảm ơn cô Quỳnh
vì đã dành cho chúng em những năm tháng thật đẹp.
Cảm ơn 12A1
vì đã trở thành một phần rực rỡ nhất của thanh xuân.