Tôi thật sự tin rằng: nền tảng cho tất cả mọi phương pháp thực hành, nền tảng để mọi trải nghiệm cuộc sống đi đến điểm trọn vẹn của riêng nó…
thì cần
rất cần
sự yên lặng
để thấy ra…
Essensian: Aromatopia - Nhật ký của một Aromatherapist
Nơi nương náu của một người làm nghề!
12/04/2025
Chầm chậm sống.
Làm gì cũng đừng mong nhanh vội.
Ngày trẻ, tôi chưa thật sự hiểu điều này, cho đến khi tôi gặp tinh dầu. Ngửi càng vội, thì càng chẳng thể bắt được hết mức độ nông sâu của một làn hương tự nhiên thuần khiết chứa hàng trăm loại phân tử mà đôi lúc, tôi cũng chẳng thế nào hiểu tại sao Chúa Trời có thể phức tạp trong giản đơn đến thế. Càng nhanh kết luận, càng xa rời cái chính nó là.
Rồi tôi đến với trị liệu bằng tinh dầu, tôi biết rằng, nồng độ - tần suất – khoảng thời gian sử dụng liên quan mật thiết với nhau trong mục tiêu trị liệu.
Nồng độ cao - tần suất sử dụng phải được kiểm soát – khoảng thời gian sử dụng phải ngắn ngày. Nó thường dùng trong những trường hợp cấp tính. Xong là xong, không phải dùng đến nữa.
Nó nhanh đó, cũng cần thiết thật đó. Nhưng sao, tôi vẫn muốn gì đó tâm sự nhỏ to bí mật và dung dưỡng mỗi ngày cùng tôi lớn lên.
Tôi không muốn dùng tinh dầu để cắt, để chữa gì nữa cả.
Tôi muốn được làm hoà với cơ thể này để bù đắp lại những tháng năm nông nổi, ép buộc nó, vò nén nó, nhào nặng nó, cốt để cho “nó tốt lên”.
Tôi bắt đầu lắng nghe nó mỗi ngày, để biết về sự cần khe khẽ rung lên và cũng để hiểu mà cho – thật lòng cho!
Có ngày nó cần chút ấm áp giải toả nơi ổ bụng sau khi rút ruột diễn giải chính mình.
Đôi lúc nó lại cần chút rút lui về trong an trú nơi hơi thở.
Cũng có lúc, nó muốn được xoa đầu vỗ về vào những ngày quá sức.
Thế là tôi cho.
Tôi cho sự chú tâm.
Tôi gửi cái nguyện vọng chầm chầm sống vào từng tế bào.
Tôi gửi sự phức tạp trong giản đơn của Chúa Trời qua từng giọt tinh dầu vào cơ thể.
Tôi không dùng tinh dầu để trị, không dùng để cắt (cơn).
Tôi dưỡng nuôi lại cơ thể này, cảm xúc này – mỗi ngày, mỗi đêm.
Mới đó mà đã gần sáu năm…
P/s: ảnh chụp người chịu ngồi xuống sống chầm chậm cùng tinh dầu với tôi.
Vượt khỏi những nhỏ nhen vụn vặt…
Ta yên đó
cùng hương
và
cùng nhau.
Hội An,
11.4.2025
Thật sự, có rất nhiều khi, mình cũng chưa thật sự tin vào con đường mình đang đi.
Mình thấy, đây là con đường đúng để đi. Nhưng tin tưởng nó là con đường tuyệt đối của mình, thì trong lòng vẫn còn nhiều lấn cấn…
Mình vẫn luôn có cảm giác rằng, mình đang cần phải hoàn thành những điều cần làm, để đến giai đoạn nào đó, mình sẽ có thể thực hiện việc tìm hiểu của riêng mình về mọi việc trong đời sống này mà không bị ảnh hưởng từ bên ngoài - bất kể đó là gì.
Cho đến giờ, mình luôn tin rằng, mình cần phải dành nhiều thời gian hơn để sống, để nghe, để học, để đọc và hiểu…
Về sự vi diệu của thế gian này.
05/09/2023
Aromatherapy service!
Đã lâu lắm rồi, mình mới làm lại Aromatherapy service như một Aromatherapist.
Kể từ ngày có khóa học, mình tập trung vào hướng dẫn và đào tạo học viên. Nếu có làm energy healing trong khóa học thì phần lớn cũng là làm việc để check trường năng lượng hoặc là làm sạch/cân bằng lại trường năng lượng; hơn là ở đó & tiếp nhận tình yêu thương trên cao.
Nay lại có dịp, đắm chìm trong tình yêu trên cao, thấy lòng mình vẫn khát khao được làm nghề như những ngày xưa cũ!
Hy vọng sẽ sớm thôi, phần việc cần làm cho chị em xung quanh sẽ hoàn thành. Và mình sẽ quay lại với nghề.
Một Aromatherapist giản đơn, thanh thuần!
Mong ❤️🙏
29/08/2023
Em vẽ anh bằng những vết thương chằng chịt của quá khứ. Từ những đau đáu qua bao cuộc tình đổ vỡ. Hình như không phải ai cũng từng trăn trở rất nhiều về những thứ mình đã sai trên đoạn đường tình mà hiểu rằng yêu là một nốt ngân dài.
Tối qua, em vẽ anh bằng những nốt hương của đời. Không cần biết anh là ai, không cần biết anh đến từ đâu, chỉ cần biết anh sẽ hiện diện trong mắt em như thế nào. Em tưởng tượng về anh, không bằng một hình mẫu, mà bằng ở những cảm xúc của một kẻ từng yêu, từng hận, từng mong chờ được yêu lần nữa... Em biết rồi em sẽ như thế nào khi con tim lại được đập thêm lần nữa. Sẽ vẫn còn đủ điên để dám yêu và mơ chút "lâu dài"
Một chút nồng, một chúng xanh, một chút ấm và hình như phải có một ít hương hoa nữa anh nhé...
P/s: vẽ anh năm 2014; đến 2015 thì gặp được anh ngoài đời giống y suy tưởng. 2016 thì chia sẻ lại cho mọi người đoạn đường này.
năm 2023, sau tám năm thì hương đã nồng đã đượm, nên chia sẻ đến người thương yêu xung quanh
28/08/2023
Có em Thảo và anh Vĩnh đặt mình lăn The Gates, nên là, yên tĩnh làm lại mùi cho hai người thân quý này.
Trong lúc làm, chợt thấy bản thân cũng đang cần The Gates, khi mà mấy ngày nay phải làm việc về định hướng và tầm nhìn để lead team Aromatherapist…
Những cánh cổng mới cần phải mạnh mẽ đẩy cửa mà bước vào và những điều đã cũ/đã xong cần phải nằm lại…
Nếu có một ước mơ thì cần phải mạnh mẽ bảo vệ nó, phải không bạn của Anh ơi?
23/08/2023
Hôm đó là những ngày gần cuối của khóa học, nhưng luân xa cổ họng của mọi người vẫn còn rất tắc nghẽn. Tôi quyết định làm điều mà khóa trước chưa diễn ra.
Niệm Hari Om cùng nhau 🙏❤️.
Mười chị em ngồi yên đó, vẫn còn phần nhiều dè dặt, bối rối khi phải biểu đạt âm thanh của mình ra ngoài như vậy. Cả lớp phải nhờ một chút kích hoạt từ Jahnavi Harrison mới có thể bắt đầu. Âm
thanh nhỏ xíu rồi dần lớn lên.
Hari Om tràn ngập không gian!
Cũng ngay hôm đó, tôi đã có sức mạnh chia sẻ câu chuyện của riêng mình.
Ngay từ nhỏ, vì nhà nghèo, lại xấu gái và học dở, nên tôi không có bạn. Chỉ có một vài thời điểm thi cử trong năm là tôi có bạn để chơi. Sau những thời điểm này, tôi lại quay về trạng thái một mình. Tôi đã rất thèm có bạn, nên đã hiểu nhầm rằng chỉ cần mình học giỏi lên, cố gắng hơn nữa là sẽ có bạn chơi thôi.
Trên hành trình tìm bạn nhưng hiểu nhầm này, tôi đã mải miết đi tìm bạn bằng việc cố gắng đạt được gì đó. Nhưng dù cho tôi có đạt được gì đi nữa, tôi vẫn không có bạn. Một người bạn thật sự. Tôi chắc là ai có bạn thật sự cũng đang hiểu ý tôi về điều này.
Một buổi tối trong chu kỳ kinh Nguyệt, tôi về nhà và chìm trong nỗi buồn chẳng có lý do rồi thấy: thì ra cả tuổi trẻ tôi đi tìm bạn chứ không phải thành công. Thành công chỉ là thứ tôi tự gán vào suy nghĩ bạn bè thuở nhỏ, nhưng lại không biết cách nhìn rõ ngọn ngành…
Thật lòng, tới giờ, tôi phải học cách làm bạn với chính mình. Và tôi cũng dần dần học cách làm bạn với những người xung quanh. Tôi thấy mình cũng có chút tiến bộ. 🤭
Tôi sắp phải làm bạn với một vài aromatherapist trong khóa học vừa qua của mình. Tôi có chút lo lắng, vì bản thân không phải là một người giỏi làm bạn với người khác. Nhưng tôi tin, vì tình yêu của tất cả chúng tôi với tinh dầu và với con người, thì chúng tôi sẽ nâng đỡ nhau và học cách hiểu nhau để chia sẻ những trải nghiệm thực hành như những người bạn.
Thật lòng mong ❤️🙏
P/s: có ai giống tôi không nhỉ? Đến hơn ba mươi tuổi mới nhận ra, thì ra điều mình đi tìm là tình cảm chân thành giữa những người bạn chứ chẳng phải là danh vọng hay thành công!
20/08/2023
"Nếu trước kia, tôi thường dành nhiều thời gian để dệt nên những cảm xúc gọi được tên, thì bây giờ, tinh dầu là người bạn giúp tôi truyền tải những rung động không thường xuất hiện trong thế giới nhị nguyên. “Ở đây” có một thế giới không đúng – không sai, không trên không dưới, không ngọt không đắng; không yêu không ghét - một thế giới không còn nằm trong concept cá nhân. Một thế giới của kết nối, của có mặt trọn vẹn, của “being” để chạm được vào những rung động đang là...
Để hoá thân vào sự vĩ đại “thẳng đứng bao la” của những cây gỗ đỏ 1.000 năm tuổi.
Để trở thành những chiếc angten bắt tín hiệu đất trời trong vùng rừng cây lá kim quanh năm tuyết trắng. Để biết cách hát ca, toả hương như những ngọn bạc hà - đất càng cằn cỗi thì hương càng toả, càng b**g trong sự dịu dàng khiêm tốn.
Tôi tưởng đã tìm ra chân lý cuộc đời mình, đã có thể đắm say cùng những người bạn ấy cả đời. Vậy mà, cũng có nhiều lúc, tôi cảm thấy cô đơn. Bởi vì tôi vẫn ở đây, thế giới nhị nguyên này.
Tôi nhớ, có những ngày quay về lại tổ ấm tràn ngập tình yêu của mình bằng một tâm trạng vô cùng nặng nề. Tôi thấy mình là kẻ thất bại. Tôi không thể gửi năng lượng yêu thương, nâng đỡ mà tôi nhận được từ tinh dầu vào cho ai cả. Tôi lúc đó, thấy bất lực và cô đơn.
Có lẽ sự cô đơn này chỉ là cảm xúc của riêng và cũng nhất thời. Có nhiều lúc tôi cũng vui với lắm thứ. Nhưng, khi mãi mà tôi vẫn chưa tìm ra được người thấu hiểu để cùng ngồi đàm đạo bằng thứ tiếng mẹ đẻ, thì cũng đáng cô đơn lắm!
Tôi đã mắc kẹt trong đó một thời gian. Mọi khả năng sáng tạo gần như biến mất. Tôi cũng không buồn đi tìm giải pháp mà chỉ ngồi đợi trong vườn mỗi sáng mỗi chiều như một đứa trẻ con mong ngóng mẹ về. Tôi đợi những em hương trong vườn sẽ gợi ý cho tôi. Vậy mà, mãi chẳng có…
Trong một buổi tối có nến, bên ly rượu đỏ, tôi và người mình thương ngồi xem “Minority report”, thế giới quan của tôi trở nên chao đảo và loạn cuồng. Sau đêm đó, tôi bắt đầu ngồi viết vào mỗi sớm, mỗi tối. Tôi không còn đợi một hoàn cảnh thích hợp để viết về tinh dầu nữa. Tôi biết, chất liệu đẹp đẽ nhất, hoàn hảo nhất là cuộc sống này, sao lại phải để đến dịp? Những trần trụi trước mắt, những cảm xúc vẹn tròn của từng người tôi gặp, của từng mùi hương tôi làm việc cùng, của những đắm say bám chấp, của những tổn thương chất chồng…đều đẹp, đều đáng để nói về.
Tôi không còn đợi ngày Aromatherapy được nhiều người biết đến mới viết về nó. Tôi viết về nó trong những ngày tôi hồ hởi tin tưởng rằng, một ngày nào đó Aromatherapy sẽ được đón nhận, và người đọc sẽ có cơ hội tìm ra tại sao nó lại đáng để được đón nhận trong mắt một người yêu tinh dầu từ thuở hàn vi..."
17/03/2022
Những người con gái đứng đằng sau Essensian ♥️
Click here to claim your Sponsored Listing.
Location
Contact the school
Website
Address
Ninh Thượng
Ninh Hoa
57300