12/09/2020
Tôi đã giật mình khi lần đầu tiên đọc được rằng, đến 8 tuổi một đứa bé coi như đã hoàn thiện 80% tâm lý- nhân cách- quan điểm sống cơ bản. Nghĩa là 8 năm đầu đời ấy sẽ gần như quyết định Con Chúng Ta Là Ai.
Và tôi cũng đã hiểu tại sao 1 người bạn tôi sau khi ly hôn, cố gắng thuyết phục người vợ cho mình được quyền nuôi con cho đến khi bé 8 tuổi, sau đó người vợ muốn nuôi con thì anh bạn tôi sẽ bàn giao lại mà không tranh chấp với 1 lý do đơn giản: anh ấy chứng minh mình có nhiều thời gian để chơi với các con nhiều hơn cô ấy... và cũng mong muốn cô ấy không vướng bận chuyện con cái để phát triển sự nghiệp bản thân... Còn đàn ông thì 60 tuổi vẫn có thể làm lại từ đầu ko bao giờ muộn
Ngồi nhậu vài chai, mình buộc miệng hỏi: anh cảm giác buồn không khi vướng bận chuyện con cái, mọi thứ phải bắt đầu lại từ đầu trong khi vợ cũ sự nghiệp thăng tiến?
Uống cạn chai bia, vẫn chất giọng ngọt ngào của 1 người đàn ông một thời khiến bao cô gái trẻ 18 đôi mươi chết mê mệt nhưng vẫn không dấu nổi sự tự tin phía sau đôi mắt mệt mỏi của những tháng ngày cô độc, khó khăn... bạn tâm sự
"Khi quyết định làm điều đó tôi cũng không biết là mình có đúng hay không nữa"
Anh nói tiếp:
"Nếu bạn thiếu tiền bạn có thể kiếm sau, nếu bạn chưa mua đủ quần áo đẹp cho bé bạn có thể mua sau;...
Nhưng nếu bạn không dành đủ thời gian cho bé, không thể hiện tình yêu của mình đủ nhiều để bé cảm nhận được, bạn phó thác con cho ông bà hoặc người giúp việc chăm nuôi – thì bạn sẽ không có phép màu nào quay lại để bù đắp và cứu vãn sai lầm đã bỏ rơi con mình."
Chợt không khí trầm xuống. Cả 2 người đàn ông im lặng
...
Tôi thích quan điểm này:
"Nếu bạn chưa thể xây được nhà thì hãy để sau, điều quan trọng hơn cả là XÂY NGƯỜI, nó tiết kiệm tiền cho bạn bằng mấy lần cái nhà mà chỉ có sau này bạn mới nhìn thấy được."
Với đa phần đám đông thì Trẻ con thì rất phiền phức. Sự phiền phức đó lại không hẳn là do chúng.
- Ta chọn sinh ra chúng chứ chúng đâu chọn nhảy vào đời ta.
- Ta có thể cân đo đong đếm sắp xếp thứ tự ưu tiên và quyết định sẽ dành cho con bao nhiêu phần trăm thời gian, chứ con đâu biết mẹ ra khỏi cánh cửa kia rồi sẽ về, bố làm xong việc này sẽ chơi với con.
Vì ta có thế giới với công việc, với shopping, với các mối quan hệ, với cái chân đi bất cứ đâu. Tôi chắc chắn 1 điều khi phụ nữ ly hôn thì tần suất các bữa đi chơi được post trên trang cá nhân rất nhiều... nhưng con nhỏ chỉ biết thế giới bầu trời là bố mẹ mà thôi.
Nhưng bầu trời thỉnh thoảng giáng cho cái tét vào mông chỉ vì con muốn được ngắm bầu trời.
Lý do ta đánh con?
- Vì đánh đau nó mới nhớ.
- Vì không kiềm chế được. Ấy vậy mà ta luôn kiềm chế được với người khác, trừ con mình.
- Vì con còn bé phải đánh mới nên người - phải sửa lại là bé nó không có miệng cãi lý, không có khả năng đánh lại nên cha mẹ "tranh thủ" mà đánh, không lớn mà làm thế thì nó phản ứng lại ngay.
Con - yêu thương vô cùng nhưng cũng tội nghiệp vô cùng. Vì không tự bảo vệ được mình mà vẫn bị đánh - dù người lớn có "hư" cũng ít khi bị đánh, còn con thì khi cha mẹ đánh lại là được xem là "yêu cho roi cho vọt", là chân lý, là đúng đắn.
Dưới một tuổi con là thiên thần. Qua một tuổi con là kẻ phá đám trong nhà (suốt ngày lộn ngược, sểu nhãi, bốc mọi thứ không phải đồ ăn cho vào miệng và nhè mọi thứ là đồ ăn mẹ mời, lèo nhèo ngôn ngữ "sóng âm"....). Vì tuổi lên một con nhận thức được nhiều nhưng không đủ ngôn từ diễn đạt. Vì tuổi lên một con bị đẩy ra khỏi bố mẹ nhiều hơn nên con cứ thèm khát bám lấy bố mẹ cuối ngày.
Ngày 24 tiếng, con chỉ có 2,5-3 tiếng bên bố mẹ, lại là giờ cơm nước, tắm giặt nên con cứ bị lờ đi, cố gây chú ý thì sẽ nhận lại là cáu gắt, đánh mắng.
♥️ Lá vàng là bởi đất khô
Nhìn cây sửa đất
Nhìn con sửa mình ! ♥️
Các bậc làm cha mẹ, hãy suy nghĩ lại xem mình đã dành đủ thời gian bên con hay chưa, hay lấy lý do vì cơm áo gạo tiền mà đã bỏ mặc các con phát triển trong sự thiếu thốn tình cảm, rồi con cái chúng ta sẽ ra sao khi sống và phát triển cùng với sự vô tâm của ba mẹ
Sau này đừng trách tại sao con cái chúng ta bất hiếu, tất cả đều có nguồn cơn từ những việc ta đã làm với con ngày hôm nay.