18/02/2025
Các bạn thân yêu,
Vậy là đã bao nhiêu năm kể từ ngày chúng ta rời xa mái trường chuyên Lương Văn Tụy rồi nhỉ? – Nơi cất giữ những tháng năm rực rỡ nhất tuổi trẻ của chúng ta. Thời gian cứ trôi đi, nhưng ký ức về quãng đời học sinh vẫn mãi vẹn nguyên trong tâm trí mỗi người!
Ngày ấy, trường mình đẹp như một bức tranh vẽ bằng kỷ niệm. Những dãy nhà rêu phong trầm mặc, những hàng cây già im lặng chứng kiến biết bao buồn vui. Những buổi sáng đến lớp, sân trường phủ đầy nắng sớm, tiếng cười đùa vang khắp các dãy hành lang. Những buổi chiều tan học, cả nhóm đạp xe thong d**g trên con đường quen thuộc, gió thổi lồng lộng, tóc ai bay bay. Hàng ghế đá dưới tán cây già là nơi chúng ta cùng ôn bài, cùng thủ thỉ những câu chuyện không hồi kết...
Nhớ không, những ngày tháng hồn nhiên ấy, chúng ta từng ước mơ thật nhiều? Có đứa mơ làm nhà khoa học, có đứa muốn trở thành nhà báo, có đứa chỉ mong tương lai vẫn có thể bên nhau mãi mãi. Chúng ta từng lo lắng cho kỳ thi tốt nghiệp, từng hồi hộp chờ kết quả đại học, từng hẹn nhau rằng sau này nhất định sẽ gặp lại.
Và rồi, ngày ấy cũng đến... 15 năm xa cách, mỗi người một hướng đi, nhưng chúng ta vẫn trở về. Cổng trường vẫn đó, những hàng cây dường như xanh hơn, tiếng ve lại râm ran như chào đón lũ học trò năm nào. Bao nhiêu năm xa cách, mà khi gặp lại, chỉ cần nhìn nhau thôi, mọi cảm giác thân quen như chưa từng thay đổi.
– “Này, ngày xưa mày suốt ngày ngủ gật trong lớp, giờ thế nào rồi?”
– “Bây giờ thì ngủ gật trong phòng họp!”
– “Còn nhớ bài kiểm tra năm lớp 12 không? Cả nhóm quay bài mà cuối cùng vẫn điểm thấp như nhau!”
– “Nhớ chứ! Thầy còn phán một câu xanh rờn: ‘Làm sai mà còn giống nhau thì sau này đi bán chiếu cả nút!’”
Buổi gặp mặt hôm ấy, chúng ta lại như những đứa trẻ, quên hết những bộn bề của cuộc sống, chỉ còn những câu chuyện của một thời đã xa mà vẫn thân thương như mới hôm qua.
Rồi 5 năm nữa trôi qua, chúng ta lại có một cuộc hẹn 20 năm. Lần này, không chỉ gặp nhau ở trường, chúng ta còn cùng nhau về vườn chim Thung Nham – nơi thiên nhiên xanh mát, yên bình như chính tình bạn của chúng ta vậy. Bao nhiêu mái đầu đã điểm bạc, bao nhiêu nếp nhăn xuất hiện nơi khóe mắt, nhưng ánh mắt khi nhìn nhau vẫn lấp lánh như khi 16 tuổi.
– “Nhanh quá, mới ngày nào còn là học sinh, giờ đã sắp 40 hết rồi!”
– “Ừ, nhưng mà nhìn mày vẫn không khác ngày xưa, vẫn nói nhiều như thế!”
– “Còn mày thì vẫn hậu đậu y như hồi đi học!”
Những tràng cười vang lên giữa khung cảnh thiên nhiên rộng lớn, như thể tuổi trẻ chưa bao giờ rời xa. Đôi khi, giữa cuộc sống bộn bề, chúng ta cứ ngỡ rằng mọi thứ đã lùi xa, nhưng chỉ cần một lần gặp lại, mới biết rằng những ký ức ấy chưa từng phai nhạt!
Các bạn ơi, dẫu cuộc đời có đưa chúng ta đi bao xa, thì những năm tháng dưới mái trường Lương Văn Tụy vẫn sẽ mãi là một phần đẹp nhất của thanh xuân. Và chỉ cần chúng ta còn nhớ về nhau, thì tuổi trẻ vẫn sẽ còn mãi, như một cuốn sách đẹp không có trang kết thúc.
Hẹn nhau ở lần gặp mặt 25 năm nhé, để lại được cười, được nhớ, và được sống lại những tháng ngày rực rỡ ấy thêm một lần nữa!
Chàng trai chuyên Toán,
Một ngày nhớ trường, nhớ lớp, nhớ bạn bè.
14/07/2023
01/06/2023
23/06/2022
23/06/2022
23/06/2022