Luyện chữ đẹp Thùy Dương

Luyện chữ đẹp Thùy Dương

Share

Luyện nét chữ - Rèn nết người
Học như chơi Luyện nét chữ - Xây tư duy - Kết nối cộng đồng

Photos from Luyện chữ đẹp Thùy Dương's post 12/04/2026

Bắt đầu sớm cũng được.
Bắt đầu sau các bạn cũng dc.
Chỉ cần các bạn sẵn sàng, ba mẹ đồng hành, giáo viên hướng dẫn hỗ trợ. Để con yêu thích việc học thì việc học đối với con sẽ nhẹ nhàng và con sẽ tự tin hơn khi bước chân vào một môi trường mới.
🩷Cảm ơn các bạn nhỏ đã chăm chỉ cố gắng tốt hơn mình mỗi ngày.
🌿🌿🌿🌿🌿🌿🌿🌿🌿🌿
🏡 41 Trần Thị Tính, p Phước Hòa, Nha Trang
☎️ 0932555795 ( cô Dương)
THÙY DƯƠNG
- Luyện kĩ năng viết chữ
- Luyện chữ đẹp
- Tiền Tiểu học

02/03/2026

Khi nào việc chăm sóc người khác trở thành việc can thiệp vào cuộc sống của họ?

Nếu bạn là mẹ, hãy chăm nom đứa con. Đứa con cần bạn, không thể sống được nếu thiếu bạn. Bạn là điều phải có. Nó cần thức ăn, nó cần tình yêu, nó cần chăm sóc - nhưng nó không cần ý thức hệ của bạn. Nó không cần các lí tưởng của bạn. Nó không cần Ki tô giáo của bạn, Hindu giáo của bạn, Hồi giáo của bạn, Phật giáo của bạn. Nó không cần kinh sách của bạn, nó không cần đức tin của bạn. Nó không cần lí tưởng của bạn về nó phải thế nào. Chỉ cần tránh ý thức hệ, lí tưởng, mục đích, đích - và thế thì chăm sóc là đẹp, thế thì chăm sóc là hồn nhiên. Bằng không chăm sóc là tinh ranh.

Khi không có ý thức hệ trong việc chăm sóc của bạn - bạn không muốn làm con mình thành người Ki tô giáo, bạn không muốn làm con mình thành thế này thế nọ, cộng sản hay phát xít, bạn không muốn con mình trở thành doanh nhân hay bác sĩ hay kĩ sư... Bạn không có ý tưởng nào cho con bạn. Bạn nói, "Mẹ sẽ yêu, và khi con lớn, con hãy chọn. Là bất kì cái gì tự nhiên cho con để hiện hữu. Dù con là bất kì cái gì, mẹ cũng ban phúc lành và dù con quyết định là bất kì cái gì, từ phía mẹ con đều được chấp nhận và đón chào. Không phải chỉ khi con trở thành tổng thống của đất nước thì mẹ mới yêu con và nếu con trở thành chỉ là thợ mộc thế thì sẽ không có tình yêu và mẹ sẽ bị xấu hổ vì con. Không phải là chỉ khi con đem huy chương vàng từ trường đại học về con mới được đón chào, và nếu con quay về bị thất bại mẹ sẽ bị xấu hổ vì con. Không phải là chỉ khi con là người tốt, đức hạnh, đạo đức, thế này thế nọ, con mới là con của mẹ và ngược lại mẹ sẽ không có quan hệ gì với con, con không có quan hệ gì với mẹ."

Khoảnh khắc bạn đem bất kì ý tưởng nào vào, bạn đem chất độc vào trong mối quan hệ. Chăm sóc là đẹp, nhưng khi chăm sóc có ý tưởng nào đó đằng sau nó, thế thì nó là tinh ranh. Thế thì nó là mặc cả, thế thì nó có điều kiện. Và tất cả tình yêu của chúng ta đều tinh ranh; do đó mới có khổ sở này trên thế giới, địa ngục này. Không phải là không có chăm sóc đâu - chăm sóc có đó, nhưng với quá nhiều tinh ranh. Mẹ chăm sóc, bố chăm sóc, chồng chăm sóc, vợ chăm sóc, anh, chị - mọi người đều chăm sóc, tôi không nói rằng không ai chăm sóc. Mọi người đều chăm sóc nhiều thế, nhưng dầu vậy thế giới vẫn là địa ngục. Cái gì đó sai rồi, cái gì đó về nền tảng sai rồi.

Cái gì là cái sai nền tảng đó? Mọi sự đi sai ở chỗ nào? Chăm sóc có điều kiện trong nó: "Làm cái này! Là cái nọ!" Bạn đã bao giờ yêu người nào mà không có điều kiện không? Bạn đã bao giờ yêu người nào như người đó vậy không? Bạn không muốn cải thiện họ, bạn không muốn thay đổi họ; chấp nhận của bạn là toàn bộ, hoàn toàn - thế thì bạn biết chăm sóc là gì. Bạn sẽ được thoả mãn qua việc chăm sóc đó, và người khác sẽ được giúp đỡ vô cùng.

Và nhớ, nếu chăm sóc của bạn không có kinh doanh trong nó, không tham vọng trong nó, thì người bạn chăm sóc tới sẽ yêu bạn mãi mãi. Nhưng nếu chăm sóc của bạn có ý tưởng nào đó trong đó, thế thì người bạn chăm sóc sẽ không bao giờ có khả năng tha thứ cho bạn. Đó là lí do tại sao trẻ con không có khả năng tha thứ cho cha mẹ chúng. Đi và hỏi các nhà tâm lí, các nhà phân tâm - gần như tất cả các trường hợp đi tới họ đều là những người có cha mẹ chăm sóc quá nhiều khi họ còn là trẻ con. Và việc chăm sóc của họ lại giống như kinh doanh; nó lạnh lùng, nó được tính toán. Họ muốn một số trong các tham vọng của họ được hoàn thành qua đứa con.

Tình yêu phải là món quà tự do. Khoảnh khắc có nhãn giá gắn lên nó, nó không còn là tình yêu nữa.

- Osho
Sưu tầm

25/02/2026

🎊Từ ngày 23/2 - 01/3
💥Các bạn đi học được nhận Lì Xì nha
💥Mỗi bạn một b**g bóng tùy chọn.
💥Ai làm anh 2, chị 2 thì được nhận thêm một cái cho em nha
.................................
Lớp học vui vẻ:
💦Luyện kỹ năng viết chữ
💦Luyện thi chữ đẹp
💦Tiền tiểu học
🏡41 Trần Thị Tính. P Nha Trang
☎️ 0932555795

10/02/2026

KÍNH CHÚC NĂM MỚI VẠN SỰ AN
💦Biết ơn Một năm đã qua đầy tuyệt vời.
💦Đón chào một Năm mới còn tuyệt vời hơn nữa.

10/02/2026

Mẹ hãy tập “lười” để con tập lớn!

Có một sự thật hơi… trái tai nhưng rất đúng:
Càng mẹ làm nhiều, con càng chậm lớn.
Không phải vì mẹ không yêu con, mà vì yêu quá nên vô tình làm thay cả phần trưởng thành của con.

Làm mẹ, ai cũng quen tay:
Con chưa kịp làm → mẹ làm luôn cho nhanh
Con lúng túng → mẹ nhảy vào giải quyết
Con sai → mẹ sửa ngay, sợ con thiệt

Nhưng con lớn lên không phải nhờ được làm hộ, mà nhờ được thử – được sai – được tự chịu trách nhiệm trong vùng an toàn.

Vậy “lười” thế nào để con lớn thật sự?

1. Lười làm thay – để con học cách tự làm

Mẹ thử để ý xem:
Con tự mặc áo hơi lâu → mẹ sốt ruột
Con dọn đồ chưa gọn → mẹ làm lại
Con buộc dây giày mãi không xong → mẹ cúi xuống giúp
Những việc rất nhỏ ấy, chính là bài học về năng lực cá nhân.

👉 Khi mẹ “lười” làm thay, con học được:
Con có thể tự làm
Con không cần phụ thuộc
Con tự tin vào khả năng của mình

💡 Gợi ý cho mẹ:
Thay vì làm hộ, hãy nói:
“Con làm đi, mẹ chờ được.”
“Chưa đẹp cũng không sao, miễn là con tự làm.”

2. Lười giải quyết hộ – để con học cách suy nghĩ

Nhiều bố mẹ quen “xử lý nhanh”:
Bạn lấy đồ của con → mẹ ra nói chuyện
Con cãi nhau → mẹ phân xử đúng sai
Con gặp rắc rối → mẹ tìm cách gỡ
Nhưng mỗi lần mẹ đứng ra, con mất đi một cơ hội tư duy – thương lượng – chịu trách nhiệm.

👉 Khi mẹ “lười” can thiệp quá sớm, con học được:
Cách nói lên nhu cầu của mình
Cách giải quyết mâu thuẫn
Cách chịu hậu quả của lựa chọn

💡 Mẹ có thể hỏi:
“Theo con, chuyện này có thể giải quyết thế nào?”
“Nếu là con, con muốn thử cách nào trước?”

3. Lười kiểm soát – để con học tự giác

Có những mẹ rất chăm:
Nhắc học bài liên tục
Kiểm tra từng việc nhỏ
Sắp xếp lịch sinh hoạt cho con từ A–Z

Kết quả là:
Con làm vì bị nhắc, không phải vì tự muốn
Con giỏi nghe lời nhưng kém chủ động
Không có mẹ bên cạnh là… đứng hình

👉 Khi mẹ “lười” kiểm soát, con bắt đầu:
Tự nhớ việc cần làm
Tự chịu trách nhiệm nếu quên
Tự điều chỉnh hành vi

💡 Mẹ hãy chuyển từ “nhắc” sang “trao quyền”:
“Đây là việc của con, mẹ tin con sắp xếp được.”
“Con quên thì con sẽ học được cách nhớ.”

4. Lười hoàn hảo – để con dám sai và dám lớn
Không ít bố mẹ muốn:
Con làm phải đúng
Con nói phải hay
Con cư xử phải “đẹp”
Nhưng trưởng thành không đi kèm hoàn hảo, mà đi cùng trải nghiệm và va vấp.

👉 Khi mẹ chấp nhận “chưa hoàn hảo”, con học được:
Sai không có nghĩa là kém
Sai là một phần của học hỏi
Con được quyền thử lại

Mẹ tập “lười” – qua những tình huống rất quen trong gia đình

1. Buổi sáng đi học: “Nhanh lên không muộn giờ!”
Tình huống quen thuộc
7h kém 10, con vẫn loay hoay mang tất chưa xong, cặp sách còn mở tung, ăn sáng thì chậm. Và thế là mẹ sốt ruột vừa mặc đồ giúp, vừa nhét sách vào cặp, vừa càu nhàu:
“Lúc nào cũng chậm thế hả con!”

👉 Phiên bản “mẹ tập lười”
Mẹ chuẩn bị từ tối, nhắc con tự soạn cặp, đặt giờ báo thức sớm hơn
Sáng đến không làm thay, không giục liên hồi. Nếu con đi muộn một lần an toàn, con sẽ nhớ rất lâu.

💡 Con học được: quản lý thời gian, chuẩn bị từ trước học cách chịu trách nhiệm với việc của mình

2. Giờ ăn cơm: “Để mẹ xúc cho nhanh”
Tình huống quen thuộc
Con ăn chậm, rơi vãi, ngồi không yên.
Mẹ lo con đói, con ăn không đủ. Thế là mẹ xúc, con há miệng, ăn trong vô thức.

👉 Phiên bản “mẹ tập lười”
Mẹ cho con tự ăn, dù rơi vãi, ăn chậm thì… ăn chậm, hết giờ là cất bát, không ép

💡 Con học được:
Cảm nhận đói – no
Tập trung vào bữa ăn
Tự phục vụ bản thân

👉 Điều mẹ “lười” hôm nay, là kỹ năng sống con dùng cả đời.

3. Bài tập về nhà: “Đưa đây mẹ chỉ cho”
Tình huống quen thuộc
Con ngồi học làm sai, không hiểu, kêu khó

👉 Phiên bản “mẹ tập lười”
Mẹ không cho đáp án ngay. Hãy đưa cho con những câu hỏi
“Con đã thử cách nào rồi?” “Con nghĩ đề bài muốn hỏi gì?”
Nếu con làm sai, cứ để sai, miễn là con tự nghĩ. Sau đó hãy hướng dẫn. Chỉ giúp khi con thực sự cần

💡 Con học được:
Tư duy độc lập
Không sợ sai
Biết tìm cách giải quyết

4. Cãi nhau với anh/chị/em: “Ai đúng ai sai?”
Tình huống quen thuộc
Hai đứa khóc:
Mẹ được gọi ra làm trọng tài
Mẹ phân xử nhanh cho yên nhà

👉 Phiên bản “mẹ tập lười”
Mẹ không đứng về phe nào ngay:
Lắng nghe cả hai
Hỏi:
“Con muốn chuyện này kết thúc thế nào?”
“Con có đề xuất gì không?”

💡 Con học được:
Bày tỏ cảm xúc
Thương lượng
Tôn trọng người khác

5. Làm việc nhà: “Thôi để mẹ làm cho nhanh”
Tình huống quen thuộc
Con quét nhà chưa sạch
Gấp đồ méo mó
Lau bàn còn sót
Mẹ thấy ngứa tay, làm lại hết.

👉 Phiên bản “mẹ tập lười”
Mẹ chấp nhận “chưa hoàn hảo”
Khen nỗ lực, không chỉ kết quả
Cho con làm lại lần sau

💡 Con học được:
Trách nhiệm
Sự kiên trì
Tinh thần đóng góp cho gia đình

“Mẹ tập lười” không phải là buông bỏ.
Đó là lùi lại đúng lúc, để con: tự làm, tự nghĩ, tự chịu, tự lớn
Làm mẹ không phải là người làm giỏi nhất cho con, mà là người đủ bình tĩnh để tin con có thể làm được.

Cre: Cô Bùi Hiền

28/01/2026

Nhiều bố mẹ hiểu nhầm tự lập = tự ăn, tự mặc, tự dọn phòng. Thật ra đó chỉ là tự phục vụ bản thân.
Đối với quan điểm của tôi: "Tự lập không chỉ là “biết làm việc nhà”.

👉 Tự lập thực sự bao gồm 3 tầng:

️🎯Tầng 1: Tự phục vụ – nền tảng cơ bản
Trẻ có thể tự lo được nhu cầu cá nhân: ăn, mặc, vệ sinh, sắp xếp góc học tập.

Đây là mức “cần thiết” nhưng chưa đủ, nếu dừng ở đây thì 14-15 tuổi con vẫn… chờ bố mẹ nhắc học bài.

️🎯Tầng 2: Tự quản lý – chiều sâu quan trọng

Tự lập thực sự bắt đầu từ quản lý chính mình. Bao gồm:

Quản lý thời gian: Biết phân bổ học – chơi, biết làm việc đúng hạn.

Quản lý cảm xúc: Khi bị bạn chọc không bật khóc ngay, khi thua game không đập bàn.

Quản lý mục tiêu: Biết đặt mục tiêu nhỏ (hoàn thành bài tập, đọc sách 15 phút) và duy trì được.

🧠 Điểm mấu chốt: trẻ không cần bố mẹ nhắc nhở liên tục mà vẫn biết mình cần làm gì.

Tầng 3: Tự chịu trách nhiệm – cấp độ cao nhất của tự lập

Đây là “chìa khóa trưởng thành”.

Nếu làm sai → dám nhận lỗi thay vì đổ cho người khác.
Nếu quên đồ → không đổ tại “mẹ không nhắc”.
Nếu điểm kém → không vin vào “thầy khó quá”.

⚡ Bố mẹ chỉ ra hậu quả tự nhiên, không bao che, không gánh hộ. Khi con “nếm” được hậu quả, con mới học cách chịu trách nhiệm.

Nếu trẻ thiếu 2 tầng sau, thì đến tuổi 15, thậm chí 20,30 tuổi.... hoặc đã lập gia đình thì con vẫn có thể… không làm được gì khi thiếu bố mẹ.

Ở xã hội hiện đại, tự lập không chỉ dừng ở việc cá nhân mà còn:

Tự tin thể hiện quan điểm, dám nói ra ý kiến.
Tự tìm giải pháp thay vì chờ người khác.
Tự lực trong quan hệ xã hội: biết kết nối bạn bè, hợp tác nhóm, xin hỗ trợ đúng lúc.

Điều này đặc biệt quan trọng trong bối cảnh trẻ lớn lên sẽ phải học tập và làm việc trong môi trường toàn cầu – nơi sự chủ động quyết định thành công.
=============
Vậy cách nào để giúp con rèn được 3 tầng " Tự Lập" như chú Tiến chia sẻ ở trên?

✅ 4 Phương pháp rèn tự lập bố mẹ áp dụng ngay nhé, chú Tiến vẫn đang áp dụng thường xuyên cho các bạn nhỏ ở nhà. Rất hiệu quả mà dễ hiểu

️💟Nguyên tắc 80/20

Bố mẹ chỉ giúp 20%, còn 80% việc để con tự xoay sở.

Ví dụ: Con không tìm thấy đồ → gợi ý “Con thử nhớ xem lần cuối để ở đâu?”, thay vì đi tìm hộ.

️💟Giao việc nhỏ nhưng kiên trì

Việc vừa sức : tưới cây, dọn bát, gấp quần áo.

Quan trọng là duy trì đều đặn → hình thành thói quen trách nhiệm.

️💟Khen vào nỗ lực, không khen vào kết quả hoàn hảo

Nếu con rửa bát còn dính xà phòng → đừng mắng, hãy nói:
“Mẹ thấy con chịu khó làm, lần sau mình thử rửa kỹ hơn nhé.”

Như vậy con mới dám thử tiếp.

️💟Cho con quyền được quyết định (có giới hạn)

Ví dụ: “Hôm nay con muốn học Toán trước hay Tiếng Anh trước?”
Quyền lựa chọn nhỏ giúp con học cách tự quản lý, chứ không chỉ làm theo lệnh.

️💟Nguyên tắc hậu quả tự nhiên

Con quên ô → để con ướt một lần, con sẽ tự nhớ kỹ hơn 10 lần mẹ nhắc.

💟Đưa con vào các tình huống thực tế

Cho con tự đi mua đồ ở cửa hàng nhỏ, tự trả tiền, tự tính toán.
Đi du lịch, giao cho con trách nhiệm nhỏ như giữ vé, nhớ giờ tập trung.

👉 Tự lập không phải là “con biết quét nhà” hay “con biết nấu cơm” mà là năng lực sống toàn diện: biết quản lý mình, đưa ra quyết định, chịu trách nhiệm, dám thử – dám sai – dám đứng dậy.

Nếu bố mẹ chỉ dừng ở việc “lo cho con đủ ăn mặc” thì con chỉ có tự phục vụ.
Nếu muốn con thực sự trưởng thành, hãy cho con đi hết các tầng bậc của tự lập.

Tự lập không tự nhiên mà có. Nó không đến từ tuổi tác, mà đến từ cách bố mẹ buông dần và cho con cơ hội trải nghiệm sai – sửa – chịu trách nhiệm.
Nếu bố mẹ cứ bao bọc, vô tình ta đang “đánh cắp” cơ hội trưởng thành của con.

=============
👉 Bố mẹ thấy sao, các con có đang mắc “căn bệnh ỷ lại” không?
Con thường nhờ bố mẹ nhất ở việc gì: học tập, đồ dùng, hay việc nhà?
Hãy chia sẻ câu chuyện của mình để chúng ta cùng tìm cách giúp con tự lập hơn mỗi ngày nhé! 💬

St

21/01/2026

Hiểu con trước khi chọn trường, chọn ngành, chọn tương lai

Khi một đứa trẻ lớn lên cùng những câu như: “Ba mẹ nuôi con lớn từng này rồi, con phải biết điều”, hay “Sau này lớn lên phải báo hiếu”, thì đó không còn đơn thuần là dạy đạo lý. Đó là lúc cha mẹ đã đặt lên vai con một món nợ cảm xúc.

Đứa trẻ không học yêu thương một cách tự do. Nó học vì sợ làm cha mẹ buồn. Nó học vì sống theo mong đợi. Nó học gạt ước mơ của mình sang một bên để được gọi là con ngoan. Và rồi có những đứa con rất ngoan, rất hiếu, nhưng xa cách. Ngoan vì sợ. Hiếu vì áp lực. Ở lại vì tội lỗi.

Sự thật khó nghe là hiếu không đến từ việc nhắc nhở công lao. Hiếu chỉ xuất hiện khi con đủ trưởng thành, đủ tự lập và đủ an toàn về cảm xúc để biết ơn. Cha mẹ càng đòi con phải hiếu, con càng khó hiếu thật. Cha mẹ sống đúng, sống tử tế, có ranh giới, con tự nhiên có hiếu.

Bởi con không học hiếu từ lời nói. Con học hiếu từ cách cha mẹ sống mỗi ngày.

TẦNG 1 – HIẾU KÍNH (NỀN TẢNG)

Hiếu ở tầng đầu tiên là hiếu kính. Đây là nền móng của mọi mối quan hệ cha mẹ – con cái.

Dạy con tôn trọng cha mẹ bằng thái độ và hành vi hằng ngày: nói chuyện lễ phép, không xúc phạm, không coi thường, biết lắng nghe, không cắt ngang, biết cảm ơn và xin lỗi. Hiếu kính không phải là sợ hãi mà là tôn trọng trong an toàn cảm xúc.

Báo hiếu không bắt đầu từ tiền bạc hay hy sinh lớn lao, mà bắt đầu từ cách con nói chuyện với cha mẹ mỗi ngày.

TẦNG 2 – HIẾU THUẬN (HÀNH VI)

Hiếu ở tầng thứ hai là hiếu thuận. Đây là tầng của hành vi và trách nhiệm trong đời sống gia đình.

Dạy con biết hợp tác và chia sẻ trách nhiệm: phụ giúp việc nhà, tuân theo những nguyên tắc hợp lý, không chống đối vô thức, biết cân nhắc trước khi làm điều khiến cha mẹ lo. Hiếu thuận không phải là vâng lời mù quáng, mà là biết hợp tác có suy nghĩ.

Một đứa trẻ sống có trách nhiệm với gia đình đã là một đứa trẻ có hiếu.

TẦNG 3 – HIẾU THẢO (TRÁCH NHIỆM)

Khi con đủ lớn, hiếu bước sang tầng hiếu thảo. Đây là tầng của sự quan tâm và chăm sóc.

Dạy con biết quan tâm đến sức khỏe và tinh thần của cha mẹ, biết chăm sóc khi cha mẹ yếu mệt, biết nghĩ cho cha mẹ và đặc biệt là biết tự lập để cha mẹ bớt gánh nặng. Hiếu thảo không phải là trói con vào hy sinh, mà là giúp con đủ năng lực cho đi đúng lúc.

Con sống tử tế với chính đời mình, đó đã là một cách hiếu thảo sâu sắc.

TẦNG 4 – HIẾU NGHĨA (ĐỈNH)

Tầng cao nhất của chữ hiếu là hiếu nghĩa. Đây là đỉnh của nhân cách.

Hiếu nghĩa không nằm ở tiền bạc, cũng không nằm ở trả ơn. Hiếu nghĩa nằm ở con người con trở thành: sống lương thiện, không làm điều trái đạo, không để cha mẹ xấu hổ vì nhân cách của mình, biết lan tỏa điều tốt ra cộng đồng và sống một cuộc đời có giá trị.

Con sống đúng, đó là món quà báo hiếu lớn nhất.

Báo hiếu không phải là đòi con trả ơn. Báo hiếu là giúp con đủ nội lực để sống tử tế với đời. Khi người mẹ tỉnh thức, con không cần gồng mình để chứng minh mình có hiếu. Khi cha mẹ sống đúng, con tự nhiên có hiếu.

— Lan Anh

19/01/2026

Dưới đây là 20 quy tắc vàng mà cha mẹ luôn kiên nhẫn rèn luyện cho con:
1. Mời người lớn tuổi trước khi bắt đầu bữa ăn
Đây là bài học đầu tiên về sự kính trên nhường dưới. Trẻ cần biết quan sát và chờ đợi người lớn tuổi nhất bắt đầu trước khi mình cầm đũa.

2. Không phát ra tiếng nhai nhồm nhoàm
Dạy con khép miệng khi nhai để tránh tạo ra âm thanh khó chịu. Sự lịch thiệp bắt đầu từ việc không làm phiền thính giác của người ngồi cùng.

3. Không dùng đũa, thìa cá nhân để khoắng vào đĩa thức ăn chung
Trẻ cần học cách lấy thức ăn ở phần gần mình nhất, không chọn lựa hay đảo lộn đĩa thức ăn để tìm miếng ngon hơn.

4. Tuyệt đối không chống cằm hay đặt khuỷu tay lên bàn
Tư thế ngồi ngay ngắn thể hiện sự tôn trọng đối với bữa ăn và những người xung quanh, đồng thời giúp việc tiêu hóa tốt hơn.

5. Không dùng thiết bị điện tử trong lúc ăn
Bữa cơm là thời gian dành cho sự kết nối gia đình. Việc rời xa điện thoại giúp trẻ tập trung vào cảm nhận hương vị và giao tiếp với cha mẹ.

6. Cách cầm đũa và thìa đúng chuẩn
Kỹ năng vận động này không chỉ giúp trẻ ăn uống gọn gàng mà còn thể hiện sự chỉn chu trong nếp sống hàng ngày.

7. Không vừa nhai vừa nói
Để tránh việc thức ăn rơi ra ngoài hoặc gây sặc, trẻ cần biết nuốt hết thức ăn trước khi muốn chia sẻ một câu chuyện nào đó.

8. Không gõ bát đĩa bằng đũa thìa
Trong quan niệm dân gian, đây là hành động thiếu may mắn; về mặt lịch sự, nó gây ra những tiếng ồn khó chịu không cần thiết.

9. Biết nói lời cảm ơn sau bữa ăn
Hãy dạy con cảm ơn người đã nấu nướng. Điều này nuôi dưỡng lòng biết ơn đối với sức lao động và sự tận tụy của người thân.

10. Không chê bai món ăn trước mặt người nấu
Dù món ăn không hợp khẩu vị, trẻ cũng cần học cách bày tỏ ý kiến một cách tế nhị hoặc giữ sự im lặng lịch sự để tôn trọng công sức của người khác.

11. Cách dùng khăn giấy và xử lý rác tại bàn
Dạy con lau miệng nhẹ nhàng và để xương, rác gọn gàng vào đĩa riêng thay vì vứt trực tiếp xuống bàn hay sàn nhà.

12. Xin phép khi muốn rời khỏi bàn ăn sớm
Nếu con đã ăn xong trước người lớn, con cần xin phép một cách lịch sự trước khi rời đi để không làm gián đoạn bầu không khí chung.

13. Không cầm bát cơm quá cao hoặc quá thấp
Tư thế cầm bát vừa tầm mắt không chỉ đẹp về mặt hình thể mà còn thể hiện sự tự trọng của người ăn.

14. Tránh để đũa thẳng đứng trong bát cơm
Đây là một điều kiêng kỵ trong văn hóa tâm linh của người Việt, cha mẹ cần giải thích nhẹ nhàng để con ghi nhớ.

15. Không mút đũa hay liếm thìa
Hành động này vừa mất vệ sinh vừa thiếu thẩm mỹ, đặc biệt là khi dùng chung các đĩa thức ăn trên bàn.

16. Biết nhường miếng ngon cho người lớn hoặc người nhỏ hơn
Sự hào sảng và lòng trắc ẩn bắt đầu từ việc không chỉ giữ lấy phần tốt nhất cho riêng mình.

17. Khi ho hoặc hắt hơi phải quay đi chỗ khác
Nếu không kịp rời khỏi bàn, trẻ cần dùng tay hoặc khăn che miệng và quay người đi để đảm bảo vệ sinh cho bữa cơm.

18. Không nên gắp thức ăn vào bát người khác khi chưa biết họ có thích không
Sự quan tâm cần đi kèm với sự tinh tế. Hãy dạy con hỏi ý kiến trước khi muốn gắp thức ăn mời người khác.

19. Giữ gìn vệ sinh khu vực xung quanh chỗ ngồi của mình
Học cách ăn uống gọn gàng, không để thức ăn rơi vãi lung tung là biểu hiện của một người có trách nhiệm với môi trường sống.

20. Biết hỗ trợ dọn dẹp sau khi kết thúc
Giúp đỡ cha mẹ thu dọn bát đĩa sau bữa ăn giúp trẻ hiểu rằng mỗi thành viên đều có trách nhiệm duy trì tổ ấm, không ai là người phục vụ riêng cho ai.

19/01/2026

❤️ Sự đồng hành chất lượng từ cha mẹ giúp con cái ưu tú hơn!

Nhiều bậc phụ huynh dành rất nhiều thời gian bên con, nhưng thường là con tự chơi đồ chơi còn cha mẹ thì cúi đầu lướt điện thoại; hoặc khi con muốn tâm sự, bạn lại nghe một cách hời hợt. Đôi khi, chính bạn là người áp đặt cách chơi lên con – tất cả những điều đó đều không được gọi là đồng hành chất lượng.

Dưới đây là 7 điểm mấu chốt để tạo nên sự đồng hành thực sự:

1️⃣ Đồng hành với sự tập trung tuyệt đối. Đồng hành thực sự không chỉ là ngồi cạnh con, mà là đặt trọn tâm trí và trái tim vào đó. Hãy quan sát con kỹ lưỡng, lắng nghe kiên nhẫn và giúp đỡ bằng cả tấm lòng. Chỉ có như vậy, bạn mới kịp thời phát hiện và giải quyết các vấn đề của con.

2️⃣ Học cách đặt mình vào vị trí của con Khi bên con, hãy tạm rời bỏ "cái mác" người lớn. Hãy tôn trọng, chấp nhận và hòa mình vào thế giới của con. Đừng lên mặt dạy đời hay nói những đạo lý khô khan, chỉ đơn giản là cùng con tận hưởng niềm vui ngay lúc này.

3️⃣ Thái độ tích cực và lạc quan. Dù thế giới bên ngoài có rắc rối thế nào, một khi đã bắt đầu thời gian bên con, hãy gạt bỏ phiền muộn, nở nụ cười và truyền đi năng lượng tích cực.

4️⃣ Tăng cường tương tác và giao tiếp. Hãy chú trọng vào việc tương tác. Chọn những thứ con thích và hứng thú, tập trung trao đổi và phản hồi tích cực với con, thay vì tâm trí cứ đặt vào điện thoại hay những việc vặt khác.

5️⃣ Dành không gian tự do để khám pha'. Đôi khi cần học cách "buông tay", tôn trọng sự riêng tư và cho con đủ thời gian, không gian tự do để tự mình khám pha' thế giới.

6️⃣ Lấy con làm trung tâm. Cố gắng không can thiệp hay kjểm soát. Hãy để con quyết định chơi gì, chơi như thế nào, còn bạn hãy là một người bạn đồng hành tuyệt vời nhất.

7️⃣ Cha mẹ và con cái cùng tiến bộ Những bậc cha mẹ ưu tú sẽ không ngừng hoàn thiện bản thân trong quá trình đồng hành cùng con học tập, theo sát bước chân trưởng thành của con để làm tốt vai trò của một người dẫn đường.

Sự trưởng thành của con người không bao giờ có cơ hội lần thứ hai. Dù bận rộn đến đâu, hãy dành thời gian tâm huyết bên con, để con được lớn khôn trong tình yêu thương và sự thấu hiểu. 💕

Photos from Luyện chữ đẹp Thùy Dương's post 04/01/2026

🎊 Năm mới, có sự thay đổi mới.
Chào đón các bạn nhỏ đến với lớp cô Dương nhé
- Luyện kỹ năng viết chữ cho trẻ từ 5 tuổi đến người lớn yêu chữ.
- Chuẩn bị cho trẻ vào lớp 1.
- Kèm luyện Toán, Luyện TV ( L1, L2, L3).
*********
🏡41 Trần Thị Tính, phường Nha Trang ( Phước Hòa cũ)
☎️ 0932555795( cô Dương)

Want your school to be the top-listed School/college in Nha Trang?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


41 Trần Thị Tính, Phường Phước Hòa (cũ)
Nha Trang