19/05/2026
Gửi Việt Hân - 11A4
Hân à,
Để viết ra những dòng này, mình đã phải đấu tranh rất nhiều giữa sự nhút nhát và mong muốn được thành thật với lòng mình. Cảm giác lúc này thực sự rất khó tả – vừa hồi hộp, vừa ngượng ngùng, nhưng lạ kỳ là mỗi khi hình ảnh cậu hiện lên trong đầu, sự lo lắng ấy lại hóa thành một niềm vui dịu dàng.
Mình cũng chẳng thể định nghĩa rõ ràng khoảnh khắc trái tim mình ""phải lòng"" cậu. Có lẽ nó bắt đầu từ một buổi chiều ở nhà thi đấu, hay những lần vô tình lướt qua nhau trên hành lang lớp học. Cậu biết không, giữa đám đông ồn ào, ánh mắt mình luôn vô thức dừng lại nơi cậu. Lúc ấy, tim mình như hẫng đi một nhịp, rồi cứ thế đập rộn ràng mà mình chẳng thể kiểm soát nổi.
Mình thích cách cậu cười, thích từng cử chỉ nhỏ bé của cậu, và đặc biệt là đôi mắt ấy – ánh mắt mà mình tin rằng có thể khiến bất cứ ai cũng phải xao xuyến, không riêng gì mình.
Mình biết, lời thú nhận đột ngột này có thể khiến Hân cảm thấy bối rối hoặc khó xử. Nhưng mình không muốn tiếp tục là ""kẻ giấu mặt"" đứng bên lề cuộc sống của cậu nữa. Mình chọn nói ra, vì mình trân trọng cảm xúc này và trân trọng cả sự hiện diện của cậu.
Mình không mong cầu gì quá xa xôi, chỉ hy vọng chúng mình có thể bắt đầu từ những câu chuyện nhỏ, để mình được hiểu cậu nhiều hơn. Nếu Hân cần thời gian, hoặc nếu cậu chưa sẵn sàng, mình vẫn sẽ ở đây, kiên nhẫn chờ đợi và ủng hộ cậu như cách mình vẫn làm bấy lâu nay.
Cảm ơn Hân vì đã lắng nghe nỗi lòng của mình. Chúc cậu một buổi tối thật nhẹ nhàng và ngủ ngon nhé!
Người luôn dõi theo cậu,"
--------