07/02/2026
7 Bài thơ ca dân gian kèm động tác giúp bé phát triển khả năng bắt chước & ngôn ngữ cùng Mẹ
Hành trang của em bé hạnh phúc
07/02/2026
7 Bài thơ ca dân gian kèm động tác giúp bé phát triển khả năng bắt chước & ngôn ngữ cùng Mẹ
25 bài thơ (tục ngữ, ca dao) các bé nên học thuộc lòng
Chủ đề Gia đình:
Bài 1: Làm anh
Tác giả: Phan Thị Thanh Nhàn
Làm anh khó đấy
Phải đâu chuyện đùa
Với em gái bé
Phải "người lớn" cơ.
Khi em bé khóc
Anh phải dỗ dành
Nếu em bé ngã
Anh nâng dịu dàng.
Mẹ cho quà bánh
Chia em phần hơn
Có đồ chơi đẹp
Cũng nhường em luôn.
Làm anh thật khó
Nhưng mà thật vui
Ai yêu em bé
Thì làm được thôi.
Bài 2: Quạt cho bà ngủ
Tác giả: Thạch Quỳ
Ơi chích choè ơi!
Chim đừng hót nữa,
Bà em ốm rồi,
Lặng cho bà ngủ.
Bàn tay bé nhỏ
Vẫy quạt thật đều
Ngấn nắng thiu thiu
Đậu trên tường trắng.
Hoa cam, hoa khế
Chín lặng trong vườn,
Bà mơ tay cháu
Quạt đầy hương thơm.
Bài 3: Ngôi nhà
Tác giả: Tô Hà
Em yêu nhà em
Hàng xoan trước ngõ
Hoa xao xuyến nở
Như mây từng chùm.
Em yêu tiếng chim
Đầu hồi lảnh lót
Mái vàng thơm phức
Rạ đầy sân phơi.
Em yêu ngôi nhà
Gỗ, tre mộc mạc
Như yêu đất nước
Bốn mùa chim ca.
Bài 4: Thư gửi bố ngoài đảo
Tác giả: Xuân Quỳnh
Tết con muốn gửi bố
Cái bánh chưng cho vui
Nhưng bánh thì to quá
Mà hòm thư nhỏ thôi.
Ngoài ấy chắc nhiều gió
Đảo không có gì che
Ngoài ấy chắc nhiều sóng
Bố lúc nào cũng nghe...
Bà bảo: Hàng rào biển
Là bố đấy, bố ơi
Cùng các chú, bạn bố
Giữ đảo và giữ trời.
Bài 5: Mẹ và cô
Tác giả: Trần Quốc Toàn
Buổi sáng bé chào mẹ
Chạy tới ôm cổ cô
Buổi chiều bé chào cô
Rồi sà vào lòng mẹ.
Mặt trời mọc rồi lặn
Trên đôi chân lon ton
Hai chân trời của con
Là mẹ và cô giáo.
Bài 6: Chị ngã em nâng
Anh em như thể chân tay
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần.
Bài 7: Công cha như núi Thái Sơn
Thể loại: Ca dao
Công cha như núi Thái Sơn
Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra.
Một lòng thờ mẹ kính cha
Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con.
2. Chủ đề thiên nhiên
Bài 8: Trăng sáng
Tác giả: Trần Đăng Khoa
Sân nhà em sáng quá
Nhờ ánh trăng sáng ngời.
Trăng tròn như cái đĩa
Lơ lửng mà không rơi.
Những hôm nào trăng khuyết
Trông giống con thuyền trôi.
Em đi trăng theo bước
Như muốn cùng đi chơi.
Bài 9: Mèo con đi học
Tác giả: P. Vô-rôn-cô (Dịch giả: Thúy Toàn)
Mèo con buồn bực
Mai phải đến trường
Bèn kiếm cớ luôn:
"Cái đuôi tôi ốm."
Cừu mới be toáng:
"Tôi sẽ chữa lành
Nhưng muốn cho nhanh
Cắt đuôi khỏi hết!"
"Cắt đuôi? Ấy chết...!
Tôi đi học thôi!..."
Bài 10: Em yêu mùa hè
Tác giả: Nguyễn Thanh Toàn
Em yêu mùa hè
Có hoa sim tím
Mọc trên đồi quê
Rung rinh bướm lượn.
Thong thả dắt trâu
Trong chiều nắng xế
Em hái sim ăn
Trời, sao ngọt thế!!
Gió mát lưng đồi
Ve ngân ra rả
Trên cao lưng trời
Diều ai vừa thả.
Bài 11: Ông giẳng ông giăng
Thể loại: Đồng dao
Ông giẳng ông giăng
Xuống chơi nhà tôi
Có bầu có bạn
Có ván cơm xôi
Có nồi cơm nếp
Có tệp bánh chưng
Có lưng hũ rượu
Có khướu đánh đu
Thằng cu vỗ chài...
Bài 12: Con mèo mà trèo cây cau
Thể loại: Đồng dao
Con mèo mà trèo cây cau
Hỏi thăm chú chuột đi đâu vắng nhà
Chú chuột đi chợ đường xa
Mua mắm mua muối giỗ cha chú mèo.
Bài 13: Ăn một bát cơm
Thể loại: Đồng dao
Ăn một bát cơm,
Nhớ người cày ruộng.
Ăn đĩa rau muống,
Nhớ người đào ao.
Ăn một quả đào,
Nhớ người vun gốc.
Ăn một con ốc,
Nhớ người đi mò.
Bài 14: Câu chuyện của rễ
Tác giả: Phương Dung
Nếu không có rễ
Cây chẳng đâm chồi
Chẳng ra trái ngọt
Chẳng nở hoa tươi.
Rễ chẳng nhiều lời
Âm thầm, nhỏ bé
Làm đẹp cho đời
Khiêm nhường, lặng lẽ.
4. Chủ đề Trường lớp
Bài 15: Đi học
Tác giả: Minh Chính
Hôm qua em tới trường,
Mẹ dắt tay từng bước.
Hôm nay mẹ lên nương,
Một mình em tới lớp.
Trường của em be bé
Nằm lặng giữa rừng cây.
Cô giáo em tre trẻ,
Dạy em hát rất hay.
Hương rừng thơm đồi vắng,
Nước suối trong thầm thì
Cọ xoè ô che nắng
Râm mát đường em đi.
Bài 16: Lời chào đi trước
Tác giả: Nguyễn Hoàng Sơn
Toàn văn bài thơ:
Đi đến nơi nào
Lời chào đi trước
Lời chào dẫn bước
Chẳng sợ lạc nhà.
Lời chào kết bạn
Con đường bớt xa
Lời chào là hoa
Nở từ lòng tốt.
Bài 17: Lớp em
Tác giả: Minh Châu
Phòng học lớp em
Gọn gàng, ngăn nắp
Hộp bút, sách, cặp
Sắp xếp đúng nơi.
Lớp của chúng em
Ngân nga giọng đọc
Các bạn cùng học
Múa hát, đùa chơi.
Bài 18: Gửi lời chào lớp Một
Lớp Một ơi! Lớp Một!
Đón em vào năm trước
Nay giờ phút chia tay
Gửi lời chào tiến bước!
Chào bảng đen, cửa sổ
Chào chỗ ngồi thân quen
Tất cả! Chào ở lại
Đón các bạn nhỏ lên.
Bài 19: Quyển vở của em
Quyển vở này mở ra
Bao nhiêu trang giấy trắng
Từng dòng kẻ ngay ngắn
Như chúng em xếp hàng.
Lật từng trang, từng trang
Giấy trắng sờ mát rượi
Thơm tho mùi giấy mới
Nắn nót bàn tay xinh.
Ơi quyển vở mới tinh
Em viết cho sạch, đẹp
Chữ đẹp là tính nết
Của những người trò ngoan.
Bài 20: Ước mơ nào cũng quý
Tác giả: Phạm Văn Tình
Hôm nay, cô giáo hỏi
Em mơ ước điều gì?
A, câu hỏi hay thật
Không cần phải nghĩ suy.
Bạn muốn làm nhà báo
Bạn mong thành nông dân
Bạn thích làm cô giáo
Bạn ước thành siêu nhân...
Tươi cười cô giáo bảo
Ước mơ nào cũng quý
Nhưng các em hãy nhớ
Chăm chỉ phải đi đầu.
5. Chủ đề Đạo đức và Kỹ năng sống:
Bài 21: Ngoan
Trăng ngoan trăng sáng sân nhà
Đèn ngoan đèn thắp cho bà ngồi may
Nước ngoan rửa trắng bàn tay
Lửa ngoan giúp mẹ thổi đầy nồi cơm
Trái ngoan trái chín đỏ vườn
Gió ngoan gió quạt hương thơm khắp nhà
Biết vâng lời mẹ lời cha
Yêu cô, yêu bạn, ấy là bé ngoan.
Bài 22: Trong đầm gì đẹp bằng sen
Thể loại: Ca dao
Trong đầm gì đẹp bằng sen
Lá xanh, bông trắng lại chen nhị vàng
Nhị vàng, bông trắng, lá xanh
Gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn.
Bài 23: Anh em như thể chân tay
Ca dao
Anh em như thể chân tay
Rách lành đùm bọc, dở hay đỡ đần.
Bài 24: Một cây làm chẳng nên non
Tục ngữ / Ca dao
Một cây làm chẳng nên non
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.
Bài 25: Như bông hoa nhỏ
Tác giả: Đặng Vương Hưng
Không mọc lên từ đất
Chẳng rơi xuống từ trời
Mà như bông hoa nhỏ
Được yêu thương suốt đời.
Là hoa của bố mẹ
Là hoa của thầy cô
Như mỗi lần đi học
Mưa nắng đều xoè ô.
Nguồn: Sưu tầm
Đứa trẻ đặc biệt – Thiên sứ của gia đình.
(Bài viết này xin được dành tặng cho những gia đình đang có con gặp các vấn đề về ADHD, tự kỷ, rối loạn nhân cách và các vấn đề tâm lý khác)
Ngày nay, có rất nhiều gia đình đối diện với những đứa con mang chẩn đoán “tự kỷ”, “tăng động giảm chú ý”, hay những vấn đề tâm lý từ khi còn rất nhỏ. Người thì quy về di truyền, người thì đổ tại công nghệ, tivi, điện thoại…. Nhưng dưới góc nhìn năng lượng và nhân duyên, tôi muốn chia sẻ một góc nhìn khác: mỗi đứa trẻ ấy là một thiên sứ, mang đến một sứ mệnh đặc biệt cho chính gia đình mà chúng được sinh ra.
Nếu nhìn thật sâu, ta sẽ thấy chúng xuất hiện như một tấm gương phản chiếu. Tấm gương ấy soi vào cha mẹ hai người nắm giữ mạch nguồn sự sống trong gia đình. Khi cha mẹ bận rộn, khi năng lượng kết nối trong gia đình gãy đổ, khi ngọn lửa yêu thương nguội lạnh, thì chính những đứa trẻ sẽ “nói hộ” điều đó bằng ngôn ngữ của thân thể và tâm hồn mình. Một đứa trẻ thu mình, mất kết nối, hay bùng nổ, chỉ đang phản ánh sự rạn nứt của mạch nguồn.
Trong ngôn ngữ năng lượng, người cha là “khung” – trục cột sống, ranh giới, hướng đi.
Người mẹ là “dòng” – sự bao bọc, nhịp ấm, nuôi dưỡng.
Khung mà vắng, dòng tràn đi vô định; dòng mà khuyết, khung trở nên khô cứng. Và đứa trẻ, linh hồn trong veo sẽ phản chiếu chính xác sự thiếu vắng hoặc lệch lạc ấy.
Khi người cha hiện diện bằng một sự im lặng lạnh, không phải im lặng bình an, mà là vắng mặt tôi thường thấy những đứa trẻ co mình lại. Chúng rút vào những nhịp lặp lại như dựng một khung riêng: xếp hàng đồ vật, quay bánh xe, đếm theo con số bí mật. Đó là cách một linh hồn bé nhỏ tự tạo “biên” khi cái khung lớn ngoài kia lỏng lẻo.
Khi người mẹ kiệt quệ, nhịp nhà rời rạc, bữa ăn vội vàng, giấc ngủ chập chờn, tôi thấy những đứa trẻ cũng bối rối trong chuyện ăn ngủ. Chúng kén ăn không hẳn vì “khó tính”, mà vì năng lượng nuôi dưỡng quanh chúng đang đứt quãng; cơ thể phản ứng trung thực với một dòng chảy bị cắt khúc. Có em thức đến khuya, rồi đổ sập vào giấc ngủ như một con sóng mất bờ.
Những cơn “meltdown” bùng nổ như bão đôi khi đến từ một thứ tiếng ồn vô hình trong nhà. Không phải tiếng tivi hay nồi niêu, mà là điện thế của lo âu, giận dữ bị nuốt ngược, những cuộc chiến âm thầm giữa người lớn. Trẻ con nhạy hơn ta nghĩ: hệ thần kinh của chúng như một chiếc ăng-ten, bắt được tần số âm thanh mà người lớn không nghe. Khi tần số ấy dâng cao, thân thể non nớt không còn cách nào ngoài “xả” như sấm sét tìm đường về đất.
Cũng có những đứa trẻ nói bằng tiếng vọng, nhắc lại lời người khác như một điệu hát bị kẹt. Tôi vẫn thấy trong đó một nỗ lực giữ liên hệ: “Con vẫn ở đây. Con đang bắt nhịp với giọng của bố mẹ, dẫu lời riêng của con chưa tìm được lối ra.” Ngôn ngữ bị kẹt thường đi kèm những điều chưa nói giữa người lớn: những câu “xin lỗi”, những lời “cảm ơn”, những “anh ổn không?” bỏ quên quá lâu.
Một số em lại vận động không ngừng, như thể mọi vật trong phòng đều gọi tên. Tôi không vội gắn nhãn. Tôi nhìn vào nhịp sống của gia đình: lịch trình chằng chịt, màn hình nhấp nháy, các cuộc trò chuyện vụn rơi giữa thông báo điện thoại. Khi mạch nguồn bị bầm dập bởi rời rạc, đứa trẻ sẽ tìm cường độ để cảm thấy mình còn sống: nhảy cao hơn, chạy nhanh hơn, hét to hơn cường độ để bù cho chiều sâu.
Và cũng có những em chọn một lối vào trong: co rút như hạt mầm ôm bí mật. Không phải vì chúng không yêu thế giới, mà vì thế giới theo cảm nhận của chúng: quá thô ráp. Chúng chọn một cõi an toàn, nơi trật tự là do mình đặt ra, nơi mọi kích thích đều đo được. Đó không phải lỗi. Đó là cơ chế tự cứu của một linh hồn nhạy cảm giữa bão ngoài khung cửa.
Trong bức tranh ấy, người cha và người mẹ không phải “đối tượng chịu trách nhiệm” theo nghĩa đổ lỗi; họ là nguyên lý – là hai đầu mạch. Ở tầng sinh học, tự kỷ hay tăng động là những khác biệt phát triển phức tạp; y học có ngôn ngữ của y học. Ở tầng năng lượng, điều tôi thấy chỉ giản dị thế này: khi mạch nguồn giữa cha mẹ rạn, dòng chảy qua đứa trẻ sẽ xoáy theo những hình rất đặc trưng khi thì cuộn tròn vào trong, khi thì xòe ra thành bão nổi, khi thì rơi vào nhịp lặp như một lời cầu an. Đứa trẻ không “gây ra” điều gì; các em cho thấy điều đang xảy ra.
Tôi kể anh chị nghe câu chuyện được truyền lại trong cộng đồng của chúng tôi: một đôi vợ chồng giàu có nó có con tự kỷ đã tìm đủ mọi cách thuốc men, trị liệu, chuyên gia nhưng không có kết quả. Họ tìm đến thầy, mong có một phép màu. Thầy chỉ nói: “Chỉ có chính anh chị mới làm được điều ấy. Nếu thật sự đồng lòng vì con, hãy mang một ngọn đèn dầu lên đỉnh Yên Tử. Nếu đến nơi, đèn vẫn sáng, thì con anh chị sẽ khỏi.”
Nghe qua, tưởng chỉ là một thử thách hình thức. Nhưng ai từng leo Yên Tử sẽ hiểu: đó là một con đường dài, dốc, đầy gió. Giữ cho một ngọn đèn dầu nhỏ nhoi không tắt, lại phải đi cùng nhau, không dễ chút nào. Lần đầu, họ thất bại khi vừa bước đi. Lần hai, đi xa hơn, ngọn đèn vẫn tắt. Lần ba, lại tắt. Bao lần nản chí, định bỏ cuộc, trách nhau. Nhưng rồi, tình thương con giữ họ lại. Và cuối cùng, họ cũng đưa được ngọn đèn lên tới đỉnh núi, vẫn còn cháy sáng.
Sau này, họ mới hiểu: thầy không hề dùng phép thần thông. Đó là một bài học. Ngọn đèn là tâm hỏa của gia đình; dầu là trữ lượng kiên nhẫn; bấc là sợi dây liên kết; gió núi là những biến cố đời sống; con dốc là phần “bất tiện” khi hai người lớn thật sự phải đi cùng nhau. Lần thứ nhất, đèn tắt rất sớm – vì mỗi người còn giữ gió theo cách riêng. Lần thứ hai, đèn tắt – vì dầu ít, tức thời mà thiếu bền. Lần thứ ba, đèn vẫn tắt – vì bấc cháy lẹ, kết nối mỏng manh. Chỉ đến khi họ học được nhịp đi chung, che nhau trước gió, thay bấc, châm dầu ngọn lửa mới đủ sáng để vượt hết dốc dài. Sau đó, đứa trẻ dần nở hoa theo cách của riêng em. Không có thần thông; chỉ có một mạch nguồn được nối lại. Ngọn đèn ấy chính là ngọn lửa tình yêu trong gia đình. Leo núi chính là hành trình cha và mẹ học cách đồng lòng, che chở, giữ gìn ánh sáng cho nhau. Chỉ khi ngọn đèn ấy thật sự được giữ vững, thì đứa trẻ mới có cơ hội được chữa lành. Và quả thật, từ đó đứa con dần thay đổi, gia đình tìm lại được hơi ấm đã mất.
Bạn thấy không, phép màu thật ra chưa bao giờ nằm ở bên ngoài. Nó nằm trong trái tim người cha và người mẹ. Một đứa trẻ tự kỷ, tăng động, hay nhạy cảm đặc biệt không phải là “gánh nặng” hay “sai lầm”, mà là sứ giả, buộc cha mẹ phải dừng lại, buộc gia đình phải học lại cách kết nối, cách yêu thương. Chúng chính là tấm gương trong veo phản chiếu sự thật: tình yêu trong nhà đang liền mạch, hay đã gãy khúc.
Nếu cha mẹ còn tiếp tục đổ lỗi cho nhau, tiếp tục ném trách nhiệm ra ngoài thì chẳng liệu pháp nào chữa được gốc rễ. Nhưng chỉ cần cha mẹ chấp nhận con mình như chính nó trọn vẹn, dù bất toàn và đồng thời học lại cách chấp nhận, yêu thương, gìn giữ nhau thì tình yêu ấy mới chính là thuốc. Thuốc duy nhất, sâu nhất, bền nhất.
Tôi trân trọng y học, trị liệu, giáo dục đặc biệt, tất cả là những cánh tay ấm áp mà gia đình có thể nương tựa. Nhưng ở tầng sâu, nơi mạch nguồn quyết định hướng chảy, không có phương án thay thế cho sự hiện diện của người cha và vòng tay của người mẹ. Khi “khung” biết đứng yên mà ấm, “dòng” biết chảy mềm mà bền, đứa trẻ sẽ chọn cách riêng để nở: có em nói nhiều hơn, có em ngủ yên hơn, có em bớt cần những vòng quay; cũng có em vẫn khác biệt, nhưng khác biệt trong bình an. Mức độ thay đổi không giống nhau; điều giống nhau là ánh sáng trong mắt thứ ánh sáng chỉ lóe lên khi mạch nguồn êm.
Những đứa trẻ đặc biệt không đến để làm khổ cha mẹ. Chúng đến để nhắc rằng: tiền bạc, danh vọng, công việc… tất cả chỉ là phù du nếu gia đình đánh mất mạch nguồn yêu thương. Chúng đến để khiến cha mẹ một lần nữa ngồi lại, nắm tay nhau, giữ cho ngọn đèn trong nhà không tắt.
Và khi ngọn đèn ấy cháy sáng, bạn sẽ thấy: đứa trẻ không còn là “bệnh nhân”, mà là thiên sứ. Một thiên sứ đã làm tròn sứ mệnh giúp gia đình trở về với chính sự sống.
ST
29/08/2025
LỄ – HÌNH THỨC DẪN VÀO TÂM CUNG KÍNH
Lễ là hành vi bên ngoài, nhưng qua thời gian sẽ dẫn vào tâm cung kính. Trẻ cúi đầu chào, mời người lớn ăn trước, dần dần nội hóa thành tâm tôn trọng. Nếu xem thường lễ, coi lễ chỉ là hình thức, thì sẽ mất cửa ngõ bước vào đức hạnh.
Lễ chính là phương tiện để dẫn tâm, là bước đầu để nuôi dưỡng cung kính.
"Hoặc ăn uống, hoặc đi đứng, người lớn trước, người nhỏ sau” – những lời dạy trong Đệ Tử Quy chính là dạy lễ.
Người giữ lễ thì tâm tự cung kính, người bỏ lễ thì tâm kiêu mạn, lâu dần mất gốc.
Cho nên người xưa coi trọng lễ, lấy lễ để trị quốc, lấy lễ để giữ gia đình. Một đứa trẻ từ nhỏ biết lễ, lớn lên chắc chắn có tâm cung kính, có nền tảng đạo đức.
LỄ LÀ HÌNH THỨC BÊN NGOÀI, NHƯNG CHÍNH LÀ CỬA NGÕ DẪN VÀO TÂM CUNG KÍNH.
(Theo ĐỆ TỬ QUY VÀ TU HỌC PHẬT PHÁP
Nguồn Hương Nguyện)
Ý nghĩa lễ hạ cờ, thượng cờ
Tại Việt Nam mình, lễ hạ cờ được thực hiện với ý nghĩa “như kết thúc một ngày đất nước yên bình và để chuẩn bị cho một ngày mới, hiệu quả hơn”. Tuy nhiên, có một ngoại lệ là Quốc kỳ của ta sẽ được treo xuyên suốt, liên tục đến ngày 2/9 (không có lễ hạ cờ ngày 31/8 và 1/9) để mừng Lễ Quốc Khánh.
Ý nghĩa của lễ thượng cờ và lễ hạ cờ được gửi gắm trong hai khúc nhạc khi đội tiêu binh diễu hành. Buổi sáng là Tiến bước dưới quân kỳ "lớp lớp sóng người vững bước dưới lá cờ vinh quang", còn buổi tối là Bác đang cùng chúng cháu hành quân "cờ sao quyết thắng lấp lánh soi sáng đường cháu đi". Thượng cờ để chiếu sáng Tổ quốc, hạ cờ để mỗi người có một đốm lửa của riêng mình.
Nguồn: Chuyện của Hà Nội
29/08/2025
CLB Em yêu lịch sử
CLB Em yêu Lịch sử, Giờ học lịch sử
Chương trình dành cho học sinh từ Tiểu học đến Trung học phổ thông tại Hà Nội và một số tỉnh thành trong cả nước. Nội dung được xây dựng theo từng chủ đề nhân dịp lễ lớn của dân tộc; theo từng sự kiện lịch sử hoặc theo chủ đề do nhà trường yêu cầu gắn với nội dung trưng bày tại BTLSQG cũng như chương trình học của nhà trường. Đặc biệt chương trình được tổ chức dưới hình thức “học mà chơi, chơi mà học”, kết hợp khéo léo giữa trò chơi trí tuệ với trò chơi thể chất; trải nghiệm, khám phá.
Nhà trường và gia đình có nhu cầu vui lòng liên hệ phòng Giáo dục, Công chúng: ĐT: 0243.8257753 - 0243.8241384
Nguồn: Bảo tàng lịch sử Việt Nam
29/08/2025
HÀ NỘI CÓ MỘT KHÔNG GIAN VĂN HÓA ĐỌC TRÊN HỒ VĂN
Không gian văn hóa đọc mới khai trương của Văn Miếu - Quốc Tử Giám được đặt tại tòa Phương Đình trên gò Kim Châu tại Hồ Văn. Đứng bên này hồ nhìn sang, dưới tán hai cây si cổ thụ, không gian đọc sách nơi đây như gợi lại hình ảnh những "tao nhân mặc khách" khi xưa.
Bốn góc của toà Phương Đình, Gò Kim Châu được lắp đặt các hệ thống băng ghế gỗ, tạo không gian đọc thoáng đãng cho độc giả. Đặc biệt, Ban tổ chức còn bố trí các ghế băng dọc theo lan can viền gò Kim Châu và một số ghế đôn loại nhỏ. Dự kiến, "Không gian văn hóa đọc Văn Miếu - Quốc Tử Giám" sẽ đón tiếp tối đa khoảng 50 bạn đọc trong các khung giờ nhằm đảm bảo không gian thư thái, yên tĩnh.
Đến với "Không gian văn hóa đọc Văn Miếu - Quốc Tử Giám", người dân có thể tiếp cận rất nhiều đầu sách với nhiều chủ đề: lịch sử, văn hóa Thăng Long - Hà Nội, Văn Miếu - Quốc Tử Giám và truyền thống khoa bảng; danh nhân Nho học Việt Nam; văn học, nghệ thuật; kỹ năng sống và nhiều mảng kiến thức bổ ích khác. Trung tâm Hoạt động Văn hóa Khoa học Văn Miếu - Quốc Tử Giám phối hợp với 8 nhà xuất bản, nhà sách, cùng số lượng lớn sách luân chuyển từ Trung tâm văn hoá và Thư viện Hà Nội giới thiệu gần 1.000 đầu sách và hàng năm sẽ bổ sung các xuất bản phẩm mới, có giá trị để duy trì, mở rộng hoạt động này.
Theo báo Thể thao & Văn hoá
29/06/2022
Thực sự ấn tượng bởi 1 bông hồng đỏ của Tiến sĩ ngữ văn Hà Thanh Vân cùng những câu hỏi khó trả lời:
❤Có bao giờ trẻ hỏi các em:
Vì sao lại có nhiều ngôn ngữ khác nhau trên thế giới?
Tại sao chữ viết lại ra đời sau lời nói?
❤Hay: Việc em thấy điều gì khó nhất trong việc nuôi dạy con trong gia đình?
🍀🍀Khám phá thêm kiến thức mới về Lý thuyết hành động ngôn từ của J.Austin (1962) với công trình "How to things with words" trong đó có đề cập đến Phản ứng của người nghe trong chuỗi giao tiếp.
🏔️Và còn vô số câu chuyện bên lề thú vị theo cách tiếp cận đi vào thực tế đằng sau những giờ học ngôn ngữ, tác phẩm văn học...
👌👌👌Hội thảo Buổi 2 vào thứ 7 tuần này hứa hẹn sẽ đi sâu vào chi tiết và THỰC HÀNH trong góc Ngôn ngữ được tổ chức tại Casa Hanoi. Hẹn hò thôi:
https://docs.google.com/forms/d/e/1FAIpQLSfUmib3QWv7Fjtlt3GQnGyUbg1BUg_2wUniy-1_VDSFy4mL1A/viewform
3 ĐIỂM TRỌNG TÂM CỦA GIÁO DỤC MẦM NON Ở PHẦN LAN
------
Mẫu giáo ở Phần Lan không tập trung vào việc đào tạo trẻ trước khi đến trường. Thay vào đó, mục tiêu chính là đảm bảo rằng tất cả trẻ em đều là những cá nhân hạnh phúc và có trách nhiệm.
Mầm non thường được định nghĩa là năm trước khi một đứa trẻ đi học, nhưng ở Phần Lan, nó rộng hơn thế - là từ khi trẻ sơ sinh đến khi trẻ bắt đầu đi học. Và đó là yếu tố ngày càng quan trọng đằng sau thành tích giáo dục thành công của học sinh sau đó.
3 điểm trọng tâm đó là: vui chơi, lòng tin và sức khỏe.
Điều khiến cách tiếp cận của Phần Lan trở lên độc đáo là sự nhấn mạnh vào việc lấy trẻ làm trung tâm và cho chúng vui chơi tự do, vui chơi không có cấu trúc. Chúng tôi hiểu rằng vui chơi rất quan trọng cho trẻ để chúng lớn lên, xây dựng cá tính cá nhân và lòng tự trọng. Chúng tôi cũng hiểu rằng, trẻ em cần thời gian để làm điều đó. Trẻ em sẽ phát triển khỏe mạnh và hạnh phúc hơn nếu người lớn chúng ta coi việc vui chơi là một phần quan trọng trong việc giảng dạy tổng thể ở trường học.
Chúng tôi tin tưởng con người và tin tưởng trẻ em của chúng tôi hơn bất cứ nơi nào. Chúng tôi có thể để trẻ em chơi thoải mái với bạn bè của mình ở ngoài. Điều này tất nhiên là có thể vì Phần Lan là một đất nước tương đối an toàn.
Và một vấn đề quan trọng khác là sức khỏe: sức khỏe trước khi sinh, chăm sóc sức khỏe của mẹ và bé sau khi sinh. Chúng tôi có hệ thống chính sách xã hội cho phép một trong những bậc cha mẹ có thể ở nhà với đứa trẻ cho đến khi chúng được ba tuổi. Đây là vấn đề liên quan đến sức khỏe hơn là giáo dục, vì chúng tôi có cách tiếp cận toàn diện, để thấy rằng tầm quan trọng của tuổi thơ."
"Trẻ em có quyền học tập, hạnh phúc và đảm bảo sức khỏe". Cứ 45 phút học tập, trẻ em sẽ có 15 phút giải lao.
Giảng dạy Sisu ở trường học tại Phần Lan
Các trường học Phần Lan không dạy sisu như một chủ đề, thay vào đó, nó là một phần văn hóa ở nhiều trường học. Kinh nghiệm của tôi là trẻ em ở Phần Lan được dạy từ sớm rằng chúng cần hoàn thành những gì mà chúng đã bắt đầu, cho dù việc đó có khó đến đâu. Các trường học của Phần Lan tập trung vào khả năng phục hồi và tính kiên trì trong việc dạy và học [...] Khía cạnh quan trọng của các trường học Phần Lan là dạy trẻ em chịu trách nhiệm về hành động của mình và học hỏi sớm là một yếu tố quan trọng với các đặc tính sisu".
Trường học chuyển động (Finnish School on the Move) - một chương trình hành động quốc gia nhằm thúc đẩy hoạt động thể chất trong các trường học.
Chương trình giảng dạy ở trường học mới thật tuyệt vời vì các môi trường học tập khác nhau như thiên nhiên được chú trọng nhiều - học tập không cần thiết phải ở trong lớp học. Không chỉ là rừng cây, nó có thể là sân trường, bờ biển hoặc công viên thành phố. Với trẻ em, đó là một môi trường học tập hoàn toàn khác nơi có nhiều không gian hơn. Chúng cảm thấy tốt hơn khi ở ngoài trời và có thể phát triển các kĩ năng vận động thô như di chuyển trên các bề mặt không bằng phẳng. Những đứa trẻ di chuyển nhiều trong môi trường tự nhiên có thể chất tốt hơn. Vì vậy, trẻ em hay đi bộ hoặc đạp xe thay vì được cha mẹ chở bằng ô tô.
Môi trường ngoài trời vô cùng hoàn hảo để trẻ học ba bộ kĩ năng khác nhau. Học qua thực hành - ví dụ, xác định và đếm các loại cây khác nhau giúp gia tăng bộ kĩ năng nhận thức. Hoạt động như là chạy nhảy hay chơi ở ngoài trời mùa đông khuyến khích trẻ chủ động và phát triển mối quan hệ gắn kết, tôn trọng thiên nhiên.
TINH THẦN "SISU" CHO TRẺ EM THEO PHONG CÁCH PHẦN LAN
==
Trẻ em Phần Lan bắt đầu đi học khi 7 tuổi, trong khi ở Anh, trẻ em bắt đầu đi học từ khi 5 tuổi và ở Canada là 6 tuổi. Việc bắt đầu đi học muộn ở Phần Lan thường khiến mọi người vô cùng ngạc nhiên, đặc biệt là khi so sánh với nền giáo dục toàn cầu, Phần Lan thường là đất nước có nền giáo dục dẫn đầu trong tất cả mọi mặt.
Đóng góp không nhỏ vào sự thành công của nền giáo dục Phần Lan đó là hệ thống nhà trẻ và trường mầm non. Tại đất nước này, trẻ em được là trẻ em, có quyền vui chơi cùng bạn bè và phát triển toàn diện. Trẻ em tại Phần Lan không phải chịu áp lực học tập từ sớm.
"Sisu" là từ nói về tinh thần sống rất đặc trưng của người Phần Lan. Đó là tinh thần sống "vượt lên trên tất cả", là sức mạnh của ý chí, là quyết tâm, là sự kiên trì và trên hết, là khả năng chữa lành. Ngay từ nhỏ trẻ em ở đây được học rất nhiều kĩ năng với tinh thần sisu, thái độ không bỏ cuộc khi gặp khó khăn ví dụ như khi gặp một câu đố khó hay giải quyết tranh chấp với một đứa trẻ khác bằng cách nói ra. Ngay từ sớm, ý thức độc lập và tự chủ đã được hình thành, có thể đơn giản như tự mang bát đĩa sau khi ăn xong ra ngoài bồn rửa hoặc tự mình mặc đồ khi ra ngoài. Các kĩ năng tự mình sáng tạo chẳng hạn như làm một chiếc nhẫn là quà tặng nhân Ngày của Mẹ từ một chiếc cúc áo cũ và thúc đẩy cách suy nghĩ về việc tái chế hay nâng cao năng lực và khuyến khích người đầu tiên khám phá cách sử dụng những món đồ đã cũ thay vì ném chúng ra thùng rác và đi mua những món quà có sẵn.
Những gì tôi quan sát được từ những năm các em bé ở nhà trẻ và ở mẫu giáo đó là sự cam kết bình đẳng, rằng mọi đứa trẻ đều được đối xử như một cá nhân có tâm tư, suy nghĩ bình thường. Có nghĩa là trẻ em ở độ tuổi ba, bốn, năm cùng gia đình của mình được cung cấp mọi nguồn lực hay trợ giúp nếu họ cần từ trị liệu ngôn ngữ (cho trẻ nói được song ngữ, thậm chí, ba ngôn ngữ) đến vật lý trị liệu.
01/10/2020
NUÔI DẠY CON CÁI BẰNG LỢI THẾ GIA ĐÌNH
Chúng ta ai cũng biết môi trường gia đình ảnh hưởng như thế nào tới giáo dục trẻ em, và mỗi gia đình là một hoàn cảnh khác biệt. Làm thế nào để tận dụng hoàn cảnh gia đình một cách tối đa cho việc giáo dục con cái? Xin chia sẻ về cách thức các gia đình khác nhau dùng chính hoàn cảnh của gia đình như một lợi thế trong việc nuôi dưỡng và giáo dục con cái.
1. Gia đình trí thức: Đặc điểm chung của gia đình trí thức là cha mẹ có học vấn cao, thường làm những công việc đòi hỏi trình độ chất xám cao, giúp ích cho cộng đồng, đóng góp nhiều cho sự phát triển lâu dài và bền vững của xã hội. Gia đình trí thức thường có lối sống giản dị, gương mẫu, coi trọng học vấn, các giá trị văn hóa tinh thần và cha mẹ có thể là những tấm gương tốt cho con cái trong việc học tập và cống hiến xã hội vì bản thân họ đã từng học tập, làm việc thành công và được xã hội công nhận. Những cha mẹ trí thức thường ham hiểu biết, tin vào giá trị của học tập, của đọc sách và điều đó lan tỏa một cách tự nhiên sang thế hệ thứ hai. Tiếp xúc hay đến nhà một gia đình trí thức rất thú vị, vì họ thường có triết lý sống riêng, có văn hóa gia đình riêng, có chuẩn mực cao cũng như đặt kỳ vọng cao vào con cái . Đặc điểm chung của giáo dục con cái trong gia đình trí thức là nghiêm khắc một cách có hiểu biết, nhưng ân cần, nhẹ nhàng với con cái, và giáo dục có phương pháp, có nguyên tắc chứ không tùy tiện. Dù ở phương Đông hay phương Tây, gia đình trí thức cũng lưu giữ những giá trị rất tương đồng. Theo tìm hiểu của tôi, thì rất nhiều các nhà khoa học, học giả nổi tiếng, văn nghệ sỹ ở Việt Nam trưởng thành từ các gia đình trí thức lớn.
2. Gia đình doanh nhân: Lợi thế đặc biệt của cha mẹ doanh nhân là năng lực giải quyết vấn đề trong thực tiễn. Trẻ em được cha mẹ doanh nhân huấn luyện thường có bản lĩnh, khả năng thích ứng cao, khả năng giải quyết vấn đề khó khăn cao. Doanh nhân là một nghề áp lực, và phép thử với sự thành công của họ không phải là lý thuyết mà là thực tế cuộc sống. Doanh nhân cũng thường là những người kiếm được tiền nhiều hơn trong xã hội, do vậy họ thường dạy cho con cái về cách kiếm tiền, cách sử dụng tiền, cách thức cạnh tranh, cách vượt lên thất bại. Rất nhiều gia đình doanh nhân lớn ở Việt Nam nuôi dạy con cái rất chu đáo, con cái vào học những trường danh tiếng hàng đầu tại Anh, Mỹ và tiếp tục thành công khi kế thừa việc quản lý kinh doanh của gia đình.
3. Gia đình bất lợi: Trẻ em trong các gia đình bất lợi như không có đủ cha mẹ, hay hoàn cảnh kinh tế khó khăn, vv… có thể biến hoàn cảnh thành lợi thế nếu các em được định hướng tốt từ cha mẹ, người thân, hoặc những người quan tâm khác. Tôi từng có cơ hội thực hiện một số chương trình trao học bổng cho học sinh khó khăn ở những vùng vô cùng khó khăn, nhưng thật bất ngờ, tôi nhận thấy có những cha mẹ nghèo khó ở những nơi xa xôi như vậy lại làm những điều hết sức khoa học và có tính giáo dục cao cho con, ví dụ: Trong nhà có góc học tập được ưu tiên, từng tấm bằng khen hay huy chương của con cái được trưng bày trang trọng khiến đứa trẻ tự hào, cha mẹ luôn cho con cái hiểu đúng hoàn cảnh của mình thay vì chiều chuộng hay gây ảo tưởng, cha mẹ đặt kỳ vọng cao, mong mỏi cao ở con cái nhưng không gây áp lực, cha mẹ sống tự nhiên, chan hòa với hoàn cảnh và cộng đồng nhỏ xung quanh, cha mẹ tích cực dạy con về nề nếp, ăn nói, sắp xếp tổ chức công việc nhà…. Wow, tôi ngưỡng mộ họ vô cùng, vì trong nhiều trường hợp, tôi biết những cha mẹ đó học vấn có hạn, chật vật với việc mưu sinh ngày kiếm đủ ba bữa ăn, thường phải lao động quá sức, thậm chí bệnh tật… nhưng cách họ giáo dục một đứa trẻ đâu ra đấy làm tôi suy nghĩ rất nhiều về chuyện “vượt sướng” của trẻ em ở những hoàn cảnh thuận lợi hơn. Thậm chí tôi biết những nhà rất nghèo, khi con đạt thành tích tốt trong năm học, họ chạy xe rất xa, rất vất vả để con được một phần thưởng là “nhìn thấy biển”. Đằng sau những việc làm bình thường của những cha mẹ như vậy là những phương pháp giáo dục rất khoa học, rất tích cực mà chúng ta không ngờ tới. Những đứa trẻ trong các gia đình bất lợi lại được trao cho vũ khí mạnh mẽ để trưởng thành, đó là động lực thành công, bản lĩnh, sự bền bỉ, sức chịu đựng, ý chí vươn lên. Việt Nam còn là một nước nghèo với thế giới, trong một chừng mực nào đó cha mẹ Việt Nam có thể tận dụng lợi thế của một nước nghèo để nuôi dạy một công dân toàn cầu từ Việt Nam theo cách tương tự.
4. Gia đình bình thường, trung lưu: Lợi thế của gia đình trung lưu là hoàn cảnh có tính đại trà như nhiều gia đình khác, và đó cũng là một lợi thế trong giáo dục trẻ. Trẻ có được sự bình thường khác hẳn với trẻ trong những gia đình đặc biệt hoặc cực đoan, như cha mẹ là quan chức, tỷ phú, ngôi sao nghệ thuật – thể thao nổi tiếng. Điều này thúc đẩy trẻ dễ dàng hòa nhập với cuộc sống thường ngày thông qua nếp sống của cha mẹ, do trẻ không phải là cậu ấm cô chiêu, miệng ngậm thìa vàng, thìa bạc gì cả. Rất nhiều trẻ trở thành xuất sắc từ các gia đình bình thường, với cha mẹ giữ được cuộc sống hài hòa, trung dung, ổn định về điều kiện kinh tế, các mối quan hệ xã hội. Trẻ từ các gia đình như vậy có thể học được nhiều về lối sống hòa đồng, ổn định và cân bằng về tâm lý.
5. Gia đình đa quốc tịch: Rất nhiều trẻ em Việt Nam hiện nay có cha mẹ là những người khác quốc tịch, ví dụ cha nước ngoài/Việt kiều-mẹ Việt Nam và ngược lại. Đây là môi trường tốt để giáo dục trẻ em về đa ngôn ngữ, đa văn hóa. Việc có hai ngôn ngữ, hai văn hóa được xem là ngôn ngữ mẹ đẻ, văn hóa mẹ đẻ là điều thú vị đặc biệt mà không phải trẻ em nào cũng có được, và lợi thế của các gia đình như vậy là rất lớn trong việc nuôi dạy một “công dân toàn cầu”.
Để kết lại, tôi cho rằng mọi gia đình đều có những lợi thế của mình trong việc giáo dục trẻ. Trong khi chúng ta tích cực học hỏi, bắt chước những cái hay của gia đình khác, thì đừng quên những lợi thế ngay trong nhà mình, những người thân của mình có thể là rất lớn trong việc giáo dục đứa trẻ riêng của nhà mình. Những nguồn lực trong gia đình như nghề nghiệp, tài năng, sở thích, sự thành công, thất bại của cha mẹ, ông bà, anh chị em, cô dì chú bác… đều là vô giá để giáo dục trẻ em nếu được tận dụng tốt. Ngoài ra, cũng xin lưu ý là sự phân chia ở trên chỉ có tính tương đối, chúng ta có thể thuộc nhóm này hay nhóm kia trong các giai đoạn khác nhau của cuộc đời, do vậy, rơi vào hoàn cảnh nào cũng nên biến hoàn cảnh đó thành lợi thế, theo cách của câu tục ngữ này: “When life gives you lemons, make lemonade.”
Nguồn Anh Cá Heo
| Monday | 08:30 - 17:30 |
| Tuesday | 08:30 - 17:30 |
| Wednesday | 08:30 - 17:30 |
| Thursday | 08:30 - 17:30 |
| Friday | 08:30 - 17:00 |