09/04/2022
THUỞ ẤY
Thuở ấy xa rồi, bốn tư năm trước,
Nơi mái trường Sư hạm Huế thân yêu.
Ký ức ùa về đẹp biết bao nhiêu!
Tôi nhớ mãi thời sinh viên thuở ấy!
Lũ chúng tôi đứa nào như đứa nấy.
Khố rách áo ôm, thiếu thốn trăm bề,
Lát sắn Nam Đông cõng hạt cơm khê,
Bo bo nguyên hạt, nhai hoài không nát,
Nhiều bữa bánh mì cứng đơ, cứng ngắc.
Bốn năm như thế, đâu phải vài hôm,
Triền miên ruột bầu nấu với đầu tôm,
Ăn hết phần rồi, còn thèm còn đói.
Tất cả trông chờ tương lai vẫy gọi,
Chăm tìm con chữ gói ghém hành trang.
Mong ngày mai trên bục giảng vững vàng,
Với nghề, ai cũng bảo rằng cao quý!
Lũ chúng tôi chẳng một ai suy nghĩ,
Khi ra trường sẽ bố trí về đâu!
Ngày mỗi ngày lo "cuốc bẫm cày sâu",
Thư viện tổng hợp, nhân dân, sư phạm.
Chẳng ai bảo ai cùng nhau đến sớm,
Sợ mất chỗ ngồi, không mượn sách hay.
Nhớ mưa phùn xứ Huế lất phất bay,
Lạnh tái tê mà học say mê lắm!
Tôi nhớ hoài đầu xuân năm bảy tám,
Lần đầu tiên lao động ở Tân Lâm.
Trời lạnh buốt thịt da, dưới mưa dầm,
Cả trăm sinh viên tay cầm cuốc, rựa,
Đào xới vun trồng vồng khoai, gốc dứa.
Cả tháng tôi không tắm rửa lần mô,
Chuyện có thật mà ngỡ như nằm mơ.
Kỷ niệm xưa chẳng bao giờ quên được
Dẫu xa rồi, hơn bốn tư năm trước.
Tuổi hai mươi nhiều mộng ước hăng say,
Đâu chỉ biết giảng đường qua mỗi ngày,
Còn ngất ngây bao vị hương cuộc sống.
Mỗi năm học mấy lần đi lao động,
Đến làng Quy Lai gặt lúa giúp dân,
Nắng như thiêu như đốt chẳng ngại ngần.
Đến Nam Thạch Hãn đào mương thủy lợi,
Gánh đất còng lưng, lòng vui hồ hởi.
Lên núi Phong Sơn cuốc xới trồng mì.
Nơi ấy hoang sơ không bóng người đi,
Ngủ trong lán trại, muỗi thi nhau cắn,
Mấy chàng thư sinh dãi dầu mưa nắng!
Vui vẻ hát ca, không tiếng thở than.
Nhớ mãi những lần lội nước Hương giang,
Vớt từng đám rong bên cầu Đập Đá!
Nhớ cả tháng trong sân ký túc xá,
Bưng đúc táp-lô ướt vã mồ hôi,
Thi nhau trộn xúc, khí thế sục sôi!
Nhớ nhớ lắm những tháng ngày cuối khóa,
Xúm nhau xúc rửa từng viên sỏi đá,
Góp sức xây nhà văn hóa nguy nga!
Thuở ấy lâu rồi, bốn mấy năm qua!
Bạn tôi thuở ấy, mấy người đã mất,
Nơi cõi vĩnh hằng ngàn thu an giấc,
Lũ chúng tôi vẫn thương nhớ nhau nhiều!
Nghĩa thầy, tình bạn đẹp biết bao nhiêu!
Nhớ nhớ hoài những buổi chiều Chủ nhật,
Tụm năm, tụm bảy nơi đình Thương Bạc,
Thưởng ngoạn thanh âm hoà nhạc ngân vang.
Nhớ cầu Trường Tiền in bóng Hương Giang,
Nhớ những lần chờ đợi chuyến đò ngang,
Ngắm Huế lung linh hữu tình thơ mộng.
Cảm ơn Huế cho tôi kỹ năng sống!
Chắp cho tôi đôi cánh để bay lên.
Ân tình Xứ Huế không thể nào quên!
----------------------❤️✳️❤️-----------------------
VỀ LẠI TRƯỜNG XƯA
Bạn ơi! Có nhớ bốn tư năm trước?
Ta đến Huế từ mọi miền đất nước,
Từ nơi quê nghèo khúc ruột miền trung,
Từ Nghệ Tĩnh, Bình Trị Thiên anh hùng,
Quảng Nam Đà Nẵng, Nghĩa Bình, Phú Khánh. . .
Dẫu ngoài biên cương rền vang nhiều trận đánh,
Chống giặc ngoại xâm phía Bắc, phía Nam.
Nước nhà thống nhất, chưa được yên an.
Bạn bè cấp 3, nhiều người đi chiến đấu,
Cống hiến tuổi xuân nơi chiến trường đẫm máu.
Có người ra đi, đi mãi không về!
Ta may mắn quá, diễm phúc tràn trề!
Vui hớn hở vào trường Sư phạm Huế,
Bên dòng Hương Giang, uy nghi bề thế.
Bốn năm nơi đây đầy ắp nỗi buồn vui.
Bạn bè tứ xứ chia ngọt sẻ bùi.
Giúp đỡ, thương yêu nhau như anh em ruột.
Dành nhường cho nhau từng "con dế" thuốc.
Của riêng mỗi người mà như của chung!
Ôi! Một khoảng thời tươi đẹp vô cùng!
Đi tìm con chữ vượt qua bao nỗi khổ.
Rồi từ đó như đàn chim vỡ tổ,
Ta tung hoành bay lượn khắp muôn nơi,
Mang hành trang tri thức tô thắm cho đời,
Mỗi người ở mỗi phương trời, mỗi ngả.
Tháng ngày thấm thoắt trôi qua nhanh quá!
Giờ đây đã thành bà, đã thành ông.
Nhớ trường xưa ta trở về thật đông.
Ai cũng háo hức như lần đầu đến Huế!
Kỷ niệm ùa về thi nhau mà kể.
Có bạn, bốn mươi năm mới gặp lại nhau.
Dẫu vết thời gian đằng đẵng muôn màu,
Nét thân quen thời xa lơ, xa lắc,
Không thể mờ phai trên từng khuôn mặt.
Bốn mươi năm rồi mà như mới hôm qua.
Ta về đây, vui như trở về nhà.
Ngôi trường Sư phạm, bên dòng Hương giang thơ mộng.
Hạnh phúc trào dâng, bồi hồi xúc động!
Mốt mai đây cho đến cuối cuộc đời,
Huế mãi trong ta, yêu dấu một thời!
--------------------❤️✳️❤️----------------------
Tác giả: Thầy Đặng Ngọc Dục, lớp Toán A, Khoá 1977 - 1981, nguyên giảng viên Khoa Toán, Trường Đại học Sư phạm Đà Nẵng.