11/04/2026
Tại sao các cửa hàng trà sữa lại có lợi nhuận kếch xù, nhưng hàng loạt cửa hàng nhượng quyền lại nối đuôi nhau đóng cửa?
______
1.
Tháng 1 năm 2018, khi trò chuyện với một quỹ đầu tư mạo hiểm (VC) thuộc hàng top đầu trong nước, họ kể với tôi rằng HeyTea (Hỷ Trà) đã được định giá 20 tỷ nhân dân tệ. Họ phàn nàn rằng không thể chen chân vào đầu tư được, giọng điệu đầy ngưỡng mộ. Sau đó, thông tin này được xác nhận là tin giả.
Tổng kết:
Trong bất kỳ ngành nào, người trong nghề cũng "thịt" người ngoại đạo. Người khởi nghiệp "thịt" VC, vòng Seed "thịt" Angel, Angel "thịt" vòng A, quỹ hạng nhất "thịt" quỹ hạng ba, nhà đầu tư ngôi sao "thịt" nhà đầu tư bình dân, nhà đầu tư bình dân "thịt" các đại gia mới nổi. Ngành đầu tư khởi nghiệp là một ngành chú trọng vào marketing và thổi phồng để trục lợi. Nghe xong nhiều tin tức là hiểu ngay vấn đề.
2.
Tháng 8 năm 2018, để nghiên cứu dự án trà sữa, tôi đã cùng đội ngũ chạy khắp Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu, Thâm Quyến trong hai tháng. Chủ yếu quan sát HeyTea, Nayuki và Lelecha.
Tổng kết:
Đầu tiên, tôi cảm thấy ngành này trước hết là ngành biểu diễn, giải quyết được không ít việc làm cho các diễn viên quần chúng.
Sau đó, tôi nhận thấy sự trỗi dậy của ngành trà sữa là một cuộc thí nghiệm xã hội. Nó đã sàng lọc ra những "con người xã hội" (Social Man) theo cách gọi của Richard Thaler - chủ nhân giải Nobel Kinh tế, đó là: "tâm lý đám đông, cảm tính, phi lý trí và thiếu tự kỷ luật".
Thuê người xếp hàng là chiêu trò cơ bản của các cửa hàng "web celebrity" (nổi tiếng mạng). Tôi đã nắm rõ cả các công ty chuyên cung cấp diễn viên xếp hàng lẫn bảng giá. Thậm chí, cấu trúc tổ chức, danh sách nhân viên và số điện thoại của một hãng trà nọ cũng có người gửi cho tôi.
Từ việc thuê người xếp hàng làm "mồi nhử", cho đến khi có khách thật xếp hàng "chờ thuốc", ngành trà sữa có thể nói là đầy rẫy tâm cơ và chiêu trò. Câu nói này không mang nghĩa miệt thị. Bất kỳ ngành nào thành công thực chất đều như vậy.
"Từ xưa chân tình vốn vô dụng, chỉ có chiêu trò mới chiếm được lòng người."
Nhận thức rõ điều này mới được coi là bước đầu tiên, cũng là bước cực kỳ quan trọng trong khởi nghiệp.
3.
Đối với người tiêu dùng, vấn đề lớn nhất của ngành trà sữa chính là không lành mạnh, gây hại lớn cho cơ thể. Vậy sức mạnh sản phẩm của trà sữa nằm ở đâu?
-- Đó chính là cơ chế gây nghiện!
Tổng kết:
Tuần trước đi công tác, tôi có trò chuyện với một chuyên gia lâu năm trong ngành thực phẩm về cơ chế gây nghiện.
Cơ chế gây nghiện = Nhiều Đường + Nhiều Muối + Nhiều Chất Béo
Có ba yếu tố này, não bộ của bạn sẽ xuất hiện cơ chế phần thưởng bệnh lý, khuyến khích bạn tiếp tục uống và ăn không ngừng. Ví dụ, những món được gọi là mỹ vị đều cực kỳ mặn, cực kỳ ngọt hoặc cực kỳ dầu mỡ. Bạn cứ thử ngẫm mà xem.
Trà sữa là sản phẩm gây nghiện điển hình, đặc biệt là trà kem khiếm hay trà phô mai (cheese tea) làm nên tên tuổi của HeyTea: Nhiều đường là đương nhiên, họ luôn ưu tiên mức đường 100%, dùng đá lạnh để làm tê liệt vị giác khiến bạn không thấy ngấy (Coca-Cola dùng acid carbonic), đó là lượng đường cao.
Chất béo cao ở đâu? Đương nhiên là lớp kem phô mai (cheese).
Muối cao ở đâu? Trong phô mai có muối.
Thời điểm đó, tôi và một chị đồng nghiệp đều bị nghiện. Sau vài tháng, răng vàng đi và vòng eo tăng lên. Một người vốn dĩ thong d**g như chị ấy mà hàng ngày cũng phải phát bao lì xì nhờ đồng nghiệp xếp hàng mua hộ.
Xếp hạng gây nghiện: Trà kem phô mai >> Trà sữa trân châu > Trà trái cây.
Về mặt sức khỏe: Chẳng cái nào ra hồn cả.
Chính vì vậy, tiệm trà sữa rất kén khách. Đây cơ bản là sân chơi của thế hệ 9x và 10x. Những người 8x như tôi hay 7x như chị đồng nghiệp kia vừa bước vào quán là "lộ tẩy" ngay. Mượn cớ làm dự án để buông thả bản thân uống trà sữa vô độ, liều mình thử nghiệm, chắc nên được tính là tai nạn lao động.
Đến đầu năm nay, nhiều cô gái trên 30 tuổi bắt đầu giữ khoảng cách với trà sữa và cấm trẻ em chạm vào. Sức gió của trào lưu đang dần yếu đi.
4.
Sự trỗi dậy của các cửa hàng trà sữa, nhìn từ góc độ công nghiệp, thực chất là sự đánh chặn tại điểm bán đối với ngành đồ uống truyền thống.
Thời tôi mới vào nghề là thời đại của kênh phân phối. Nếu bạn đến hiệu sách, vị trí trung tâm của mảng marketing luôn bị chiếm giữ bởi những cuốn sách kiểu như "Kênh phân phối là vua, thắng bại tại điểm bán".
Bây giờ thì sao? Đồ uống ngành sản xuất bị đánh chặn toàn diện bởi đồ uống ngành dịch vụ; thương hiệu sản phẩm bị tiêu diệt bởi thương hiệu kênh phân phối; đồ uống đóng chai sẵn bị tiêu diệt bởi đồ uống pha chế tại chỗ.
Tổng kết:
Tôi giữ thái độ bi quan đối với ngành đồ uống truyền thống. Giống như gạo, mì ăn liền hay trứng, ngành đồ uống truyền thống đã bị thời đại hạ bậc, bị giới trẻ định nghĩa là hình thái kinh tế lạc hậu, tương tự như nguyên liệu thô cơ bản. Muốn ngóc đầu lên đòi hỏi thiết kế sản phẩm cực kỳ khác biệt và phương thức vận hành "ngắn, phẳng, nhanh, thô bạo để hái ra tiền".
5.
Tiệm trà sữa rốt cuộc có kiếm ra tiền không? Đây là câu hỏi ai cũng quan tâm. Thực tế, việc kiếm được tiền hay không phụ thuộc vào "vị trí" (vị thế). Ở tầm vĩ mô, đó là vị thế cạnh tranh; ở tầm vi mô, đó chính là mô hình lợi nhuận.
Tổng kết:
Nếu bạn là chủ thương hiệu, thứ bạn kiếm chắc chắn không phải tiền trà sữa, mà là tiền của VC (nếu bạn được định giá 20 tỷ) và tiền của người nhượng quyền (thuế IQ đóng một lần).
Đây là lối chơi của bậc cao thủ. Độ khó không nhỏ, phải làm quy hoạch thương hiệu. Ngành trà bao gồm cả tiệm trà sữa là ngành khó sáng tạo thương hiệu nhất, không có cái thứ hai. Không tin bạn cứ thử xem, tất cả những cái tên hay, có ý cảnh mà bạn nghĩ ra được cơ bản đều đã bị người khác chiếm mất rồi. Những cái tên như HeyTea, Sexy Tea (Trà Nhan Duyệt Sắc) đều là mua lại với giá cao hoặc may mắn nhặt được. Có thương hiệu mới chỉ là bước đầu, bạn còn phải mở cửa hàng mẫu, làm chiêu thị nhượng quyền, việc này không có 5 triệu tệ (khoảng 17 tỷ VNĐ) thì không khởi động nổi.
Nếu bạn là người nhận nhượng quyền, thuần túy kiếm tiền từ người tiêu dùng, thì khó lại càng khó, rủi ro lại cực cao. Để tôi tính toán cho bạn xem:
• Tiền thuê mặt bằng tại Bắc Kinh thường là cọc 3 trả 2, Thâm Quyến cọc 3 trả 1.
• Một mặt bằng 80m² tại khu CBD Bắc Kinh giá 50.000 tệ/tháng.
Riêng khoản này đã mất đứt 250.000 tệ.
• Lương nhân viên + bảo hiểm mỗi người 7.000 tệ/tháng, thêm cửa hàng trưởng; giai đoạn đầu tính 5 người là 50.000 tệ/tháng.
• Ký túc xá nhân viên không được quá xa tiệm, nghĩa là giá thuê ở trung tâm, không được là hầm hay phòng ngăn, phải là căn hộ 2 phòng ngủ. Tìm một khu tập thể cũ nát nhất từ những năm 90 cũng phải cọc 1 trả 3, mỗi tháng ít nhất 6.500 tệ. Cộng thêm nội thất và thiết bị đơn giản, mất thêm 50.000 tệ nữa.
• Trang trí tính rẻ 200.000 tệ, phải có gu một chút. Hơn nữa mặt bằng văn phòng không cho thi công ban ngày, làm đêm thì phí nhân công gấp đôi, tổng cộng tính 250.000 tệ.
• Làm giấy phép kinh doanh và vệ sinh an toàn thực phẩm: 20.000 tệ.
• Phí nhượng quyền 200.000 tệ, máy móc thiết bị 50.000 tệ, tổng 250.000 tệ.
• PCCC, môi trường, thông gió: 200.000 tệ (cái này bạn tự hiểu).
• Phí quản lý + xử lý rác = 2.000 tệ/tháng. Đóng một năm là 24.000 tệ.
Tổng cộng, bạn phải ném ra khoảng 1,04 triệu tệ (hơn 3,5 tỷ VNĐ) mới có thể khai trương.
Tính khấu hao trong 3 năm, chi phí mỗi ngày phân bổ ra là: 1667 (tiền thuê nhà) + 1667 (nhân công) + 217 (ký túc xá) + 228 (phí nhượng quyền + thiết bị máy móc) + 228 (chi phí trang trí) + 182 (phòng cháy môi trường thông gió) + 66 (phí quản lý xử lý rác) = 4255 tệ.
Nghĩa là, mỗi sáng mở mắt ra, chi phí của bạn đã là 4.255 tệ.
Lợi nhuận gộp của trà sữa tính là 50%, mỗi ngày bạn phải bán được ít nhất 8.510 tệ mới không lỗ. Bán được 10.000 tệ mới gọi là hòa vốn. Nếu một ngày bán được 10.000 tệ, doanh thu tháng 300.000 tệ, đó đã là trình độ của những tiệm trà sữa hàng đầu rồi. Nhưng, đáng kinh ngạc là vẫn chưa kiếm được tiền.
Có một cậu thanh niên vùng Đông Bắc, sinh năm 94, từng mở 3 tiệm mặn Yang Guofu, mệt bở hơi tai nên chuyển sang nhượng quyền thương hiệu Yi Dian Dian. Vị trí chọn rất tốt, mỗi ngày tuyên bố "bán được 1000 ly", nhưng vẫn không có lãi. Cậu ấy than thở mỗi năm chỉ kiếm được tiền vào mùa hè, thời gian còn lại là đi làm thuê cho người Đài Loan (chủ thương hiệu).
Đấy là còn may mắn, nếu khai trương xong mà kinh doanh không tốt, mỗi ngày bù lỗ, bạn gồng được 3 tháng là chắc chắn phải dẹp tiệm. Lúc đó bạn nhìn lại, ngoài một đống máy móc chẳng biết vứt đâu, bạn chẳng còn lại gì.
Năm 2015, khi trò chuyện với một lão đại khởi nghiệp - thầy Trương, ông ấy có nói một câu:
"Đừng ai mong kiếm được tiền của tôi!"
Đến năm 2019, sau 4 năm trực tiếp chiến đấu trên thị trường, tôi mới hiểu thâm ý đằng sau câu nói đó. Marketing và kinh doanh, ngay cả khi chia nhỏ đến lĩnh vực khởi nghiệp học, thực chất đều là những môn khoa học, kỹ năng và triết lý quản trị cực kỳ thâm sâu, là "đất sống chết, đạo tồn vong".
6.
Nếu bạn thực sự kiếm được tiền thì sao?
Ví dụ, bạn lập kỳ tích doanh thu 20.000 tệ/ngày, doanh thu năm gần 10 triệu tệ, bạn biết điều gì sẽ xảy ra tiếp theo không? Bạn sẽ đối mặt với hai thách thức:
• Chủ nhà: Chủ nhà chỉ ký với bạn 3 năm, ở Thâm Quyến chỉ 2 năm. Sau đó, họ rất có thể sẽ ngồi ngay cửa tiệm đếm lượt khách, tính ra lợi nhuận hàng tháng của bạn, và không do dự tăng tiền thuê nhà. Tăng đến mức bạn thấy mở tiệm thì "ăn thì nhạt, bỏ thì thương", bắt đầu nhớ những ngày đi làm công sở sáng 9 chiều 5.
• Đối thủ: Thấy bạn làm ăn được, lập tức có kẻ mở ngay bên cạnh một tiệm trang trí đẹp hơn, giá thấp hơn, dịch vụ tốt hơn, chơi bài "chi phí không đổi, doanh số chia đôi", xem bạn làm thế nào?
Cuối cùng bạn thấy đấy: chủ nhà thắng đậm, công ty trang trí thắng đậm, công ty dụng cụ bếp thắng đậm, công ty thương hiệu thắng đậm, công ty quản lý thắng đậm. Những người này hưng phấn dựa trên "xác chết" của bạn.
Tóm lại, từ mô hình cạnh tranh, cấu trúc chi phí đến thành phần lợi nhuận: Tiệm trà sữa, nếu làm chủ thương hiệu thì có thể xông pha, còn nhượng quyền thì thôi đi, cơ bản là số kiếp của những "cây tỏi tây" (leek) trả giá cho sự thiếu hiểu biết của mình.
7.
Các chuỗi cửa hàng trực doanh như HeyTea, Nayuki có kiếm ra tiền không? Cũng tùy trường hợp. Năm ngoái khi khảo sát, 4 cửa hàng ở Thượng Hải có doanh thu tháng 15 triệu tệ, hiệu suất trên diện tích cao gấp đôi Starbucks, khách trẻ đông nghịt. Nhưng chi phí cao khủng khiếp!
Tổng kết:
Từ đầu năm 2017, liên tục có nhà đầu tư hỏi tôi nghĩ gì về HeyTea? Tư bản luôn trục lợi dựa trên những câu chuyện và b**g bóng. Ưu thế của HeyTea rất rõ ràng: thị trường lớn, nhu cầu tần suất cao, đặc biệt là ở miền Nam. Lại mượn sức từ các trung tâm thương mại (Shopping Mall), lưu lượng khách dồi dào, hiệu ứng quảng cáo mạnh, dòng tiền tốt.
Nhưng nhược điểm cũng rất nổi bật:
•Thứ nhất, lợi nhuận gộp sản phẩm không cao, chỉ khoảng 50%. Thấp hơn nhiều so với mọi người tưởng tượng.
• Thứ hai, chi phí nhân sự cao. Một tiệm bán mang đi cũng phải bố trí 10 thanh niên, làm từ 9 sáng đến 9 tối. Cực kỳ vất vả, tỷ lệ nghỉ việc rất cao. Chúng tôi từng trả tiền để trò chuyện sâu với nhân viên của họ: "Đánh kem phô mai cả ngày, tối đi ngủ tai vẫn vang tiếng máy xay. Bóc vỏ nho cả ngày, đau lưng mỏi gối. Làm đá cả ngày, tay đóng băng tê dại. Mệt đến mức trầm cảm...". Những bạn trẻ 9x này sở dĩ chịu khổ như vậy là để học nghề, cùng lắm nửa năm là họ sẽ nghỉ việc về quê khởi nghiệp, trở thành đối thủ của HeyTea.
• Thứ ba, tiền thuê mặt bằng quá cao. Người trẻ 9x đang làm thuê cho HeyTea, còn HeyTea chẳng phải cũng đang làm thuê cho các Shopping Mall đó sao? Các hãng trà mới không theo kịp HeyTea bản chất là vấn đề "túi tiền nông hay sâu". HeyTea túi sâu, hết tiền có thể xin giới tư bản. Người khởi nghiệp mới chỉ có thể dựa vào từng ly trà để duy trì mạng sống. Nhưng khi tiệm trà sữa đều không kiếm ra tiền, câu chuyện này có thể kể được bao lâu?
• Cuối cùng, người tiêu dùng đang dần mất đi sự tươi mới, và cạnh tranh dần trở thành "biển đỏ". Nhiều trung tâm thương mại đã quy định rõ ràng không nhận thêm các thương hiệu đồ uống nữa. Bản thân HeyTea hiện tại vẫn chưa dám tuyên bố có lãi, một khi làn sóng này đi qua, ai đang "tắm truồng" sẽ lộ rõ ngay thôi.
8.
Khi chúng ta bàn về HeyTea, thực chất chúng ta đang bàn về điều gì?
"Ngô hữu đại hoạn, cập ngô hữu thân; cập ngô vô thân, ngô hữu hà hoạn?" (Ta có nỗi lo lớn vì ta có thân này; nếu ta không có thân này, ta còn lo gì nữa? - Lão Tử)
Bạn sở dĩ bị lỗ tiền là vì bạn có tiền, nếu bạn không có tiền, làm sao bạn lỗ được? Trò chuyện với một người khởi nghiệp, tôi nói:
"CEO của doanh nghiệp mới thành lập nhất định phải kiềm chế được xung động tiêu tiền."
Tầng nghĩa thứ nhất là gì? Vẫn là phá bỏ những nhận thức kinh doanh sai lầm. "Rủi ro tỷ lệ thuận với lợi nhuận" - câu này là nhảm nhí. Nó đã hại chết không biết bao nhiêu người khởi nghiệp. Hôm qua tôi có trò chuyện với bạn về chủ một trang trại rượu vang, từ Hungary trở về, được chính phủ cấp 3.000 mẫu đất, đầu tư 400 triệu tệ tiền tươi thóc thật, rượu làm ra đạt vô số giải thưởng. Nhưng, khâu bán hàng và marketing yếu kém, tài sản tích lũy cả đời tan thành mây khói.
Rủi ro cao chưa chắc lợi nhuận cao! Lợi nhuận cao chưa chắc rủi ro cao!
Có thể thấy trình độ nhận thức là chi phí lớn nhất của khởi nghiệp, và là chìa khóa quyết định sự sống còn. Trong não bộ chúng ta đầy rẫy những nhận thức đúng và sai đang đánh nhau. Khởi nghiệp bản thân nó là một sự tu hành, có thể hiểu theo góc độ này.
Tầng nghĩa thứ hai là tinh thần trong Binh pháp Tôn Tử: "Tiên vi bất khả thắng nhi hậu cầu thắng" (Trước hết phải làm cho mình không thể bị đánh bại, sau đó mới tìm cơ hội thắng kẻ địch). Những trường hợp "đập nồi dìm thuyền" hay tất tay mà thành công, nếu không phải do may mắn chó ngáp phải ruồi thì cũng là thêu dệt câu chuyện. Tiền đề của khởi nghiệp không bại, như thầy Phan Đăng đã nói: Chính là "Tôi nhất quyết không tiêu tiền, tôi nhất quyết không tiêu tiền", là "Tôi bắt cá hai tay, tôi bắt cá hai tay", là "Thành công cố nhiên đáng mừng, thất bại vẫn sống ung dung".
Tầng nghĩa thứ ba là vấn đề hướng của đường cong chi phí - lợi nhuận. Một dự án khởi nghiệp tốt là đường parabol mở hướng lên trên, nghĩa là: "Chi phí có hạn, lợi nhuận vô hạn". Còn dự án tồi là đường parabol mở hướng xuống dưới, nghĩa là: "Chi phí vô hạn, lợi nhuận có hạn". Ví dụ như trang trại rượu vang, ví dụ như tiệm trà sữa.
THE END
~ Trần Hiên