Mr Phu Class

Mr Phu Class

Comments

Hè đến rồi nhờ thầy cho trung tâm giới thiệu khóa học tiếng Nhật để cho các em và phụ huynh hiểu thêm về văn hóa và ngôn ngữ Nhật ạ 🔆 Chiêu sinh lớp tiếng nhật thiếu nhi 🔆 Khoa học đã chứng minh rằng, việc học ngoại ngữ – bất kể loại ngôn ngữ nào – thì nên bắt đầu càng sớm càng tốt. Tuổi càng nhỏ thì học ngoại ngữ càng dễ dàng hơn. Hiện nay đất nước Nhật và còn người Nhật vô cùng hấp dẫn.Học tiếng Nhật đông nghĩa với khám phá văn hóa, kỹ thuật và con người Nhật sẽ là một lợi thế rất lớn cho các cháu về sau. 👍 Phong cách giảng dạy “ Học mà chơi ’’ sẽ dễ dàng đi sâu vào trí nhớ các em. 👍 Với đội ngũ giáo viên Nhật - Việt tận tâm, chuyên nghiệp và giàu kinh nghiệm. 👍 Không gian mới lạ, đẹp mắt, phòng học máy lạnh thoáng mát thoải mái. *Thời gian: Thứ 7 và chủ nhật hàng tuần 🏠 Địa chỉ: Tiếng Nhật Samurai 48 đường số 5, khu dân cư Him Lam, quận 7 (gần siêu thị Lotte Mart) ☎️ 090 281 8866

Những điều trường học có dạy hoặc không dạy

Operating as usual

Quá hay ho

Những ý tưởng đi vào lòng người vì quá sáng tạo và hữu ích ☺️

Cre: Bored Panda via Lost Bird
Lạc Vi Déo 2.0 => Trang chuyên chia sẻ video hài hước đáng yêu và thú vị ạ

Cho một thói quen lành mạnh

Việc chú ý tới giờ ăn sẽ giúp bạn đáng kể trong việc nâng cao sức khỏe và gìn giữ vóc dáng nuột nà đó.

#aroma #brainy
-------------------
📣 Đặt mục tiêu giỏi tiếng Anh ngay từ hôm nay và theo đuổi đến cùng thôi nào! 👉 Lộ trình học tiếng Anh dành riêng cho người đi làm ngay tại đây: https://bit.ly/2KJNZ32

UNILAD Tech

Công nghệ không phức tạp, chỉ cần sáng tạo!

Generating electricity from oncoming traffic is a genius idea! ⚡🙌

[12/24/20]   KỲ TÍCH TRONG ĐÊM GIÁNG SINH

🍀 - Một công ty nọ có truyền thống tổ chức tiệc và rút thăm trúng thưởng vào Giáng Sinh mỗi năm. Theo quy định rút thăm trúng thưởng, mỗi thành viên tham gia đều phải đóng góp 10 USD làm lệ phí. Toàn công ty có 300 người, phần thưởng chính là tổng số tiền 3000 USD của 300 người gộp lại, ai may mắn sẽ được mang số tiền đó về nhà.

Vào ngày tổ chức lễ bốc thăm, không khí náo nhiệt tưng bừng hơn bao giờ hết, ai nấy cũng mong đợi tới giờ vàng để thử vận may của mình. Mỗi người đều được phát một mẩu giấy để ghi tên mình trước khi bỏ vào thùng bốc thăm trúng thưởng.

Trong lúc chuẩn bị ghi tên, một cậu nhân viên trẻ chợt phân vân suy nghĩ: “Cô lao công Sarah là người có gia cảnh khó khăn nhất. Con cái lại mắc nhiều bệnh tật, mà cô thì không có tiền để phẫu thuật cho con. Giá như cô có được số tiền này thì tốt biết mấy, nhưng cô lấy đâu ra 10 USD để tham gia?"

Nghĩ rồi, cậu không đắn đo mà quyết định sẽ ghi tên cô Sarah thay vì ghi tên mình lên đó. Mặc dù biết cơ hội quá mong manh, chỉ có 1/300 cơ hội, nhưng cậu vẫn cầu mong vận may mỉm cười với cô.

Đến lúc chuẩn bị rút thăm, không khí hồi hộp và căng thẳng. Mọi người cùng nhìn lên khán đài khi giám đốc công ty chọn ra tấm phiếu may mắn. Ở bên dưới, cậu thanh niên trẻ không ngừng cầu Chúa. Chúa ơi! hãy giúp đỡ cô Sarah…

Vị giám đốc từ từ mở mẩu giấy ra… Mọi người đều nín thở chờ đợi đến mức tiếng kim đồng hồ cũng có thể nghe thấy. Khi nhìn vào cái tên trên tấm phiếu may mắn, vị giám đốc bất giác mỉm cười… Rồi ông đọc to lên… Kỳ tích thật sự đã xuất hiện khi cái tên Sarah được xướng lên.

Những tràng vỗ tay chúc mừng vang lên không ngớt, tràn ngập cả hội trường. Cô Sarah vừa vui mừng, vừa bất ngờ vì không biết mình được tham gia. Khi bước lên bục nhận phần thưởng, cô rối rít cảm ơn:
- Tôi thật may mắn! Có số tiền này con tôi được cứu rồi. Cảm ơn mọi người! Cảm ơn mọi người!.

Buổi tiệc diễn ra trong những tiếng nói cười, và tiếng nâng ly chúc tụng. Chàng nhân viên trẻ miên man suy nghĩ về cái kết có hậu của đêm Giáng Sinh năm ấy, bởi mọi thứ xảy ra như một kỳ tích.

Cậu vừa bước dạo xung quanh, vừa chúc tụng mọi người một Giáng Sinh vui vẻ. Vô tình đi qua thùng phiếu, thuận tay cậu rút lấy 1 tờ ra xem, và… Lạ chưa kìa, trên mảnh giấy đó có tên cô Sarah. Cậu không dám tin vào mắt mình nên vội vàng rút ra thêm một mẩu giấy khác, và một mẩu giấy nữa... Tất đều có tên cô Sarah trên đó.

Một nỗi xúc động dâng trào trong lòng cậu, giống như những cơn sóng thuỷ triều dâng lên mãnh liệt. Những giọt nước mắt hạnh phúc không ngừng tuôn rơi. Cậu nhận ra một điều, thế giới này thực sự tồn tại kỳ tích. Có điều, kỳ tích đó không phải từ trên trời rơi xuống, mà nó được tạo ra bởi những con người có tấm lòng lương thiện quanh ta.❤️
(nguồn Internet)

[12/22/20]   "CÔ BÉ BÁN DIÊM" Có là chuyện thật???

Truyện kể về một cô bé nghèo khổ phải đi bán diêm giữa mùa đông giá lạnh và từ giã cõi đời trong đêm Chúa giáng sinh.

Truyện được xuất bản lần đầu tiên năm 1848 với nhan đề Den Lille Pige Med Svovlstikkerne (Cô gái bé nhỏ với những que diêm).

Cô bé sống trong gia đình nghèo khổ, khó khăn, mồ côi mẹ, bà mất sớm, tài sản tiêu tán nên em phải bán diêm cho người bố rất tàn nhẫn hay đánh em. Vào một ngày cuối năm, em không bán được que diêm nào. Em không dám về nhà vì sợ cha đánh. Đêm giao thừa trời giá rét, em ngồi nép vào gốc tường giữa hai ngôi nhà. Đêm càng lạnh giá, em quẹt que diêm để sưởi ấm

Mỗi lần quẹt que diêm cháy sáng là một mong tưởng đến với cô. Lần thứ nhất,em thấy lò sưởi; lần thứ hai em thấy bàn ăn và con ngỗng quay; ; lần thứ ba em thấy bà hiện về thấy mình cùng bà bay lên trời.

Buổi sáng đầu năm, người ta thấy một em bé ngồi giữa những bao diêm trong đó có một bao diêm đốt hết nhẵn. Người ta bảo cô bé đã chết nhưng đôi má vẫn ửng hồng và đôi môi em đang mỉm cười.
Hans Christian Andersen
……………………………………………………………………………

Truyện "Cô Bé Bán Diêm" (The-Little-Match-Girl) của văn hào người Đan Mạch - Hans Christian Andersen được rất nhiều người biết đến. Song ít người biết rằng cô bé ấy thật sự đã có mặt trên đời này và đã từng đi qua cuộc đời Andersen

Vào một buổi tối mùa thu, tại một khu phố thuộc thành phố Copenhagne - Đan Mạch.
- Chú ơi, mua hộ cháu bao diêm !
Một tiếng nói khàn khàn, mệt mỏi chợt vọng đến tai Andersen. Đằng kia, trước mặt chàng hơn mươi bước là một người đang ngồi co ro trên thềm của một ngôi nhà cao ráo. Ánh sáng đèn từ trong nhà chiếu ra cho chàng thấy đó chỉ là một đứa bé con. Hẳn nó đã phát ra những lời vừa rồi.

- Tối lắm rồi sao cháu còn chưa về nhà ngủ ?
Andersen bước đến, ái ngại. Đấy là một cô bé khoảng hơn 10 tuổi, run rẩy trong bộ quần áo vá víu bẩn thỉu. Vai áo rách để lộ đôi vai gày còm. Nhìn gương mặt hốc hác của nó, có thể đoán nó đang chịu cảnh thiếu ăn, thiếu uống từ lâu.

- Chú ơi, mua hộ cháu bao diêm ! - Tay cầm bao diêm, cô bé chỉ vào chiếc túi con căng phồng bên cạnh, khẩn nài- Cả ngày cháu chẳng bán được gì, cũng chẳng ai bố thí cho cháu đồng nào. Cô bé rơm rớm nước mắt. Thân hình tiều tụy ốm yếu của em run lên khi gió lạnh thổi qua.
- Thế sao ? Andersen động lòng.

Chàng khẽ vuốt mái tóc dài xoăn thành từng búp trên lưng cô bé.
- Gia đình cháu đâu cả rồi ? Không ai lo cho cháu sao ? Cô bé buồn bã lắc đầu. Em bùi ngùi kể lại những năm xưa khi còn sống trong ngôi nhà xinh đẹp với những dây trường xuân leo quanh. Từ khi bà em qua đời, gia sản lụn bại, gia đình em phải lìa bỏ mái nhà thân yêu đó để chui rúc trong một xó xỉnh lụp xụp, tối tăm.
- Không có tiền cháu đâu dám về nhà vì bố sẽ đánh chết thôi ! Cô bé nhìn Andersen, đôi mắt cầu khẩn. Thực vậy, em có một người cha ác nghiệt. Hơn nữa về nhà cũng chẳng hơn gì. Hai cha con chen với nhau trên một gác xếp tồi tàn, gió rét vẫn lùa vào được dù đã bít kín những lỗ thủng trên vách. Lúc này, đôi chân cô bé đã lạnh cóng, em mang đôi giầy vải mòn cũ do mẹ em để lại.
- Cháu đừng lo ! Abdersen cho tay vào túi lấy ra một số tiền đặt vào bàn tay bé bỏng của em
- Còn bấy nhiêu chú cho cháu cả. Cháu về nhà mau kẻo chết cóng mất.
- Ôi, lạy Chúa ! Vẻ đầy mừng rỡ, cô bé hôn tíu tít lên tay chàng - Từ ngày bà cháu mất đi, chú là người thương cháu nhất trên đời này. Với món tiền này, bố con cháu sẽ được nhiều bữa no. Nhưng... cô bé bỗng đăm chiêu... Nếu chú cho cháu hết thì tiền đâu chú sống, hở chú ?
- Sao cháu khéo lo thế ? Chàng mỉm cười, nụ cười đầy hiền dịu - Chú sẽ còn cho cháu nhiều thứ nữa. Chú sắp đi xa, đầu năm tới mới trở lại nơi này, khi ấy chú sẽ tặng cháu một món quà đặc biệt.
- Ồ, thích quá ! Còn cháu, cháu cũng sẽ tặng chú một món quà. Mà chú tên gì nhỉ ?
- Chú là Andersen - Chàng âu yếm nắm đôi vai gầy của cô bé - Có bao giờ cháu nghe đến tên ấy chưa ?
- Tên chú nghe quen lắm - Cô bé nhìn đăm đăm gương mặt trầm tư có chiếc mũi khoằm của chàng
- Chú có phải là thợ mộc không ?
- Không phải ! Andersen mỉm cười lắc đầu.
- Thợ may ?
- Cũng không.
- Hay chú là bác sĩ ?
- Ồ, không phải đâu. Thế này này...

Chàng đưa ngón tay trỏ viết viêt vào không khí, vẻ hơi đùa cợt.
- A ! Cô bé reo lên - Cháu hiểu rồi, chú làm nghề bán bút !

Andersen chỉ tủm tỉm cười. Chàng thấy yêu cô bé quá. Em khiến chàng, một nhà văn thề suốt đời gắn bó với tuổi thơ, nhớ đến thời thơ ấu của mình và thành phố Odense cổ kính, nơi tuổi thơ của chàng êm ả trôi qua. Là con một trong gia đình nên dù cha chỉ là một bác thợ giày nghèo, cậu bé Andersen hầu như chẳng phải mó tay đến bất cứ một việc gì ngoài mỗi việc là mơ mộng liên miên. Cậu bé lắm khi chỉ thích bầu bạn với chiếc cối xay già nua đứn run rẩy trên bờ sông hiền lành của thành phố quê hương. ... Sau đó Andersen đi du lịch đâu đó... và chàng đã quên luôn lời hứa với cô bé bán diêm. Khi về thăm lại khu phố năm nào, chàng tự trách mình đã quá mải mê với chuyến viễn du đến nỗi quên khuấy đi lời hứa với cô bé bất hạnh mà giờ này hẳn đang lang thang đâu đó với chiếc túi đựng đầy diêm. Phải mua ngay cho em một chiếc áo len, một chiếc áo lông cừu dày và thật ấm để em qua được cái lạnh khắc nghiệt của mùa đông...

Và Andersen sau những lần dò hỏi tin tức của em bé bán diêm, được ông chủ hiệu quần áo cho biết :
- Con bé chết rồi còn đâu. Ngày đầu năm mới người ta nhìn thấy em bé chết cóng tự lúc nào ở một góc đường giữa 2 ngôi nhà. Cái chết cứng đờ của nó ngồi giữa những bao diêm, trong đó có một bao đã đốt hết nhẳn. Có lẽ nó muốn sưởi cho ấm. Có điều lạ là hai mà nó vẫn hồng và miệng nó như đang mỉm cười.
- À này, ông ta tiếp tục trước khuôn mặt chết lặng của Andersen, khi mang xác nó đi người ta thấy trong túi nó rơi ra vật gì giống như một chiếc quản bút làm bằng những bao diêm. Hẳn nó để dành tặng ai, vì trên chiếc quản bút có ghi dòng chữ : “TẶNG CHÚ ANDERSEN”. Andersen quên khuấy món quà ông định tặng cho cô bé bán diêm. Nhưng cô bé, cô bé Vẫn Nhớ Tới Lời Hứa Của Mình với vị khách tốt bụng của buổi tối mùa thu. Hơn nửa thế kỷ qua, hàng triệu con người trên trái đất đã nghe tim mình thổn thức mỗi khi đọc câu chuyện về cô bé đáng thương của văn hào Đan Mạch. Phải chăng Andersen đã viết câu chuyện ấy như một món quà để tặng hương hồn cô bé bán diêm ?

Nguồn: Hoạ sĩ Vivi
Fb Uyen Vu

Cảm động một tấm lòng

Quán cơm gà tối muộn. Có chú hàng rong ngập ngừng ghé vào hỏi giá. 30K, thêm gà thì 40K - cô chủ quán, trả lời.

Chú lại ngập ngừng hỏi cô làm tui một hộp 15K được không, cho tui xíu xiu gà thôi cũng được. Cô chủ cười cười, nói ô kê chú chờ tí.

Lát sau cô dúi vào tay chú một hộp cơm gà. Cái hộp cơm gà mà cô chủ mới làm xong đó, chao ôi là đầy ắp cả gà lẫn cơm, chắc gấp đôi cái dĩa mình đang ăn.
Chú ngại, nói là để chú gửi thêm tiền. Nhưng cô xua tay bảo là quán sắp nghỉ, nên còn nhiêu đó tui cho chú hết, chứ để qua ngày mai nó cũng hư à. Cô nói vậy để cho chú lấy thôi chứ mình thừa biết còn lâu cô mới nghỉ.

Chú cảm ơn cô rồi đạp xe đi, về nhà hay lại dọc ngang những con đường SG mưu sinh mình cũng không biết nữa. Nhưng mình biết hôm nay, lòng chú cũng như lòng mình, đã có thêm một điều ấm áp.

Hộp cơm gà đó có lẽ lỗ mất mấy mươi ngàn rồi, nhưng cô biết không, cô vừa lời được cả một tấm lòng rồi đấy!

--------

Đón xem những tin tức cập nhật, chuyên sâu và đặc sắc của Cafebiz
☀️Ứng dụng Cafebiz
Android: https://bit.ly/3r9xmOG
iOS: https://apple.co/2WxlSX9
☀️Youtube: https://bit.ly/37yYWx9

_______________
Shared by: Phạm Quý Nhân | Group: Cháo Hành Miễn Phi

National Geographic

Thiên nhiên kì diệu

A ladybug's wings are flexible enough to fold intricately—yet strong enough to fly.

Jeff Mack Designs

Amazing!

Have you seen these AMAZING puzzle Boxes by @KagenSound?!?
-
He is one of my favourite makers that I have stumbled upon. His puzzle boxes are absolute works of art.
Sometimes require more than 100 moves to complete!
-
Let us know which one is your favourite!
-
Check out his website for more!
www.KagenSound.com
-
#Puzzle #PuzzleBox #Crafty #WoodWorking #Art #Artist #HandMade #Wow #How

vnexpress.net

Công nghệ nano giữ cá ngừ tươi hơn 1 tháng

Trễ một chút nhưng là nỗ lực đáng ghi nhận, ngành đánh bắt xa bờ đầy hứa hẹn!

vnexpress.net Bọt khí nano nitơ nhỏ 100 nm thấm sâu vào thân cá, ngăn chặn quá trình oxy hóa chất béo giúp cá ngừ tươi lâu hơn trong môi trường nước biển lạnh tuần hoàn.

Art Daily

Ý tưởng hay quá!

Credit: THEARTGE(Tiktök)

https://www.instagram.com/artdaily_official/

vnexpress.net

Làm thư viện để 'tiêu tiền'

Tiêu tiền kiểu để người ta nể

vnexpress.net Mong muốn trẻ em ở quê có điều kiện tiếp cận tri thức, anh Nguyễn Văn Pháp, 40 tuổi, làm thư viện miễn phí với 14.000 đầu sách.

Civil Engineering World

Thú vị!

Traffic Solution

Trân quý những con người vì xã hội quên thân, trân quý tình cảm chị vợ!

Chiều hôm qua có cô gái tên Oanh, vợ một đồng chí bộ đội biên phòng Hà Tĩnh đến cơ quan tìm tôi. Cô ấy ra chăm chồng đang điều trị sau phẫu thuật ở Bệnh viện TƯ Quân đội 108. Chồng cô ấy là Trung úy Trần Hữu Chiến, trinh sát Đồn Biên phòng Sơn Hồng , vừa bị b.ắ.n trọng thương trong chuyên án vây bắt tội phạm mai thúy đêm ngày 10-11 vừa qua tại huyện Vũ Quang.

Những kẻ trong đường dây vận chuyển mai thúy từ Lào về Việt Nam đã điên cuồng chống trả, b.ắ.n trọng thương trung úy Chiến rồi tẩu thoát. Chiến được đồng đội đưa ra Hà Nội ngay để cấp cứu...

Chiến và Oanh đều sinh năm 1994 quê ở Hương Sơn, Hà Tĩnh, đôi bạn ấu thơ học chung phổ thông rồi về chung một nhà. Chiến bộ đội biên phòng, quanh năm lăn lội nơi rừng sâu núi thẳm, Oanh ở nhà chăm con gái hơn 2 tuổi và mẹ chồng đau yếu nghỉ mất sức. Oanh hiện không có công việc ổn định nên nguồn sống của cả gia đình trông chờ vào đồng lương trung úy của Chiến. Điều đáng nói là ông nội của Chiến là thương binh trong kháng chiến chống Mỹ, bố của Chiến là một trung tá biên phòng hy sinh trong khi làm nhiệm vụ năm 2009 tại Đắc Nông. Ngày ấy Chiến mới 15 tuổi, cậu thanh niên lớp 9 đã gạt nước mắt, xếp vòng khăn tang để quyết tâm theo chân cha bảo vệ biên giới !

Câu chuyện của Oanh đứt đoạn vì cô gái trẻ phải ra bến xe về Hà Tĩnh. Trước khi chào tôi cô ấy lấy ra tấm hình viên đ.ạ.n vừa được gắp ra khỏi người chồng mình và nói, em sẽ giữ viên đạn này anh ạ, để luôn nhắc nhở mình đã yêu và lấy một người chồng bộ đội. Sau này anh ấy có không được như trước nữa, em vẫn tin mình đã đúng. Vì em đã chọn, thế thôi !

Share : Hoàng Trường Giang/Comcom

Waste-Ed

Great idea to use sunlight!

Bring natural light to any room in your home with these sustainable skylights! Once installed, tubes reflect sunlight into your home with mirrors to keep even windowless rooms bright! This solar alternative stops homes from wasting power and lets residents keep the switch flipped off. Grab your favorite pair of sunglasses, because the future has never been this bright! 😎

DWRS Commando Radio Ilocos Sur

Really!

OMG!!! UNBELIEVABLE. Beautiful sculpture on ice😊

Fossbytes

This is the future of solar power

Chỉ dựa vào bản thân mình

🌱Vài mẫu truyện nhỏ🌱

🐚🐚Câu chuyện ốc sên

Ốc sên con ngày nọ hỏi mẹ: "Mẹ ơi! Tại sao chúng ta từ khi sinh ra phải đeo cái bình vừa nặng vừa cứng trên lưng như thế? Thật mệt chết đi được!"

"Vì cơ thể chúng ta không có xương để chống đỡ, chỉ có thể bò, mà bò cũng không nhanh" - Ốc sên mẹ nói.

"Chị sâu róm không có xương cũng bò chẳng nhanh, tại sao chị ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì chị sâu róm sẽ biến thành bướm, bầu trời sẽ bảo vệ chị ấy".

"Nhưng em giun đất cũng không có xương, cũng bò chẳng nhanh, cũng không biến hoá được, tại sao em ấy không đeo cái bình vừa nặng vừa cứng đó?"

"Vì em giun đất sẽ chui xuống đất, lòng đất sẽ bảo vệ em ấy".

Ốc sên con bật khóc, nói: "Chúng ta thật đáng thương, bầu trời không bảo vệ chúng ta, lòng đất cũng chẳng che chở chúng ta".

"Vì vậy mà chúng có cái bình!" - Ốc sên mẹ an ủi con - "Chúng ta không dựa vào trời, cũng chẳng dựa vào đất, chúng ta dựa vào chính bản thân chúng ta".

[Nguồn sưu tầm]

Tony Buổi Sáng

Tôi và Diệu Lan

Có người nông phu nọ dùng hai cái thùng gỗ để gánh nước mỗi sáng chiều. Dùng lâu thì một thùng bị nứt, khi gánh nước về thì chỉ còn một nửa. Một ngày, cái thùng nứt nói với người nông phu:

- Tôi thật xấu hổ! Tôi bị nứt, chỉ có thể mang 1 nửa nước về cho ông. Ông hãy vứt tôi đi, mua cái thùng mới.

- Vết nứt ấy ta không sao làm cho nó lành lại được, nên đã tận dụng nó. Ta gieo những hạt giống hoa ven đường và chính ngươi đã tưới cho chúng. Ngươi không để ý, cứ buổi sáng ta để ngươi phía bên trái thì buổi chiều ta để người phía bên phải, 2 hàng hoa tươi đẹp kia sao?

Đây là câu chuyện của cô giáo dạy Văn đã kể cho tụi mình nghe vào năm lớp 10. Và mình không thể quên được. Tư duy tích cực và cách xử lý của mình cũng từ đó mà ra. Mở tủ lạnh, chỉ còn vài con tôm khô, vài trái dưa chuột và 1 quả cà chua, mình vẫn đun nước nấu canh cà chua và dưa chuột xào để có 1 bữa cơm ngon lành. Ông chủ mình ngày xưa nói, người có tài là biến không thành có. Tự tìm đồ tự nấu cơm thì mới cần suy nghĩ. Chứ có sẵn ngồi ăn, thì không cần não, chỉ cần miệng và bao tử là đủ. Và mình không chê ai, họ nứt chỗ nào đấy thì mình dùng theo kiểu thùng nứt. Không có giá trị về mặt này thì họ có giá trị về mặt khác, ai cũng thú vị, cũng hay.

Nhắc lại cô giáo văn thì mình lại nhớ đến thầy Toán dạy thêm lúc luyện thi ĐH. Thầy luôn bảo, các em giải đề thật nhiều vào, không hiểu thì học thuộc bài giải, cần điểm cao, không cần hiểu làm gì. Học để đỗ vào 1 trường tốt, xong tìm cách ở lại Hà Nội đi, về quê làm gì. Tìm đường ở lại, mua nhà kết hôn có hộ khẩu thủ đô để có giá. Còn bạn nào có cơ hội du học thì tìm mọi giá ở lại, xin được thẻ xanh, về đây không phát triển được đâu. Mình nghe thấy kỳ kỳ nhưng không dám nói, dù sao thì vẫn là 1 con ngoan trò giỏi. Nhưng bạn Diệu Lan đứng dậy nói "em không đồng ý với quan điểm của thầy, em nghĩ thầy chỉ nên tập trung dạy Toán cho tốt, em đến là học kiến thức Toán của thầy chứ không theo học về quan điểm sống, lý tưởng sống. Đời thầy không phải là tấm gương tốt để em học theo. Nói như thầy thì đất nước không thể phát triển được, ai cũng lo lợi ích cá nhân của mình thì còn gì là tổ quốc". Thầy giáo giận dữ đuổi cái Diệu Lan ra khỏi lớp, mình cũng đứng dậy bỏ về vì thấy không tôn trọng nữa. Thầy cô gì mà bày học trò cái nhỏ bé, cái cá nhân và lợi ích bé mọn. Mẹ mình, mình cũng đã không nói chuyện 2 năm vì bà từ mình, khi mình không theo ý bà sắp đặt là chạy việc vào làm cho 1 công ty ở Bình Dương để yên ấm. Mình chọn con đường đi Tây Bắc làm công trình, kiếm tiền, vất vả khắp nơi nhưng đó là tiền của mình tạo ra từ con số zero. Sau đó mình mở một công ty xây dựng và văn phòng kiến trúc khá lớn.

Diệu Lan học bên ĐH Bách Khoa xong, đi làm 3 năm thì tự tìm học bổng du học Mỹ. Bạn tốt nghiệp xuất sắc, nhưng ngày tốt nghiệp cũng là ngày bạn kéo vali ra sân bay về nước, không luyến lưu nước Mỹ dù chỉ 1 ngày. Sau này bạn đi Mỹ nhiều lần nhưng chỉ là các chuyến công tác. Diệu Lan về quê, mở một "hệ sinh thái kinh doanh khá nữ tính và dễ thương" là 1 trung tâm dạy ngoại ngữ Nhật Hàn cho thanh niên quê có cơ hội xuất khẩu lao động, 1 trường mầm non có dạy tiếng Anh, 1 spa, 1 phòng gym và trung tâm thể dục thể thao, hồ bơi, và 1 trang trại hữu cơ trên xã miền núi cách đó 40km, bạn trực tiếp đứng lớp mỗi buổi chiều chủ nhật cho trẻ em trong vùng đến học tiếng Anh miễn phí. Một anh chàng người Mỹ đồng môn, thấy Diệu Lan trở về quê hương và có lý tưởng sống nên theo về, rồi ngỏ lời cầu hôn, hiện định cư luôn theo Diệu Lan ở huyện nhà. Bạn trở về, thị trấn quê mình đã nhộn nhịp hơn. Và mình cũng bỏ hít bụi siêu mịn ở Hà Nội, công ty trên Hà Nội chỉ còn là chi nhánh nhỏ với vài nhân viên, trụ sở công ty mình dời về quê nhà. Mình làm bên điện mặt trời và xây dựng dân dụng (mình học ĐH xây dựng ra). Chiều chiều, ở quán cà phê ven sông thị trấn, là 2 chiếc ô tô của mình và của vợ chồng Diệu Lan, bàn bạc cách xây dựng hội doanh nghiệp trẻ huyện. Các bạn đừng sợ nhũng nhiễu mà không làm, nước nào đang phát triển chả vậy. Trước mọi sự khó khăn, mình luôn tâm niệm mình là dòng sông, cứ đá tảng chắn ngang hay núi chắn ngang là mình uốn lượn, tìm đường khác để đổ về biển cả.

Diệu Lan kể học bổng bạn nhận là chương trình cho các nước nghèo, họ đào tạo để trở về xây dựng quê hương. Trong lớp có 1 chàng Ấn Độ, siêu sao vì học giỏi, từng đoạt giải quốc tế IMO về toán, lúc bảo vệ luận văn xong thì thập thò nói với giáo sư về cách nào để chỉ cho chàng kiếm cái thẻ xanh ở lại, làm thân trâu ngựa cũng làm, muốn bỏ quốc tịch Ấn, thành người Mỹ luôn, chứ về Ấn Độ không có cơ hội. Ông giáo sư ném ánh mắt khinh bỉ và nói "mày có đầu óc, là tinh hoa sao không có chút xót thương dân tộc mình. Dân số Ấn gần bằng Trung Quốc, năm 1987 tổng tài sản GDP hai nước như nhau, sao giờ tài sản GDP Trung Quốc gấp mấy lần Ấn Độ? Đơn giản là người có đầu óc như mày, nếu ở Trung Quốc, thì người ta sẽ mở doanh nghiệp, mở nhà máy, nếm mật nằm gai, chịu đau khổ đủ cả, để nền kinh tế phát triển. Còn tụi mày chỉ học, thi thố xong thì chỉ muốn vinh thân, sướng cá nhân, gia đình. Tao nằm trong hội động xét duyệt lúc đó, rất hối hận là đã nhận mày, vì trong bài luận, mày nói là cho mày 1 cơ hội đi, mày thề sau này mày về hướng dẫn các bạn trẻ Ấn, sao giờ mày lại "vì thân quên nước". Giờ sao lại vì danh vì lợi mà đánh mất giá trị bản thân mình? Nói rồi ông giáo sư đuổi anh Ấn ra, không tiếp nữa. Anh chàng Ấn Độ cũng quê, nhưng sau đó vẫn tìm cách ở lại bằng con đường kết hôn giả. Thôi thì cũng được, họ không muốn giúp người khác, chọn con đường vinh thân thì cũng tốt cho riêng cá nhân họ.

Mình đi nhiều và thấy, người có giá trị lớn nhất là người biết đóng góp cho người vùng sâu vùng xa vùng bị thiệt thòi. Chân dài và siêu xe, mua bán bất động sản hay buôn bán làm ăn có giàu sụ đi nữa ở Sài Gòn Hà Nội, đăng FB hình du lịch khắp nơi thế giới, ngồi ăn sơn hào hải vị thì cũng chỉ cho bản thân, cho gia đình họ mà thôi. Không ai tôn trọng họ hết vì đâu có tạo ra giá trị gì cho đời? Có thay đổi được cuộc sống của ai? Mở thêm 1 doanh nghiệp hay 1 đại học mới ở Sài Gòn là góp phần phá hoại thành phố này, giới trẻ cứ đổ xô về đó để tìm việc, di dân cơ học sẽ kéo theo vô vàn hệ luỵ cho hạ tầng thành phố lẫn các vùng nông thôn cả nước, thành phố phình to mãi và lún dần, góp thêm 1 chiếc xe là tăng thêm 1 lượng khí thải vào bầu trời vốn đã đặc quánh không khí ở đây. Không có bạn, Sài Gòn Hà Nội vẫn rất giàu có, từ thời xa xưa hai thành phố này đã giàu. Nhưng có tài năng của bạn, quê nghèo sẽ bớt nghèo hơn. Mình thấm thía nhất trần gian là câu nói của Michelle Obama, người có giá trị, người thành công, người thành đạt, người được thừa nhận và kính nể chính là NGƯỜI THAY ĐỔI CUỘC SỐNG CỦA NGƯỜI KHÁC THEO HƯỚNG TỐT ĐẸP HƠN chứ không phải số tiền mình kiếm được.

Diệu Lan nói ông đàn ông, mở nhà máy xí nghiệp ầm ầm vô. Tớ sẽ mở 1 trường phổ thông giống IEC ở Quảng Ngãi để con em trong tỉnh mình không cần du học ở đâu xa, tiếng Anh song ngữ, đá bóng bơi lội chuẩn Olympic, giai đoạn đầu chưa mở được hệ song ngữ thì tăng cường tiếng Anh, giống trường Hoàng Việt ở Đăk Lăk với giáo dục khai phóng. Phải có việc làm thì dân cư mới đông đúc lên, giới trẻ mới không bỏ quê hương đi tha phương cầu thực, những ngôi làng không còn chỉ có người già chống gậy nhìn nhau, cô đơn lặng lẽ đến cuối đời. Con cháu ở thành phố rước họ lên thì coi như cho họ 1 bản án, quanh quẩn mấy bức tường và cái tivi. Làm sao cho dân nông thôn "ly nông, bất ly hương" là bài toán khó mà dân chuyên toán chúng mình phải giải.

Tình cờ 1 lần, hai đứa mình gặp lại thầy Toán cũ trong quán nước. Mình và Diệu Lan chào và mời thầy ly nước, cám ơn kiến thức Toán của thầy đã giúp 2 đứa mình đỗ được vào trường mong muốn. Thầy vẫn áy náy chuyện xưa, nói nhận thức xưa của thầy là tiêu cực và thụ động, thấy quê hương vậy thì chỉ muốn bỏ đi, bất đắc chí nên truyền bá lại cho học trò tư tưởng tào lao vậy. Thầy nói thầy theo dõi bước đi 2 bạn, đã nghĩ lại, nghĩ khác. Mình nói không sao thầy ơi, câu chuyện cái thùng nứt của cô Sứ dạy văn, em không thể quên. Thùng nứt thì bọn em dùng theo thùng nứt, vứt bỏ nó thì chẳng cần tư duy toán học làm gì. Nhân vô thập toàn, trời đất thiên địa cũng đâu có trọn vẹn. Những hạt nước bị sánh ra từ những thùng nứt ấy, bọn em sẽ tận dụng để tạo thành những hàng cây xanh mát. Ở quê hương.

Sắt son như vậy, thưa thầy.

Ngày doanh nhân VN, 13.10.2019

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Address


Số 1,Đường 20, Khu DC Him Lam, Phường Tân Hưng, Quận 7
Ho Chi Minh City
70000
Other Education in Ho Chi Minh City (show all)
Sách Chọn Sách Chọn
257 Bình Thành, Bình Hưng Hòa B, Bình Tân
Ho Chi Minh City, 700000

Sachchon.com - Quà tặng tri thức Sách chọn lọc hay, uy tín, chỉ bán sách thật

OneStar OneStar
125/199, Nguyễn Thị Tần, P2, Q8
Ho Chi Minh City, 70000

Cùng với sự phát triển không ngừng của giáo dục, OneStar được xây dựng nhằm củng cố kiến thức, và phát triển kỹ năng cho học sinh tiểu học ngoài giờ.

Mua bán đàn organ piano quận 6-01283499814 Mua bán đàn organ piano quận 6-01283499814
Q6
Ho Chi Minh City, 84

Bán đàn piano quận 6-01283499814 Bán đàn piano quận 6-01283499814 Bán đàn piano quận 6-01283499814 Bán đàn piano quận 6-01283499814 Bán đàn piano quận

Apax Leaders Apax Leaders
Tầng 7, TTTM Gigamall - 240-242 Phạm Văn Đồng, Phường Hiệp Bình Chánh, Quận Thủ Đức
Ho Chi Minh City, 700000

“ Ở đâu học được ngôn ngữ của thành công”

Tập đoàn Nhóc Tập đoàn Nhóc
220/162A Lê Văn Sỹ Phường 14 Quận 3
Ho Chi Minh City

Tập đoàn Nhóc: "Ở đây có đủ tình yêu cho tất cả"

English Professional Tutors English Professional Tutors
Ho Chi Minh City

we are an agency for teaching english , providing professional tutor and tutoress for everybody who need English for their careers

Kent Institute Australia - Vietnam Office Kent Institute Australia - Vietnam Office
16 Dang Tat Street, Tan Dinh Ward, District 1
Ho Chi Minh City, 70000

The pathway to your future!

STEP Forward Exchange STEP Forward Exchange
2nd Flr, 33/4 Ly Van Phuc, Tan Dinh Ward, Dist 1
Ho Chi Minh City

A youth-led organization focuses on promoting Youth Development, Community Development and Peace Development through International Exchange and other Non-formal Learning Activities.

Trung Tâm ĐT & SH Lái xe Thành Công Trung Tâm ĐT & SH Lái xe Thành Công
53 Khuông Việt, Phú Trung, Tân Phú - Nhận HS: 25A Bàu Bàng, P.13, Q.Tân Bình
Ho Chi Minh City, 700000

- Dạy lái xe: A1, A2, B2, C, D, E, F - Các dịch vụ liên quan đến GPLX cho người VN & người nước ngoài. LH: Mr. Hải, 090 1357 737 Www.ThanhCongCenter.com

Kumon Hiệp Thành Kumon Hiệp Thành
518C Nguyễn Ảnh Thủ, P. Hiệp Thành, Q.12
Ho Chi Minh City

Phương pháp Kumon phát triển sự tự tin, nuôi dưỡng tính tự lập và trau dồi kỹ năng sống cho trẻ. Để tìm hiểu thêm, vui lòng truy cập vn.kumonglobal.com

Giáo viên Bản Ngữ - New Vision Giáo viên Bản Ngữ - New Vision
1H Bà Triệu, Đường Bà Triệu, P.12, Q.5
Ho Chi Minh City

Giáo viên bản ngữ

Từ điển ABC Từ điển ABC
Quang Trung
Ho Chi Minh City, 84

Từ điển ABC là bộ từ điển nhật việt, việt nhật, Anh Việt, Việt Anh. Tính năng chính là tra từ, phát âm tiếng Nhật, chuyển đổ

About   Contact   Privacy   FAQ   Login C