13/09/2026
YÊU CON ĐÔI KHI LÀ SỰ DŨNG CẢM... LÙI LẠI MỘT CHÚT!
Sáng cuối tuần rảnh rỗi, Thầy An đưa con gái đi ăn sáng.
Vẫn như mọi lần, bản năng bao bọc trỗi dậy. Thầy An kéo ghế, gọi món, lau đũa muỗng, rồi theo thói quen định gắp luôn thức ăn dâng tận bát cho con.
Đúng lúc đó, con gái 10 tuổi ngước lên nhìn bố, cản lại và nói một câu rất nhẹ: "Bố cứ để con tự làm đi. Con lớn hơn bố nghĩ rồi đấy!"
Bàn tay Thầy An khựng lại. Một câu nói rất bình thường của con trẻ, nhưng lại khiến người làm cha phải suy nghĩ suốt cả bữa sáng hôm đó.
Chúng ta – những người làm cha mẹ – thường nói rằng mình luôn mong con trưởng thành. Ta mong con tự lập, mạnh mẽ, biết suy nghĩ và tự chịu trách nhiệm với cuộc đời mình.
Nhưng ngẫm lại mà xem, có một nghịch lý rất vô lý: Miệng ta mong con lớn, nhưng trong đầu lại luôn đóng khung con ở hình ảnh một đứa trẻ cần được làm hộ.
😔Con muốn tự chọn món, ta gạt đi vì sợ con chọn sai, ăn không ngon.
😔Con muốn tự giải quyết một rắc rối, ta nhào vô can thiệp vì sợ con làm hỏng việc.
😔Con đưa ra một quan điểm khác biệt, ta tặc lưỡi gạt đi: "Trẻ con thì biết cái gì!"
Sự thật là, đôi khi những đứa trẻ đã tự bước lên phía trước được vài bậc thang rồi, nhưng cha mẹ thì vẫn cố chấp đứng ở vị trí cũ để nhìn con. Và nếu người lớn không chịu ghi nhận từng chút trưởng thành nhỏ bé ấy, vô tình chúng ta đang giam lỏng con trong chính tình yêu thương mang tên "bao bọc".
Nhìn con gái cặm cụi tự ăn bát phở của mình, Thầy An tự nhắc nhở bản thân một bài học:
👍Yêu con, không phải lúc nào cũng là làm thay con mọi thứ. Yêu con một cách trí tuệ, là nhận ra con đã lớn thêm một chút... để rồi dũng cảm lùi lại một chút.
Bởi sự trưởng thành của một đứa trẻ không bất ngờ ập đến vào đúng ngày sinh nhật 18 tuổi.
Nó bắt đầu ngay từ khoảnh khắc cha mẹ dám buông tay và tin rằng: "Việc này, con có thể tự làm!"