Tuổi Trẻ 24

Tuổi Trẻ 24

Hiện tại kinh doanh đồ ăn tầng trệt - Bún Bò Tầng 1 cho thuê các phòng học - sinh hoạt nhóm - CLB 35119262 - 0915657676 Số 6 Bùi Đình Túy, P26, Q.BT, HCM

TẦNG 1, CHO THUÊ PHÒNG HỌC SINH HOẠT NHÓM - CLB - BINH THẠNH HCM. TẦNG 2 KINH DOANH BÚN BÒ GIÒ MIỀN TRUNG. Tuổi Trẻ 24, Nơi khơi nguồn khởi nghiệp. Các bạn sinh viên, CLB, nhóm thường xuyên chia sẻ việc học, sở thích, ước mơ, ý tưởng kinh doanh...

Cô Dâu Việt Tại Hàn Quốc

Phải vậy không trời ??

Biến tuyến đường sắt Cát Linh Hà Đông thành bảo tàng đặc biệt ở Việt Nam?

Goal Aircraft

I think he forgot something!!
Source: Unknown

Life of Snake

King Cobra vs Python. Fight to the dead.
Life of Snake

Discovery

😯😯😯

This isn't what it looks like! These flamingos are trying to feed the same chick with red crop milk. Parent flamingos produce crop milk in their digestive tracts and regurgitate it to feed their young.

Dân Quảng Ngãi

=))

:)

Radio cô đơn

=)))

Tay trắng tay chẳng còn chi :(((

baomoi.com

TP.HCM phát hiện 2 người Trung Quốc dương tính với virus corona

Căn...

baomoi.com Hai cha con người Trung Quốc đến từ thành phố Vũ Hán, Trung Quốc, nhiễm virus corona gây bệnh viêm phổi cấp, đang được cách ly tại Bệnh viện Chợ Rẫy, TP.HCM.

baomoi.com

Sợ bị phạt nặng vì lái xe sau khi uống rượu bia, thanh niên cưỡi ngựa đi nhậu

😂😂😂

baomoi.com Nghị định 100/2019 quy định mức xử phạt cao hơn nhiều đối với hành vi lái xe sau khi uống rượu bia. Vì thế mà nam thanh niên trong clip lách luật bằng cách cưỡi ngựa đi nhậu.

Green Beli - Believe in a Green Earth

NẾU CÓ THỂ GIÚP ĐỠ, XIN ĐỪNG THỜ Ơ
Cre: sống chất
#Greenbeli
#noplastic
#lessplastic
Tham gia cộng đồng xanh cùng chúng tớ: https://www.facebook.com/groups/2208352355953363/

Xiao Lin Channel

Bạn nghĩ sao?

Cuộc đọ mắt nảy lửa giữa người đẹp và đồng nhân trên phố có kết quả khá giống nhau, các nàng đều dần dần tự nguyện thua thì phải.
#Xiaolinchannel
#tiktok
#douyin
#đồngnhân
#ngườiđẹp

Antoanmoingay

😁😁😁

Khi chưa biết ai mạnh hơn ai thì đừng gây sự.

Ra ngoài cứ nhẹ nhàng thanh lịch để về nhà #antoanmoingay :3

Kho Tàu TV

😂😂😂

Bất cmn hạnh...

QUÊ NHÀ TÔI ƠI…
(Mắt mình lại ngấn lệ khi viết bài này dù đã nhủ lòng là không được khóc!)

1. Cách đây ba mươi năm, mình “xuất ngoại” chuyến đầu tiên.
Đó là chuyến sang Campuchia làm chuyên gia giáo dục. Vào thời điểm đó, Campuchia còn đang rối ren chính sự thành ra việc chấp nhận đi cũng chẳng khác gì lao mình vào cửa tử. Mình nhớ số tiền hỗ trợ hàng tháng cho chuyên gia lúc đó khoảng 80 - 90 đô la (vì tình samaki nên ta sang giúp họ thôi) dù sao cũng hơn lương anh giáo quèn ba cọc ba đồng. Nhà thì đang bấn bíu, bố mẹ đã vào tuổi lục thập mà công nợ vẫn ngập đầu. Gia cảnh thế nên việc tha hương coi như là một giải pháp khả thi.
Mình lên máy bay với cái vali cũ - quà tặng của một cô bạn đồng nghiệp. Trong vali là một chồng sách, vài ba bộ quần áo và một ít… lưỡi cưa sắt vì nghe nói sang đó lưỡi cưa bán được giá. Ngoài ra còn một chỉ vàng nhét sâu trong mấy lần túi áo. Gói lưỡi cưa và chỉ vàng thần thánh là của mẹ một cô học viên thân thiết thương tình sắm cho.
Bao nhiêu năm qua, nghĩ về gói lưỡi cưa và chiếc nhẫn vàng ấy vẫn thấy lòng cồn lên những biết ơn tha thiết.

Nơi ở của các “chuyên gia” giáo dục Việt Nam được ngăn ra từ giảng đường bằng những miếng gỗ xuềnh xoàng, tạm bợ. Tối tối có đôi ba chú bộ đội Khờ Me thay phiên nhau đứng gác dưới cầu thang vì sợ bọn Polpot “vui tay” làm cho vài băng đạn. Cũng là chuyên gia nhưng các thầy đến từ châu Âu hay Nhật Bổn thì được ở khu nhà cao tầng phía sau khang trang như hotel, resort… Thì đã bảo, có ai chọn được kinh độ và vĩ độ cho miếng giấy khai sinh của mình đâu.
Mình và mấy anh em nữa sống trong tâm trạng nơm nớp lo sợ. Và cả nỗi nhớ nhà nhưng nhức. Cái đài cassette của người bạn cùng phòng khi ấy là báu vật của cả đoàn. Sau này mỗi lần nghe những “Nỗi buồn hoa phượng” rồi “Chiều mưa biên giới” mình lại mềm nhũn cả người, cảm giác cái không khí của những chiều hè năm xa xưa ấy trở đi trở lại thành giông bão trong lòng.
Mình nhớ những rặng thốt nốt chạy dọc bên đường vào trường. Khi ấy mình luôn tự hỏi, cây thốt nốt có gì mà cứ khiến lòng xôn xao đến thế. Sau này lúc chạy xe máy về ngang qua biên giới tiếp giáp giữa Campuchia và vùng miền Tây Nam Bộ, mình mới chợt à lên vì nó giống cây dừa.

Cây dừa với cái dáng thẳng đuột, ngất ngưởng trên cao là những tán lá xòe rộng, bình thường chẳng mấy ai để ý, góc làng nào, bờ ao nào chẳng có. Ấy thế nhưng khi xa quê tha hương nó lại trở nên thân thuộc đến nhói cả lòng.
Từng hàng cây thốt nốt với những chiếc xe thổ mộ lọc cọc trong cái nắng hanh vàng, với những người dân hiền lành nhẫn nại khiến mình có cảm giác cô quạnh và hun hút không thể tả.
Càng đi xa bóng cau, bóng dừa, càng cảm thấy bơ vơ, thật sự cảm giác đất khách xa lạ và mù u. Mình như đứa trẻ xa mẹ luôn thương nhớ và bất an, cứ bồn chồn và muốn khóc.
Sáng ba mươi tết năm đầu tiên, mình phóng cái xe máy nghĩa địa cà tàng vượt mấy trăm cây số từ Phnôm Pênh về Hà Tiên ăn tết cùng gia đình người anh kết nghĩa cho có hương vị tết Việt. Chao ôi, xe vừa đi qua cột mốc, dừa ở đâu ra mà bạt ngàn tha thướt, hồn hậu, thảo thơm, cảm giác như được trở về trong lòng mẹ diệu kì.
Mãi mãi mình không thể nào quên được cái cảm giác lang thang ở miền Tây sông nước những chiều cuối năm thao thiết ấy. Hương mùa xuân xa gần bịn rịn. Không khí Tết không đặc trưng như tết Bắc nhưng cũng đủ cho mình nguôi ngoai nỗi nhớ nhà, nhớ Tết. Thế cũng đủ xoa dịu lòng mình suốt chặng đường dài mỏi mệt và bất an vì mưu sinh gian khó.

2. Rồi sau đúng 10 năm, mình lại thêm một lần xuất ngoại.
Nhưng chuyến đi lần hai thì khác hẳn ở mọi nhẽ, từ tâm thế, sự trưởng thành, sự tự hào, niềm hãnh diện.
Mình sang làm chuyên gia ở xứ sở Mặt trời mọc.
Suốt mấy năm trời mình đã gặp, đã được sống và làm việc cùng với những giáo sư, những người bạn Nhật hồn nhiên và tốt bụng đến mức không từ gì có thể tả được.
Họ đã giúp mình có cách nhìn về một nước Nhật hiền hòa, tử tế, trọng quy tắc và lễ nghĩa.
Họ cũng dạy mình về tác phong làm việc chỉn chu, nghiêm ngắn, cẩn thận đến từng chi tiết. Chỉ trong một thời gian ngắn, mình quen với cách làm việc ấy. Quen và ngấm đến mức về Việt Nam mười mấy năm rồi mình vẫn còn bị “shock ngược”.
Họ cũng mang đến cho mình những bài học về lòng nhân ái, về tinh thần kỉ luật, về thượng tôn pháp luật.
Và hơn hết, nước Nhật còn là nơi mình đánh dấu một dấu mốc thiêng liêng vô ngần trong cuộc đời: Được làm cha.
Tất cả những dấu yêu tuổi thơ của con trai đều có hình bóng của nước Nhật thân thương. Nơi con tập bước lẫm chẫm những bước đầu tiên ở công viên trước nhà. Ngôi chùa con đến vào những ngày đầu năm. Cửa hàng đồ chơi con yêu thích. Tiệm bánh trước nhà mà mỗi năm đến ngày sinh của con chủ tiệm lại trịnh trọng đề lên tấm bảng ngoài cửa hàng chữ: “Chúc mừng sinh nhật Nam chằng” (“chằng” cách gọi âu yếm của từ ~ちゃん=~chan). Con cá chép treo trước nhà báo cho mọi người biết trong nhà mình có một bé trai. Siêu thị hai mẹ con thường ra đón bố mỗi buổi chiều. Bệnh viện con hay đến khám. Con đường rợp lá đỏ mà cả nhà thường tản bộ… Tất cả là những thước phim sống động đến từng milimet trong lòng mình thẳm sâu nỗi nhớ và niềm tri ân….

Biết ơn nước Nhật là thế, yêu và gắn bó với nước Nhật là thế nhưng hễ cứ có dịp nghỉ là cả nhà lại đùm túm về Việt Nam. Hiểu và thương mình đến mức cứ vào dịp Tết cổ truyền Việt Nam là Giáo sư Tomita lại cắt đặt người hoặc chính ông dạy thay cho mình để mình về nước đón Tết hoặc nghỉ ngơi. Có đận cận Tết rồi mà con trai vẫn ốm, mình đã định không về nước nữa. Vậy mà chần chừ mãi rồi cũng đến ngày ba mươi tết, cầm lòng không đặng, mình lại lôi vợ con sấp ngửa bay về Sài Gòn. Rồi từ Sài Gòn bay chuyến bay cuối cùng của năm về Hà Nội. Về đến quê thì vừa vặn sang canh.
Vậy thì vì sao “bao nhiêu là thứ bùa mê” lại vẫn không thể bằng được “nhà quê của mình” như thế? Vì sao những cái tết quê nghèo, những nón lá, áo tơi, những bùi nhùi rơm rạ và cây nêu, tràng pháo, tấm bánh chưng… lại có sức quyến rũ lạ kì đến thế. Những câu hỏi ấy mãi mãi không có câu trả lời.
Chỉ biết rằng vào những lúc thường là rất bất chợt, mình lại thèm được lắng nghe một tiếng lá xào xạc thân quen, thèm nhìn thấy một vệt đất trăng trắng trên chính con đường mà bàn chân tuổi thơ mình đã líu ríu trên đó. Nỗi thèm ít khi bắt đầu bằng vị giác mà từ những giác quan tinh tế khác. Có lẽ vì đời sống tinh thần thì vi lượng, vi diệu, vô hình mà luôn có sức bủa vây trĩu nặng.

3. Bởi vậy khi đọc tin cả 39 người thiệt mạng trong container ở Anh đều là người Việt, mình bỗng bần thần nhớ lại cảm giác của hai lần “xuất ngoại” làm ăn. Mới càng thấy thương sao những “phận cỏ, phận rơm” của người xứ mình nơi quê người đất khách. Cái thương đồng cảm, thực thà bởi ngày sang Campuchia mình cũng chỉ kém Trà My vài ba tuổi. Thế nên hãy khoan dùng lí trí để bình phẩm này nọ. Không cảm thông thì chí ít cũng đừng tạo khẩu nghiệp. Dân mình đã thừa thãi khổ đau rồi. Hãy dùng trái tim và lòng khoan ái để cảm nhận và chia sớt. Trái tim không phân biệt sắc tộc, giàu nghèo, “cột biên giới” của lương tri và lòng trắc ẩn luôn “đóng từ thương đến nhớ”. Hãy hỏi vì sao những nam thanh nữ tú ấy phải chấp nhận “vô ngã”, không giấy tờ tùy thân, không lai lịch, gốc tích, chấp nhận sống chui lủi, bất hợp pháp như những tù nhân chỉ với mục đích kiếm tiền gửi về quê nhà cho bố mẹ, anh em. Cái sự thương “máu chảy ruột mềm” ấy sao mà xót lòng đến thế.
Nếu hỏi những người tha hương bằng con đường bất hợp pháp ấy rằng, họ có nhớ quê, nhớ nhà, nhớ bố mẹ không? Mình tin chắc câu trả lời là có, nhớ đến bủn rủn cả người đi ấy chứ. Nên trong cái tin nhắn cuối cùng của cô gái có khuôn mặt xinh xắn và nụ cười tươi tắn tên Trà My ấy là tin gửi về cho mẹ. Giây phút cuối đời trước khi chìm vào cái lạnh tê buốt, hình ảnh em mang theo vẫn là mẹ. Xót xa, chát chúa đến thắt nghẹn.
Nếu hỏi họ trước khi đi rằng có hình dung ra muôn vàn khó khăn nhục nhã và nguy hiểm đe doạ đến tính mạng không? Câu trả lời mình tin vẫn là có. Nhưng họ đồng ý đánh cược số phận của mình. Giữa một cái chết có thể báo trước và một đời sống mòn mỏi trong mờ mịt, chênh chao và bất an, họ chọn cách thứ nhất.
Nếu hỏi là có mường tượng về nơi mà mình sẽ đặt chân đến không? Mình tin không ít thì nhiều họ có biết, dẫu là không đầy đủ. Nhưng chắc chắn họ cũng biết một điều, cảnh sát “nhà người ta” nhân đạo lắm. Nơi xa lắc ấy cảnh sát biết cúi đầu trước những phận người không phải đồng bào của họ. Và chắc họ cũng biết, khi họ sang thế giới bên kia, người Anh đã không truy tìm quốc tịch và không công bố nguyên nhân thảm kịch, chỉ nói là "believe to be Vietnamese Nationals", vì người ra đi thì đã ra đi rồi. Còn người dân Anh thì lặng lẽ tới đặt hoa tiễn người vắn số thiệt phận và luôn miệng xin lỗi khi ai đó nhắc đến thảm kịch này. Mặc dù chẳng ai có lỗi cả. Có lỗi gì nữa đâu khi mất thì đã mất rồi. Nên chính phủ và người dân nước họ biết cúi đầu tiễn biệt cho cuộc thiên di vì sự khốn khổ của những người xa lạ ngay cả khi họ bị làm phiền. Những “pha xử lí đẳng cấp” ấy của người dân và chính phủ một nước tận trời Âu xa lắc cũng góp phần làm ấm lòng người ra đi và người thân của họ ở nơi hun hút nẻo quê nhà. Chắc chắn ấm và thấm hơn rất nhiều những cái chết lãng xẹc diễn ra hàng ngày, hàng giờ trong sự thờ ơ, vô cảm bởi ô nhiễm tứ bề, vì xả lũ, vì tai nạn, vì tàu “nước ngoài”… của đồng bào họ ngay ở nơi chôn nhau cắt rốn của mình .
Nên mình nhớ một câu bình luận mà báo Reuter đã trích: “Nếu cái cột điện mà biết đi thì nó cũng bỏ đi”. Chao ôi là đau đớn.

Người Việt mình ai mà chả mang trong hun hút lòng mình hình bóng cây dừa, những hàng cau, con đường làng gập ghềnh sống trâu, những mảnh sân trăng lúa vàng rười rượi... Ai mà chả ấp ủ hình bóng mẹ cha trong sâu thẳm trái tim. Nhưng vì sinh kế mà họ vẫn phải lên đường.
“… Về bên dòng sông thơ ấu, có anh trai quê vẫn chờ, đàn vịt Xiêm còn ngơ ngác nhớ, chị Tấm xinh tươi ngày xưa…” Mấy hôm nay mình cứ luôn miệng lẩm nhẩm lời bài hát ấy của nhạc sĩ Trần Tiến. Nhưng những nam thanh nữ tú như Trà My và 38 em khác nữa trong thùng xe chết chóc hôm ấy không còn cơ hội được trở về với dòng sông thơ ấu và đàn vịt Xiêm bé bỏng. Như những chiếc lá còn mơn mởn xanh đã vội vã lìa cành…
Yêu quê? Yêu chứ.
Thương quê? Thương lắm chứ.
Nhưng mà có đau không, có buồn không, có xót xa không? Có chứ!
By Thầy Đỗ Xuân Thảo

TokyoLife

🌼Mọi thứ đều có thể xảy ra nếu như bạn thực sự cố gắng thực hiện nó
🌼Con người vẫn luôn làm được những thứ tưởng chừng là không thể
🌼Vậy nên đừng thấy khó khăn mà vội chùn bước nhé ❤️
--------------------
➡️ CÀI APP TokyoLife Tích điểm tiết kiệm thêm 4%
- iOS: https://goo.gl/94LxFk
- Android: https://goo.gl/ZfoUjU
--------------------
📞 Hotline: 0366166666
🛒 Hệ thống cửa hàng: https://goo.gl/Ao4yRJ

The Dodo

Ở trên bờ sư tử. Ở dưới nước cá sấu 😅😅

WOW 👏👏👏

GameDroid24

Nguy hiểm quá 😂😂

When a noob player tries to play solo vs SQUAD

#PUBGmobile
#GameDroid24

Hạt Giống Tâm Thần

😂😂😂

Không uổng cơm gạo nuôi chúng nó :)))
#hatgiongtamthan

Edumall.vn

Muốn kinh doanh phải xem video này trước.
Học kinh doanh với Edumall ngay: http://bit.ly/37hMFuN
------------
KHÓA HỌC TỐT - THẦY DẠY HAY - HỌC NGAY THÔI! 🎁
Vietsub by Siam Media

Nghĩ đơn giản

Xem lại thấy có khi nhiều người còn chẳng bằng con vật

Đời Lạ - Khám Phá Thế Giới

Võ sĩ bọ ngựa trở lại!

Thế giới tự nhiên: Bọ ngựa săn rắn

binhthuan.tintuc.vn

Nụ hôn chia tay mối tình đầu với người phụ nữ ở Đồng Nai của cựu binh Mỹ trước khi lên máy bay

binhthuan.tintuc.vn Sau 14 ngày ở bên bạn gái, khuya ngày 26/9, ông Ken Reesing được bạn gái Thuý Lan tiễn ra sân bay về lại Mỹ.

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Videos (show all)

DO YOU WANT TO SPEAK IN ENGLISH?? 🍀🍀🍀Sắp khai Giảng lớp Beginer và LV1, đầu tháng 5!
DO YOU WANT TO SPEAK IN ENGLISH??
DO YOU WANT TO SPEAK IN ENGLISH??
PHÒNG HỌC – TRAINING - HỌP NHÓM
Siêu Giám Thị
Khi 2 ta chung 1 nhà [Phiên bản Chó Mèo]

Location

Category

Services

Catering Groups Outdoor Reserve

Specialties

Coffee Drinks

Price Range

$

Payment Options

Cash

Telephone

Address


6 Bùi Đình Túy, Phường 26, Quận Bình Thạnh
Ho Chi Minh City
700000

Opening Hours

Monday 06:30 - 22:00
Tuesday 06:30 - 22:00
Wednesday 06:30 - 22:00
Thursday 06:30 - 22:00
Friday 06:30 - 22:00
Saturday 06:30 - 22:00
Sunday 06:30 - 22:00
Other Education in Ho Chi Minh City (show all)
Hanhtrangsong.vn Hanhtrangsong.vn
Tầng 15, Hoàng Anh Gia Lai 1, 357 Lê Văn Lương, P. Tân Quy, Q.7
Ho Chi Minh City, 700000

Trung tâm Giải pháp của giới trẻ - Nơi đầu tư cho trí tuệ

Kỹ năng mềm Ptithcm Kỹ năng mềm Ptithcm
97 Man Thiện, Q.9
Ho Chi Minh City

Fanpage chính thức của CLB kỹ năng mềm PTITHCM - Kudzu

Trung Tâm Dạy - Học Thêm Phổ Thông Năng Khiếu Trung Tâm Dạy - Học Thêm Phổ Thông Năng Khiếu
153 Nguyễn Chí Thanh
Ho Chi Minh City

Lớp học thêm từ 6 -12

The Green Ribbon Movement The Green Ribbon Movement
Ho Chi Minh City

The Green Ribbon Movement is an anti-littering campaign run by RMIT students taking the Interdisciplinary Communication Project course under Professional Communication program.

Let's IELTS Let's IELTS
Ho Chi Minh City

Lớp giải đề Toeic -Luyện IELTS cấp tốc

SAT - Scholastic Aptitude Test SAT - Scholastic Aptitude Test
7B Cư Xá Đồng Tiến, Thành Thái, Phường 14, Quận 10
Ho Chi Minh City, 84

SAT: Luyện thi cấp tốc với học phí vừa phải, phương pháp học hiệu quả, đạt kết quả cao. Liên hệ: Thầy Vinh (091 3833 871 - 094 5736 839)

Apax Leaders Apax Leaders
663 Quang Trung, Phường 11, Quận Gò Vấp
Ho Chi Minh City, 700000

Học Nhạc online - Upponia Học Nhạc online - Upponia
149 Linh Đông, Phường Linh Đông, Quận Thủ Đức
Ho Chi Minh City

Nơi giao lưu, chia sẻ các khoá học và các kiến thức âm nhạc (sheet, video...) hữu ích.

Master Minh Tran Master Minh Tran
8.21, Cao ốc Ngô Gia Tự, Phường 3, Quận 10
Ho Chi Minh City

DÙ CHÚNG TA ĐI HỌC 100 TRUNG TÂM, TRƯỜNG ANH NGỮ, NHƯNG NẾU BẠN KHÔNG SIÊNG NĂNG LUYỆN NÓI TRƯỚC THÌ TIẾNG ANH CỦA BẠN MÃI DƯỚI GẦM CỦA THÀNH CÔNG

Student Exchange Vietnam - Abroader Student Exchange Vietnam - Abroader
238/2B Nguyễn Thị Minh Khai, Ward 6, District 3
Ho Chi Minh City

Internships/Study in Vietnam. International Student Network in Vietnam.Broaden Your Horizons

Đào Tạo Kỹ Năng Giao Tiếp Đào Tạo Kỹ Năng Giao Tiếp
đường 18,34, Khu Pho 5, P.hbc
Ho Chi Minh City, 084

Ngôn ngử cơ thể mọi người luôn dùng nhưng vô hình chung không ai thật sự để ý rằng mình đang biểu lộ điều gì.

Team-Image Studio Team-Image Studio
21A Nguyễn Văn Quá, Đông Hưng Thuận, Quận 12
Ho Chi Minh City, 700000

Điểm đến kết nối yêu thương !