Khóa Học Đào Tạo Cấp Chứng Chỉ Nghiệp Vụ Sư Phạm

Khóa Học Đào Tạo Cấp Chứng Chỉ  Nghiệp Vụ Sư Phạm

Comments

Cho minh xin địa chỉ được không ạ?

Đào tạo CẤP CHỨNG CHỈ NGHIỆP VỤ SƯ PHẠM KHÓA HỌC CẤP CHỨNG CHỈ NGHIỆP VỤ SƯ PHẠM DÀNH CHO GIẢNG VIÊN GIÁO VIÊN

Operating as usual

03/06/2021

Thay vì mua vé số, hay tìm kiếm những vận may ... hãy chân thành mở lòng mình ra ...!

Suốt gần một năm nay, nhà hàng của Dennis liên tục ế ẩm vì thời buổi kinh tế khó khăn sau cuộc khủng bố 9/11 đã làm chùn bước nhiều khách hàng. Nhà hàng của anh trước kia cũng đã có lúc khách đợi sắp hàng dài nhất trong khu shopping này, thế mà bây giờ thì cả chủ và thợ đều phải ngáp gió đập ruồi cho qua ngày tháng. Dennis đã ráng cầm cự hơn sáu tháng nay, mỗi tháng anh phải mượn nợ từ bạn bè, thân thuộc để trang trải tiền công cho thầy thợ, tiền thuê cửa hàng. Nhưng tuần rồi anh bắt buộc phải tập hợp những người cộng sự của anh lại để thông báo cho biết là dịch vụ của nhà hàng sẽ phải tạm đình chỉ từ cuối tháng này. Anh đã cẩn thận cộng đi cộng lại sổ sách nhiều lần, mỗi tháng dịch vụ thương mại của anh đều vướng phải một số âm to tướng. Trương mục tiết kiệm dành cho ngày dưỡng lão cũng biến thành một chữ số Zero. Dennis bắt đầu cảm thấy tay của anh giá lạnh như thể anh là một tay chơi trong sòng bài đang đến lúc cùng đường mạt vận. Buộc lòng anh phải nghĩ đến quyết định sau cùng là: Hãy bán hết ngày hôm nay, có thể anh phải đóng cửa kể từ ngày mai, tức là hai tuần sớm hơn dự định.
Đã đến giờ ăn tối mà sao khách của nhà hàng đi đâu hết rồi. Ở một góc khuất của quán ăn chỉ có hai cha con nọ đang ngồi đợi thực phẩm dọn lên, đứa nhỏ trông có vẻ nghịch ngợm, hết khua chén rồi lại gõ đĩa, người cha hình như có vẻ phiền muộn, không màng ngó ngàng đến đứa con đang làm huyên náo khung cảnh yên lặng của nhà hàng vắng khách.
Lúc đó, một người đàn ông ăn mặc sang trọng nhưng có gương mặt tái nhợt bước vào, Dennis chua chát nghĩ thầm: "Có thể đây là người khách cuối cùng của đêm nay mà cũng là người cuối cùng của nhà hàng mình chăng? Hay là ta đặc biệt chiêu đãi để tạo cho người ta có một thiện cảm với mình. Sau này, dù mình không còn mở cửa, nhưng biết đâu hình ảnh nhà hàng mình sẽ để lại trong lòng ông ta một ấn tượng đẹp đẽ!”
Người khách ngồi xuống gọi ngay một cốc rượu mạnh rồi mới bắt đầu lướt mắt qua tấm thực đơn đi tìm những món ăn đặc biệt nhất của tiệm Dennis. Không đợi ông gọi, Dennis tự động bước tới làm ra vẻ hớn hở nói với ông ta:
- Chúc mừng khách quí, ngài đã chọn đúng một chỗ ngồi tốt nhất, may mắn nhất trong tiệm của chúng tôi, vì vậy đêm nay không những ngài được miễn phí chiêu đãi mà những món ăn của ngài lại là phần ăn của một VIP.
Người khách ngây người nhìn Dennis một chặp rồi hỏi:
- Không ngờ tôi lại may mắn đến thế cơ à?
Dennis tiếp theo đó đã mang ra một phần ăn đặc biệt nhất trong tiệm anh để chiêu đãi người khách này. Đến món tráng miệng, thay vì chỉ một mẩu kem nhỏ thì anh mang ra một chiếc bánh ngọt hạng trung màu sắc rực rỡ và có nến thắp sáng giống như một chiếc bánh sinh nhật. Người khách lạ lúc này mới chịu nở một nụ cười tươi tắn.
Đứa trẻ bàn bên cạnh thấy chiếc bánh ngọt mang ra quá đẹp cũng ngây người nhìn một chặp rồi nó vòi vĩnh với cha:
-Ba à, con cũng muốn ăn chiếc bánh sinh nhật to như vậy đó.
Cha đứa bé nạt ngang:
-Cha con mình đâu có nhiều tiền để ăn những món đắt tiền như vậy đâu con.
Người khách may mắn thấy sự việc như vậy nên quay lại nói với Dennis:
-Đứa bé có vẻ thèm bánh ngọt, thôi thì anh hãy mang sự may mắn của tôi san sẻ với những người chung quanh của tôi vậy.
Dennis vâng lời chia cái bánh của ông làm đôi rồi mang nửa chiếc sang tặng cho cha con người khách ngồi bàn kế cận. Đứa bé hớn hở đón nhận tặng vật và múc ăn ngon lành. Người cha của đứa bé thấy con mình vui nên ông cũng cảm kích bước sang bên này để cảm ơn ông khách tốt bụng.
Hai ông khách từ những câu xã giao thông thường rồi bắt đầu bước vào thăm hỏi nhau qua nghề nghiệp. Ông khách sang trọng tự giới thiệu ông tên là Kent, chủ nhân kiêm giám đốc một hãng thiết kế điện tử ở Thung Lũng Hoa Vàng. Cơ sở của ông tuy còn rất nhỏ nhưng đã có những sản phẩm ăn khách bán chạy và bắt đầu có lời. Cha của đứa bé thì nghẹn ngào cho biết ông làm nghề địa ốc, nhưng tình hình kinh tế hiện nay đã khiến cho những tay dealer mua bán nhà cửa như ông gần như khánh tận. Ông đã nhận được giấy báo của công ty bắt đầu cho ông nghỉ việc kể từ đầu tháng tới.
Kent, ông khách sang trọng ngẫm nghĩ một chặp rồi nói với người cha đứa bé:
-Công ty của tôi đang cần những người saleman có khả năng, hay là anh vào hãng của tôi tạm thời làm thử một thời gian xem có thích hợp hay không?
Cha đứa bé bất ngờ gặp được quí nhân thì mừng rõ vô cùng, ông ta rối rít cảm ơn người khách lạ rồi họ trao đổi số phone và địa chỉ liên lạc …
Qua đêm hôm đó, Dennis bỗng nhiên bỏ qua ý định dẹp tiệm, anh nghĩ còn nước thì còn tát chớ có sao đâu. Bắt đầu từ ngày hôm đó, mỗi ngày anh chọn một vị trí may mắn trong nhà hàng của anh để chiêu đãi miễn phí cho một vị thực khách với tất cả sự vinh hạnh đúng nghĩa. Cái tin này được loan ra, thiên hạ ùn ùn kéo đến không ngớt. Người ta không chỉ muốn ăn miễn phí mà hình như ai nấy cũng muốn thử thời vận của họ xem có được là người may mắn trong đêm của nhà hàng nổi tiếng này hay không? Độc chiêu của Dennis bỗng nhiên hiệu nghiệm khiến nhà hàng của anh tức thì trở thành đông khách nhất khu vực tuy rằng trong giai đoạn kinh tế khó khăn này.
Mấy năm trôi qua, ông Kent đã trở thành khách thường trực và là bạn thân của Dennis. Một đêm cuối tuần, khi đợt khách cuối cùng đã ra về, được dịp Kent mời Dennis một ly rượu mạnh, ông bỗng hỏi Dennis một câu như sau:
- Anh có biết cái đêm hôm đó khi đến tiệm của anh, tôi đang nghĩ ngợi và có dự định gì trong đầu hay không?
Dennis lắc đầu, Kent gật gù nói:
- Buổi chiều ngày hôm đó tôi nhận được email của nhà tôi, bà ta cho biết là không thể nào chịu đựng thêm được cái tính say mê công việc (work-aholic) của tôi. Bà ta cho rằng dưới mắt tôi, bà ta không là gì cả, cho nên từ 6 tháng trước đó bà đã ngoại tình và hôm đó bà đã chính thức bỏ tôi để đi theo tiếng gọi của con tim. Tôi đã suy nghĩ cả một buổi chiều, ruột gan tôi rối tung lên. Đêm đó, trong đầu tôi dự định là sau khi ăn tối xong tôi sẽ trở về nhà để tự kết liễu sinh mạng của mình. Anh nên biết, cuộc đời tôi đã đi từ thành công này sang thành công khác, nhưng lúc đó tôi mới nhận ra là tôi đã thất bại hoàn toàn ngay từ bước đầu tiên. Kim tự tháp của tôi đã bị hỏng nền cho nên tôi chỉ còn cách là kết liễu sinh mạng của tôi thôi. Thế rồi tôi được anh chỉ cho một chỗ ngồi may mắn, tôi cảm thấy ngỡ ngàng và tưởng chừng như ông trời đang giở trò châm biếm tôi. Nhưng sau khi tôi mang nửa cái bánh tặng cho đứa bé, rồi mang một việc làm giúp cho cha đứa bé thì lúc đó tôi mới thấy là cuộc đời của tôi cũng còn có một chút xíu giá trị và hữu dụng. Cuộc đời mới của tôi bắt đầu đứng lên từ lúc đó. Cho nên phải nói chính anh đã cứu lấy cuộc đời của tôi. Cám ơn Dennis, người bạn thân thiết của tôi.
Dennis cảm động ôm chầm lấy Kent, mắt anh cũng không ngăn được dòng lệ, bây giờ anh mới hiểu ra, sự may mắn chỉ có thể đến với ta khi nào lòng ta mở rộng vị tha. Nếu như anh không nghĩ ra cách mang tặng một phần ăn miễn phí, thì có thể là cơ nghiệp của anh đã không có được như ngày hôm nay. Bản thân anh phải chăng cũng chính là một nhân vật may mắn nhất trong chuỗi cờ domino trải dài đang xảy ra nhan nhãn trên khắp quả địa cầu mà chúng ta đang cư ngụ.
Chỗ Ngồi May Mắn -Phạm Huê dịch

26/12/2020

Yêu con người.
Hôm qua hai mẹ con bạn Linh ngồi nói chuyện thủ thỉ linh tinh thứ, cô út bảo nhớ cô giáo năm ngoái, cô vui tính hơn cô năm nay, cô năm nay hiền nhưng không vui bằng.
Cô năm ngoái là cô giáo mà một lần bạn Linh đã kể chuyện, con gái về bảo con gái cô ( học lớp bên cạnh ) bảo cô đồng tính, cô đang sống với bạn gái, cùng một nhà.
Mình thở phào, thế là không phải dạy con les là gì, gay là gì, hihii, nhàn quá.
Cô năm ngoái đi làm bằng chiếc xe đạp có rơ móc đằng trước, cô chở theo hai con, thả vào lớp bên cạnh rồi đi làm. Thỉnh thoảng cuối buổi chiều trẻ con tan học xúm xít xin ngồi thử trên chiếc re móc của cô, cô trò nói cười hỉ hả.
Bẵng đi, năm nay mình không thấy cô đâu, hỏi con thì con bảo cô chuyển đi dạy trường khác, trường nào thì con không biết.
Bữa trước đến trường đúng giờ 🙂 thấy cô đạp xe cười nói rổn rảng từ xa, lại tay bắt mặt mừng, hỏi nhau cava cava.
Hỏi cô giờ dạy đâu, có bảo cô sang quận 18 ( quận có nhiều nhập cư da đen và a rap, cửa ngõ thành phố người tị nạn đến nằm la liệt ) hỏi cô sao không ở đây, cô bảo ở đó có lớp của trẻ con đặc biệt, cô thấy cô hữu ích hơn, đời cô trải qua nhiều thứ đặc biệt rồi nên cô biết, cô nghĩ cô làm được nhiều việc cho họ nên cô chủ động xin sang đó.
Có một khái niệm mà mình hay nói nôm na là " yêu con người ", nó là sự tử tế, là lòng trắc ẩn là sự " không nỡ ác ", có vẻ nó không được coi như một sự bình thường trong ứng xử xã hội hiện nay ?
Yêu con người không phải là thương người yếu hơn mình, kém hơn mình, ban phát cho họ những điều mà mình có với kiểu kể cả bề trên, yêu con người là mong cho họ được sống đúng như con người, như mình, thậm chí hơn mình, là không tiếc, không sợ mình có thể bị lùi lại.
Cách đây mấy tuần mình có đến một ngôi trường đại học mới mở của Pháp, trường dạy IT miễn phí hoàn toàn, cho tất cả những ai mong muốn trở thành dân lập trình, tuổi từ 18 đến 30. Không cần bằng cấp ba, không cần đóng học phí. Tất nhiên, đầu vào phải thi và thi khó.
Nghĩa là cho dù bạn có lỡ ra mà bị dở dang đường học hành, thì vẫn còn cơ hội, có một nghề mà sống. Miền : Có chí.
Kể linh tinh thế này là vì lên fb đọc được chuyện yêu màu tím và em bé học trò tự vẫn. Mình cứ băn khoăn tự hỏi : làm thế nào để những người làm thày có mong muốn nuôi cảm xúc " Yêu con người "
Nghề làm thày, thiếu điều này, hoặc không hiểu rằng điều này không tự nhiên có - nó là nhận thức, là sự nuôi nấng cảm xúc ấy một cách có ý thức, thì khó.
Yêu con người, chỉ là học để yêu con người.
——-
Tôi và con trai đã trải qua những ngày căng thẳng, khi cháu bị thầy dạy toán ở trường nói những lời cay nghiệt.
Lý do vì cậu làm bài về nhà chưa tốt. Tôi không quên những ngày con nằm dài thượt trên giường, lầm lũi đi học, rơi vào trạng thái gần như trầm cảm. Những ngày tôi phải nói chuyện với con cả tiếng, những khi cậu chơi đàn thâu đêm suốt sáng để tìm lại cân bằng. Đó là những ngày mà cho đến bây giờ, sau sáu năm, chúng tôi vẫn không bao giờ muốn nhắc tới.
Tôi đã đến gặp thầy giáo ấy để tìm hiểu xem chuyện gì xảy ra. Ngồi trước mặt tôi là một giáo viên trẻ, vừa trao đổi với tôi vừa cạy móng tay, đầu cúi cúi, lắc lư liên tục. Cảm giác giận giữ trong tôi không còn, tôi thấy ái ngại cho thầy hơn. Tôi nhận ra, việc dạy học trò vị thành niên với nhiều bất ổn trong tâm lý là quá sức hoặc không thể với thầy.
Quả thật, nghề dạy học rất khó. Tôi luôn nghĩ nó khó hơn nhiều nghề. Không phải ta chỉ mang kiến thức đến cho người khác mà còn phải đồng hành với họ để lớn lên. Làm thầy trước con trẻ còn là thử thách lớn hơn nữa cho những ai chọn nghề giáo để sinh nhai.
Nghề chỉ là công việc kiếm sống, còn nghiệp nhà giáo phải là sự chọn lựa và nỗ lực bền bỉ. Tôi luôn nghĩ không thể làm được công việc này nếu không thật sự yêu con người, tôn trọng con người, nhìn học trò là những con người chứ không chỉ đơn giản là những đứa trẻ, tuân thủ mọi chỉ giáo của thầy cô để đổi lại kiến thức.
Con gái út của tôi may mắn được gặp nhiều giáo viên thực sự hiểu rằng nghề giáo không chỉ là cho kiến thức, mà còn giúp học trò trở thành phiên bản tốt hơn.

Nhờ họ, tôi hiểu phần nào tâm thế của những đứa trẻ được nhìn thấy lòng nhân ái ở xung quanh, được biết rằng kiến thức chúng có được là nhờ những người cụ thể - người kiến tạo bầu không khí hứng khởi để học và truyền cho chúng tình yêu với đồng loại và mọi sinh linh. Tôi chắc rằng chúng sẽ phát triển tốt, không tìm đến những hành vi manh động, vì bất cứ lý do gì.
Năm 15 tuổi, tôi cũng may mắn được gặp một người thầy. Thầy Thiệp dạy chúng tôi môn sử. Cho đến bây giờ tôi vẫn nhớ cảm giác tiếc nuối khi "giờ thầy Thiệp" kết thúc. Thầy luôn dành gần nửa thời gian trên lớp kể cho chúng tôi về đế chế La Mã, lịch sử Hy Lạp cổ đại... rất nhiều những điều mà chương trình chính thức không có, khơi lên trong lòng tôi mong muốn được biết những điều khác ngoài giáo trình. Lúc ấy tôi chưa nhận ra sự tử tế mà thầy trao tặng chúng tôi, chỉ biết là nhờ thầy mà tôi tìm đọc thần thoại Hy Lạp, Iliad, Odyssée. Tôi không biết rằng thầy Thiệp đã rất yêu con người.
"Yêu con người" là khái niệm tôi gọi nôm na là sự tổng hợp lòng nhân ái, tính nhân văn, lòng trắc ẩn và tôn trọng, sự không nỡ ác với đồng loại. Yêu con người là mong cho người khác được phát triển, sống đúng như giá trị họ mong cầu. Và tôi luôn nghĩ, nghề dạy học chắc chắn dành cho những ai biết yêu người. Trao đi kiến thức chỉ là một phần của công việc, cho họ mong muốn được là "người" đúng nghĩa mới là mục đích cuối.
Tất nhiên, điều đó không thể tự nhiên mà có. Nó chỉ được nảy nở khi người ta thực sự có ý thức, mong muốn tưới tắm để nó lớn lên. Chăm một cái cây cũng có lúc bị sâu, có lúc lụi tàn, vun vén lòng yêu con người cần kiên định và can đảm gấp bội.
Cho đến lúc này, tôi vẫn nhớ những giờ giảng của thầy Thiệp. Còn con trai tôi không bao giờ muốn nhắc về kỷ niệm với thầy dạy toán. Tôi biết sự tôn trọng, lòng yêu người có thể giúp người ta lớn lên hoặc đẩy họ ngã xuống thế nào.
Không chỉ với nghề giáo, làm người cũng là hành trình học để yêu con người, mỗi ngày.
Nguyễn Mỹ Linh

30/08/2020

Tại sao lại tước đoạt quyền được sai, được quyền làm bể chén đĩa, được đứt tay, ngã xe, đi lạc… của các bé?
Tại sao lại “Con chỉ cần học thôi, mọi thứ để đó mẹ lo” ?

Tôi có tham gia hội phụ huynh của con gái đang học lớp 3. Hôm chuẩn bị bánh kẹo để làm liên hoan tổng kết năm, tôi thấy cô giáo tìm kéo để cắt sẵn các thanh bánh kem xốp ra. Từng thanh bánh xốp được đóng gói trong túi nilon đã được xẻ răng cưa khá dễ xé, hơn nữa trong hộc bàn bé nào chẳng có sẵn kéo compa, thước kẻ. Nhưng giáo viên bảo: “Không phải đâu chị ơi, sẽ có nhiều bé không biết cách mở gói bánh ra ăn đâu”.

Tôi có nghe chuyện bé gái học lớp 2 của một bạn, bình thường bạn ấy hay cho nước vào cái bình có ống hút để con mang đi học, nhưng hôm qua lại để nước vào chai. Về nhà thấy chai nước của con vẫn còn nguyên, bé bảo: “Tại không có ai mở nắp chai cho con uống!”.

Một chị khác kể về cậu con trai lớp 8 trường chuyên TĐN: “Nếu bỏ nó ở cách nhà 500m thì cũng không biết đường về đâu!”. Trong buổi tập yoga, có một chị cứ loay hoay chạy ra hành lang gọi điện thoại về nhà: “Chị phải đánh thức con bé, năm nay lớp 11 rồi. Ở nhà vẫn có cô giúp việc đấy chứ, nhưng mà nếu không phải mẹ trực tiếp gọi, thì nó ngủ tới 12h chưa dậy!”.

Hôm rồi trong nhóm đi du lịch, lúc chuyển khách sạn, một bạn gái cứ đánh vật với cái vali, cuộn các kiểu mà không làm sao xếp được hết đống đồ vào: “Mẹ mình rất là giỏi giang. Nhìn mình xếp đồ mẹ bảo ngứa mắt lắm, để mẹ làm cho lẹ”.

Trên Facebook, nhiều bạn ở nước ngoài kêu trời vì các cậu ấm cô chiêu ở Việt Nam sang du học tới nhà chơi hoặc ở nhờ, mà không biết làm cái gì, cơm không biết nấu, ăn rồi không biết dọn, không cho ở nhờ thì thương, mà cho ở thì tức anh ách. Một thầy ở Trung tâm Tư vấn Du học kể có bé học giỏi, kiếm được học bổng du học, mà phải khóc ròng xách vali về nước vì không thể tự lập ở một đất nước phương Tây xa lạ.

Tôi tới nhà một người bạn, thấy cậu con trai 6 tuổi tự đi pha sữa bột bằng cách lấy sữa bột cho vào ly sữa dở đang để trong tủ lạnh, rồi cậu ấy chế thêm nước nóng, uống khi sữa còn lợn cợn, sau đó tự đi rửa ly. Cậu bé rửa ngoáng ngoàng bằng tay, rồi nhanh như chớp úp cái ly còn nồng mùi sữa lên kệ. Tôi phản đối: “Sao lại để mặc nó thế?”, cô bạn thản nhiên bảo: “Sự lớn lên của trẻ con được xây dựng bằng quá trình thử và sai. Nếu tụi nó không được quyền thử, không đựơc quyền sai, thì mãi mãi chỉ là một bé sơ sinh thôi sao? Uống sữa lợn cợn vài lần rồi nó sẽ biết pha đúng quy cách. Rửa ly còn mùi thì có chết ai? Tuổi này làm việc nó còn thấy vui, chứ cứ chiều con tới khi nó lớn là nó ngại làm lắm”.

Lịch sử tiến hóa của loài người được bắt đầu và hoàn thiện từ lao động. Chỉ có qua lao động chúng ta mới khéo léo, mới trở nên linh hoạt, khôn ngoan lên. Nhưng chính cô giúp việc nhà tôi cũng vậy, khi đề nghị cô để một số việc đơn giản như thái cà chua, lột hành, băm hành, xào vài món đơn giản cho tụi nhóc làm là cô ấy than thở: “Nhìn ngứa cả mắt, làm thì ít, nghịch thì nhiều. Làm chả bao nhiêu mà bày biện thì dọn hết hơi. Để tôi làm rốn cho nó xong”. Thì đúng thật, để tụi trẻ con làm còn mệt hơn mình làm nhiều. Cũng như hướng dẫn một đứa trẻ tập viết, hay làm toán chắc chắn là mệt hơn chính chúng ta tự viết lấy hoặc tự cộng trừ nhân chia lấy. Nhưng cũng như việc học toán và học chữ kia, chẳng lẽ bạn xác định sẽ làm hộ bé cả đời?

Tôi cũng có một tuổi thơ thường xuyên phải lao động cật lực, phụ bố mẹ và ít được chăm sóc việc học hành, có lẽ tôi hiểu tâm trạng các bố mẹ muốn bù đắp cho con cái những gì mình còn thiếu. Nhưng tại sao cứ nhốt tụi trẻ trong lồng mãi vậy? Tại sao lại tước đoạt quyền được sai, được quyền làm bể chén đĩa, được đứt tay, ngã xe, đi lạc… của các bé?

“Con chỉ cần học thôi, mọi thứ để đó mẹ lo” là một câu nói rất quen thuộc trong nhiều gia đình. Thế rồi tới khi con đậu đại học, khi con lớn, thì lại muốn ngay lập tức con phải khéo léo, phải chăm chỉ việc nhà như một phép màu. Rồi bố mẹ lại đau đớn khi không hiểu tại sao nó vụng về thế, nó ích kỷ thế. Mình đau lưng muốn sụm lưng, mà nó ngồi trên ghế, điềm nhiên co chân lên để mình lau nhà. Mình ốm nằm bẹp một chỗ, mà nó chả nấu cho mình lấy một chén cháo. Từ vô tư tới vô tâm, tới vô nhân đạo nó không cách xa là bao nhiêu.

Theo một thống kê của Israel, tỷ lệ thất nghiệp của những đứa trẻ không biết làm việc nhà gấp 15 lần những đứa trẻ biết làm việc nhà. Còn những đứa trẻ biết làm việc nhà thu nhập bình quân gấp 20 lần những đứa trẻ không biết làm việc nhà.

Và nói thật là tôi khá ám ảnh câu chuyện về gia đình sư tử đã đọc đâu đó trên mạng: Có một bà mẹ sư tử nói sẽ dạy con đi săn. Hai anh em sư tử quá hứng khởi, chạy quá nhanh nên người anh trượt té và bị thương. Mẹ sư tử cho người anh ở nhà. Hàng ngày, mẹ và sư tử em đi săn mồi, và không quên để phần cho người anh. Từ đó, anh sư tử sống trong sự thoải mái, hàng ngày được ăn mà không phải đi kiếm mồi. Cho đến khi trưởng thành, mẹ sư tử mất, lúc đó 2 anh em phải tự đi kiếm ăn. Không may chúng lạc nhau, sư tử anh ngơ ngác rồi bị thương. Trước khi chết, sư tử anh thốt lên một câu: “Con hận mẹ”.
Úm con trong vòng tay của mình, chưa bao giờ là cách yêu con tốt!

(Bài đã đăng trong cuốn "Con nghĩ đi, mẹ ko biết!").
Hình Xu Sim ngày học mẫu giáo, rửa chén còn đứng trên ghế. Các mẹ có con đang mẫu giáo lớp 1 thì tranh thủ cho con làm việc nhà nha!)
Trần Thu Hà

Videos (show all)

Trẻ nhỏ bị hóc. Cách cứu

Location

Category

Telephone

Address


Số 12 Trần Thiện Chánh, PHƯỜNG 12, QUẬN 10
Ho Chi Minh City
08
Other Education in Ho Chi Minh City (show all)
GDTX Phú Nhuận GDTX Phú Nhuận
109 Phan Đăng Lưu, Phường 7, Quận Phú Nhuận
Ho Chi Minh City

109 Phan Đăng Lưu, Quận Phú Nhuận, TP.HCM

Hult Prize Vietnam Hult Prize Vietnam
34 B Nguyen Thi Dieu Street
Ho Chi Minh City, 90000

The global largest competition with $1 million from Bill Clinton and United Nations dedicated to launching the world's next wave of social entrepreneurs.

English in use Master Minh Tran English in use Master Minh Tran
8.21 Cao ốc Ngô Gia Tự B, Phường 3, Quận 10
Ho Chi Minh City

DÙ CHÚNG TA ĐI HỌC 100 TRUNG TÂM, TRƯỜNG ANH NGỮ, NHƯNG NẾU BẠN KHÔNG SIÊNG NĂNG LUYỆN NÓI TRƯỚC THÌ TIẾNG ANH CỦA BẠN MÃI DƯỚI GẦM CỦA THÀNH CÔNG

EDUMA English EDUMA English
390/119 Nguyễn Đình Chiểu Phuong 4, Quan 3
Ho Chi Minh City, 722000

Eduma learn english youtube, learn english grammar, learn english app, how to learn english quickly, learn english pdf, learn english online free course, how to learn english easily, free english courses online speaking, free english classes,

Luận Văn Thạc Sĩ - Thư Viện Miễn Phí - Dịch Vụ Viết Thuê Lu Luận Văn Thạc Sĩ - Thư Viện Miễn Phí - Dịch Vụ Viết Thuê Lu
Tòa Bitexco, 2 Hải Triều, Street, Quận 1
Ho Chi Minh City, 700000

✅Luận Văn Thạc Sĩ Về Quản Trị Kinh Doanh, Tài Chính Ngân Hàng, Quản Lý Giáo Dục, Thống Kê, Quản Lý Công, Kinh Tế,...

We Global Education We Global Education
116 Nguyen Van Thu Street
Ho Chi Minh City, 70000

✅Du Học Học Bổng Các Nước ✅Tour Du Lịch và Trại Hè Anh Ngữ ✅Dịch Vụ Visa và Đào Tạo Phỏng Vấn Xin Visa ✅Đào Tạo Anh Ngữ Dự Bị Du Học

Thế Hệ Vàng Thế Hệ Vàng
Block B4, Era Town, đường 15B, Phú Mỹ, Quận 7
Ho Chi Minh City, 70000

Thế Hệ Vàng đồng hành cùng cha mẹ với các giải pháp dạy con tại nhà: Bộ thẻ nâng cao EQ, Vườn Tâm Hồn, Sinh Trắc Vân Tay, Khoá học kỹ năng cho cha mẹ và trẻ

Cô Cú Nhỏ - Bình Thạnh Cô Cú Nhỏ - Bình Thạnh
195/15/24 Điện Biên Phủ, Phường 15, Quận Bình Thạnh
Ho Chi Minh City, 700000

Lớp học của Cô Cú Nhỏ chỉ bé xíu thôi. Nhưng các bạn nhỏ có thể làm “Tất tần tật” mọi thứ mà các con muốn.

Học Viện Autocad Online Học Viện Autocad Online
431A Hoàng Văn Thụ. Q. Tân Bình, Tp. HCM
Ho Chi Minh City, 700000

Chào mừng bạn đến với Vaduni Center - nền tảng giáo dục hàng đầu Việt Nam về phần mềm thiết kế cơ khí. Tại Vaduni bạn sẽ được tham gia vào các khóa học Website: www.vaduni.vn Youtube: VADUNI

The Grammar Communist The Grammar Communist
Ho Chi Minh City, 70000

Greeting my slaves n comrades. We is grammar commies. We serve one sole purpose of communizing you and your grammer*.

Du học Thụy Sĩ Du học Thụy Sĩ
279 Trần Nhân Tôn, Phường 2, Quận 10
Ho Chi Minh City, 70000

Du học Thụy Sĩ - cái nôi của ngành du lịch, khách sạn, nhà hàng. http://kienthucduhocthuysy.com/ Đăng ký tư vấn du học Thụy Sĩ: https://goo.gl/qyrohB

American International School Vietnam American International School Vietnam
220 Nguyen Van Tao Street, Nha Be District
Ho Chi Minh City, 70000

Innovative International Education; Vietnamese Values.