Khóa Học Đào Tạo Cấp Chứng Chỉ Nghiệp Vụ Sư Phạm

Khóa Học Đào Tạo Cấp Chứng Chỉ  Nghiệp Vụ Sư Phạm

Comments

Cho minh xin địa chỉ được không ạ?

Đào tạo CẤP CHỨNG CHỈ NGHIỆP VỤ SƯ PHẠM KHÓA HỌC CẤP CHỨNG CHỈ NGHIỆP VỤ SƯ PHẠM DÀNH CHO GIẢNG VIÊN GIÁO VIÊN

Mission: LỚP NGHIỆP VỤ SƯ PHẠM TẠI HÀ NỘI, ĐÀ NẴNG, TP HCM

Operating as usual

Tại sao lại tước đoạt quyền được sai, được quyền làm bể chén đĩa, được đứt tay, ngã xe, đi lạc… của các bé?
Tại sao lại “Con chỉ cần học thôi, mọi thứ để đó mẹ lo” ?

Tôi có tham gia hội phụ huynh của con gái đang học lớp 3. Hôm chuẩn bị bánh kẹo để làm liên hoan tổng kết năm, tôi thấy cô giáo tìm kéo để cắt sẵn các thanh bánh kem xốp ra. Từng thanh bánh xốp được đóng gói trong túi nilon đã được xẻ răng cưa khá dễ xé, hơn nữa trong hộc bàn bé nào chẳng có sẵn kéo compa, thước kẻ. Nhưng giáo viên bảo: “Không phải đâu chị ơi, sẽ có nhiều bé không biết cách mở gói bánh ra ăn đâu”.

Tôi có nghe chuyện bé gái học lớp 2 của một bạn, bình thường bạn ấy hay cho nước vào cái bình có ống hút để con mang đi học, nhưng hôm qua lại để nước vào chai. Về nhà thấy chai nước của con vẫn còn nguyên, bé bảo: “Tại không có ai mở nắp chai cho con uống!”.

Một chị khác kể về cậu con trai lớp 8 trường chuyên TĐN: “Nếu bỏ nó ở cách nhà 500m thì cũng không biết đường về đâu!”. Trong buổi tập yoga, có một chị cứ loay hoay chạy ra hành lang gọi điện thoại về nhà: “Chị phải đánh thức con bé, năm nay lớp 11 rồi. Ở nhà vẫn có cô giúp việc đấy chứ, nhưng mà nếu không phải mẹ trực tiếp gọi, thì nó ngủ tới 12h chưa dậy!”.

Hôm rồi trong nhóm đi du lịch, lúc chuyển khách sạn, một bạn gái cứ đánh vật với cái vali, cuộn các kiểu mà không làm sao xếp được hết đống đồ vào: “Mẹ mình rất là giỏi giang. Nhìn mình xếp đồ mẹ bảo ngứa mắt lắm, để mẹ làm cho lẹ”.

Trên Facebook, nhiều bạn ở nước ngoài kêu trời vì các cậu ấm cô chiêu ở Việt Nam sang du học tới nhà chơi hoặc ở nhờ, mà không biết làm cái gì, cơm không biết nấu, ăn rồi không biết dọn, không cho ở nhờ thì thương, mà cho ở thì tức anh ách. Một thầy ở Trung tâm Tư vấn Du học kể có bé học giỏi, kiếm được học bổng du học, mà phải khóc ròng xách vali về nước vì không thể tự lập ở một đất nước phương Tây xa lạ.

Tôi tới nhà một người bạn, thấy cậu con trai 6 tuổi tự đi pha sữa bột bằng cách lấy sữa bột cho vào ly sữa dở đang để trong tủ lạnh, rồi cậu ấy chế thêm nước nóng, uống khi sữa còn lợn cợn, sau đó tự đi rửa ly. Cậu bé rửa ngoáng ngoàng bằng tay, rồi nhanh như chớp úp cái ly còn nồng mùi sữa lên kệ. Tôi phản đối: “Sao lại để mặc nó thế?”, cô bạn thản nhiên bảo: “Sự lớn lên của trẻ con được xây dựng bằng quá trình thử và sai. Nếu tụi nó không được quyền thử, không đựơc quyền sai, thì mãi mãi chỉ là một bé sơ sinh thôi sao? Uống sữa lợn cợn vài lần rồi nó sẽ biết pha đúng quy cách. Rửa ly còn mùi thì có chết ai? Tuổi này làm việc nó còn thấy vui, chứ cứ chiều con tới khi nó lớn là nó ngại làm lắm”.

Lịch sử tiến hóa của loài người được bắt đầu và hoàn thiện từ lao động. Chỉ có qua lao động chúng ta mới khéo léo, mới trở nên linh hoạt, khôn ngoan lên. Nhưng chính cô giúp việc nhà tôi cũng vậy, khi đề nghị cô để một số việc đơn giản như thái cà chua, lột hành, băm hành, xào vài món đơn giản cho tụi nhóc làm là cô ấy than thở: “Nhìn ngứa cả mắt, làm thì ít, nghịch thì nhiều. Làm chả bao nhiêu mà bày biện thì dọn hết hơi. Để tôi làm rốn cho nó xong”. Thì đúng thật, để tụi trẻ con làm còn mệt hơn mình làm nhiều. Cũng như hướng dẫn một đứa trẻ tập viết, hay làm toán chắc chắn là mệt hơn chính chúng ta tự viết lấy hoặc tự cộng trừ nhân chia lấy. Nhưng cũng như việc học toán và học chữ kia, chẳng lẽ bạn xác định sẽ làm hộ bé cả đời?

Tôi cũng có một tuổi thơ thường xuyên phải lao động cật lực, phụ bố mẹ và ít được chăm sóc việc học hành, có lẽ tôi hiểu tâm trạng các bố mẹ muốn bù đắp cho con cái những gì mình còn thiếu. Nhưng tại sao cứ nhốt tụi trẻ trong lồng mãi vậy? Tại sao lại tước đoạt quyền được sai, được quyền làm bể chén đĩa, được đứt tay, ngã xe, đi lạc… của các bé?

“Con chỉ cần học thôi, mọi thứ để đó mẹ lo” là một câu nói rất quen thuộc trong nhiều gia đình. Thế rồi tới khi con đậu đại học, khi con lớn, thì lại muốn ngay lập tức con phải khéo léo, phải chăm chỉ việc nhà như một phép màu. Rồi bố mẹ lại đau đớn khi không hiểu tại sao nó vụng về thế, nó ích kỷ thế. Mình đau lưng muốn sụm lưng, mà nó ngồi trên ghế, điềm nhiên co chân lên để mình lau nhà. Mình ốm nằm bẹp một chỗ, mà nó chả nấu cho mình lấy một chén cháo. Từ vô tư tới vô tâm, tới vô nhân đạo nó không cách xa là bao nhiêu.

Theo một thống kê của Israel, tỷ lệ thất nghiệp của những đứa trẻ không biết làm việc nhà gấp 15 lần những đứa trẻ biết làm việc nhà. Còn những đứa trẻ biết làm việc nhà thu nhập bình quân gấp 20 lần những đứa trẻ không biết làm việc nhà.

Và nói thật là tôi khá ám ảnh câu chuyện về gia đình sư tử đã đọc đâu đó trên mạng: Có một bà mẹ sư tử nói sẽ dạy con đi săn. Hai anh em sư tử quá hứng khởi, chạy quá nhanh nên người anh trượt té và bị thương. Mẹ sư tử cho người anh ở nhà. Hàng ngày, mẹ và sư tử em đi săn mồi, và không quên để phần cho người anh. Từ đó, anh sư tử sống trong sự thoải mái, hàng ngày được ăn mà không phải đi kiếm mồi. Cho đến khi trưởng thành, mẹ sư tử mất, lúc đó 2 anh em phải tự đi kiếm ăn. Không may chúng lạc nhau, sư tử anh ngơ ngác rồi bị thương. Trước khi chết, sư tử anh thốt lên một câu: “Con hận mẹ”.
Úm con trong vòng tay của mình, chưa bao giờ là cách yêu con tốt!

(Bài đã đăng trong cuốn "Con nghĩ đi, mẹ ko biết!").
Hình Xu Sim ngày học mẫu giáo, rửa chén còn đứng trên ghế. Các mẹ có con đang mẫu giáo lớp 1 thì tranh thủ cho con làm việc nhà nha!)
Trần Thu Hà

CHUẨN BỊ GÌ CHO CON KHI VÀO LỚP 1?
Livestream về đề tài cho con vào lớp 1 được quan tâm quá nè, hơn một ngày đã có 40k views.
Giờ mình sẽ tóm tắt sơ sơ lại nội dung để cho bạn nào ko có thời gian nghe nha:

📚Dạy cho con kỹ năng Giao tiếp:
Giao tiếp với thầy cô giáo: tập cho con quan sát và tập thưa gửi. Ko thưa cô vào những lúc cô bận, hoặc đang có người dự giờ, ko mách những chuyện lặt vặt. Tập cho con cảm ơn, xin lỗi, biết nhận lỗi khi làm bài sai hoặc biết xin thêm thời gian khi làm chậm, biết nêu thắc mắc những phần chưa hiểu... Ở nhà mẹ có thể đóng vai cô giáo để con tập nói trước nhiều lần cho quen ạ.

Giao tiếp với bạn bè: Con biết kết bạn, xin bạn chơi cùng, chia sẻ đồ dùng cho bạn, nhường nhịn bạn, nhờ bạn giúp đỡ, hoặc bênh vực bạn. Tập “cãi nhau” với bạn sao để ko đánh nhau và ko ai bị tổn thương,...

📚Luyện tập những kỹ năng để học viết chữ:
Luyện tay: Luyện cả vận động tinh và vận động thô, cho các ngón tay khéo léo như: Vẽ, tô màu, lắp lego, làm việc nhà, Lau bàn ghế, lau nhà, nấu ăn, làm bánh, làm đồ chơi... những việc này vừa vui vừa hấp dẫn, ko khiến con bị chán học bài.
Ba mẹ hãy xem phim ‘Karate kid” sẽ thấy võ sư Han bắt cậu bé lau xe, treo quần áo.., nhưng đó cũng chính là những kỹ năng để giúp bé học võ giỏi.

📚Kỹ năng Quan sát, kỹ năng lắng nghe, tính kỷ luật, cẩn thận, kiên trì,...
Các nhà giáo dục ở Canada, Úc, Israel đã có nhiều nghiên cứu cho thấy đức tính kiên trì là đức tính quan trọng nhất để cho một học sinh thành công trong trường và một người lớn thành công ngoài đời.
Kỹ năng quan sát, lắng nghe, tính cẩn thận, kiên trì, kỷ luật,... nên được luyện tập bằng những trò chơi khác. Chứ đừng dùng việc luyện viết chữ và bắt ngồi học trên bàn nhiều để rèn tính cách nhé.. Vì như thế con sẽ rất dễ chán, sợ học. Chưa kể ngồi lâu bên bàn sẽ hại cột sống và cơ xương của con lắm lắm.

📚Luyện chính tả:
Nhiều giáo viên và ba mẹ tưởng rằng cứ viết 1 bài chính tả nhiều lần là sẽ viết đúng chính tả.
Ko ạ! Con sẽ viết đúng chính tả khi phát âm đúng và đọc sách nhiều.
Ví dụ, do cách phát âm nên miền Bắc dễ sai chính tả những phụ âm đầu cong lưỡi, lẫn lộn l-n. Miền Nam dễ sai phụ âm cuối và các thanh hỏi- ngã.
Đọc sách cho con nhiều từ khi mới đẻ. Vừa gắn kết mẹ con vừa giúp con yêu việc đọc sách. Khi con đã mê đọc sách thì cực kỳ có lợi về lâu dài. Và dù ko phát âm đc chuẩn thì khi viết sai là con sẽ thấy lạ lạ mắt ngay.

📚Biến bài học thành trò chơi: Trẻ con học thông qua trò chơi.
Ví dụ học ghép vần bằng cách Mua bộ chữ cái chơi bán đồ hàng, dán lên đồ vật, ghép lego,
Phần lớn những ba mẹ chỉ chăm chăm ép con học chữ là ba mẹ lười. Và hậu quả là con dễ chán học đấy ạ.
Trẻ con rất thích chơi. Ở nhiều nước, kiến thức của trẻ tiểu học đã được biến thành game online cho các con vừa chơi vừa học. Nhà trường VN chưa làm thì cha mẹ phải tự làm thôi chứ sao giờ!
Mọi hoạt động trong cuộc sống như đi chợ, ăn uống, làm việc nhà,... đều có thể lồng các bài toán, bài văn, suy luận nhân quả, tư duy logic cho con, mà ko cần phải ngồi quá lâu bên bàn.

📚Dạy con tự chăm sóc bản thân
Dạy con cách tự đi vệ sinh, tự ăn, tự uống, mặc quần áo, chải đầu tóc... Các bé lớp 1, 2 nếu bị điểm kém thì cũng ko bị bạn bè chê cười bằng việc ko biết đi vệ sinh đâu ạ
Biết kỹ năng tự chăm sóc bản thân sẽ làm các con tự tin hơn giữa bạn bè, và ko làm phiền thầy cô và bảo mẫu.
Tưởng ko liên quan, nhưng những bạn ko biết tự chăm sóc bản thân cũng sẽ dễ trở thành nạn nhân bắt nạt đấy ạ. Có những bé học giỏi nhưng hơi vụng về và bị bạn bè bo xì, nói xấu, cô lập, riết rồi cảm thấy đi học ko có gì vui, vẫn chán và sợ học.

📚Con phải ngủ đủ!
Điều này quan trọng nhất của những năm đầu của tiểu học đó. Bài có thể để dành đc nhưng giấc ngủ thì ko. Nếu bài chưa xong nhưng tới giờ ngủ thì Xu Sim phải gác lại bài để đi ngủ, vì sức khỏe quan trọng hơn.
Và đó cũng là cách để rèn con phải tập trung học, khẩn trương làm bài, mẹ Hà ko chấp nhận việc ngồi bên bàn nhơi nhơi vừa chơi vừa học cả tiếng đồng hồ mới dc 1 bài đâu!

Education-Giáo Dục được cho rằng phát triển từ từ gốc latin là Educare, nghĩa là lôi ra, khơi gợi lên. “Giáo dục ko phải là đổ vào đầy thùng mà là khơi lên ngọn lửa”.
Đừng nhồi nhét ngay từ điểm xuất phát của hành trình suốt đời nha bạn. Sức bền và cảm xúc mới là quan trọng nhất nè.

Người giáo viên tiểu học - Truyện ngắn của Aung Thinn (Myanmar)

Tôi là giảng viên Đại học Yangon từ đầu những năm 1960. Trước đó, tôi có dạy tại một trường trung học ở Taungdwin-gyi khoảng 3 năm và tôi được đánh giá tương đối tốt ở cả hai nơi giảng dạy đó. Thực ra tôi đã từng nghĩ rằng điều đó chẳng có gì to tát: người ta có thể trở thành một “giáo viên giỏi” mà chẳng cần phải nỗ lực, có năng khiếu hay tài năng gì nhiều. Thế nhưng những gì tôi chứng kiến trong một lần về thăm quê đã khiến tôi phải suy nghĩ.

Tôi về quê đúng vào dịp bắt đầu năm học mới và tôi nhận ra rằng việc đánh giá thế nào một “giáo viên tốt” của mình còn nhiều phiến diện. Để tôi kể thêm cho kỹ.

Lần đó về Taungdwin-gyi, tôi muốn đến vãn cảnh Chùa Shwe In Taung, nơi người ta có đặt một thư viện nhỏ. Tôi là một trong những người điều hành thư viện đó cùng mấy người bạn. Vì thế chúng tôi thường gặp gỡ nhau ở đó vào buổi tối. Trên đường tới thư viện, tôi ghé qua ngôi trường tiểu học cạnh chùa để thông báo cho một người bạn rằng tôi sẽ đợi anh ấy ở thư viện. Bạn tôi là U Nyan Sein, một giáo viên nghệ thuật nhưng cũng dạy cả hai môn đọc và viết cho học sinh lớp một.

Khi tôi tới ngoài cửa lớp thì thấy U Nyan Sein đang vẽ một hình gì đó lên bảng. Lũ trẻ năm tuổi, mới vào lớp một, ngồi trật tự phía dưới. Chỉ với vài nét đưa phấn, bạn tôi đã vẽ xong một nhân vật hoạt hình quen thuộc.

Lũ học sinh lập tức đồng thanh nói: “Cụ Rùa!”
Bạn tôi lại vẽ thêm một chiếc gậy. Lũ trẻ lại đồng thanh: “Cụ Rùa chống gậy đi bộ!”
U Nyan Sein tiếp tục vẽ; lũ trẻ lại đồng thanh: “Cụ Rùa đang hút tẩu!”
Bạn tôi quay về phía lũ học sinh, hỏi: “Một hôm, cụ Rùa ra ngoài đi bộ. Theo các em thì cụ gặp ai nào?”
Nói rồi U Nyan Sein quay lên bảng và lại vẽ thêm một hình nữa.
Lũ trẻ đồng thanh: “Anh chàng Thỏ ạ!”
“Ồ, rồi Thỏ nói với cụ Rùa ..."
Có vẻ như bạn tôi đang kể một câu chuyện nào đó mà tôi không nhớ nên tôi chỉ phẩy tay ra dấu cho bạn tôi cứ tiếp tục rồi định rời đi. Bạn tôi cười, gọi theo: “Cậu ở lại cùng nghe cũng được!”
Cỡ khoảng hai, ba ngày gì đó, tôi liên tục thấy bạn tôi vẽ và kể chuyện. Vì vậy, tôi hỏi U Nyan Sein rằng tại sao anh chẳng dạy bọn trẻ gì cả. U Nyan Sein bảo: “Tớ dạy viết và đọc cho lũ trẻ lúc nào mà chẳng được? Đúng thế, ý tớ là vậy. Có điều là vào thời điểm này thì điều quan trọng nhất là phải làm sao cho lũ trẻ yêu thích việc tới trường đã. Chúng phải thích tới trường chứ không phải tới trường vì sợ. Đó mới là bước đi quan trọng nhất!”
Tôi cũng cho rằng bạn mình có lý. Thế là hôm sau tôi lại tới xem U Nyan Sein dạy học. Hôm đó, có một thằng bé ngồi ở hàng ghế đầu cứ khóc mãi. Thằng bé chẳng buồn nhìn những hình vẽ hay nghe chuyện bạn tôi kể. Nó cứ khóc và chẳng có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ nín. Chốc chốc nó lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Ở đó là một người phụ nữ lớn tuổi, có lẽ là bà của nó, đang ngồi dưới một gốc me.
Nhận ra điều đó, U Nyan Sein bảo người phụ nữ ngồi dưới gốc me: “Bà Daw Aye Thar ơi, bà cứ về đi. Đừng lo gì về thằng bé. Nếu bà cứ ngồi đó thì nó vẫn sẽ khóc thôi”.
Ngay lúc đó, thằng bé lại gào lên. Người phụ nữ ngần ngừ không muốn đi.
U Nyan Sein bảo tôi: “Nhiều khi ứng xử với phụ huynh còn khó hơn với lũ trẻ ấy chứ”.
Nói rồi U Nyan Sein bảo người phụ nữ: “Nếu không về thì bà có thể đi ra góc xa kia, khuất hẳn tầm nhìn của thằng bé ấy”.
Người phụ nữ chầm chậm quay đi. Thấy vậy, thằng bé lại tiếp tục gào lên.
U Nyan Sein tiếp tục câu chuyện của mình, còn thằng bé cũng tiếp tục “công việc” của nó. Cứ thế, vài phút trôi qua “ai làm việc nấy”. Cuối cùng, U Nyan Sein bảo: “Nào các con, có vẻ như anh bạn nhỏ của chúng ta có nhiều nước mắt quá nên mãi vẫn chưa nín được. Sao chúng ta không khóc cùng bạn để nhanh chóng hết nước mắt nhỉ?”
Ngay lập tức lũ trẻ sắm vai mới đầy hào hứng. Lớp học bỗng ngập tràn tiếng góc, tiếng nấc. Thằng bé thì ngược lại. Nó đột nhiên nín bặt vì ngạc nhiên. Khi lũ trẻ ngừng lại, tôi chẳng thể nhịn được cười. Một khung cảnh náo loạn, chẳng bao giờ thấy ở một lớp học bình thường.
U Nyan Sein quay lại với câu chuyện của mình. Khi thằng bé khóc trở lại, lớp học lại cùng khóc để “lấy bớt đi nước mắt” cho bạn. Và rồi nước mắt đã không còn rơi trong ngày hôm đó nữa.
Hôm sau, tôi đến lớp học của U Nyan Sein thật sớm. Có vẻ như thằng bé vừa mới nín khóc. U Nyan Sein hào hứng bảo cả lớp: “Này các con, hôm nay thầy mang mận cho các con đấy nhé. Có ai muốn ăn mận không nào?”
Lũ trẻ đồng thanh: “Có ạ!”
“Vậy thì ai muốn ăn giơ tay”.
Những cánh tay nhỏ bé giơ lên. Thằng bé hay khóc không giơ tay như lũ bạn mà chỉ hỏi thầy giáo: “Mận thật hả thầy? Con cũng thích!”
U Nyan Sein quay lên bảng, vẽ một hình tròn và một cuống lá phía trên. Quay xuống dưới, U Nyan Sein bảo: “Đây là quả mận. Ai là người lấy trước nào?”
U Nyan Sein vờ như đang hái trái mận và ném về phía một cậu học sinh: “Này, bắt lấy. Con nhỏ tuổi nhất nên được ưu tiên đấy nhé”. Thằng bé cũng vờ đón lấy “quả mận”, đưa vào miệng, nhai ngon lành. Cả lớp ồ lên vui vẻ với trò chơi mới. Đứa thì bảo: “Quả này chua!”; đứa lại bảo: “Ngọt đấy chứ!”; đứa thì vờ vứt đi, bảo: “Quả này bị ủng rồi”. Đứa nào cũng giơ tay đòi thêm mận. Tiết học trôi nhanh. Thằng bé hay khóc giờ đã hòa cùng chúng bạn.
Ngày hôm sau, bạn tôi bảo: “Hôm nay thầy sẽ mua mận của các em. Mỗi lần mua 5 quả, nhưng chỉ những quả ngọt là được tính điểm thôi nhé. Thầy sẽ không mua quả chua hay quả ủng đâu. Nào, giờ thì thầy sẽ vẽ quả mận ngọt nhé”. Nói rồi, U Nyan Sein vẽ một hình tròn. “Còn đây là quả mận ủng”, U Nyan Sein cũng vẽ một hình tròn nhưng hơi méo. Lũ trẻ lần lượt vẽ hình tròn theo hướng dẫn của U Nyan Sein.
Cứ thế, lũ trẻ vẽ và kiểm tra chéo lẫn nhau xem đâu là “mận ngọt”, đâu là “mận ủng”. Cuối cùng, mỗi đứa đều có 5 quả mận trên chiếc bảng con của mình. U Nyan Sein lần lượt gọi từng đứa mang bảng lên kiểm tra: “Quả này hơi chua rồi, vì nó hơi méo. Lần sau thầy không mua đâu nhé, nhưng lần này thì thầy mua tạm. Mỗi quả một điểm nhé”.
Lũ trẻ vui vẻ nhận điểm. Thằng bé hay khóc hôm trước cũng mang bảng lên đưa U Nyan Sein với vẻ hơi ngần ngại. U Nyan Sein bảo: “Này, con hay khóc nhưng mận của con lại rất ngọt đấy!” Thằng bé vui sướng chạy vụt về chỗ. Từ đó, thằng bé vui vẻ hơn hẳn và hay tham gia phát biểu.
Ngày hôm sau nữa, khi buổi học bắt đầu, U Nyan Sein yêu cầu học sinh lần lượt đứng dậy nói to tên của mình. Sau cùng, U Nyan Sein viết chữ cái đầu tiên lên bảng. Anh quay xuống nói với học trò của mình: “Các con đều có tên của riêng mình. Người bạn này của chúng ta cũng vậy. Tên cậu ấy là “A”, chữ cái đầu tiên trong bảng chữ cái”.
Cứ thế, lũ trẻ lần lượt nhớ tên những “người bạn” mới trong bảng chữ cái. Nhìn vào lớp, không ai nghĩ rằng chúng đang học những chữ cái đầu tiên, mà người ta tưởng rằng ở đó đang diễn ra một trò chơi gì đó rất hấp dẫn. Những nét chữ đầu tiên cũng được viết lên bảng con chẳng mấy khó khăn bởi lũ trẻ đã luyện được cách vẽ “mận ngọt” trước đó.

Ra về sau những buổi “dự giờ” ngẫu nhiên ấy, tôi đã phải suy nghĩ rất nhiều về ý niệm thế nào là một giáo viên tốt và tự đặt câu hỏi: “Liệu mình đã là một người thầy tốt như U Nyan Sein, một thầy giáo tiểu học, hay chưa?”. Và tôi nhớ ở đâu đó, ai đó đã nói một câu thế này: “Người giáo viên giỏi là người có thể bước lên bục giảng với chỉ một viên phấn trong tay”.

share từ FB chị Huyền Linh Nguyễn
< FB Tú Nam
người dịch Mai Chi
minh họa Phùng Minh
(st)

Trung tâm du học & XKLĐ cao đẳng Văn Lang

MÁY BAY GIẤY
Sưu tầm

Khi còn học cấp 2, giáo viên của tôi đặt ra một trò chơi tập thể rất thú vị. Đó là gấp máy bay giấy. Tất cả các học sinh trong lớp sẽ gấp một chiếc máy bay. Hình dạng nào cũng được, miễn là nó có thể bay, và ai làm cho tác phẩm của mình bay xa nhất thì sẽ là người chiến thắng.

Thế là cả lớp tôi lao vào thực hiện yêu cầu của giáo viên. Lũ trẻ chúng tôi nhao nhao như một cái chợ, và vô vàn các mẫu thiết kế được trình làng. Chúng tôi, ai cũng mong muốn trở thành người vô địch.

Với kinh nghiệm gấp máy bay giấy lâu năm, tôi hiểu rằng một chiếc máy bay giấy cần phải thật cân đối, có như vậy nó mới có thể giữ được sự ổn định khi bay lên. Vì vậy tôi rất chăm chú cho từng nếp gấp.

Thế nhưng, người vô địch lại không phải tôi hay những người bạn cặm cụi gấp máy bay khác. Đó là một cậu bé nhỏ thó ngồi ở cuối lớp.

Trong khoảng thời gian mọi người gấp máy bay, nó cứ ngồi im lặng rất tập trung với một tờ giấy bên cạnh. Tôi thầm nghĩ rằng chắc cậu ta quá bế tắc không thể tham gia và sẽ bỏ cuộc. Thôi, mặc kệ cậu ta, vì tôi cũng đang rất vội.

Khi giáo viên ra lệnh vào vạch xuất phát, chuẩn bị cho máy bay cất cánh, cậu ngồi cuối lớp ấy cũng lững thững bước ra, trên tay cầm tờ giấy của mình. Một vài người trong lớp để ý đến cậu, không ai hiểu cậu định làm gì, cho đến khi những chiếc máy bay chuẩn bị cất cánh…

Cậu vo tròn tờ giấy lại!

Một cơn mưa những chiếc máy bay tuôn ra ngay sau hiệu lệnh: “Phóng”. Chiếc máy bay "cục giấy" vượt lên trên tất cả, lao vượt qua rừng máy bay và đáp xuống mặt đất ở vị trí xa nhất.

Và... cậu ta dành chiến thắng. Tất nhiên chúng tôi đều không phục và khiếu nại chuyện đó với giáo viên.

Nhưng cô giáo trả lời rằng:

“Tôi yêu cầu các em làm một chiếc máy bay giấy với bất kỳ hình dạng nào, vậy thì vo tròn cục giấy cũng là đúng luật”.

Chúng tôi đều phải hơi tiếc nuối và trách mình sao đơn giản thế mà không ai nghĩ ra.

Câu chuyện này đã theo tôi nhiều năm, và nó dạy cho tôi một bài học về cách sống:

Chúng ta thường tự giới hạn bản thân bằng những quy tắc dập khuôn do cha mẹ, xã hội hoặc bản thân tự tạo ra.

Giống như những đứa trẻ chúng tôi luôn muốn có chiếc máy bay thật đẹp và lầm tưởng rằng có nó mình sẽ trở thành nhà vô địch.

Cha mẹ nói với chúng ta rằng, phải cố gắng trở thành công chức nhà nước để có một cuộc sống ốn định.

Thầy cô muốn chúng ta phấn đấu ngày đêm với bài vở để có những điểm số tuyệt vời.

Nhưng trên tất cả, chúng ta cũng tự ép buộc mình làm những điều trái với quy luật và khả năng của bản thân, vì tưởng rằng nó sẽ giúp ta có cuộc sống thoải mái hơn.

Chính sự lầm tưởng này gò bó chúng ta trong cái lồng của cuộc sống. Chẳng khi nào được an nhiên tự tại mà luôn phải chạy theo những bộn bề của cuộc sống. Để rồi ta than vãn về cuộc sống bon chen và lại mải mê tìm kiếm câu trả lời từ những người khác.

Có lẽ, đã đến lúc chúng ta nên dừng lại và tự hỏi mình xem: Ta muốn gấp chiếc máy bay cuộc đời ta để làm gì?

Đó liệu có là chuyến bay ta thực sự muốn đặt chân lên hay chỉ đang làm theo một quy trình có sẵn?

Quan trọng, ta sẽ lựa chọn ai hay tự bản thân để thiết kế chiếc máy bay cuộc đời mình?

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Videos (show all)

Location

Category

Telephone

Address


Số 12 Trần Thiện Chánh, PHƯỜNG 12, QUẬN 10
Ho Chi Minh City
08
Other Education in Ho Chi Minh City (show all)
Đào Tạo Lái Xe Đồng Tiến Đào Tạo Lái Xe Đồng Tiến
1084 CMT8. P4.Q TÂN BÌNH
Ho Chi Minh City, 56

Đào Tạo Lài Xe Đồng Tiền

Du Học Hàn Quốc Bình Minh Du Học Hàn Quốc Bình Minh
456 Trường Chinh, Phường 13, Quận Tân Bình
Ho Chi Minh City, 700000

Đào tạo Du học Hàn Quốc uy tín. Hotline: 0867.686.597 Địa chỉ: 456 Trường Chinh, Phường 13, Quận Tân Bình, TPHCM

3DKID Graphic 3DKID Graphic
177 Bạch Đằng, Bình Thạnh
Ho Chi Minh City

Tôn vinh giá trị thực học

Ao Thu Hoai Ao Thu Hoai
Ho Chi Minh City, 7000

Private

Xã Hội Học Tập Xã Hội Học Tập
405 Trường Chinh, Phường 14, Quận Tân Bình
Ho Chi Minh City, +84

Xã Hội Học Tập - Online Education. Giáo dục trực tuyến chắp cánh ước mơ, kiến tạo tương lai. Vì một Việt Nam thịnh vượng!

Peter Chinh English Peter Chinh English
Ho Chi Minh City, 8412345

Đây là trang Tiếng Anh của Peter Chính. Nếu bạn muốn đọc tiếng việt vui lòng ghé thăm timeline www.facebook.com/PeterChinh

Luyện Thi Toeic Chất Lượng Ở Quận 9 Và  Anh Văn Giao Tiếp Ở Quận Thủ Đức Luyện Thi Toeic Chất Lượng Ở Quận 9 Và Anh Văn Giao Tiếp Ở Quận Thủ Đức
58/22B Đường Tân Lập 1,Quận 9
Ho Chi Minh City, 70000

LIÊN HỆ Facebook: https://www.facebook.com/nguyenthang03 SĐT : 0986.87.0479 -0903.364.089 =>NHÓM : https://www.facebook.com/groups/587270058009230/

K-S-F K-S-F
Ho Chi Minh City, 70000

Trường Đào Tạo  MTC Trường Đào Tạo MTC
643 Điện Biên Phủ, Phường 1, Quận 3
Ho Chi Minh City, +84

Trường MTC - Đào tạo kỹ năng quản lý - Đào tạo quản lý sản xuất, Tư vấn doanh nghiệp

Tài liệu UEH Tài liệu UEH
59C Nguyễn Đình Chiểu, Phường 16, Quận 3, Tp. Hồ Chí Minh
Ho Chi Minh City, 700000

Nơi chia sẻ tài liệu học tập của sinh viên/học viên của UEH nói riêng và dân Kinh tế nói chung.

ArtLand Deep ArtLand Deep
Phòng 19.01 Chung Cư Era Town, Phạm Hữu Lầu
Ho Chi Minh City, 756110

Cơ sở quận 7: Phòng 01 lầu 19 Block A5 Chung cư Era Town (Đức Khải), Phạm Hữu Lầu. Cơ sở quân 7 của Trung tâm đào tạo Mỹ Thuật Art Land

Shalom Music Academy Shalom Music Academy
*Cơ Sở 1: 44 đường Số 3 -Khu Nam Long Q7 *Cơ Sở 2 :CA 12A.06 -Diamond Island Q2 *Cs3:The Sun Avenue Q2
Ho Chi Minh City, 07

Chuyên đào tạo các bộ môn Piano, Keyboard, Guitar, Violin,Cello, Vocal, Events...

About   Contact   Privacy   Login C