Cùng Con Trưởng Thành

Cùng Con Trưởng Thành

Share

Nơi cha mẹ có con 2–6 tuổi hiểu con đúng cách – không cần la mắng, không cần áp lực.

Chia sẻ tình huống thật mỗi ngày để bạn hiểu con và biết cách đồng hành cùng con từ những điều nhỏ nhất. SOXA Edu System giới thiệu kênh Cùng Con Trưởng Thành – nơi đồng hành cùng gia đình có con 1 – 6 tuổi. Mục tiêu kênh:

Cung cấp hướng dẫn ngắn – rõ – thực hành được ngay về ăn, ngủ, tách mẹ, cảm xúc & kỷ luật tích cực, chơi & tự lập, an toàn–vệ sinh, 10 phút kết nối. Xây một cộng đồng phụ huynh

23/06/2026

Có bao giờ đang đêm nhìn con ngủ, mẹ tự rơi nước mắt rồi dằn vặt: "Hay là mình làm mẹ tệ quá?" 🥲

Hành trình nuôi con á, mệt mỏi nhất nhiều khi không phải là thức đêm thức hôm, mà là cái áp lực vô hình bắt mình phải trở thành một người mẹ "hoàn hảo". Lúc nào cũng gồng mình lên để làm đúng mọi thứ.

Thế nhưng mà, sau bao nhiêu loay hoay chật vật, mình nhận ra để đồng hành cùng con một cách bình yên nhất, ba mẹ tụi mình chỉ cần học cách CHẤP NHẬN 5 điều này thôi:

1. Chấp nhận nới lỏng trái tim mình ra một chút.
Mình không thể nuôi con bằng một trái tim luôn căng cứng, lúc nào cũng ráng sức bảo vệ con khỏi mọi thứ xước xát nhỏ xíu được đâu á.

2. Chấp nhận con mình... bình thường.
Con sẽ không giỏi tất cả mọi thứ. Sẽ có những đứa trẻ nói sớm, có đứa chạy nhanh, nhưng cũng có đứa tô màu nguệch ngoạc mãi mới xong. Và có đứa chỉ đơn giản là cần được lớn chậm hơn các bạn một chút thôi nè.

3. Chấp nhận mình không thể đi theo sắp xếp thế giới của con mãi.
Rồi sẽ đến ngày con có thế giới riêng. Việc của mình không phải là kiểm soát tất cả các mối quan hệ của con, mà là kiên nhẫn ươm mầm để con tự nhận ra điều gì là an toàn, điều gì làm con tổn thương.

4. Chấp nhận việc hạ cái "uy" của người lớn xuống.
Ba mẹ cũng có lúc mệt mỏi, cáu gắt và sai lầm. Một câu “Ba/mẹ xin lỗi con” chả làm mình mất uy đi tẹo nào đâu. Trái lại, nó dạy đứa trẻ rằng: à, người lớn cũng đang phải học cách trưởng thành.

5. Và cuối cùng, chấp nhận rằng: Mình đã làm tốt hơn mình nghĩ rất nhiều!
Chỉ riêng việc mẹ còn hay tự hỏi “Mình làm vậy có ổn không?”, còn đọc bài viết này, còn cất công đi tìm hiểu đọc bài nọ bài kia... thì điều đó đã chứng minh mẹ yêu con vĩ đại đến nhường nào rồi.

Làm cha mẹ tốt không phải là không bao giờ sai. Mà là sau mỗi lần thấy mình chưa đủ tốt, mình vẫn chọn học lại từ đầu 🍀.

Nên là nếu hôm nay mẹ mệt quá, hãy hít một hơi thật sâu và gửi ngay bài viết này cho ba để tự nhắc nhở nhau: Tụi mình không cần hoàn hảo mới xứng đáng được con yêu đâu nha! ❤️

22/06/2026

Nhật ký ngày đầu đưa con đi lớp: Con khóc 1, mẹ nấp sau cánh cửa nấc nghẹn 10...

Sáng nay ráng mặc cho con bộ quần áo đẹp nhất, mà tay mẹ cứ run run. Có mẹ nào từng trải qua cảm giác giống mình không? Đến cửa lớp, con ôm chặt cứng lấy cổ mẹ không chịu buông, mếu máo gọi "Mẹ ơi, mẹ đừng về". Lúc phải gỡ bàn tay bé xíu ấy ra để giao cho cô giáo, quay xe đi làm mà chắc ruột gan mẹ nào cũng rối bời 🥲.

Nhiều mẹ tâm sự là đến công ty mà không tập trung nổi. Cứ 5 phút lại mở điện thoại lên nhìn trộm xem con có đang khóc không, trưa nay con có chịu ăn không. Xót con quá, tự dưng nước mắt rơi rồi lại tự dằn vặt: hay là mình cho con đi học sớm quá?

Mẹ ạ, đi mua cái váy mình nâng lên đặt xuống 5 phút, chứ chọn trường cho con thì 5 tháng trời lùng sục khắp nơi. Mình xót xa, mình kỹ tính... suy cho cùng cũng chỉ vì tình yêu vĩ đại dành cho con thôi á.

Nhưng mà trải qua những ngày tháng ròng rã đó rồi mới thấy, lúc con khóc nấc lên vì sợ hãi ở một môi trường mới, cái con cần không phải là một phòng học lộng lẫy hay cơ sở vật chất khổng lồ.

Cái đứa trẻ 2-3 tuổi cần lúc đó chỉ đơn giản là một vòng tay ấm áp.

Là một cô giáo sẵn sàng ngồi thấp xuống ngang tầm mắt con. Nhẹ nhàng xoa lưng và bảo: "Mẹ cứ ôm con thêm một lát nhé, bao giờ hai mẹ con sẵn sàng thì cô đón."

Trẻ con nhạy cảm lắm. Chọn trường đắt đỏ đến mấy, rốt cuộc cũng không bằng chọn được một khu vườn bình yên, nơi các cô nâng niu từng cảm xúc vụn vặt và kiên nhẫn ươm mầm nhân tâm cho đứa trẻ 🍀.

Nên là nếu mẹ cũng đang chật vật, áp lực trong những ngày lùng sục tìm một "ngôi nhà thứ 2" cho bé thì đừng quá lo lắng nha. Cứ hít một hơi thật sâu, gửi ngay bài viết này cho chồng để hai vợ chồng cùng động viên nhau vững tâm hơn nè! Mọi thứ rồi sẽ ổn thôi 🌿.

20/06/2026

CÓ NHỮNG LÁ THƯ KHÔNG PHẢI ĐỂ TRÁCH MÓC, MÀ LÀ ĐỂ CẦU CỨU...

“Mẹ ơi, mẹ đừng quát con nữa.”
“Con rất buồn.”

Đọc những dòng chữ non nớt ấy, tự nhiên thấy lòng mình chùng xuống.

Hóa ra, một đứa trẻ đến với thế giới này thật bơ vơ.
Con không có nhiều nơi để nương tựa.
Con chỉ có ba mẹ.

Với người lớn, đôi khi một tiếng quát chỉ là phút giây mất bình tĩnh.
Là vì mệt quá.
Áp lực quá.
Kiệt sức quá.
Không còn đủ sức để nói nhẹ nhàng nữa.

Nhưng với con, tiếng quát ấy có thể làm điểm tựa duy nhất trong lòng con trở nên chênh vênh.

Con không hiểu hết áp lực của người lớn.
Con chỉ cảm nhận rằng:
“Mẹ đang giận mình.”
“Mẹ không thương mình nữa.”
“Có phải mình không đủ ngoan để được yêu không?”

Trẻ con không đau vì một câu mắng đơn lẻ.
Con đau vì cảm giác người mình yêu nhất bỗng trở nên xa lạ, đáng sợ.

Vì vậy, nếu một ngày nào đó mẹ lỡ quát con trong mệt mỏi,
xin mẹ đừng để mọi chuyện kết thúc bằng sự im lặng.

Hãy ngồi xuống.
Hãy ôm con.
Hãy nói với con một câu thật đơn giản:

“Mẹ xin lỗi vì đã mất bình tĩnh.
Mẹ yêu con.
Con vẫn luôn rất quan trọng với mẹ.”

Một lời xin lỗi chân thành không làm ba mẹ mất đi uy quyền.
Ngược lại, nó dạy con rằng: người lớn cũng có lúc sai, nhưng người yêu thương nhau sẽ biết sửa lại bằng sự dịu dàng.

Một cái ôm sau cơn giận có thể chữa lành nhiều hơn cả nghìn lời giảng giải.

Để con biết rằng:
Con không bị bỏ rơi.
Con không mất đi tình yêu của mẹ.
Con vẫn là một em bé rất đáng được yêu thương.

Nếu bạn là một người mẹ từng quát con trong những ngày quá mệt,
xin đừng tự dằn vặt mãi.

Bạn vẫn còn cơ hội sửa chữa.
Bắt đầu bằng một cái ôm.
Một lời xin lỗi.
Và một sự dịu dàng đến kịp lúc.

Ảnh: Sưu tầm từ chia sẻ của một người mẹ trên MXH.

19/06/2026

Thế hệ 8x, 9x là những người bị đánh để trưởng thành, nhưng đang phải oằn mình học cách không đánh con.

Nghe có vẻ xót xa, nhưng đây lại là sự thật.
Chúng ta lớn lên cùng thế hệ bố mẹ lấy sự nghiêm khắc làm thước đo. Cách yêu thương ngày đó rất thô ráp:
• Yêu là lo
• Lo là quản
• Quản là mắng
• Mắng không nghe thì đánh

Mười đứa trẻ ngày ấy thì chín đứa quen với roi mây hơn lời khen. Chẳng mấy ai được nghe "Bố mẹ tự hào về con", mà chỉ quen với những câu: "Cãi à?", "Tao đẻ ra mày đấy!".

Ấy thế mà bây giờ làm cha mẹ, chúng ta phải cắn răng học cách dịu dàng. Ngày xưa bị ăn đòn vì vỡ cái bát, giờ lại phải nuốt cục tức vào trong để nói: "Đậu à, Bố/mẹ hiểu cảm xúc của con".

Thế hệ chúng ta đang gánh một nhiệm vụ quá khốc liệt:
• Bị nuôi bằng đòn roi – nhưng phải trầy trật nuôi con bằng sự thấu hiểu.
• Sáng nhẹ nhàng với con, cả ngày nhẫn nhịn với sếp, tối dỗ dành bố mẹ già.
• Làm giảm xóc cho 3 thế hệ, hứng trọn mọi va đập, nhưng nhìn quanh lại chẳng thấy ai nhẹ nhàng với mình.

Chúng ta không vô tâm, chúng ta chỉ đang quá mệt để tự chữa lành những vết sẹo tuổi thơ. Thật đáng tự hào khi chúng ta là:
• Thế hệ đầu tiên bị đánh để trưởng thành – nhưng kiên quyết cất đi chiếc roi mây.
• Thế hệ đầu tiên bị quát mắng – nhưng cặm cụi học cách nói lời yêu thương.

Làm "giảm xóc" một mình thì mỏi lắm. Hãy gửi bài viết này cho người bạn đời của mình để thấu hiểu và bao dung cho nhau nhiều hơn. Chúng ta đang làm một công việc rất vĩ đại, ba mẹ thấy đúng không?

17/06/2026

Sự thật mất lòng: Trong gia đình, người cần được "uốn nắn" nhiều nhất hoá ra không phải những đứa trẻ, mà lại là... các ông bố.

Nghe có vẻ nghịch lý, nhưng đây lại là sự thật
Bởi vì đứa trẻ không học bằng lời nói, mà học bằng cách người lớn sống.
Và người đàn ông – người cha – chính là tấm gương lớn nhất trong căn nhà.
Người chồng không thể yêu cầu con lễ phép khi chính anh nói chuyện cộc cằn với vợ.
Cũng không thể dạy con bình tĩnh khi chính anh là người nóng nảy, quát tháo, đập bàn đập ghế.
Anh không thể dạy con tử tế khi đang coi thường cảm xúc của người phụ nữ bên cạnh mình.

Sai lầm lớn của nhiều gia đình là để người phụ nữ vừa làm mẹ, vừa làm cha, vừa làm thầy, vừa làm người chịu đòn cảm xúc, còn người đàn ông thì đứng ở vị trí “quyền lực”, lên mặt dạy con nhưng không chịu sửa mình.

Nhiều người hay nói:
• “Con hư tại mẹ”
• “Tại vợ chiều quá”
Nhưng lại không bao giờ tự hỏi:
“Mình đã sống thế nào để con noi theo?”

Một người đàn ông không cần dạy con bằng miệng.
Anh ta dạy con bằng:
• Cách anh ta đối xử với mẹ của đứa trẻ
• Cách anh ta giữ lời hứa
• Cách anh ta chịu trách nhiệm
• Cách anh ta xin lỗi khi sai
• Cách anh ta im lặng đúng lúc và đứng ra khi cần

Con trai nhìn vào đó để học cách làm đàn ông.
Con gái nhìn vào đó để học cách chọn đàn ông.

👉 Muốn con tốt – người bố phải tốt trước.
👉 Muốn con nên người – người ba phải nên người.
Gia đình cần một người đàn ông chịu học, chịu sửa, chịu lớn lên mỗi ngày.

Đừng để hành trình làm cha mẹ trở thành gánh nặng chỉ riêng của mẹ. Hãy gửi bài viết này cho bố xem, biết đâu đó lại là khởi đầu cho một sự thay đổi ngọt ngào cho cả gia đình mình. Mẹ thấy đúng không?

16/06/2026

Hú vía vì 1 tiếng "lạc mất con" giữa trưa hè: Giao con cho ông bà, mẹ tưởng an tâm nhưng hóa ra lại là "ngồi trên đống lửa" 🥲

Hôm nay lướt mạng tự dưng đọc được bài báo về một bà ngoại ở Thanh Hóa khóc lóc, hô hoán cả xóm đi tìm cô cháu gái 6 tuổi giữa trưa hè, tự dưng sống mũi mình cay cay.

Cả xóm tá hỏa lật từng bụi cây, có người còn mò xuống tận ao tìm vì sợ trẻ con nghịch ngợm sẩy chân. Xong hơn 1 tiếng sau mới thấy con lững thững đi về... từ nhà hàng xóm. Lý do lãng xẹt lắm: Hai đứa trẻ đóng kín cửa phòng, bật điều hòa, dán mắt vào Tóp Tóp với Diu Túp nên bà gọi gãy cổ ở ngoài cũng không nghe thấy gì.

Đọc xong quả tin này, chắc hẳn mẹ nào cũng giật mình thon thót.

Nói thật là, ba mẹ nào cũng từng nghĩ: "Thôi hè cho con nghỉ ngơi, gửi ông bà trông cho tiết kiệm, đến bữa ông bà cho ăn là xong". Nghe thì xuôi tai, nhưng mà thực tế thì sao? Ông bà tuổi cao sức yếu, làm sao chạy theo nổi đôi chân thoăn thoắt của những đứa trẻ đang tuổi khám phá?

Rồi cuối cùng, để con "ngồi im", chiếc điện thoại hay màn hình Tivi lại trở thành người bảo mẫu bất đắc dĩ. Tuổi thơ của con trong 3 tháng hè cứ thế bị chôn vùi trong căn phòng kín, với ánh sáng xanh và sự xa cách giao tiếp trầm trọng.

Mẹ đi làm ở công ty mà cứ 5 phút mở camera lên xem lại thở dài. Xót con, thương ông bà, nhưng lại bất lực vì guồng quay công việc.

Thật ra, gửi con đi học hè không phải là "tước đoạt tuổi thơ" hay ép con vào kỷ luật, nhồi nhét chữ nghĩa đâu ba mẹ ạ. Ở Hệ thống mầm non Sông Xanh, đi học hè đơn giản là mẹ đang tìm cho con một không gian an toàn, một "khu vườn nhân tâm" thực sự để con được bồi đắp tâm hồn.

Nơi đó, con được chạy nhảy lấm lem với các trò chơi dân gian, được hát đồng dao cùng bè bạn, được tưới cây và kết nối với thiên nhiên thay vì thu mình lại trong thế giới ảo.

Mẹ yên tâm đi làm, ông bà được thảnh thơi tuổi già, còn con thì có một mùa hè lớn khôn trọn vẹn cả về thể chất lẫn trái tim.

Đừng đợi đến lúc tá hỏa đi tìm con, hay thấy con lờ đờ vì ôm điện thoại quá nhiều mới vội vã tìm giải pháp. Mùa hè của con ngắn lắm ba mẹ ơi!

Mùa hè này, ba mẹ đã có dự định gì để con được "trưởng thành" đúng nghĩa chưa? Cùng tâm sự dưới phần bình luận với các cô nhé! 👇

13/06/2026

MẸ ƠI, ĐỪNG NÓNG…
Con chưa bao giờ cố tình làm mẹ buồn đâu.
Chỉ là… con vẫn chưa biết cách làm đúng như mẹ mong đợi.
Mẹ biết không, mỗi lần mẹ quát mắng, con không hề ghét mẹ…
Con chỉ thấy sợ.
Sợ ánh mắt mẹ khi giận dữ.
Sợ giọng nói cao vút làm con giật mình.
Sợ những lời trách khiến con thấy mình thật tệ hại.
Mẹ giận khi con làm đổ ly nước, khi con vẽ bậy lên tường, khi con chậm trễ trong việc học, hay khi con không hiểu những điều mẹ cho là “quá đơn giản”.
Nhưng mẹ ơi, con chỉ là một đứa trẻ – vẫn đang lớn lên từng ngày…
Con cần được mẹ chỉ dạy, chứ không phải la mắng.
Con cần sự kiên nhẫn uốn nắn, chứ không phải ánh mắt soi mói từng lỗi nhỏ.
Mẹ có biết không?
Cơn giận của mẹ có thể trôi qua rất nhanh… nhưng trong lòng con, nó ở lại thật lâu.
Lâu đến mức con bắt đầu sợ mẹ, thay vì tin mẹ.
Con không dám nói thật, vì sợ mẹ nổi giận.
Con không dám bày tỏ điều con thích, vì sợ mẹ cho là vô lý.
Con cũng không dám lại gần mẹ… vì mẹ luôn “quá bận”, “quá mệt”, và “quá dễ nổi nóng”.
Mẹ ơi, con rất cần mẹ – nhưng là một người mẹ biết lắng nghe, chứ không phải chỉ biết la hét khi con chưa làm đúng.
Giận dữ không thể dạy con trưởng thành.
Chỉ có yêu thương mới giúp con lớn khôn.
Có thể con sẽ còn sai nhiều lần…
Nhưng nếu mẹ kiên nhẫn, con sẽ học được cách sửa sai thay vì lẩn tránh.
Nếu mẹ dịu dàng, con sẽ học được cách tự tin, thay vì co rúm lại vì sợ hãi.
Mẹ ơi, xin đừng nóng giận nữa… nhé?
Hãy nắm tay con, thay vì chỉ tay vào con.
Hãy nhìn con như một mầm cây cần ánh sáng, chứ không phải cỏ dại cần nhổ bỏ.
Bởi hơn tất cả, điều con cần nhất… chính là vòng tay dịu dàng của mẹ.

12/06/2026

"Bố ơi, cho con đeo sợi xích nhỏ đó được không?" – Lời cầu xin xé lòng thức tỉnh những ba mẹ đang nuôi con bằng tiếng quát!

"Bố ơi, cho con đeo sợi xích nhỏ đó được không?"
Câu nói thốt ra từ miệng đứa con trai 6 tuổi như một mũi dao nhọn hoắt, lặng lẽ xuyên thấu tim tôi.

Buổi sáng hôm đó cũng như bao buổi sáng khác của gia đình tôi — tất bật, vội vàng và ngập ngụa trong tiếng quát tháo:
— "Dậy ngay! Rửa mặt đi! Tóc rối tung thế kia thì ai nhìn cho nổi?"
— "Trời ơi lại đổ sữa rồi? Bố đã nói bao nhiêu lần, sao con vụng về quá mức chịu đựng vậy?"

Đứa trẻ lặng im. Nó bắt đầu học cách sợ giọng nói của tôi, thay vì trông mong vào vòng tay của tôi.

Đến tối, khi tôi đang cặm cụi sửa lại dây xích cho chú chó nghiệp vụ, con trai tôi đứng nép ngoài cửa. Nó im lặng rất lâu rồi thì thầm:
— "Bố dạy những chú chó này thế nào hả bố?"
Tôi đáp mà không ngẩng đầu lên:
— "Bố dạy chúng biết nghe lời, biết bảo vệ, biết trung thành. Bằng sự kiên nhẫn. Bố cho chúng đeo sợi xích nhỏ. Dạy bằng giọng dịu dàng. Sửa sai nhưng không làm đau. Và luôn vuốt ve chúng để chúng biết mình không bị bỏ rơi."

Con tôi nuốt nước bọt. Đôi mắt đỏ hoe, giọng run run như sắp vỡ:
— "Bố ơi… Vậy cho con đeo sợi xích đó được không?"

Chiếc dây xích rơi khỏi tay tôi.
— "Con muốn học giỏi giống bố… Nhưng bố đừng la con nữa. Sửa con mà đừng quát… Sau đó, bố ôm con, giống như bố vuốt ve mấy chú chó ấy. Hãy kiên nhẫn với con. Con cũng muốn trở thành người bảo vệ gia đình mình..."

Ba mẹ ơi, Đội ngũ chuyên gia tại CLB Cùng Con Trưởng Thành tin rằng, khoảnh khắc người cha trong câu chuyện quỳ xuống ôm lấy con gào khóc, cũng là lúc nhiều ba mẹ chợt giật mình nhìn lại chính mình.

Sự tất bật của cơm áo gạo tiền khiến chúng ta dễ dàng buông những lời tổn thương với người mình yêu thương nhất. Chúng ta dùng sự kiên nhẫn, nhẹ nhàng để huấn luyện một chú chó, để giao tiếp với đồng nghiệp, nhưng lại dùng sự nóng nảy, cộc cằn để nuôi dạy một con người.

Con cái không cần một người cha, người mẹ hoàn hảo. Chúng chỉ cần chúng ta đối xử với chúng bằng sự Tôn trọng cơ bản nhất.

Để không bao giờ phải nghe những lời cầu xin xé lòng như thế, chuyên gia Sông Xanh khuyên ba mẹ 2 nguyên tắc sau:

✅ Bước 1 (Kết nối trước khi Sửa sai): Bất cứ khi nào con làm đổ vỡ hay lề mề, thay vì phản xạ quát tháo ngay lập tức, hãy dừng lại 3 giây. Hít một hơi sâu và tự nhủ: "Mình có đang mắng con chỉ vì mình đang vội không?". Hãy hạ giọng, ngồi xuống ngang tầm mắt con để sửa lỗi thay vì đứng từ trên cao chỉ trích.
✅ Bước 2 (Sợi xích của sự vuốt ve): Nếu lỡ trút giận lên con, đừng lờ đi coi như chưa có chuyện gì. Hãy dũng cảm bước tới ôm con và nói: "Lúc nãy mẹ/bố nóng quá, mẹ xin lỗi con nhé". Cử chỉ vuốt ve và lời xin lỗi chính là sợi xích vô hình giữ chặt sự gắn kết và niềm tin của trẻ.

Tình yêu không phải để hét lên. Tình yêu là để trao đi mỗi ngày bằng sự hiện diện dịu dàng.

Đã bao lâu rồi ba mẹ chưa dành cho con một lời hướng dẫn kiên nhẫn và dịu dàng như thuở con mới lọt lòng? Cùng thả 1 tim dưới bài viết này như một lời tự nhắc nhở bản thân, và Share câu chuyện này để lan tỏa sự tỉnh thức đến những ba mẹ khác nhé! ❤️

11/06/2026

Gọi 4 lần không nhúc nhích, hễ mẹ quát lớn mới lật đật cất iPad: Con bị "điếc chọn lọc" hay do mẹ đang nhắc sai cách?

“Con đi tắm đi.” – “Vâng.”
5 phút sau, con vẫn nằm ngửa trên sofa, hai chân gác lên thành ghế, mắt dán chặt vào chiếc iPad đang phát ra những âm thanh xập xình vui nhộn.

“Con đi tắm đi.” – “Con biết rồi.”
10 phút sau, ngón tay con vẫn đang mải mê quẹt màn hình vô thức. Lời nói của mẹ dường như bị một bức tường ánh sáng xanh chặn lại hoàn toàn.

Đến lần thứ tư: "CÓ ĐI TẮM NGAY KHÔNG THÌ BẢO? CẤT NGAY CÁI MÁY ĐI!". Giọng mẹ đanh lại, tay cầm cái khăn lau bàn xăm xăm bước tới. Lúc này, đứa trẻ mới giật mình lững thững đứng lên, lảo đảo kéo đôi dép đi vào nhà tắm với vẻ mặt phụng phịu.

Cánh cửa nhà tắm khép lại. Mẹ đứng ngoài bất lực. Trong đầu bật ra một câu cảm thán quen thuộc: "Sao nó lì lợm thế nhỉ? Nói nhẹ nhàng chẳng bao giờ nghe, cứ phải để mẹ nổi điên lên mới chịu làm!"

Ba mẹ ơi, Đội ngũ chuyên gia tại CLB Cùng Con Trưởng Thành vô cùng thấu hiểu cảm giác bất lực khi mẹ cứ phải làm một "chiếc loa rè" lặp đi lặp lại mệnh lệnh mỗi tối.

Nhưng ba mẹ hãy lùi lại một bước để nhìn kỹ sự việc này: Nếu đứa trẻ thực sự không nghe thấy gì, tại sao đến lần thứ tư nó lại đứng dậy?

Thực ra, tai con không có vấn đề, và nhận thức của con lại càng không. Con nghe rõ ràng ngay từ lần gọi đầu tiên. Chỉ là, sức hút của chiếc iPad quá lớn, cộng thêm việc đứa trẻ đã sống trong cái nhịp điệu này đủ lâu để thiết lập một "thuật toán" trong não bộ: Lời gọi đầu tiên của mẹ giống như tiếng chuông báo thức tắt tạm thời (Snooze), nó không đi kèm với bất kỳ hậu quả nào.

Lặp đi lặp lại vài tháng, đứa trẻ sẽ học được một bài học thực tế: 8 giờ chưa phải là giờ đi tắm. 8 giờ 15 phút, khi mẹ bắt đầu điên lên và giật chiếc iPad, đó mới là giờ đi tắm thực sự!

Con không phản ứng với nội dung lời mẹ nói. Con phản ứng với mức độ chịu đựng sắp tràn ly của mẹ. Cách mẹ "nhắc đi nhắc lại" lại vô tình dạy con thói trì hoãn: Chờ đến lúc mẹ cáu rồi làm cũng chưa muộn.

Để lời nói đầu tiên của mẹ lấy lại "uy lực" mà không cần phải nổi điên, chuyên gia Sông Xanh khuyên ba mẹ áp dụng 2 bước sau ngay tối nay:

✅ Bước 1 (Giao tiếp cận chiến - Phá vỡ bức tường màn hình): Đừng đứng từ bếp gọi vọng ra phòng khách. Ánh sáng và âm thanh của iPad sẽ nuốt chửng lời nói của mẹ. Hãy đi lại gần, chạm nhẹ vào vai con, yêu cầu con tạm dừng máy, bắt lấy ánh mắt con và nói một câu ngắn gọn: "8 giờ là giờ đi tắm. Mẹ nhắc một lần thôi nhé". Nói xong, quay đi làm việc của mình.
✅ Bước 2 (Để hệ quả tự nhiên lên tiếng): Nếu con vẫn chọn cách lờ đi, đừng cằn nhằn hay đếm 1-2-3. Hãy bước tới và thu lại thiết bị: "Hôm nay con đã không tự giác đi tắm khi đến giờ, nên thời gian xem iPad ngày mai của con sẽ bị trừ đi 15 phút. Bây giờ mình đi tắm nhé".

Không cần gắt gỏng, không cần dọa nạt. Chỉ cần cho con thấy: Lời nói của mẹ có trọng lượng, và sự lề mề đắm chìm vào thế giới ảo của con sẽ phải trả giá bằng một hậu quả thực tế ngay lập tức.

Nhà mình thường bắt đầu "nghiêm túc" làm việc từ lần nhắc thứ mấy của mẹ? Cùng thú nhận dưới comment và Share ngay bài viết này để thay đổi "thuật toán" của cả gia đình từ tối nay nhé! 👇

10/06/2026

GỬI BA MẸ ĐANG THẤY CÓ LỖI VÌ HÈ NÀY CHƯA ĐƯA CON ĐI ĐÂU XA...

Có thể ba mẹ lướt mạng và nhìn thấy những chuyến đi của nhiều gia đình khác…
Biển xanh vẫy gọi.
Những khu nghỉ dưỡng đẹp lung linh.
Và những em bé cười rạng rỡ trong một mùa hè ngập tràn trải nghiệm.

Rồi ba mẹ nhìn lại mình.
Vẫn tất bật quẹt thẻ đi làm mỗi ngày.
Vẫn quay cuồng với cơm nước, áp lực công việc và những khoản hóa đơn phải lo.
Cuối tuần, đôi khi ba mẹ chỉ đủ sức đưa con xuống khoảnh sân dưới tòa nhà chơi một lát.

Và trong lòng khẽ nghẹn lại một câu hỏi: "Tuổi thơ của con có đang thiệt thòi vì ba mẹ không?"

Ba mẹ à, Đội ngũ chuyên gia tại CLB Cùng Con Trưởng Thành muốn ôm lấy sự áy náy đó của ba mẹ lúc này.

Một chuyến đi xa đúng là có thể cho con nhiều trải nghiệm đẹp. Nhưng không phải gia đình nào cũng có đủ thời gian, tài chính và sức lực để thực hiện điều đó ngay lúc này. Và điều ấy KHÔNG có nghĩa là ba mẹ đã để mùa hè của con trôi qua vô ích!

Bởi với một em bé, một "mùa hè đáng nhớ" đôi khi chỉ cần được tạo nên từ những điều bé xíu:
🌱 Một chậu nước nhỏ ngoài ban công được phép vầy tung tóe thật lâu.
🌱 Một buổi chiều tan tầm bố không vội giục: "Đi nhanh lên con!".
🌱 Một lần mẹ cất hẳn chiếc điện thoại xuống để nghe hết câu chuyện siêu nhân chẳng đầu chẳng cuối.
🌱 Một vòng đi bộ quanh nhà, nơi con được quyền làm "đội trưởng" dẫn đường.
🌱 Hay chỉ là vài phút cả nhà nằm ườn cạnh nhau trên sofa, cười phá lên vì một điều rất ngớ ngẩn.

Những điều ấy không thể check-in sang chảnh, cũng chẳng lung linh trên ảnh mạng. Nhưng chúng sẽ trở thành những "mỏ neo ký ức" cắm rất sâu trong lòng con.

Sau này lớn lên, con có thể không nhớ mình đã đi qua bao nhiêu vùng đất. Nhưng con sẽ không bao giờ quên cảm giác:
Khi con gọi, ba mẹ đã quay lại nhìn.
Khi con muốn kể, ba mẹ đã chăm chú lắng nghe.
Khi con cần một người chơi cùng, ba mẹ đã thực sự hiện diện.

Một mùa hè trọn vẹn không nhất thiết phải được lấp đầy bằng những chuyến đi xa. Đôi khi, nó chỉ cần được lấp đầy bằng Sự Hiện Diện.

Vậy nên, ba mẹ đừng tự dằn vặt hay thấy có lỗi nếu hè này mình chưa thể đưa con đi đâu nhé. Mình không cần tạo ra một tuổi thơ hoàn hảo đắt tiền. Mình chỉ cần trao cho con những khoảnh khắc đủ thật, đủ ấm và đủ để con biết: "Ở bên ba mẹ, con luôn được yêu thương!".

Hè này, điều giản dị nào ba mẹ muốn cùng con thực hiện nhất? Chia sẻ cùng CLB dưới comment nhé, và đừng quên Share bài viết này để ôm ấp những ba mẹ đang mang chung một nỗi niềm! ❤️

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


2/16/9 Đường 9, P. Hiệp Bình
Ho Chi Minh City