Phòng Tâm Vận Động Aucouturier HƯƠNG AN

Phòng Tâm Vận Động Aucouturier HƯƠNG AN Contact information, map and directions, contact form, opening hours, services, ratings, photos, videos and announcements from Phòng Tâm Vận Động Aucouturier HƯƠNG AN, Education, 347/19 Lê Văn Thọ, Thông Tây Hội, Gò Vấp, Ho Chi Minh City.

12/08/2026
10/08/2026

Khóa đào tạo kéo dài 3 năm với các nhà đào tạo được công nhận tại châu Âu, hướng tới xây dựng đội ngũ chuyên gia kế thừa và hình thành cơ sở đào tạo tâm vận động Aucouturier tại Việt Nam.

ĐỪNG BỎ LỠ TUỔI THƠ CON Tuổi thơ của một đứa trẻ thực ra rất ngắn trong hành trình dài mấy mươi năm của một đời ngườ...
01/08/2026

ĐỪNG BỎ LỠ TUỔI THƠ CON
Tuổi thơ của một đứa trẻ thực ra rất ngắn trong hành trình dài mấy mươi năm của một đời người. Chúng ta thường nghĩ mình có 18 năm, nhưng thực tế, khoảng thời gian con thực sự bám lấy bố mẹ, coi bố mẹ là cả thế giới chỉ kéo dài vỏn vẹn trong khoảng 10 năm đầu đời. Sau cột mốc đó, thế giới của con sẽ mở rộng ra với bạn bè, trường lớp, những mối quan tâm riêng, và con bắt đầu nới dần vòng tay khỏi chúng ta.
Để không bỏ lỡ giai đoạn rực rỡ và ngắn ngủi này, điều quan trọng nhất không phải là dành trọn 24 giờ mỗi ngày bên con, mà là chất lượng của sự hiện diện:
1. Hiện diện trọn vẹn
Một giờ đồng hồ ngồi bên con nhưng tay vẫn lướt điện thoại, tâm trí vẫn đặt vào công việc thì không thực sự là ở bên con. Thà chỉ là 15–30 phút mỗi ngày, nhưng bạn cất hết thiết bị điện tử, ánh mắt nhìn thẳng vào mắt con, cùng chơi một trò chơi con thích, nghe con kể những chuyện "không đâu vào đâu" ở lớp — đó mới là lúc kết nối thực sự diễn ra.
2. Cho phép mình "chậm lại" cùng con
Người lớn luôn sống trong nhịp điệu của sự vội vã: vội đi làm, vội nấu cơm, vội dọn dẹp. Nhưng thế giới của trẻ con lại vận hành theo một tần số khác — tần số của sự tò mò và khám phá. Một chiếc lá rơi, một chú kiến đang tha mồi cũng có thể làm con dừng lại rất lâu. Thay vì hối hả "nhanh lên con", thỉnh thoảng hãy thử bước chậm lại để nhìn thế giới qua đôi mắt ngây thơ ấy.
3. Ghi lại ký ức bằng cảm xúc, không chỉ bằng hình ảnh
Chúng ta chụp rất nhiều ảnh và video của con, nhưng ký ức sâu sắc nhất đọng lại trong tâm trí trẻ nhỏ lại là cảm xúc:
Cảm giác an toàn khi được ôm vào lòng lúc sợ hãi.
Sự kiên nhẫn của bố mẹ khi con vô tình làm vỡ đồ.
Tiếng cười thả ga trong một trận chiến gối ôm hay một buổi chiều tắm mưa.
4. Chấp nhận sự bừa bộn và không hoàn hảo
Nhà cửa có thể hơi lộn xộn một chút, bát đĩa có thể chờ một tí để rửa sau, nhưng khoảnh khắc con muốn khoe một bức vẽ hay muốn bố mẹ làm "khán giả" cho một tiết mục múa tự biên tự diễn thì chỉ có ngay lúc đó. Những vết bẩn trên tường rồi sẽ sơn lại được, nhưng sự hào hứng trong mắt con khi được bố mẹ cổ vũ thì không thể tua lại.
Bỏ lỡ tuổi thơ của con đôi khi không phải vì chúng ta không yêu con, mà vì chúng ta quá bận rộn lo cho "tương lai" của con mà quên mất rằng con đang sống ở hiện tại.
"Nắng rồi sẽ tắt, những đứa trẻ rồi sẽ lớn lên và căn nhà rồi sẽ trở nên lặng lẽ. Nhưng ký ức về một tuổi thơ tràn ngập sự hiện diện và yêu thương của bố mẹ sẽ là ngọn lửa sưởi ấm suốt cả cuộc đời con."
Hãy dành thời gian thật chất lượng bên tuổi thơ con bạn nhé.

St.

31/07/2026

Mình từng gặp PH có con đặc biệt nghĩ rằng con bị thiếu chất này chất kia nên tự mua cho con uống bổ sung, khi con ko chịu uống họ còn cảm thấy rất áp lực 😅

05/07/2026

CHA CHIỀU VÔ RANH GIỚI, CON GÁI TRẢ GIÁ

Con gái đòi mua món đồ thứ ba trong tuần.

Mẹ nói không. Cha ngồi bên cạnh phẩy tay, thôi mua cho nó đi, có bao nhiêu đâu mà căng.

Con gái nhìn mẹ, cười nhếch một cái rất nhỏ. Tối đó mẹ nhắc học bài, con bật lại ngay, mẹ lúc nào cũng khó chịu, chỉ có ba thương con.

Nghe quen không.

Một căn nhà rất nhiều khi không hỏng vì thiếu tình thương. Nó hỏng vì tình thương được dùng làm cái cớ để người lớn khỏi phải làm người lớn.

Cha chiều con gái vô ranh giới nhìn ngoài tưởng dễ thương.

Ba thương con gái. Ba sợ con buồn. Ba muốn con có tuổi thơ đủ đầy.

Nghe tử tế lắm.

Nhưng nếu mỗi lần con đòi là cha mềm. Mỗi lần mẹ đặt giới hạn là cha phá. Mỗi lần con sai là cha bênh. Thì đó không còn là yêu con.

Đó là cha đang dạy con rằng đàn ông yêu mình sẽ không bao giờ để mình khó chịu.

Và nguy hiểm hơn, cha đang dạy con rằng ranh giới của người khác không quan trọng bằng cảm xúc nhất thời của mình.

Đứa trẻ không chỉ nhận một món đồ chơi.

Nó nhận một bài học rất sâu.

Muốn gì cứ đòi. Không được thì giận. Có người đàn ông đứng ra xử lý hậu quả. Mẹ có bực thì cũng kệ, vì trong nhà đã có một ông vua nhân hậu chuyên phát đặc ân.

Vấn đề không nằm ở cái váy, cái kẹp tóc hay cây kem.

Vấn đề nằm ở mô hình gia đình mà con đang quan sát mỗi ngày.

Cha đóng vai người dễ thương. Mẹ đóng vai người khó ưa. Cha ban phát. Mẹ kỷ luật. Cha làm đồng minh cảm xúc của con. Mẹ trở thành cái hàng rào g*i trong mắt con.

Rồi đến khi con cãi mẹ, lì ra, bật lại từng câu, cả nhà kết luận con hư.

Không.

Con không tự nhiên hư.

Con rất thông minh. Con chỉ học quá nhanh rằng trong nhà này, luật không phải là luật. Luật là thứ có thể thương lượng nếu biết chọn đúng người để nũng nịu.

Cha tưởng mình đang bảo vệ con gái.

Thật ra cha đang phá nền đất dưới chân con.

Mẹ tưởng mình đang giữ kỷ luật.

Nhưng nếu mẹ chỉ gào lên sau khi cha đã phá ranh giới, mẹ cũng chỉ đang trở thành tiếng ồn trong một căn nhà không có trật tự.

Đứa trẻ hay cãi lì không phải lúc nào cũng là đứa trẻ hỗn.

Nhiều khi nó đang phòng vệ. Vì hệ thần kinh của nó không thấy an toàn trong một căn nhà mà hôm nay mẹ nói không, ba nói có, mai mẹ phạt, ba lén cho qua, hôm sau hai vợ chồng cãi nhau ngay trước mặt nó vì chuyện của nó.

Khi con sợ, não con không học nữa.

Nó chỉ tìm cách chống lại, chạy trốn hoặc tê cứng.

Vậy là nó cãi. Nó lì. Nó nhăn mặt. Nó đóng cửa. Nó nói những câu làm mẹ tức muốn tăng huyết áp.

Rồi người lớn lại hả hê kết án con vô lễ, trong khi chính người lớn mới là người ký hai bộ luật khác nhau trong cùng một căn nhà.

Cha vô ranh giới thường không phải vì cha quá yêu con.

Nhiều người cha chiều con vì họ lười đối diện với cảm xúc khó của con.

Con khóc thì mệt. Con giận thì phiền. Con buồn thì tội. Thế là cho qua cho nhanh.

Cũng có người cha chiều con gái vì trong hôn nhân họ không biết làm chồng tử tế, nên quay sang làm ông bố dễ thương để lấy cảm giác mình vẫn là người tốt.

Ở đời có kiểu đàn ông rất hay.

Với vợ thì vô tâm. Với con gái thì ngọt ngào. Xong tự phong mình là người đàn ông của gia đình.

Cũng lạ.

Người phụ nữ trong nhà kiệt sức thì không thấy, đứa trẻ nhíu mày một cái là hoảng loạn như cháy nhà.

Mẹ trong cấu trúc này thường gánh phần xấu.

Mẹ nhắc giờ ngủ. Mẹ nhắc bài vở. Mẹ nhắc lễ phép. Mẹ nhắc ranh giới. Mẹ nhắc trách nhiệm.

Nhắc đến mức biến thành cái loa phường có tóc.

Nhưng bên dưới sự kiểm soát của mẹ nhiều khi không phải ác. Nó là nỗi sợ.

Sợ con hư. Sợ con yếu. Sợ con gái sau này yêu sai giống mình. Sợ một ngày con bước vào đời với cái đầu được chiều và trái tim không biết tự bảo vệ.

Cấu trúc này không tự nhiên mọc lên sau đám cưới.

Nó thường đi qua ba đời.

Đời ông bà có thể từng có một người cha lạnh, nghiêm, ít ôm con, ít nói lời tử tế. Đứa bé trai lớn lên trong thiếu thốn tình cảm, tự hứa sau này có con sẽ không để con khổ như mình.

Nhưng vì không ai dạy anh thế nào là yêu có ranh giới, anh biến yêu thành chiều.

Đời mẹ có thể từng lớn lên trong một nhà mà phụ nữ phải gánh hết. Mẹ của em ngày xưa cũng vừa làm người chăm, vừa làm người dạy, vừa làm người chịu trận.

Bây giờ em lặp lại y hệt, chỉ khác cái bếp hiện đại hơn và cái mệt được gọi bằng tên văn minh hơn.

Đến đời con, con gái đứng giữa hai dòng chảy đó.

Một bên là người cha dùng chiều chuộng để bù đắp tuổi thơ mình. Một bên là người mẹ dùng kiểm soát để chống lại nỗi bất an của mình.

Con không học được yêu là gì.

Con học được yêu là một cuộc kéo co quyền lực.

Đây mới là đoạn đáng sợ.

Nếu không dừng lại, con gái được cha chiều vô ranh giới rất dễ bước vào tình yêu với một cái la bàn hỏng.

Con có thể nhầm người đàn ông phá ranh giới là người yêu mình mãnh liệt.

Anh ta nhắn liên tục. Kiểm tra điện thoại. Ghen tuông. Đòi biết con đi đâu với ai. Chen vào mọi quyết định của con rồi gọi đó là thương.

Con tưởng đó là quan tâm, vì từ nhỏ con đã quen với một kiểu đàn ông bước qua ranh giới và vẫn được khen là yêu con gái.

Con cũng có thể không biết nói không một cách vững.

Vì trong nhà, cái không chưa bao giờ được tôn trọng như một điều bình thường. Không của mẹ bị cha vô hiệu. Không của con thì được dùng để mặc cả. Không của người khác thì bị cảm xúc của con đè lên.

Lớn lên, khi một người đàn ông ép con đi xa hơn mức con sẵn sàng, con có thể không nhận ra đó là xâm phạm.

Con chỉ thấy quen.

Thấy tình yêu hình như là phải có người lấn vào mình như thế.

Hoặc ngược lại, con trở thành người phụ nữ đòi hỏi tình yêu bằng thử thách, giận dỗi, im lặng trừng phạt, vì con đã học rằng cảm xúc của mình là trung tâm và người đàn ông yêu mình phải đoán, phải dỗ, phải chịu.

Vậy là từ một cô bé được cha chiều, con có thể thành một người phụ nữ không biết giữ ranh giới của mình, cũng không biết tôn trọng ranh giới của người khác.

Nghe đau không.

Đau hơn nữa là nhiều người mẹ nhìn thấy con gái yêu sai sau này rồi khóc, không hiểu sao nó chọn loại đàn ông như thế.

Nó không chọn từ hư không.

Nó chọn từ ký ức gia đình.

Người đàn ông đầu tiên dạy con gái về đàn ông chính là cha nó.

Không phải bằng bài giảng. Mà bằng cách cha cư xử với mẹ. Bằng cách cha giữ lời. Bằng cách cha tôn trọng luật chung. Bằng cách cha có dám để con gái thất vọng mà vẫn không rút lại tình yêu hay không.

Muốn dừng vòng lặp này, nhà cần kỷ luật.

Nhưng kỷ luật không phải là lúc cha mẹ thắng con.

Kỷ luật là lúc con hiểu thế giới có trật tự.

Thang 5 nấc kỷ luật không phải để đem ra trị con. Nó là cái khung để cha mẹ ngừng diễn cảnh một người xây hàng rào, một người cầm kìm cắt rào rồi bảo mình thương con.

Nấc đầu là nhắc nhẹ.

Không mỉa mai. Không đe dọa. Không lôi nhân cách con ra xử. Chỉ là một lời nhắc bình tĩnh để con biết chuyện gì đang xảy ra.

Nấc hai là nhắc có giới hạn.

Không phải nói mười lần cho đến khi mẹ hóa thú. Mà là người lớn nói rõ ranh giới nằm ở đâu, và nếu con tiếp tục vượt qua thì chuyện gì sẽ xảy ra.

Nấc ba là hậu quả logic.

Đổ nước thì lau. Không làm bài thì mất thời gian chơi. Vượt giới hạn màn hình thì ngày mai giảm thời lượng. Không phải phạt cho đau, mà để con gặp phần đời có liên quan đến hành vi của mình.

Nấc bốn là hạ nhiệt.

Khi con đang gào, đang cãi, đang phòng vệ, phòng khách không cần biến thành phiên tòa. Một đứa trẻ đang trong báo động không học được đạo lý. Nó cần hệ thần kinh dịu xuống trước khi não nó có thể nghe.

Nấc năm là đối thoại trách nhiệm.

Lúc đó mới nói về chuyện con đã làm gì, ảnh hưởng đến ai, lần sau con sẽ sửa thế nào. Không phải để sỉ nhục con, mà để con tập bước vào đời với năng lực nhận phần của mình.

Cái thang này chỉ có tác dụng khi cha mẹ cùng đứng một bên với luật.

Không phải cha đứng với con để chống mẹ. Không phải mẹ đứng một mình rồi thành người đàn bà khó chịu nhất nhà. Cũng không phải hai người lớn tranh nhau làm người được con yêu hơn.

Một đứa trẻ không cần cha mẹ hoàn hảo.

Nó cần một căn nhà có trật tự đủ an toàn để nó được làm trẻ con, còn người lớn thì thật sự làm người lớn.

Cha không cần bớt thương con gái.

Cha cần thương con theo cách giúp con sống được ngoài đời, nơi không ai có nghĩa vụ chiều con vô điều kiện.

Mẹ không cần gào to hơn.

Mẹ cần ngừng nhận vai cảnh sát trưởng cô độc trong một căn nhà mà người còn lại thích làm ông tiên phát quà.

Con gái không cần một người cha luôn nói có.

Con cần một người cha đủ vững để nói không mà không rút lại tình yêu.

Vì sau này, khi con bước vào tình yêu, nó sẽ không chỉ tìm một người làm con vui. Nó sẽ tìm một người cho nó cảm giác quen.

Nếu cái quen của con là đàn ông yêu bằng cách phá luật, con sẽ dễ rung động trước người lấn vào đời mình.

Nếu cái quen của con là phụ nữ phải gào mới được nghe, con sẽ bước vào hôn nhân với một cái cổ họng mệt mỏi và một trái tim luôn thủ thế.

Nếu cái quen của con là cảm xúc quan trọng hơn ranh giới, con sẽ hoặc để người khác xâm phạm mình, hoặc xâm phạm người khác rồi gọi đó là yêu.

Tối nay, trước khi trách con cãi lì, hãy nhìn kỹ hơn.

Đó là sự hỗn của con, hay là kết quả của một căn nhà nơi người lớn yêu con nhưng không ai chịu thống nhất cách làm người lớn.

Con chưa biết tương tác với người khác, chưa nói được, lăng xăng, ăn vạ, rất ít giao tiếp mắt khi đến với cô. Những ngày...
30/06/2026

Con chưa biết tương tác với người khác, chưa nói được, lăng xăng, ăn vạ, rất ít giao tiếp mắt khi đến với cô. Những ngày đầu vào phòng TVĐ, cô chưa thấy được nụ cười của con, từ tuần thứ 3 con bắt đầu có nụ cười nhẹ trên môi, đến nay tròn 1 tháng con luôn cười rất tươi và cười thành tiếng 1 cách thích thú khi cô chơi cùng con trong phòng TVĐ.
Con bỏ hẳn hành vi cắn đồ vật sau 2 tuần TVĐ. Sau 1 tháng, hôm nay cô thấy con bắt đầu kiểm soát được cảm xúc của con. Con đã ko còn lăn ra ăn vạ ỉ ôi khi mẹ nói "hết rồi". Cô vui mừng vì con đã bắt đầu sẵn sàng để "lớn lên".
Tiếc thay hôm nay cũng là ngày mẹ quyết định dừng can thiệp TVĐ cho con.
Tiếc thay đứa trẻ vừa mới sẵn sàng để thích nghi và phát triển thì lại bị buộc dừng lại.
Thôi thì duyên số ...
Cô mong con sẽ bình an, tiến bộ mỗi ngày
Đây là trò chơi con thích nhất, tham gia lâu nhất và chủ động thể hiện nhu cầu được ôm ấp, được vỗ về khi con ngồi trong lòng cô.

Address

347/19 Lê Văn Thọ, Thông Tây Hội, Gò Vấp
Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Phòng Tâm Vận Động Aucouturier HƯƠNG AN posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category