11/09/2025
Mình cũng vỡ ối, cũng kích sinh, nhiễm khuẩn… Ơn trời may quá gặp đc bs cao tay chứ không thì không biết sao @@
Tình cờ đọc được câu chuyện này mà tim tiếc rung bắn. Đúng là chuyện sinh đẻ, dễ thì rất dễ, mà khó thì khôn lường.
Mình biết follow page mình nhiều bạn nữ nên share bài này để mọi người biết thông
MÌNH MẤT CON DO "ĐEN" NHƯ BÁC SĨ NÓI, HAY DO SỰ T.Ắ.C T.R.Á.C.H??? CÂU CHUYỆN THẬT CỦA GIA ĐÌNH MÌNH TẠI BV PSHN
"Con của mình rơi vào tình trạng ngu.y hiể.m ngay sau khi sinh tại BV PSHN – một bệnh viện được xem là tuyến đầu của cả nước..."
Những ngày qua có lẽ là khoảng thời gian khó khăn nhất cuộc đời mình. Chuyện đã trôi qua hơn một tháng, nhưng hôm nay mình mới đủ bình tĩnh để chia sẻ lại. Gần 15 tiếng từ lúc mình v.ỡ ối đến khi sinh, bác sĩ và ê-kíp trực đã xử lý chậm trễ, thờ ơ và không theo dõi sát sao. Bé nhà mình chào đời trong tình trạng tím tá.i, không khóc và phải chuyển sang viện nhi ngay lập tức. Sau 10 ngày chiến đấu kiên cường, con đã không thể vượt qua.
Mình chia sẻ câu chuyện đau lòn g này hy vọng mọi người có thể đọc đúng, hiểu đúng để chia sẻ và lan tỏa câu chuyện một cách đúng đắn nhất.
--------------------------------------
1. DIỄN BIẾN SỰ VIỆC:
Trước hết, mình muốn nhấn mạnh: cả t.hai kỳ 2 mẹ con hoàn toàn khỏe mạnh. Mình theo dõi đầy đủ ở nhiều nơi, trong đó có cả phòng khám riêng của bác sĩ Nguyễn Văn T – bác sĩ chính phụ trách ca s.inh của mình tại BV PSHN.
▪️ 1h sáng 29/07, mình v.ỡ ối và nhập viện ngay. Dù đã đăng ký gói dịch vụ và chọn bác sĩ T đỡ, dù chồng mình đã gọi báo cho BS ngay lúc đó, nhưng
- khoảng 8 tiếng sau (lúc 9h-10h) BS mới xuất hiện lần đầu tiên để khám qua và chỉ định k.ích s.inh rồi rời đi ngay.
- 15 tiếng sau, khi ti.m th.ai đã su y yếu nghiêm trọn g, BS mới đến lần thứ 2 và đỡ cho mình.
▪️ Trong thời gian dài chờ đợi, các hộ tá cũng chưa theo dõi sát sao, bảo mình nằm tự r.ặn một mình trong phòng sinh suốt 1 tiếng mà không có hướng dẫn. Sau khi phát hiện t.im t.hai đã rất y.ếu, thay vì xem xét chỉ định m.ổ cấp cứu, BS vẫn để mình s.inh thường.
▪️ Từ khi BS có mặt thì chỉ có một mình BS trực tiếp đ.ỡ sinh, không một hộ tá nào đứng cạnh hỗ trợ. Chỉ đến khi BS nhận định rằng mình khó s.inh khó r.ặn mới nhờ hộ tá vào. Sau vài lần BS nhờ, cô hộ tá này mới đến hỗ trợ ấ.n bụng rồi lại rời đi nơi khác. Trong suốt quá trình s.inh, vẫn chỉ còn duy nhất một bác sĩ chính. Lúc em bé ra đời trong tình trạng ng.uy kịc h, nhiều hộ tá mới bắt đầu xuất hiện.
▪️ Kết quả: Con chào đời trong tình trạng tím tái, không khóc được do n.gạt.
--------------------------------------
2. HẬU QUẢ
- Việc ti.m th.ai suy yếu sau khi truyền th.uốc k.ích sinh (oxytocin) không phải là hiện tượng xảy ra tức thì, mà thường diễn tiến từ trước đó cả một quá trình. Tức là việc t.im t.hai bất thường có thể đã diễn ra từ trước đó mà các hộ tá ko phát hiện ra. Nếu ekip trực theo dõi thường xuyên thì hoàn toàn có thể phát hiện sớm các dấu hiệu bất thường để kịp thời xử lý, kịp thời báo bác sĩ và chỉ định m.ổ cấp cứu để đảm bảo an toàn cho bé.
- Trong thời gian kéo dài từ khi vỡ ối (01h sáng) đến khi s.inh (gần 15h), mình không nhận được sự chăm sóc tích cực, thậm chí tỏ thái độ khó chịu.
- Ngay cả khi đã phát hiện tình trạng s.uy t.hai, hộ tá vẫn không huy động đầy đủ ê-kíp hỗ trợ cho ca s.inh, để mình với duy nhất bác sĩ chính, cho thấy sự thờ ơ, thiếu trách nhiệm.
▪️Về phía bệ.nh viện:
- Mình nghĩ b.ệnh viện thực sự nên xem xét lại về quy trình. Mình không đánh đồng tất cả bác sĩ và nhân viên y tế tại viện PSHN, không phải ca s.inh nào cũng như nhau. Nhưng theo những gì mình đọc được từ những sản phụ khác cũng s.inh tại đây, việc phải nằm tự r.ặn sinh 1 mình cả tiếng đồng hồ, ko được sát sao như trường hợp của mình ko phải là duy nhất. Có rất nhiều sản phụ cũng đã trải qua tình cảnh tương tự như vậy. (mn hoàn toàn có thể tìm lại bài đăng trong nhóm “Team đẻ BV PSHN” tại link:
https://www.facebook.com/share/p/1B1ELPcKFW/?mibextid=wwXIfr hoặc xem hình ảnh mình để dưới cmt).
--------------------------------------
💭 NHỮNG CHIA SẺ THÊM
Có thể đối với 1 bệnh viện lớn và nổi tiếng về trình độ chuyên môn cao như pshn, gặp quá nhiều trường hợp xảy ra đối với các mẹ và bé như vậy, nên câu chuyện này thật quá đỗi bình thường. Nhưng đối với mỗi gia đình, với mỗi người bố người mẹ, nhất là lần đầu làm bố mẹ như chúng mình thì em bé là tất cả. Sự m.ất mát, nỗi đ đớn này ko có gì có thể diễn tả, cũng ko có cách nào bù đắp được.
Trong lúc cả nước đang sống trong niềm vui chung ngày lễ Độc lập, gia đình mình phải gồng mình vượt qua nỗi đ au riêng. Mình dự sinh ngày 8/8 nên cũng đã dự tính trước sẽ đón lễ cùng con như thế nào. Nhưng bao nhiêu kế hoạch, bao nhiêu tưởng tượng đều s.ụp đổ hết.
Mang thai 9 tháng trải qua bao nhiêu tháng ngày cùng con, sinh ra một em bé xinh xắn và đáng yêu vô cùng, nhưng một người mẹ như mình chưa từng được bế em bé trên tay, chưa được cho con ăn, được ôm ấp con. Trong 10 ngày bé nằm điều trị tại viện Nhi, mình chỉ được gặp con 2 lần, ko được chạm vào, chỉ đứng đó nhìn con với đầy vết t.iêm trên người, vết k.hâu mổ chằng chịt trên cơ thể bé nhỏ đó với đủ loại máy móc để dành g.iật lại sự sống cho con.
Qua bài này mình cũng xin gửi lời cảm ơn các bác sĩ tại khoa sơ sinh BV Nhi TW vì đã cố gắng hết sức trong quá trình điều trị cho bé và cũng đã hỗ trợ gia đình mình rất nhiều.
--------------------------------------
Những gì mình kể lại là tất cả những gì gia đình mình đã thực sự trải qua và mình chỉ tường thuật lại đúng sự thật. Mình ko đánh đồng tất cả bác sĩ tại bệnh viện pshn, m chỉ nhắc đến những người có liên quan trực tiếp đến ca sinh của mình ngày hôm đó. Còn về chuyện đúng sai thì với diễn biến sự việc như đã tường thuật lại, mình nghĩ mọi người cũng sẽ tự có đánh giá của riêng mình.
Đây là link diễn biến một cách chi tiết cụ thể từng lời nói, hành động của hộ tá và bs từ lúc mình vỡ ối đến lúc sinh. Mọi người có thể đọc thêm để có cái nhìn khách quan nhất nhé -> https://docs.google.com/document/d/1Ww27bulglDYVzlxTP3KElDCZ8UaDvKdr/edit?usp=drive_link&ouid=111722755084010987972&rtpof=true&sd=true
Câu chuyện của mình vẫn còn nhiều chi tiết đau lòn g chưa kể hết. Mình sẽ tiếp tục chia sẻ ở những bài sau, mình sẽ nói ra hết vì mình biết một ngày nào đó những người có liên quan trực tiếp đến câu chuyện này sẽ đọc được. Mình muốn họ biết và cảm nhận được hết những gì gia đình mình đã trải phải chị.u đựng suốt thời gian qua.