21/04/2026
Mình là Trang, (khác Trang trong BMHP nha mọi người), giáo viên tại Anh Em IELTS kiêm luôn chức vụ em họ anh Vũ và chị Thư.
Nói thật, mỗi lần giới thiệu về Anh Em IELTS, mình luôn thấy hơi khó để tách nó ra khỏi câu chuyện gia đình. Vì với mình, đây chưa bao giờ chỉ là một nơi dạy IELTS. Nó giống một mái nhà được dựng lên từ những người đã đi cùng nhau từ rất lâu, từ tuổi thơ cho tới lúc trưởng thành, rồi lại chọn đứng cạnh nhau trong một hành trình mới.
Trong câu chuyện đó, chị Thư và anh Vũ chính là hai người định nghĩa chữ “Anh Em” rõ nhất. Ở nhà, mình gọi chị Thư là chị Bé, còn anh Vũ là anh Bin. Chỉ riêng hai cái tên đó thôi là đã đủ thấy mọi thứ bắt đầu từ sự thân thuộc rồi, chứ không phải từ một concept thương hiệu được nghĩ ra cho hay.
Tuổi thơ của mình có rất nhiều phần gắn với hai người này. Mình vẫn nhớ chị Bé là người hay ới mình ra rồi đèo mình trên chiếc xe đạp cóc cách đi chơi hồi còn bé tí. Còn anh Bin thì giống kiểu mấy ông anh họ rất thích con nít, ngày xưa cứ hay tranh nhau đút cho mình ăn, rồi tan học lại kiếm mình để rủ đi quậy. Những chuyện nhỏ như vậy thôi, nhưng đến giờ nghĩ lại, mình vẫn thấy rất vui, vì nó làm cho mối quan hệ này không chỉ là đồng nghiệp, cũng không chỉ là người thân, mà là kiểu người đã hiện diện trong đời mình từ những mẩu chuyện rất bé.
Lớn lên một chút, khi bắt đầu làm việc chung, mình lại thấy thương cả hai nhiều hơn theo một cách khác. Chị Bé và anh Bin không phải kiểu người đứng trên để bắt người khác phải làm theo ý mình. Ngược lại, hai người luôn là những người định hướng, nhưng vẫn lắng nghe, vẫn ghi nhận, vẫn để mình có không gian để nói ra suy nghĩ của mình. Có lẽ vì vậy mà dù làm chung, tụi mình lại không mang cảm giác căng cứng của “người làm việc với nhau”, mà vẫn giữ được cảm giác rất nhà.
Mình hay đùa là chị Bé cũng là một người rất “cứng đầu”, mà mình cũng không phải dạng vừa, vậy mà lạ là từ lúc làm chung đến giờ, trộm vía, chưa đứa nào phải “u đầu” vì cãi nhau bao giờ. Chắc vì ở dưới tất cả những cái cứng đầu đó, tụi mình đều biết là mình đang nhìn về cùng một hướng.
Khi Anh Em IELTS bắt đầu, mọi thứ cũng không hề quá hào nhoáng. Nó không phải một ngày đẹp trời tự nhiên có thương hiệu, có lớp học, có học viên đông vui ngay. Thật ra, mình vẫn nhớ rất rõ cảm giác của những ngày đầu tiên tụi mình loay hoay đi tìm những học viên đầu tiên, tập giới thiệu về Anh Em IELTS với mọi người, rồi vừa làm vừa tự hỏi không biết mình có đi được đường dài không.
Những ngày đó có nản chứ. Có áp lực chứ. Có cảm giác giữa quá nhiều cạnh tranh, mình nhỏ bé và mong manh chứ.
Nhưng điều mình nhớ nhất không phải là sự chông chênh, mà là cách chị Bé và anh Bin luôn động viên tụi mình bằng một câu rất đơn giản:
“Mình làm thôi, mình làm được mà, mấy đứa ơi!”
Nghe thì rất đời thường, nhưng với mình, đó là một câu rất quý. Vì nó không màu mè, không hô hào quá lớn. Nó chỉ là kiểu động viên rất gia đình, mộc mạc, gần gũi, và đủ để người nghe thấy mình không phải tự gồng một mình.
Có lẽ cũng vì xuất phát từ một mối quan hệ như vậy nên mình luôn mong học viên khi đến với Anh Em IELTS sẽ không chỉ cảm nhận được kiến thức, mà còn cảm nhận được sự lắng nghe. Mình muốn các bạn thấy rằng ở đây, mình không bị đối xử như một “khách hàng” đến mua một dịch vụ, mà giống như đang được dẫn dắt bởi những người anh, người chị thật sự quan tâm đến chuyện mình có tiến bộ hay không.
Mình rất thích hình ảnh “an older brother/sister guiding you” (người anh/người chị dìu dắt và hướng dẫn mình) khi nói về Anh Em IELTS. Với mình, một người anh hay người chị đúng nghĩa không chỉ là người đi trước nên biết nhiều hơn, mà còn là người hiểu rõ những “vết xe đổ” mà đứa em của mình rất dễ vấp phải. Thành ra khi dạy, tụi mình không muốn đứng ở vị trí của người chỉ biết nói cho hay, mà muốn đứng ở vị trí của người đã đi qua, đã vấp, đã hiểu, và bây giờ quay lại để đẩy các bạn tiến lên phía trước.
Bản thân mình cũng luôn thấy rõ học viên mà tụi mình muốn đồng hành nhất là những bạn còn mới, còn ngợp, còn sợ IELTS, hoặc có nền tảng chưa vững nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Vì mình hiểu cảm giác đó. Nhiều bạn không hề lười, cũng không hề thiếu cố gắng, chỉ là các bạn đang cần một lộ trình rõ ràng hơn và một điểm tựa tinh thần để bắt đầu.
Nếu có một điều mình muốn giữ thật nhất ở Anh Em IELTS, thì đó là cảm giác này:
"ở đây có người thật sự để tâm đến hành trình của bạn."
Không phải kiểu hứa hẹn quá đà.
Không phải kiểu làm bạn thấy mình phải tự bơi giữa quá nhiều áp lực.
Mà là kiểu có người đi cùng, nhắc bạn khi bạn chệch hướng, kéo bạn lên khi bạn đuối, và vui thật lòng khi bạn tiến bộ.
Chắc vì vậy mà với mình, Anh Em IELTS không chỉ là nơi mình dạy.
Nó là nơi mình thấy tuổi thơ, tình thân, sự tin tưởng, và cả những ngày đầu khởi nghiệp còn vụng về của tụi mình đều được gom lại thành một thứ rất ấm.
Và nếu sau này có ai hỏi mình Anh Em IELTS là gì, thì có lẽ mình sẽ không trả lời bằng định nghĩa quá chỉnh chu nào cả.
Mình chỉ muốn nói rằng:
Đó là một nơi được bắt đầu từ tình thân, được giữ lại bằng sự tử tế, và được xây tiếp mỗi ngày bởi những người thật lòng muốn giúp người khác bớt sợ tiếng Anh hơn một chút.
P/s: cô Trang là đại diện tiêu biểu của thanh niên Việt Nam đi kiến tập tại Bắc Kinh, Trung Quốc, xong cổ nhắn tin về xin ít tiền tiêu vặt từ anh Bin.