Veritas Viet Nam

Veritas Viet Nam

Share

English Center and Elementary/Middle School K - 12 Classical Christian School

29/06/2024

Người trong hình là cháu Đặng Minh Tuấn, Hạ Long, Quảng Ninh, sinh năm 1988. Năm lớp 12, đang học giỏi, cháu bị tai nạn 10 phần chết một phần sống trong lúc đang là một dancer, đam mê nhạc rap và chuẩn bị thi Đại học.
Chiếc xe tải gây tai nạn kinh hoàng khiến cậu trai trẻ năm đó nằm đáp chiếu ngoài đường. Tưởng đã chết rồi, ai ngờ có người tình cờ lật manh chiếu thấy có động đậy liền chở vào bệnh viện. Nhưng bệnh viện địa phương từ chối nên chuyển về HN. Khi đó mới hay toàn bộ hộp sọ của Tuấn đã bị vỡ, ba đốt sống cổ bị dập, hy vọng sống chỉ còn lại 5%.
Trải qua nhiều cuộc phẫu thuật và bốn lần chết lâm sàng, đã có lần coi như gần chết và báo gia đình lo hậu sự. Cả đêm hôm ấy, người mẹ đã nắm tay con xoa bóp và truyền hơi ấm, chỉ sợ rằng nếu buông tay con ra, con sẽ chìm sâu hôn mê và không bao giờ tỉnh dậy được nữa. Như có phép màu, Tuấn đã tỉnh lại, nhưng vì chấn thương quá nặng khiến Tuấn bị liệt tứ chi, phải nằm một chỗ, chỉ nói được bằng hơi và phải gắn ống thở bên mình trong suốt quãng đời còn lại. Việc phục hồi vô cùng gian nan. Cả nhà có gì phải lo dồn tiền vô chữa trị, thăm nuôi con và lăn vào phục vụ. Tiền nợ nần khi đó lên tới 2 tỷ bạc.
Khi đã tỉnh lại, Tuấn xin cha mẹ mua một cái máy tính cũ giá 2,5 tr để tự học. Nằm trên giường, Tuấn để bàn phím trên bụng, tập di chuyển con chuột bằng khuỷu tay và tập gõ chữ với hai bàn tay cứng đờ vì tê liệt. Phải mất hơn 1 tháng, Tuấn mới có thể di chuột, ấn chuột. Và khi cháu vào google, gõ chữ “tin tức” cũng phải mất 2 tiếng nhưng hạnh phúc vô cùng. Tuấn khoe với cả nhà như đứa trẻ khoe mẹ điểm 10.
Kế đó, hằng ngày Tuấn tập tay từ việc cầm chiếc túi nilon, vỏ chai lavie đến khi có thể cầm được thìa xúc cơm và tự cầm bàn chải đánh răng… Kiên nhẫn vô cùng , sau 5 năm cực nhọc, cháu đã có thể ngồi trên xe lăn và tập lăn những bánh xe đầu tiên.
Từ khi đó, cháu đã quyết tâm kiếm sống bằng sức khỏe và trí tuệ dù là một người tàn tật. Cháu làm video lên Youtube, làm trợ lý truyền thông cho một cty và sau đó thì dùng mạng xã hội bán xe máy cho bố. Tuấn kể trước đó bố cháu có bán xe máy nhưng vị trí cửa hàng không đẹp nên chưa nhiều người mua. Tháng đầu tiên, Tuấn chỉ đặt chỉ tiêu bán được 2 chiếc, không ngờ 17 chiếc xe đã được khách mua”
Thu nhập từ công việc ở công ty, việc bán xe máy giúp bố và làm Youtube giúp chàng trai sinh năm 1988 kiếm ra tiền nuôi bản thân, hỗ trợ trả nợ cho gia đình và báo hiếu bố mẹ.
Tuấn cũng trở lại ca hát, và sống rất tích cực, yêu đời. Cháu thực sự là một tấm gương sống vượt qua mọi gian khổ trong những hoàn cảnh ngặt nghèo đáng khâm phục.
Fb Nguyễn Thị Bích Hậu

13/03/2024

One should thus realize that there is only one gospel, but that it is described by many apostles. Every single epistle of Paul and of Peter, as well as the Acts of the Apostles by Luke, is a gospel, even though they do not record all the works and words of Christ, but one is shorter and includes less than another. There is not one of the four major gospels anyway that includes all the words and works of Christ; nor is this necessary. Gospel is and should be nothing else than a discourse or story about Christ, just as happens among us when one writes a book about a king or a prince, telling what he did, said, and suffered in his day. Such a story can be told in various ways; one spins it out, and the other is brief. Thus the gospel is and should be nothing else than a chronicle, a story, a narrative about Christ, telling who he is, what he did, said, and suffered—a subject which one describes briefly, another more fully, one this way, another that way.

Dr. Martin Luther - 1522

19/12/2023

Veritas Vietnam has moved to D0.09 Khu Emerald, Celadon City Tân Phú. Liên hệ cô Cúc theo số +84 90 399 17 35

17/06/2023

Bài viết gây bão cộng đồng mạng:
-------------
"Ăn thì phải no, học thì phải giỏi, yêu là phải cưới, cưới là phải sinh con, sinh con thì con cũng phải học giỏi, học giỏi là phải trường chuyên, trường chuyên nhưng còn phải lớp xịn, lớp xịn là phải đỗ đại học, đại học là phải top đầu, top đầu là phải……không thất nghiệp, và không thất nghiệp…..rất có thể phải “chạy” – điều mà những người Giỏi thực sự không bao giờ làm.Bạn thấy đấy, rất nhiều nghịch lý luẩn quẩn hiện có trong xã hội của chúng ta đều ít nhiều liên quan đến một từ: GIỎI. Tuy nhiên, đã bao giờ bạn nghĩ chúng ta chẳng nên cố bằng mọi giá để học quá giỏi? Dưới đây là 5 lý do mà bạn có thể sẽ cực kỳ “phản đối” !
1. Để học giỏi ở Việt Nam cần phải tốn quá nhiều thời gian cho việc học, học trên lớp, học ở nhà, học thêm, học phụ đạo……trong khi một ngày mãi mãi cũng chỉ có 24 giờ do đó, thời gian dành cho những thói quen lành mạnh như chơi thể thao, thư giãn rèn luyện thân thể không có nhiều và càng học lên cao càng bị cắt ngắn, dẫn đến nguy cơ lâu dài: sức khoẻ yếu. Sức khoẻ yếu, học giỏi vô nghĩa!
2. Để học giỏi ở Việt Nam, bạn cần phải “học đều” – một khái niệm đặc sản nhưng không hề thơm ngon của nền giáo dục Việt Nam, tức là phải học giỏi tất cả các môn, đầu tư thời gian dàn trải để giỏi tất cả các môn đồng nghĩa là rất khó cho bạn để có chặng nghỉ nghĩ về những gì mình yêu thích nhất và có tiềm năng phát triển nhất. Rất nhiều học sinh giỏi cái gì cũng giỏi nhưng chẳng thật sự giỏi cái gì. Rất nhiều học sinh khi được hỏi “Em thích làm gì nhất?”, trả lời “Em không biết.” Một hành trang quá cồng kềnh và bị nhồi nhét chỉ làm cho cuộc hành trình của bạn thêm mệt mỏi. Hãy biết chọn lọc!
3. Để hoc giỏi ở Việt Nam, bạn cần phải hấp thụ rất nhiều kiến thức bạn học xong không biết để làm gì? Không là kỹ sư, không theo nghiệp kỹ thuật, bạn sử dụng đạo hàm, sử dụng hàm số, sử dụng tích phân để làm gì……….? Mà muốn sử dụng, bây giờ có vô số phần mềm và ứng dụng làm thay con người những tính toán đó.Bạn có định tự kéo cày trong khi nhà có trâu và có máy? Người ta hay nhắc bạn tiết kiệm điện, tiết kiệm nước, nhưng không ai nhắc bạn tiết kiệm tài nguyên não của chính bạn.
4. Để học giỏi ở Việt Nam, ít nhiều bạn bị mất một chút tự do, và buộc phải là bản sao tư duy của ai đó. Nói đến Tấm là phải ngoan hiền, nói đến Cám là phải gian ác, trong khi bạn đang nghĩ đến điều ngược lại, nhưng không được đâu, cô không thích điều này! Bạn chưa hiểu, bạn cần học lại, học kỹ hơn, không được, lớp cần 90% học sinh giỏi, chỉ tiêu chỉ được 10% học sinh khá, và tuyệt nhiên không được ai ở lại lớp. Bạn cần phải là một bông hoa đẹp trong vườn hoa toàn Học sinh Giỏi của cả lớp, của trường, trong cánh rừng học sinh giỏi của Thành phố. Việc chấp nhận mất tự do tư duy từ nhỏ trong học đường làm cho bạn dễ chấp nhận hơn với việc mất tự do trong cuộc sống sau này.
5. Để học giỏi ở Việt Nam, cuộc sống của bạn rất dễ bị mẻ, bị nứt, bị lệch và rất có thể bị vỡ nữa. Bạn còn quá trẻ và non nớt, vì thế nên bạn cần đi học để trưởng thành lên theo năm tháng, nhưng bố mẹ và thầy cô luôn cần bạn phải là số 1, không được là số 2, nhất định phải là số 1, và họ thi nhau chất lên lưng bạn những áp lực nặng nề mà chính bạn cũng không thể biết được đâu là tới hạn. Đến khi bạn kém giao tiếp, ứng xử lúng túng, không biểu đạt ngay cả những gì mình muốn nói, không tự tin giữa đám đông chỉ vì ngoài giờ học bạn không còn người bạn thân nào hơn Facebook, Zalo và máy tính và điện thoại, không có thời gian để quan sát cuộc sống tươi đẹp xung quanh. Coi chừng! Rất có thể, đấy là cách những tờ giấy khen Học sinh giỏi âm thầm đánh cắp tuổi thơ của bạn.
Bố mẹ Việt đang nhầm lẫn tai hại giữa: học Tốt và học Giỏi, nhiều phụ huynh cứ có niềm tin mù quáng là con cứ học giỏi là chắc chắn là có vé đi ga "Tương Lai Hạnh Phúc" thế là cứ cố nhồi con học cho đến khi họ nhận ra sự thật bẽ bàng: học giỏi mà không hạnh phúc thì còn bất hạnh hơn học dốt mà biết cái gì là tốt.
Vấn đề không nằm ở Bộ Giáo dục, mà nằm ngay trong chính tâm thức mỗi ông bố bà mẹ: có dám để cho con mình học dốt - học theo đúng năng lực của mình hay không, hay sợ dư luận chê cười? Sợ đến chết!
Bên cạnh quyền được Khổ, quyền được Dốt cũng là một trong những quyền của học sinh đang bị phụ huynh Việt xâm phạm thô bạo.
Nếu con bạn là cây Tùng xin đừng trồng trong chậu, chăng đủ thứ đồ trang trí lên và gọi nó là cây Thông Noel".
________________
Bài viết của tác giả Hoàng Huy.
Bạn nghĩ sao?

13/06/2023

Summer School is off to a good start.

19/05/2023

🌸 TẠI SAO TRẺ NHỎ BÂY GIỜ CHÁN HỌC, CẢM THẤY ĐƯỢC PHÉP LÀM ĐỦ THỨ VÀ ÍT KIÊN NHẪN?

Bài viết và dịch của chị Thu Hồng - Con tự học

Thu Hồng đọc thấy rất nhiều post trên các nhóm Facebook của phụ huynh, cô giáo, cá nhân, hội nhóm, cả ở bên này và Việt Nam đều xuất hiện những nhận xét hay nhận định sau về trẻ con thời nay:

- Các bé giờ đến trường hay kêu chán
- Thiếu kiên nhẫn, không ngồi yên lâu được
- Tự cho mình có quyền và được phép làm đủ thứ
- Đòi gì được nấy, hay vòi vĩnh
- Ít những người bạn thân thực sự

Vậy câu trả lời cho hiện tượng trên là gì? Tại sao lại có những hiện tượng đó? Làm thế nào để khắc phục?

Tình cờ mình tìm thấy câu trả lời qua một bài viết trên trang Deeprootsathome.com (https://deeprootsathome.com/kids-friendless-bored-impatient/) của tác giả Victoria Proody, người Canada. Cô Victoria đã tìm ra câu trả lời và giải pháp sau nhiều năm làm Occupational Therapist (nhà trị liệu), tiếp xúc và làm việc với nhiều trẻ em, phụ huynh và giáo viên.

Thu Hồng dịch lại bài này với hy vọng giúp nhiều phụ huynh tìm ra hướng đi đúng trong trường hợp con cái có hiện tượng trên.

Sau nhiều năm kinh nghiệm làm việc với trẻ em, phụ huynh và giáo viên, tôi hoàn toàn đồng ý với nhận xét của các giáo viên là trẻ em ngày càng hư trên nhiều phương diện. Bằng chứng rõ ràng là thông qua công việc, tôi đã, đang và vẫn tiếp tục nhìn thấy sự suy giảm khả năng học tập, giao tiếp xã hội, và điều chỉnh cảm xúc của các bạn nhỏ. Kèm theo đó là sự gia tăng đột biến của những ca thiểu năng học tập cũng như những chẩn đoán khác.

Như chúng ta đã biết, bộ não người hết sức dẻo dai và dễ điều chỉnh: qua tiếp xúc môi trường, chúng ta có thể làm não bộ khỏe lên hay yếu đi. Và tôi thực sự tin rằng, bất kể vô vàn những phát minh vĩ đại, chúng ta thật không may lại đang điều chỉnh não bộ của thế hệ trẻ theo hướng tiêu cực. Những nguyên nhân tại sao là:

🌸 1. CÔNG NGHỆ

Sử dụng công nghệ như một dịch vụ trông trẻ miễn phí, thực ra lại không “miễn phí” tí nào.

Cái giá phải trả đang lẩn quất đâu đây. Cái giá chính là hệ thần kinh của các em, khả năng tập trung chú ý, và khả năng trì hoãn sự vừa lòng. So với thực tế ảo, cuộc sống thực quá nhàm chán. Khi các em đến lớp, các em tiếp xúc với tiếng người và những kích thích thị giác vừa phải, khác hẳn với những sự bùng nổ hình ảnh, chuyển động, hiệu ứng đặc biệt mà các em thường thấy trên màn hình. Sau hành giờ say sưa với thực tế ảo, việc học hay xử lý thông tin trên lớp trở thành thử thách đối với các em vì não các em đã quá quen với những kích thích cao độ của các trò chơi trên mạng hay video games. Không xử lý được thông tin ở mức độ kích thích thấp khiến các em dễ gặp trở ngại trong học tập. Công nghệ cũng khiến chúng ta trở nên xa cách về cảm xúc, đẩy trẻ em và bố mẹ ngày càng cách biệt trong việc chia sẻ tình cảm. Sự sẵn sàng về mặt tình cảm của bố mẹ dành cho con là nguồn dinh dưỡng chính cho trí nào của trẻ. Tiếc thay chính chúng ta đang dần lấy đi của các em nguồn dinh dưỡng ấy.

🌸 2. CỨ MUỐN LÀ ĐƯỢC

“Mẹ ơi con đói!” - “Đây đây mẹ đưa con đi ăn”, “Con chán quá!”- “Đây lấy điện thoại của mẹ mà chơi!”

Khả năng biết kìm hãm và trì hoãn sự vừa lòng là một trong những chìa khoá của thành công. Chúng ta có ý tốt- làm cho con vui- nhưng thật không may, chúng ta làm con hạnh phúc lúc đó mà lại bất hạnh về sau. Biết trì hoãn sự thỏa mãn, hài lòng tức là khả năng hoạt động dưới sức ép. Trẻ em của chúng ta đang ngày càng thiếu khả năng đương đầu hay đôi phó với những căng thẳng dù là rất nhỏ. Rồi chính những sức ép nhỏ ấy dần trở thành những chướng ngại, khó khăn lớn trong sự thành công trong tương lai của các em.

Không trì hẳn được sự thỏa mãn diễn ra ở khắp nơi- trong lớp học, ngoài nhà hàng, ở siêu thị, cửa hàng đồ chơi- ngay khi bố mẹ nói “Không“. Bởi vì chính bố mẹ đã dạy con cái có được cái các em đang đòi ngay lập tức.

🌸 3. TRẺ EM THỐNG LĨNH VÀ ĐIỀU KHIỂN

“Con trai tôi không thích ăn rau”, “Nó không muốn đi ngủ sớm”, “Con gái mình không chịu ăn sáng”, “Con bé không thích đồ chơi, nhưng rất giỏi Ipad”, “Nó không thích tự mặc quần áo”, “Con bé lười quá không chịu tự ăn”. Tôi thường xuyên nghe bó mẹ nói những điều đó. Kể từ khi nào mà Trẻ con đã điều khiển chúng ta phải làm bố làm mẹ ra sao?! Nếu cứ để cho bọn trẻ quyết định thì tất nhiên chúng sẽ chỉ ăn toàn đồ béo, xem TV, chơi máy tính bảng , và chẳng bao giờ chịu đi ngủ. Và liệu có tốt không khi chính ta cho con cái những thứ chúng MUỐN mà biết rằng những thứ đo KHÔNG TỐT. Thiếu ngủ, chế độ dinh dưỡng không hợp lý, các em đến trường thấy khó chịu, lo lắng, không tập trung. Rồi thêm vào, chính chúng ta gửi một thông điệp sai rằng chúng có thể làm những gì chúng muốn và không làm những gì chúng không thích. Khái niệm “cần phải làm“ sẽ không còn. Tiếc rằng trong đời sống, để đạt được những mục tiêu đề ra, chúng ta nhiều phải làm những gì cần thiết, và những điều đó nhiều khi không phải những gì chúng ta muốn. (Mở ngoặc ở đây một chút: Thu Hồng thường xuyên nói với nhóc Andrew nhà mình và các bạn nhỏ của mình câu này mỗi khi các ý vòi vĩnh hay không chịu làm cái gì đó “Có những cái con không muốn nhưng Con vẫn phải làm”).

Ví dụ: nếu một em bé muốn thành học sinh giỏi, thì bạn ý phải chăm học, nêu muốn đá bóng giỏi thì phải khổ luyện hàng ngày. Trẻ em của chúng ta biết rõ những gì chúng muốn, nhưng lại gặp khó khăn khi phải làm những gì cần thiết để đạt được mục tiêu đó. Việc này dẫn đến những mục tiêu dang dở và làm bọn trẻ thất vọng.

🌸 4. NHỮNG TRÒ VUI BẤT TẬN

Chúng ta đã tạo ra một thế giới vui ảo cho trẻ con. Không một phút nào là chậm lại bình lặng hay nhạt nhoà yên ổn. Ngay khi có khoảnh khắc yên lặng, chúng ta lại chạy lại ngay, cuống lên để tìm thú tiêu khiển hay trò vui mới cho con. Bởi vì nếu không thì chúng ta cảm thấy chưa làm tròn nghĩa vụ của cha mẹ. Chúng ta sống trong hai thế giới riêng biệt. Tụi trẻ sống trong thế giới tràn ngập “niềm vui”, còn bố mẹ thì sống trong thế giới công việc. Tại sao bọn trẻ không giúp bố mẹ việc bếp núc hay giặt giũ? Tại sao chúng không thu dọn đồ chơi? Chính những công việc nhàm chán đơn điệu ấy lại có thể huấn luyện bộ não làm việc và hoạt động trong sự nhàm chán. Và đó cũng chính là cơ bắp làm việc hay yếu tố cần thiết khi các em đến trường để được dạy dỗ. Bởi vì cơ bắp làm việc được đào tạo qua công việc, chứ không phải qua những trò vui bất tận. Khi đó, sẽ không còn cảnh phải nghe chuyện bọn trẻ đến trường , luc viết hay luyện chữ đẹp, phản ứng thườnglà “Con không làm được. Khó quá! Chán lắm!”

🌸 5. HẠN CHẾ/ÍT GIAO TIẾP XÃ HỘI

Chúng ta ai cũng quá bận. Thế là chúng ta đưa cho bọn trẻ những thiết bị điện tử để bọn trẻ cũng bận rộn. Bọn trẻ khi xưa hay chơi ngoài trời, nơi môi trường tự nhiên không cấu trúc cố định, cho phép bọn trẻ tự do khám phá, học hỏi và rèn luyện những kỹ năng xã hội. Đáng tiếc, công nghệ đã thế chỗ hoạt động ngoài trời. Công nghệ cũng làm bố mẹ ít thời gian rảnh để tương tác, giao tiếp với con cái. Và dĩ nhiên, bọn trẻ sẽ tụt hậu, vì thiết bị điện tử- trông trẻ không trang bị hay giúp trẻ phát triển những kỹ năng mềm. Đa số những người thành đạt đều giỏi giao tiếp xã hội và thành thạo những kỹ năng mềm.

Bộ não là một cơ bắp có thể Huấn luyện và tái huấn luyện được. Nếu bạn muốn con bạn biết đi xe đạp, thì bạn dạy con những kỹ thuat để đạp được xe. Nếu muốn dạy con biết đợi, thì hãy dạy con lòng kiên nhẫn. Nêu muốn con biết giao thiệp, hãy dạy con những kỹ năng xã hội. Quy tắc này áp dụng cho mọi kỹ năng, không có điểm khác biệt.

🌸 CÁCH NÀO ĐỂ CẢI THIỆN TÌNH HÌNH

HUẤN LUYỆN NÃO BỘ

Các vị phụ huynh có thể làm thay đổi cuộc sống của con mình bằng cách huấn luyện bộ não của con, để con có thể thành công cả về mặt trí tuệ, cảm xúc, xã hội. Dưới đây là vài cách làm:

🌸 1. HẠN CHẾ CÔNG NGHỆ, VÀ KẾT NỐI/KẾT NỐI LẠI VỚI CON VỀ MẶT CẢM XÚC

Hãy làm trẻ con ngạc nhiên, bất ngờ với nụ cười, tặng hoa, cù /thọc lét, viết vài dòng nhắn gửi để dưới gối con ngủ hay nhét trong cặp sách, đến trường thăm con không hẹn trước, lăn lê bò toai hay nhảy cùng nhau, đánh đấu nhau bằng gối . Xin mở ngoặc đoạn này: không cứ phải biết nhảy mới nhảy cùng nhau. Thu Hồng và Andrew nhảy tưng tưng cùng nhau suốt. Hoặc nhảy cẫng lên, xoay vòng vòng. Chẳng hạn Cha mẹ thay vì lên Fb post dòng trạng thái hay hình ảnh chào đón tháng 11 thì hãy cùng con reo lên hay nhảy lên một phát để reo hò đón tháng mới. Đúng 2 hôm trước trong lúc ăn cơm hai mẹ con mình đã làm như vậy. Vì chỗ Andrew ngồi ăn gần ngay cái lịch. Thế là chợt nhớ ra và rủ nhau reo lên một tiếng “Yayyy! It’s November “. Nếu muốn có thể nói chuyện thêm là trong tháng 11 thì có sự kiện gì hay trông đợi gì, có ai sinh nhật không v.v...

Còn trò đánh nhau bằng gối (pillow fight) mình cũng chơi suốt. Nhiều khi bố mẹ nghĩ có hay ho gì đâu cái trò dùng gối choảng vào mặt , vào đầu nhau, rồi lại còn đi nhặt gối , dọn chăn. Nhưng trẻ con lại nghĩ khác , cần thứ khác. Pillow fight ngoài giúp các con giải tỏa năng lượng, còn làm các em được nô đùa, cười vui, dành thời gian cho bố mẹ và những người thân yêu.

Nhân tiện nói về nô đùa, Thu Hồng thấy ở Việt Nam một phần nguyên do khiến các em nhỏ học thiếu tập trung và hiệu quả, không khỏe mạnh là vì ít được nô đùa quá. Ở trường ít giờ ra chơi, ít tập thể dục. Trẻ nhỏ do đặc tính lứa tuổi và phát triển rất cần được vận động nhiều. Vận động nhiều máu mới lên não đều và học hay tiếp thu mới hiệu quả được.

Cả nhà đi ăn cùng nhau, dành vài tối trong tuần cho những trò chơi tập thể như cá ngựa, bài hay tú lơ khơ, đi xe đạp, đi dạo ngoài trời (không nhất thiết đi dạo ban ngày, đi dạo buổi tối cầm theo đèn pin cũng rất thú vị).

🌸 2. TẬP CÁCH TRÌ HOÃN SỰ HÀI LÒNG

Bắt tụi trẻ phải đợi! Hoàn toàn bình thường nếu bọn chúng phàn nàn hay kêu chán. Đây chính là bước đầu tiên dẫn đến sự sáng tạo. Mở ngoặc tiếp: Andrew cũng hay kêu chán, nhất là lúc đi trên xe hay buổi tối trong tuần sau khi đã làm xong bài tập. Mình hay gợi ý là đọc sách, vẽ, chơi đồ chơi, gập hay gấp giấy hay mày mò đồ đạc.

Tăng dần thời gian đợi từ lúc bọn trẻ nói “Con muốn” đến lúc bố mẹ bảo “Con được”. Lại mở ngoặc: Mình thử cách này rồi và rất hiệu quả. Andrew nhiều khi đòi mua đồ chơi này kia, mình toàn nhiều khi phải nói dối, đánh trống lảng. Việc nói dối trong trường hợp này là không có hại (white lies) nên chấp nhận được. Mình đưa ra lý do nào là bố bận không đưa đi được, mẹ chưa lĩnh lương, đợi có kết quả thi môn đọc đã vvv. Lâu dần rồi bạn ý nản không đòi mua nữa, hoặc quên phéng mất hihi.

Tránh dùng công nghệ trên xe ô tô, trong nhà hàng, thay vào đó dạy bọn trẻ biết đợi bằng cách nói chuyện hay chơi trò chơi. Mở ngoặc tiếp: mấy trò mình và Andrew hay chơi trong lúc đợi là oăn tù tì (rock, paper, scissor shoot), chơi đố về đồ vật xung quanh (Mẹ đang nghĩ về vật có màu xanh, cho khí oxy vvv), chơi I spy...

Hạn chế ăn quà vặt liên tục

🌸 3. ĐỪNG LO NGẠI PHẢI ĐẶT RA GIỚI HẠN. Bọn trẻ cần có giới hạn để lớn lên khỏe mạnh và vui vẻ!

️ Lên lịch hay có giờ quy định cho từng việc một như giờ ăn, giờ ngủ, giờ được chơi máy móc, công nghệ.

️ Nghĩ về những cái gì TỐT cho chúng chứ không phải cái gì chúng MUỐN hay KHÔNG MUỐN. Về sau chúng sẽ biết ơn bố mẹ về điều đó. Làm cha mẹ là việc khó. Khó vì Các bố mẹ cần phải sáng tạo, nghĩ cách để buộc con cái làm những gì có lợi cho bản thân chúng bởi vì đa số, những điều có lợi đó trái ngược với những điều các con muốn.

Mở ngoặc đe ví dụ: con không thích ăn rau quả, chỉ thích ăn quà vặt hay đồ ăn nhanh. Thì bố mẹ phải nghĩ cách bắt con ăn rau quả một cách tự nguyện , hào hứng. Có vài cách như thực đơn của cả nhà thường xuyên có rau quả, ăn rau quả cùng con, trang trí bày biện thật hấp dẫn, biến rau quả thành các nhân vật sống động trong cuộc hội thoại giữa bố mẹ và con cái ...

️ Trẻ con cần phải ăn sáng và những thức ăn giàu dinh dưỡng. Chúng cũng cần phải chơi ngoài trời, đi ngủ đúng giờ thì sáng hôm sau đến trường mới sẵn sàng học tập được.

Lại mở ngoặc nhân nói chuyện ăn sáng: Thu Hồng luôn nhấn mạnh tầm quan trọng của bữa sáng với các bạn học sinh của mình. Bữa sáng cung cấp năng lượng cho cả ngày. Ăn bữa sáng phải ăn như vua chúa, ai đó đã nói, tức là ăn nhiều và đủ chất. Trong lúc dạy, mình để ý thấy bé nào uể oải, học không tập trung, mệt mỏi là y như rằng hoặc thiếu ngủ hoặc chưa hay không ăn sáng. Nếu hôm đó mình hỏi bạn nào chưa ăn sáng vì dạy muộn thì mình sẽ cho phép ra bàn phía sau lớp để ăn phần ăn sáng các bạn ý mang theo.

️ Biến những việc, những điều bọn trẻ không thích hay tránh né làm thành những trò chơi vui vẻ, kích thích và khơi dậy cảm xúc.

Mở ngoặc để ví dụ: bạn Andrew nhà mình hồi mới được dạy rửa bát rất không thích rửa bát. Mình có vài cách như bật cho nghe những đoạn nhạc yêu thích trong lúc rửa (như Piano Guys hay Katy Perry), hay lúc tráng bát thì để bát dưới vòi nước chảy và 2 mẹ con cùng làm ra những tiếng hay âm thanh gióng như tiếng nước chảy ào ạt rồi cười vui haha, tưởng tượng bạn bát đang được đi tắm và kỳ cọ dưới vòi hoa sen.

🌸 4. DẠY TRẺ TỪ TẤM BÉ LÀM NHỮNG VIỆC ĐƠN ĐIỆU NHÀM CHÁN, NHƯ NỀN TẢNG CHO KHẢ NĂNG LÀM VIỆC TRONG TƯƠNG LAI.

Gập quần áo, thu dọn đồ chơi, treo quần áo, dỡ túi đồ đi chợ, dọn cơm, chuẩn bị đồ ăn mang theo, nấu hay đặt cơm, gập chăn màn.

Phát huy tính sáng tạo. Ngay từ đầu liên hệ những việc đơn điệu đó với các hoạt động vui và kích thích để não bộ suy nghĩ về những công việc đó theo hướng tích cực.

Lại mở ngoặc để ví dụ, mình có vài cách sau cho mấy công việc nhà nhàm chán thành cái gì đó vui vui:

- khi thu dọn đồ chơi các bạn hay hát mấy câu ngắn sau “Clean up, clean up, every body cleans up“

- khi nhờ bạn Andrew xách mấy cái túi mẹ đi chợ về, mình cho bạn ý xách mấy cái túi nhẹ trước hoặc túi đựng mấy món đồ ăn bạn ý thích để bạn ý hào hứng tí.

- lúc gập quần áo , khi mới biết gập tất , bạn ý tự so sánh mấy đôi tất sau khi gập xong là quả dừa /coconut. Từ đó mình toàn dùng từ coconut thay vì nói đôi tất.

- luôn động viên khen ngợi kịp thời mỗi khi bạn ý biết thêm việc nhà mới. Những câu đơn giản như “Giỏi quá ta”, “Mẹ rất tự hào về con”...

🌸 5. DẠY NHỮNG KỸ NĂNG XÃ HỘI NHƯ:

Dạy các bạn ý biết đợi đến lượt mình, biết chia sẻ, biết có lúc thắng lúc thua (mở ngoặc về trường hợp bạn nhà mình: bạn ý là người rất háo thắng và cầu toàn, mình luôn nhắc nhở rằng không phải lúc nào con cũng thắng, ai cũng có lúc thua), biết thỏa hiệp, biết khen ngợi người khác, thường xuyên nói “cảm ơn, xin lỗi, dạ xin phép”

Theo kinh nghiệm nhiều năm trong nghề, tôi thấy bọn trẻ thay đổi theo hướng tich cực ngay khi bố mẹ thay đổi quan điểm về cách làm cha làm mẹ. Hãy sớm giúp con thành công trong cuộc sống bằng cách huấn luyện và tăng cường sức khỏe cho bộ não.

14/05/2023

Biết là bài này nhiều người không dám like nhưng tôi vẫn share vì tác giả viết quá hay, đích đáng và thấm thía.
…..
Thi đua đang phá nát xã hội
Hãy hình dung, trong một trường học, hiệu trưởng căn cứ vào việc giáo viên nào thu được nhiều tiền “ủng hộ” hơn sẽ được đánh giá cao hơn, cuối năm lấy đó làm tiêu chí xét danh hiệu thi đua – cũng tức là thi đua gắn chặt với quyền lợi của mỗi người về mọi mặt, từ vật chất, thăng tiến, đến cả sự yên ổn, an toàn.
Nó sinh ra điều gì? Thay vì ủng hộ là một hình thức tự nguyện, dưới áp lực thi đua nó bị biến dạng thành ép buộc bằng nhiều phương cách. Ủng hộ mà có “chỉ tiêu” và “mức tối thiểu”. Miệng nói “tự nguyện” nhưng em nào không nộp thì bị nhắc khéo cho đến công khai chê trách, mỉa mai, thậm chỉ dùng đến các thủ đoạn bất minh để thu được càng nhiều càng tốt. Nó biến nhà giáo thành người xấu khi nào không hay; phá vỡ tình thầy trò, làm hỏng đi sự kết nối lành mạnh giữa phụ huynh và giáo viên, gây ra những bức xúc ngầm, không còn sự tôn trọng và lòng yêu mến nữa, mà thay vào đó là coi thường, khinh ghét.
Đến lượt mình, giữa các giáo viên với nhau cũng nổ ra một cuộc chạy đua ngầm, sinh ra cạnh tranh, tị hiềm, đấu đá, ghen ghét, phá vỡ quan hệ tốt đẹp giữa các đồng nghiệp.
Môi trường giáo dục, đến đây, bị băng hoại.
Vì sao mà có cái gọi là thi đua? Một xã hội không lấy tự do cá nhân và khai phóng tinh thần làm nền tảng để phát huy sức sáng tạo, lòng nhân ái và vẻ đẹp tâm hồn một cách tự nhiên thì nó buộc phải thay bằng một phương thức khác: tranh giành. Thi đua thực chất là đặt sự vận động của xã hội trên nền của sự hơn thua giữa các cá nhân chứ không phải ở mục đích tạo ra giá trị bằng việc phát triển năng lực nhiều mặt của con người.
Những cái chỉ tiêu như tỉ lệ học sinh giỏi, học sinh khá, học sinh trung bình, tỉ lệ lên lớp, v.v., đã biến môi trường giáo dục thành một cuộc chạy đua thành tích. Mà thành tích thì có nhiều cách để đạt được, như “chấm thoáng”, cho điểm khống, văn mẫu, mớm đề, nhận xét “tốt cả”... Thành ra, cuối năm học, lớp nào cũng 100% tiên tiến, học sinh giỏi nhiều hơn học sinh khá. Cả lớp được giấy khen nhưng có những em dù học lớp 8 rồi vẫn chưa biết viết!
Vẫn là thi đua. Bộ giao chỉ tiêu cho Sở, Sở giao chỉ tiêu cho Phòng, Phòng giao chỉ tiêu Trường, Trường giao chỉ tiêu cho Lớp... Cứ thế, một cuộc đua được khởi động, và tất cả đều phải chạy. Chạy bằng mọi cách có thể. Bảng thành tích long lanh nhưng thực chất thì không bao giờ tương xứng với nó.
Chính cách đánh giá, xếp loại hàng năm giữa tỉnh này với tỉnh khác, giữa trường này với trường kia dựa trên các con số được ấn định mang tính thành tích này là nguồn cơn của những giả dối và hư hỏng. Hãy hình dung, vì Sở giáo dục đánh giá năng lực của hiệu trưởng dựa trên số giải học sinh giỏi mỗi năm, mà không ai lại muốn mất ghế cả, thế là hiệu trưởng ép giáo viên dạy ngày dạy đêm, nhồi nhét học sinh như những con gà công nghiệp, và sẵn sàng chi những khoản tiền lớn để mời giáo sư về luyện thi. Những chuyện “đi đêm” và tiêu cực đủ trò không phải là hiếm mà báo chí đã nhiều lần phanh phui, ngay cả ở kỳ thi học sinh giỏi quốc gia.
Bởi vì thành tích trong thi đua sẽ quyết định “sinh mệnh chính trị” của người đứng đầu nên làm dối, làm láo, cho đến sử dụng các cách thức vô đạo và phạm pháp để đạt được mục đích là chuyện tất yếu sẽ xảy ra.
Thi đua, vì thế, không những không kích thích tư duy lành mạnh và óc sáng tạo vô tận cũng như cảm thức đạo đức lành mạnh; mà ngược lại, bật một hệ điều hành khác hẳn: mánh khóe và thủ đoạn.
Chính ở đây mà nó [thi đua] phá hủy từng con người, biến họ thành những kẻ xấu từ trong động cơ cho đến việc làm; gây thành những môi trường ngột ngạt, gian dối, tiểu xáo, kèn cựa, đấu đá..., làm mục ruỗng xã hội từ bên trong bởi sự xuống cấp trông thấy mỗi ngày trong nhân tính.
Giáo dục chỉ là một minh họa cho tất cả, chứ không phải duy nhất.
Một học sinh đến trường là để có cơ hội phát huy tư duy và mỹ cảm, để học được những năng lực thiết thực cho cuộc sống cá nhân của mình, nhưng, lại bị đẩy vào một cuộc chạy đua phi lý với người khác. Dần, các em quên mất mục đích của việc đi học, chỉ còn lại những hiếu thắng hay nỗi sợ hãi bởi hơn thua. Những em có tố chất tốt thì bị biến thành công cụ cho cuộc chạy đua của thầy cô và nhà trường, những em kém hơn thì được tiếp sức bởi đủ các trò gian dối để người lớn đối phó với nhau. Trẻ em bị chính nền giáo dục phá hỏng.
Thi đua có nguồn gốc sâu xa trong cách tổ chức và quản lý xã hội. Khi mảnh đất tự do không còn thì phải thiết kế một động cơ khác để xã hội vận động. Ở đó, lòng tham, sự tranh giành, tính hiếu thắng trở thành “nguyên khí”. Và cũng ở đó, mỗi người sẽ vừa là tội nhân, vừa là nạn nhân. Trong nỗ lực tự vệ bằng thành tích thi đua, họ đồng thời phải tìm cách triệt hạ người khác, hay ít nhất là bước lên đầu nhau mà sống.
Trong một bộ khung luật pháp tiến bộ, mỗi người được tự do tuyệt đối để sống với sở thích, đam mê và thiên hướng của mình. Đây chính là lý do vì sao các nước phương Tây lại phát triển không ngừng với đầy rẫy các phát minh, sáng chế, các thành tựu mọi mặt về khoa học, nghệ thuật... Họ không có thi đua, không ai phải thi đua với ai để tồn tại cả. Trong tinh thần thượng tôn pháp luật, họ chỉ cần đi theo tiếng gọi của trái tim mình. Và ở đó con người được sống thật, nghĩ thật, làm thật, tạo ra giá trị thật. Đến đây, nó thúc đẩy xã hội đi lên bằng cách tạo ra sản phẩm vật chất và các thành tựu văn hóa.
Ngược lại, trong một xã hội thi đua, ngoài bản báo cáo thành tích luôn đẹp như mơ, thì tất cả đều nhạt nhòa, xám ngắt, nó hủ bại từ bên trong cho đến ngày cuối cùng để hiện nguyên hình là một đống đổ nát.
Thi đua là con đẻ của nỗi sợ hãi tự do.
Chừng nào bộ máy với động cơ thi đua chưa được thay bằng con người cá nhân với sự tôn trọng tự do của nó, chừng đó một tương lai về những điều tốt đẹp còn mãi chỉ là mơ ước.
Thái Hạo

07/04/2023

CHÚNG TA CHẲNG HIỂU QUÁI GÌ VỀ CON CẢ
Khi cô bé lớp 10 này hỏi tôi: Làm sao để cha mẹ hiểu mình? Cha mẹ luôn nói con chưa từng là người lớn còn cha mẹ đã từng là trẻ con nên cha mẹ hiểu các con nhiều hơn các con hiểu cha mẹ. Tôi, một người cha, cũng giống như cha mẹ cô bé này, cũng đã từng nghĩ chúng ta quá hiểu bọn trẻ con. Bởi dù gì chúng ta cũng đã từng là trẻ con mà, đúng không? Nhưng bao nhiêu đứa trẻ TIN rằng cha mẹ chúng hiểu chúng? Bao nhiêu đứa trẻ vẫn lén thở dài trước những gì cha mẹ nói? Bao nhiêu đứa trẻ chán nản vì cha mẹ không hiểu chúng?
12 năm làm Chánh Văn, 90% những lá thư độc giả (mà bây giờ đã là cha mẹ) đều nói với tôi rằng: Cha mẹ không hiểu em. Và tôi tin, bây giờ cũng vậy. Lũ trẻ luôn nghĩ rằng cha mẹ không hiểu chúng, chưa bao giờ hiểu chúng (nhưng luôn nói với chúng kiểu: Cha mẹ biết tỏng mày/ tao sinh ra mày chả lẽ tao không hiểu mày…). Thật sự, cha mẹ có hiểu con không???
Tôi có thể tự tin đến 90% về việc mình hiểu 3 đứa trẻ nhà mình. Còn chưa kể tôi tiếp xúc với hàng trăm ngàn học sinh, đọc hàng trăm cuốn sách, trực tiếp làm việc với hàng trăm đứa trẻ, nghe những tâm sự của lũ trẻ- những tâm sự mà đến bạn thân chúng cũng chưa chắc biết. Nhưng tôi tự tin là việc của tôi tự tin. Lũ trẻ thì không. Từ cậu cả Bách đến cô thứ hai Trà My, cô út Phương Nguyên cũng sẽ không bao giờ thừa nhận rằng tôi hiểu chúng. Và tôi buộc phải thừa nhận chúng đúng. Là bởi để hiểu một con người đâu phải cứ có kinh nghiệm, kiến thức và đôi mắt sắc như dao cau đọc vị đối phương là hiểu được đâu. Đến cả vợ chồng đầu gối tay ấp, cơ thể hòa một còn không hiểu hết nhau nữa là. Và đến chính bản thân mình nhiều khi còn không hiểu nổi mình nữa.
Nhưng chúng ta có một thứ vô cùng quan trọng: Tình yêu của chúng ta dành cho con cái. Vậy là đủ. Chỉ khi chúng ta thương và yêu chúng bằng tất thảy trái tim mình, chúng ta có thể chẳng cần phải hiểu chúng. Tôi vẫn nói với những đứa trẻ rằng: Cha mẹ không hiểu con nhưng cha mẹ yêu con. Và vì tình yêu ấy, họ sẽ ở bên con bất kể có hiểu được con hay không. Tình yêu đôi khi chẳng cần phải hiểu. Hiểu rồi chắc gì đã còn yêu, phỏng ạ!
Nhưng đó là thứ tôi nói với bọn trẻ thôi. Còn với các bậc làm cha, làm mẹ thì câu trả lời sẽ khác đấy. Rằng yêu con, thương con thì chúng ta phải học hiểu con mình. Chỉ có hiểu con mới giúp chúng ta không mắc sai lầm khi yêu con, thương con. Hiểu một đứa trẻ không phải bằng việc hiểu biết “bọn trẻ con”, không phải “ngày xưa mình cũng” mà là hiểu chính bản thân đứa trẻ đó. Mỗi đứa trẻ là một bản thể riêng biệt, nhớ không? Là cùng 16 tuổi nhưng mỗi đứa trẻ 16 tuổi lại có một tuổi 16 khác nhau. Là con bạn cũng vậy, nó là một bản thể hoàn toàn riêng biệt.
Để hiểu con, điều đầu tiên cha mẹ cần là sự tôn trọng con, công nhận con mình là một bản thể độc lập chứ đừng so sánh hay nhìn ngắm đứa trẻ nào khác. Là giữa bạn với con chứ không có thêm bất cứ một bên thứ 3 nào khác.
Để hiểu con, cha mẹ hãy học cách lắng nghe con thay vì chỉ biết nói, ra lệnh hay phán xét con. Hãy ghi nhận những gì trẻ nói, thừa nhận ngay cả khi trẻ nói sai. Sai thì sẽ dần dần sửa, đừng lo lắng, sốt ruột quá để rồi đẩy lũ trẻ vào phòng thủ.
Biết xin lỗi và cảm ơn con với những điều con đã làm tốt. Khuyến khích con làm điều tốt bằng chính những lời cảm ơn ấy, xin lỗi ấy. Cho trẻ thấy trẻ được trân trọng và ghi nhận từ cha mẹ thế nào. Chúng ta chỉ có thể trở nên tốt đẹp khi những điều tốt đẹp chúng ta làm đều được trân trọng và ghi nhận, đúng không?
Và chưa phải là cuối cùng, nhưng trong khuôn khổ bài viết này, nó là điều tóm lại: Nỗ lực lắng nghe con- ghi nhận con- tôn trọng con sẽ giúp bạn giống một người bạn đáng tin cậy của con hơn đấy. Rồi, quay ngược lại bạn hồi bé đi, bạn có thích một người cha, người mẹ như bạn bây giờ không? Hãy làm điều đó đi, bằng tất thảy yêu thương từ bạn, được không?
Hoàng Anh Tú
Ảnh cô bé lớp 10 đã hỏi tôi hôm giao lưu ở trường THPT Phan Huy Chú- Đống Đa, HN.

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


D009 Emerald Precinct, Celedon City, Son Ky, Tan Phu
Ho Chi Minh City
700000