Chân Tâm Khởi Sinh

Chân Tâm Khởi Sinh

Share

Tâm Thiện Việc Thiện - Tâm An Việc An Đọc sách thánh hiền

21/05/2024

DÂY DƯA

Ai cũng thích được BÌNH AN nhưng lại muốn DÂY DƯA càng nhiều càng tốt.

Dây dưa càng nhiều càng mất đi sự bình an.

Dây dưa là làm nhưng không có đích, thích thì làm, thích thì ăn, thích thì chơi, thích thì đi, thích thì đến chứ không có một MỤC ĐÍCH rõ ràng.

Vì cứ THÍCH THÌ LÀM nên làm đâu ĐỂ đấy, làm tới đâu BÀY tới đó.

Không có ý thức TRIỆT ĐỂ khi mình đứng dậy rời khỏi vị trí đó tránh bị dây dưa níu kéo mất đi sự bình an.

Không ai thích NỢ đeo đuổi nhưng lại hay dây dưa gây nợ, đi đến đâu gây ra nợ nần đến đó.

Nợ lời hứa

Nợ lời nói

Đi đâu không ý thức dọn dẹp nơi mình bày ra để người đến sau dọn giúp cũng là nợ.

Đến nhà người ra vô tình ăn chén cơm để người ta rửa chén cho cũng là nợ.

Đến đâu lại dây dưa nợ đến đó.

Bất ổn đến với con người là dây dưa nợ với những người xung quanh, thấy ai cũng thích kết giao nhưng trong quan hệ cứ không rõ ràng, không nguyên tắc, không có trước có sau, không trân trọng nhau, thích nhờ vả nhau, hoan hỉ nhờ vả nhau lúc đầu, lúc sau cũng nhờ mãnh liệt .Dây dưa lúc đầu mà bị dây dưa quấn chặt.

Làm việc với nhau thì không triệt để, không trọn vẹn nên cứ dây dưa mãi.

🪴Làm thế nào để có chơi với ai, làm việc gì cũng CHẤT NHƯ NƯỚC CẤT, ai việc nào cứ đâu vào đấy ngăn nắp gọn gàng nhỉ.

NCS.Chị Bình Tâm

12/03/2024

ĐỪNG QUÊN CÁI CHÍNH

Một người đàn bà nghèo khổ bế đứa trẻ đi ăn xin, một lần bà ta đi ngang qua một cái hang.

Bỗng nghe văng vẳng bên tai: "Ngươi có thể vào trong và lấy bất cứ thứ gì mình muốn, nhưng đừng quên cái chính và hãy nhớ một điều: sau khi ngươi trở ra thì cửa hang sẽ đóng lại vĩnh viễn, tuy vậy hãy lợi dụng cơ hội hiếm có này và nhớ đừng quên cái chính".

Nghe lời bà ta đi vào trong hang.

Bà bị lóa mắt bởi vô số những thứ quý giá: vàng bạc, châu báu, kim cương.

Bà ta đặt đứa con xuống và bắt đầu nhặt mọi thứ có thể và nhét hết vào mọi nơi trên người.

Bên tai văng vẳng lời nhắc nhở: "Ngươi chỉ có 8 phút thôi và đừng quên cái chính!"

Sau khi đã nhét đầy người vàng bạc châu báu cũng là lúc hết giờ.

Bà ta vội vã rời khỏi hang, cũng là lúc cửa hang đóng sập lại.

Chợt bà ta sực nhớ đến đứa trẻ còn ở trong hang.

Bà ta vứt tất cả vàng bạc châu báu đã lấy được và lăn ra khóc lóc vật vã. Nhưng chẳng ích gì vì cửa hang đã vĩnh viễn đóng lại.

Nhiều khi con người vì ham kiếm thật nhiều tiền, nhiều khi ăn chơi vô độ, hoặc chạy theo danh vọng, sắc đẹp mà quên đi cái chính của cuộc đời.

Trong cuộc đời chúng ta cũng có khoảng 80 năm để sống ở đời và hãy để từ trong sâu thẳm đáy lòng luôn có một âm thanh nhắc nhở chúng ta: "ĐỪNG QUÊN CÁI CHÍNH!"

Cái chính của bạn là gì nhỉ?

ST

09/03/2024

MƯỜI CÁCH TÍCH ĐỨC CỦA NGƯỜI NGHÈO

Nhờ đức phước tiên tổ,
Ta hoan hỉ hôm nay.
Vậy hãy lo tích đức
Cho con cháu sau này.

Một lão đại hòa thượng,
Học rộng và thâm sâu,
Khuyên người nghèo tích đức
Bằng mười cách như sau.

Tích đức từ lời nói:
Lời nói phải thiện tâm.
Thẳng - uốn cong một chút.
To - nên nhớ giảm âm.

Lạnh - đừng quên hâm nóng.
Phê - lựa lời nhẹ nhàng.
Dạy - kèm theo khích lệ.
Hướng dẫn - luôn kỹ càng.

Tích đức từ kính trọng,
Giữ thể diện cho người.
Không suồng sã, lăng mạ,
Chế diễu hoặc chê cười.

Không chỉ tay vào mặt,
Không dồn vào chân tường.
Gặp người già, bệnh tật,
Phải kính cẩn nhường đường.

Tích đức từ lễ tiết.
Phải có dưới có trên,
Hành sự đúng chức phận.
Thành kính với tổ tiên.

Trên - hiếu với cha mẹ.
Dưới - mẫu mực với con.
Xả thân vì đại nghĩa,
Tuẫn tiết vì nước non.

Tích đức từ khiêm nhượng.
Không khoe chữ, khoe tài.
Không kiêu căng, ngạo mạn,
Không diễu cợt chê bai.

Cả khi mình tài giỏi
Cũng không nên chê người.
Trời cao, nhưng có thể
Ngoài trời còn có trời.

Tích đức từ việc thiện.
Không quan trọng ít nhiều.
Nghèo thì hãy bố thí
Theo cách của người nghèo.

Theo Phật, có Thất Thí,
Tức bảy cách đem cho.
Cho mà rồi không mất.
Đói mà rồi thành no.

Tích đức từ thành thật.
Dối trá là đáng khinh.
Dối trá sớm hoặc muộn
Sẽ chuốc vạ vào mình.

Phải trung thực, xác tín.
Không chỉ nói ra lời,
Mà cả trong ý nghĩ,
Với mình và với người.

Tích đức từ lương thiện.
Dẫu nghèo hèn đến đâu
Cũng phải sống tử tế
Để còn ngẩng cao đầu.

Khi ta sống lương thiện,
Tự khắc lòng yên hòa.
Ta cho đời lòng tốt,
Đời sẽ bù cho ta.

Tích đức từ thương cảm,
Sống với lòng bao dung,
Đặc biệt khi ai đó
Rời vào cảnh khốn cùng.

Tha thứ cho người khác
Tức là tha cho mình.
Nhân ái là ngọn đuốc
Soi sáng cõi vô minh.

Tích đức từ việc nhỏ
Là biết cảm ơn đời.
Cảm ơn nhờ bố mẹ
Được sinh ra làm người.

Cảm ơn cả trời đất
Cho cái uống, cái ăn.
Cảm ơn những người tốt
Đã giúp ta nhiều lần.

Tích đức từ cả việc
Sống thiện với thiên nhiên.
Yêu cây cỏ, loài vật,
Vô vi và hướng Thiền.

Mọi cái ta được hưởng
Là Trời Phật ban cho.
Hãy biết ơn điều ấy.
Tất cả có nguyên do.

St

20/02/2024

“Có những thứ không trân trọng thì sẽ mất đi. Nhưng cũng có những thứ rất trân trọng mà không thể nào giữ được. Hôm nay bạn là một điều gì đó rất đặc biệt trong lòng một ai đó, không có nghĩa là sau này cũng thế.

Chân thành và thật lòng chưa chắc kết quả đã tốt, nhưng chân thành và thật lòng thì sẽ không bao giờ phải hối tiếc, thế thôi.”

Movie: Mai

14/02/2024

TRI KỶ.

💚 Trái tim màu xanh

Trong tiếng Việt có chữ tình lại có chữ nghĩa. Chữ Nghĩa là chữ rất khó dịch ra tiếng Pháp, tiếng Anh. Chữ tình (amour, love) viết ra chữ Hán (情), bên trái có bộ tâm (心) tức là trái tim, bên phải có chữ thanh (青) là màu xanh lục. Trái tim màu xanh. Trái tim ban đầu thì màu xanh, sau có thể biến màu thành màu khác, nhưng làm sao để nó đừng thành màu đen. Cái tình lúc ban đầu thì rất bồng bột, nóng bỏng, có tính chất đam mê. Đó là bản chất của tình.

Khi đang bị năng lượng tình chiếm cứ thì mình không được an ổn lắm. Ăn không an, mà ngủ cũng không an, giống như bị đốt cháy vậy. Đó là ngọn lửa. Người nào có đi qua rồi thì biết. Khó an trú trong hiện tại lắm, cứ nghĩ tới cái giây phút mình sẽ được gặp người đó, được ngắm nhìn người đó, chỉ ngồi ngắm không là đủ no rồi, khỏi cần ăn. Càng nhiều trở ngại chừng nào thì đam mê càng lớn chừng nấy. Sự trở ngại là một chất liệu làm cho tình yêu càng lớn mạnh (lễ giáo, công ước xã hội, v.v…). Hoàn cảnh dễ dàng quá thì nó không lớn mạnh.

💚 Keo sơn ơn nghĩa

Một cặp vợ chồng ở được với nhau lâu dài, đó không phải là nhờ tình yêu mà nhờ cái thứ hai là nghĩa (義) Nếu mình biết yêu cho đàng hoàng, thì tự nhiên từ cái tình đưa tới cái nghĩa. Và chính cái nghĩa đó là keo sơn gắn chặt hai người, để hai người có thể sống được lâu dài với nhau. Cho nên phải nuôi cái nghĩa. Người ta không thể sống trăm năm với nhau bằng tình được. Tình là một đam mê (passion), tàn lụi rất mau. Nghĩa là một cái gì bền chặt hơn nhiều. Nghĩa đi đôi với chữ ơn – ơn nghĩa. Ơn đầu tiên mình cảm nhận được của người kia là khi ý thức rằng: Có biết bao nhiêu người, tại sao anh ấy không chọn, mà lại chọn mình? Có biết bao nhiêu người con trai có bằng cấp, có địa vị, tại sao nàng không chọn, mà nàng chọn ta? Đó là cái ơn mà mình ý thức được. Ý thức đó làm mình có thể biết ơn suốt đời.

Sự biết ơn là một yếu tố của hạnh phúc.

💚 Chọn người tri kỷ

Tại sao anh đã không chọn người khác mà chọn mình? Sự lựa chọn đó do đâu mà có? Sự ham muốn bóng sắc tự nó không đủ. Phải có cái gì đó. Ở bên Mỹ, có anh chàng kia rất đẹp trai, tài ba, tốt nghiệp đại học thuộc hàng ưu tú, có việc làm lương rất lớn, và có rất nhiều cô bạn gái thật xinh đẹp. Bà mẹ rất ngạc nhiên khi thấy anh rất thân với một cô gái không phải là đẹp nhất. Cô này hơi thấp, nước da hơi đen, mà sao con trai mình có vẻ thích cô này hơn các cô khác? Bà cũng tò mò. Bữa đó hai mẹ con ngồi riêng với nhau, bà nói: “Má thấy mấy đứa kia ngó được quá mà sao con không chọn, con lại đi chọn con nhỏ này hơi đen mà lại thấp nữa?” Anh chàng không biết trả lời làm sao hết. Anh chàng chưa suy nghĩ thành ra bị hỏi bất ngờ quá không trả lời mẹ được.

Nhưng sau ba bốn ngày quán chiếu, anh ta tìm ra câu trả lời. Cái cô này mỗi khi anh nói chuyện, cô biết lắng nghe. Anh là nhà khoa học nhưng anh cũng ưa làm thơ. Mỗi khi anh đọc thơ, cô lắng nghe, và cô hỏi những câu hỏi chứng tỏ cô hiểu được thơ của anh. Còn những cô khác cũng nghe, nhưng nghe do lễ phép, bắt buộc phải nghe thơ nhưng không thích. Thành ra cái đặc biệt của cô này là cô thích thơ, cô hiểu thơ, cô lắng nghe thơ. Và cô trở thành tri kỷ của anh.

Tri kỷ là người hiểu được mình. Trên cuộc đời này mà tìm được một người có thể hiểu được mình thì mình là người có hạnh phúc. Món quà quý nhất mà người kia có thể tặng cho mình là khả năng hiểu được mình. Có những người sống trong cuộc đời này mà chưa bao giờ tìm được một người có thể gọi là hiểu mình cả. Dù là con trai hay con gái, trong cuộc sống này nếu mình có thể tìm được một người có khả năng lắng nghe mình, có thể hiểu được những khó khăn, những khổ đau, những ước vọng của mình thì tức là mình tìm thấy nơi người đó một tâm hồn tri kỷ. Tri kỷ là biết nhau, là hiểu nhau.

Hồi mới mười tám tuổi, tôi đã làm một bài thơ ca tụng tình bạn của Bá Nha và Tử Kỳ. Trong cuộc đời mà có một người nghe được mình, hiểu được mình thì mình là một trong những người may mắn nhất ở trên đời rồi. Cho nên anh chàng ở Cali, ba ngày sau gặp lại mẹ, mới trả lời câu hỏi của mẹ: “Hôm trước má hỏi tại sao con thương cô đó. Tại sao má biết không? Tại vì người đó hiểu con. Thành ra dầu có hơi đen một chút, hơi thấp một chút, con thương cô đó hơn tất cả những cô xinh đẹp, cao ráo, sang trọng kia”.

Đời người mà tìm ra được một người hiểu mình đó là hạnh phúc vô cùng. Con mà hiểu cha, đệ tử mà hiểu thầy thì cũng làm cho cha, cho thầy rất hạnh phúc. Đó là nói ra từ kinh nghiệm. Thành ra mình biết ơn người đã hiểu được mình. Cảm ơn em đã hiểu được anh, cảm ơn con đã hiểu được cha, cảm ơn cha đã hiểu được con.

Tu tập là làm thế nào để có thể có được cái hiểu. Muốn hiểu thì phải lắng nghe, phải quan sát mới hiểu được. Khi mình sống với một người có khả năng hiểu mình thì mình có hạnh phúc lắm. Vì cái hiểu là nền tảng của cái thương. Không hiểu thì không thể nào thương. Trong tình yêu đôi lứa người ta phải cẩn thận. Mình chỉ cần thử nghiệm vài cái là biết người đó có hiểu mình hay không. Mà nếu người đó không hiểu mình thì dù người đó có bằng cấp cao, lương nhiều, xe đẹp, nhà cửa sang trọng, bảnh trai, hay sắc đẹp nghiêng nước nghiêng thành đi nữa, khi cưới người đó thì mình cũng sẽ khổ suốt đời, như là khổ sai chung thân. Và tình yêu đó là một cái nhà tù.

Cái người mà khi mình nói cứ cắt lời mình, không để cho mình nói, cứ khoe cái của họ, không có khả năng hiểu được những khó khăn, những khổ đau của mình, không biết lắng nghe mình… muốn nhận ra người đó rất dễ, chỉ cần vài ba phút là được. Đừng để cho mình bị hấp dẫn bởi những cái bên ngoài: Sắc đẹp, địa vị, danh lợi, xe hơi, nhà cửa, lương tiền, bằng cấp… Đừng để cho những cái đó làm cho mình mờ mắt. Hai con mắt mình hãy tỉnh táo để có thể nhận rằng người con gái đó, hay người con trai đó là một người có thể hiểu được mình, và hiểu được mình thì có thể có khả năng thương mình. Rất rõ ràng như vậy. Đó là tiêu chuẩn của đạo Phật về hạnh phúc, về tình yêu. Những người yếu đuối thường bị hấp dẫn bởi những cái phù phiếm bên ngoài.

💚 Có hiểu mới thương

Ở trong đạo Phật chúng ta thấy rất rõ cái thương đích thực được làm bằng cái hiểu, không có hiểu thì không có thương. Không hiểu con thì cha càng thương, con càng khổ. Vợ không hiểu chồng thì càng thương chồng, chồng càng khổ. Hiểu là nền tảng của tình thương. Sống với nhau như thế nào để càng ngày mình càng hiểu được nhau nhiều hơn và để cho người kia càng ngày càng hiểu được mình nhiều hơn. Nếu cái hiểu không lớn lên, thì cái thương cũng không lớn lên mà dậm chân tại chỗ. Nếu quý vị thấy tình thương của mình đang dậm chân tại chỗ thì quý vị biết rằng quý vị thiếu tu.

Cái hiểu không lớn thêm và cái thương không lớn thêm thì chúng có thể từ từ co rút. Tình yêu có thể co rút lại cho đến khi thành ra một cục cứng ngắc không còn sinh khí. Tình yêu có thể chết nếu mình không biết nuôi dưỡng nó bằng cái hiểu và cái thương. Và khi người kia hiểu mình thì mình biết ơn người đó, biết ơn suốt đời. Chính sự biết ơn đó là chất liệu nuôi dưỡng liên hệ giữa mình và người đó cho đến suốt đời. Đó là nghĩa, không phải là cái bồng bột lúc ban đầu nữa, không phải là ngọn lửa nhất thời nữa.

💚 Kinh nghiệm nuôi lửa

Ở Việt Nam ngày xưa người ta không nấu cơm bằng gas hay bằng điện mà nấu bằng rơm. Ngày xưa tôi cũng đã từng nấu cơm bằng rơm. Rơm cháy rất mau. Có cách để làm cho rơm cháy chậm lại: mình đặt một nắm rơm vào và lấy cái đũa bếp đè xuống thì nắm rơm sẽ cháy từ từ, được lâu hơn. Ở nhà quê Việt Nam ngày xưa còn nấu bằng trấu. Trấu tức là vỏ lúa. Không có hộp quẹt vì vậy người ta phải nuôi lửa. Nuôi lửa hay nhất là nuôi bằng lửa trấu: mình đổ vào một vài bát trấu, thì trấu cháy ngún rất lâu. Lửa trấu không cháy phừng phừng như lửa rơm mà cháy chầm chậm. Chầm chậm thôi mà cháy cả đêm. Sáng dậy mình khơi ra thì còn lửa trong bếp.

Lửa rơm cháy mau được ví dụ cho tình yêu. Lửa trấu ngún cháy cả ngày đêm được tượng trưng cho Nghĩa. Ân Nghĩa là cái phải tiếp nối cái Tình. Tình phải được bắt đầu cho khéo để từ từ đưa tới cái Nghĩa. Ân Nghĩa là cái nuôi dưỡng một cặp vợ chồng cho tới khi đầu bạc răng long. Răng long thì đi làm răng giả, còn đầu bạc thì đi mua thuốc nhuộm. Và nuôi dưỡng Nghĩa là nuôi dưỡng thương yêu. Mỗi ngày mình phải làm cho cái tình của mình lớn lên và biến thành nghĩa. Mình phải biết lợi dụng cái ngọn lửa đầu tiên. Ban đầu mình dúi nắm rơm vô lửa trấu là để cho ngún cháy, khói đi lên, mình thổi phù nhè nhẹ thì lửa bốc lên. Nhưng mình đem lửa đó về nhà không được, nửa đường sẽ tắt. Và vì vậy khi lửa rơm cháy lớn rồi thì mình phải ủ nó vào trong nắm rơm khác cho lửa cháy ngún từ từ mà đem về.

Mỗi ngày mình phải xây dựng cái ơn và cái nghĩa. Mỗi lời nói, mỗi cử chỉ săn sóc đều là tạo ra ơn và nghĩa. Chính cái đó nó là keo sơn giúp cho một cặp vợ chồng sống với nhau suốt đời. Tình bạn cũng vậy. Tình bạn thì không có sự cháy bùng, đam mê như là tình yêu, cho nên tình bạn dễ hơn nhiều. Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã nói rất rõ là tình bạn thì lâu dài, bền chắc, và nuôi dưỡng mình nhiều hơn tình yêu. Cho nên bí quyết là mình phải biến tình yêu lúc ban đầu trở thành tình bạn. Hai người ban đầu là hai người yêu, nhưng từ từ sẽ trở thành hai người bạn.

Khi trở thành hai người bạn thì đó là tình yêu đang còn. Còn nếu tình yêu không trở thành được tình bạn thì nó sẽ chết, nó không thành công. Mà sở dĩ tình yêu trở thành tình bạn được là vì mình phát khởi được cái ơn và cái nghĩa. Cái ơn nghĩa đó bắt đầu từ chỗ ý thức được rằng tại sao giữa bao nhiêu người mà người đó lại chọn mình. Và mình biết ơn người đó đã chọn mình. Cái chọn của mình không phải là nhất thời. Sự chọn này phải xảy ra trong một quá trình nào đó, với trí tuệ chứ không phải chỉ với đam mê mà thôi. Nếu chỉ có đam mê thì mình sẽ hối hận. Phải có trí tuệ và phải biết lắng nghe, Lắng nghe bạn bè của mình, lắng nghe cha mẹ của mình, lắng nghe các em của mình. Vì họ cũng có cái thấy, mà cái thấy của họ đôi khi khách quan hơn, chắc chắn là khách quan hơn mình, tại vì mình chủ quan quá. Mình đam mê rồi thì mình không thấy được sự thật rõ ràng bằng những người khác.

- Trích Pháp thoại của Thầy Thích Nhất Hạnh -

12/02/2024

HẠT GIỐNG HẠNH PHÚC🌱

Thượng đế trao cho vị thần hạt giống hạnh phúc và hỏi ông: “Ông tính mang những hạt giống hạnh phúc đó rải ở nơi nào?”

Vị thần trong lòng đã dự tính sẵn, bèn đáp: "Thần định đem những hạt giống đó đến nơi đáy biển sâu nhất, để những người tìm kiếm hạnh phúc sau khi bị thử thách bởi những con sóng lớn nơi biển cả mới có thể tìm được nó”.

Thượng đế cười rồi lắc đầu.

Vị thần nghĩ một lúc, rồi tiếp tục nói: “Vậy thần sẽ đem chúng lên núi cao, giấu chúng thật kỹ, để cho những người đi tìm hạnh phúc phải vượt đèo lội suối mới có thể tìm thấy được”.

Thượng đế nghe xong vẫn lắc đầu.

Vị thần lúc này đã không còn câu trả lời nào khác.

Thấy vẻ mặt bối rối của vị thần, Thượng đế cười, bảo: “Hai nơi ông lựa chọn đều rất khó tìm kiếm, tuy nhiên chưa phải khó nhất. Ông nên đặt những hạt giống hạnh phúc đó ở trong tâm khảm của mỗi người, bởi vì nơi con người khó tìm thấy nhất đó là tâm hồn của chính họ”.

Có rất nhiều người than vãn: Sao tôi không hạnh phúc? Và họ ra sức đi tìm kiếm hạnh phúc. Nhưng sau cùng dù hao tâm tổn sức, kiếm tìm ở mọi chân trời góc bể, thì họ vẫn không tìm thấy một niềm hạnh phúc nào.

Muốn đạt được niềm hạnh phúc rất đơn giản: chỉ cần thâm tâm của ta đầy ắp niềm vui, như vậy khi nhìn tất cả mọi sự vật trên thế gian ta đều cảm thấy rất vui vẻ. Đừng tìm kiếm hạnh phúc ở đâu xa, hãy gieo hạt giống để tạo ra nó.

Gieo hạt bằng cách nào? Hãy biết cách cho đi, giúp đỡ người khác - những người cũng đang trên hành trình mưu cầu hạnh phúc như chúng ta. Hãy làm những điều khiến ta cảm thấy vui vẻ, bình an, thanh thản. Khi đó, ta tự tạo ra hạnh phúc mà không cần phải vất vả kiếm tìm.

Niềm hạnh phúc là một hạt giống, đã là hạt giống thì phải được nuôi dưỡng, che chở trên mảnh đất tâm hồn màu mỡ thì mới có thể đơm hoa kết trái.
--------------

10/02/2024

Rồng trắng cuộn mình, nơi cửa Phật
Nhắc người sống thật, ắt thuận may
Thử thách nghịch cảnh, có tới tay
Chớ cầu tha lực, hãy tự thân
Nỗ lực sửa mình, vẹn nghĩa nhân
Mệnh trời mở lối, nhẹ bước chân!

Giác Duyên
( Một lần ghé đến nhân gian/ Gắng sống rực rỡ đừng tan nhạt nhòa❤)

31/01/2024

***PHƯỚC ĐỨC***

Có câu: Người đời sợ mất vàng, Ông Phàn sợ mất phước!

Truyện rằng thời xưa có ông phú hộ họ Phàn rất giàu có, và tốt bụng, thường giúp đỡ bá tánh trong vùng những lúc dịch nạn, mất mùa, lũ lụt, thiên tai.
Một hôm, ông ấy bị trộm vào nhà lấy mất một hủ vàng, người nhà báo lại ông, nhưng ông không hề tỏ ra cuồng giận, hối tiếc, ông ấy chỉ dặn mọi người rằng: "Không được báo quan, phước còn thì của cải còn, phước hết thì của cải có muốn giữ cũng không thể giữ".

Mấy hôm sau, kẻ xấu bị bắt được ở một vụ trộm khác, người ta lại thu được nguyên vẹn số vàng của ông.

Phàm ở đời ta nên hiểu rằng: Phước còn, vạn sự an, phước cạn, vạn sự biến!
Phước đức giống như sức đề kháng trong mỗi thân thể chúng ta, người có phước sâu dày, thì lúc gặp bệnh tật ốm đau dễ dàng vượt thắng, ngược lại, người cạn phước thì dù chỉ gặp một việc nhỏ không may cũng thành ra cớ sự nguy nan!

Trong đời ta hay gặp cảnh ấy: có người bệnh nặng thập tử nhất sanh nhưng may mắn được cứu chữa kịp thời vượt qua ách nạn, lại có người chỉ bệnh nhẹ thông thường, nhưng không may diễn tiến nặng dần rồi không qua khỏi.
Tiền bạc, của cải cũng như vậy!
Khi phước còn, vạn sự an, khi phước cạn, vạn sự biến!

Phước lại chia thành hai phần:
Phước Âm và Phước Dương:
Phước Âm - là việc ta làm cho người đã khuất như (xây mộ, thờ cúng, thí tế...)
Phước Dương - là việc ta làm cho người còn sống như (giúp đỡ, cứu nạn, bố thí...).
Hai phần phước này cần được thực hiện song song, không nên thiên về một hướng,
Âm Phước thịnh mà Dương Phước suy thì có thọ mà không có thực, ngược lại Dương Phước thịnh, mà Âm Phước suy lại có thực mà không có thọ!
Thầy dùng từ "thực" chứ không dụng từ "Lộc", vì Lộc là được Tặng, Ban, còn Thực là được Nhận- ý chỉ rằng ta gieo hạt đến mùa thì thu hoạch, không phải do ai Ban, Tặng, mà do chính mình kiến tạo thành!

Tết đến, xuân về, mọi người hẳn sẽ viếng chùa cầu an, nhưng an không phải do cầu mà có!
An - do phước mà tựu thành!
Không nên chỉ biết cúng lạy, vái van, tích phần Âm Phước mà quên đi việc san sẻ, giúp người, tích phần Dương Phước!
Phước Tựu ất sẽ đặng AN LÀNH!
Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật!
NAM MÔ LỤC TÔN PHÁP TỔ!!!

25/01/2024

Về ăn chay và sát sanh...

Ăn chay để giữ gìn sức khỏe là 1 cách, còn ăn chay theo Phật Giáo thì phải hiểu Phật Thích Ca không có dạy phải ăn chay như chúng ta vẫn nghĩ, mà hãy chịu khó tìm đọc giới luật về Ăn Chay của Phật Giáo Nam Truyền để hiểu rõ hơn...

Theo mình ăn chay là để Tâm Thanh Tịnh, giữ giới không Sát Sanh. Vậy nếu chúng ta uống thuốc, hay tắm rửa mỗi ngày chết bao nhiêu vi khuẩn trên cơ thể, vậy có sát sanh không? Hay cây cỏ cũng có sự sống, ăn cây cỏ vậy có sát sanh không?

Thật ra, con cọp ăn con nai, đó là tự nhiên, tạo hoá sinh ra tương giao ấy trong chuỗi thức ăn, vậy là bình thường, không sát sanh không gây Nghiệp chướng! Là bởi vì Tâm con cọp không ác, nó ăn con nai như 1 cách sinh tồn, không tham lam, không ác tâm... vậy thì ok!

Vấn đề nằm ở Tâm Ác chứ không phải hành vi! Nếu vấn đề Sát Sanh khởi phát cùng tâm ác, tâm bất thiện, muốn đoạt mạng sự sống khác vì sự tham lam ham muốn thoả mãn bản thân, điều đó sẽ tạo nghiệp!

Vì thế giữ giới ăn chay, không sát sanh là ngăn chặn hành vi để tiến tới Thanh Lọc Tâm Ác và Tham, chứ không phải chỉ nhìn đơn thuần ở hành vi đó!

Vậy cho nên, 1 người tu, Tâm họ thanh tịnh, có gì ăn đó, không tham lam không ác tâm, vậy vẫn hơn 1 người giữ giới ăn chay nghiêm ngặt mà Tâm vẫn đầy sân hận, tham ác chưa dứt, vẫn sẽ còn khổ đau!

Còn ăn chay để chứng tỏ, để thấy ta vượt cao hơn bọn ăn mặn xấu xa, rồi đem tâm phân biệt, chửi rủa, dè bỉu kẻ ăn mặn, thì điều đó còn gây nghiệp chướng khổ đau nặng nề hơn cả ăn mặn chứ không có phúc đức gì hết!

Tất nhiên, đây là quan điểm cá nhân của mình, các bạn cứ từ từ chiêm nghiệm, mong tất cả chúng ta được sáng suốt, nghĩ đúng, nói đúng, làm đúng... để tâm được trong sáng, bình yên!
St
❤️☀️🌿 Năng Lượng Tích Cực ❤️🌿☀️

24/01/2024

NHÂN QUẢ CỦA SỰ GIÀU SANG

Trên đời ai cũng muốn giàu, mà muốn giàu thì phải làm lụng vất vả. Ai cũng biết vậy, tuy nhiên đó vẫn là con đường thẳng. Luôn có những người cố làm lụng bươn chải mà vẫn không có tiền, không giàu lên. Vì sao vậy? Vì thiếu phước từ đời xưa.

Do đó khi rơi vào cảnh nghèo, ta đừng dại khờ dồn hết thời gian, công sức để đi làm, mà phải khôn ngoan chia thời gian ra làm hai phần: một phần để kiếm sống, một phần để làm phước. Vậy mà mười năm sau số phận sẽ thay đổi, ta sẽ khá lên, may mắn, cơ hội đến nhiều hơn. Đó là đi con đường vòng. Còn đi con đường thẳng, tức là cố chịu cực khổ, cố “cày” thì càng làm càng nghèo, bởi vì phước vẫn thiếu. Giàu sang là do may mắn chứ không phải do cố gắng, hãy nhớ như vậy.

Cùng kinh doanh, cùng khởi nghiệp giống nhau nhưng có người gặp hết may mắn này đến may mắn khác rồi làm nên sự nghiệp, có người thì xui rủi, sạt nghiệp. Luôn có những sự may mắn hay xui rủi ta không tính trước được trong cuộc đời làm ăn của mình, bí mật nằm ở cái phước từ đời xưa.

Vì thế trên con đường đi đến giàu sang, nếu ta đi thẳng tức là dồn mọi thời gian, công sức để kiếm tiền thì rất khó thành công. Còn ta đi vòng vòng, tức là dành bớt thời gian làm những công đức như: cúng dường, bố thí, đắp đường, sống có nghĩa có tình, sống đức độ hướng thiện giúp người đúng lúc đúng chỗ, ...thì năm năm, mười năm sau may mắn sẽ kéo đến, liền ấy số phận ta cũng thay đổi theo.
----
Trích từ bài giảng : Đi vòng một khắc đi tắt một ngày - TT. Thích Chân Quang

16/01/2024

Sau khi áo gấm hồi hương, Hàn Tín về nơi quê cũ, nơi ông sinh sống thuở còn cơ hàn.

Ông gặp lại Phiến Mẫu, người đàn bà sống bằng nghề giặt đồ thuê năm nào.

Trong những ngày tháng cơ cực, ôm chí lớn mà chưa gặp thời, Hàn Tín thường xuyên được người đàn bà này cho ăn. Ông đem lòng cảm kích nói: Sau này được làm quan lớn, sẽ báo đáp ân tình.

Không ngờ, đến khi gặp lại thì Phiến Mẫu không còn nhớ Hàn Tín là ai. Bà chỉ nói: những người năm đó tôi cho cơm rất nhiều, quả thực không nhớ ra.

Sau cùng, Hàn Tín cảm tạ người đàn bà và ban ngàn vàng, giúp người đàn bà cả quãng đời còn lại không phải lo lắng thêm điều gì.

Chuyện ân tình ở đời, nghĩa lý chính là: người cho không nhớ, người nhận không quên.

Làm được như Hàn Tín - Phiến Mẫu, thật hiếm người vậy.

CHO ĐI KHÔNG NHỚ, ĐƯỢC NHẬN KHÔNG QUÊN!

Sưu tầm từ:
Góc Nhìn Nhân quả

14/01/2024

PHẬT DẠY VỀ HẠNH PHÚC VỢ CHỒNG: ĐẾN VỚI NHAU LÀ DUYÊN TIỀN ĐỊNH, CHỈ CẦN LÀM TỐT 2 VIỆC NÀY, SUNG TÚC ĐONG ĐẦY NHÀ

Theo lời Phật dạy về hạnh phúc vợ chồng, có 2 việc tuy đơn giản nhưng lại đóng vai trò quyết định hạnh phúc của một gia đình, song không phải ai cũng làm tốt được 2 việc đó. Còn một khi đã làm được rồi, phúc lộc viên mãn không cầu cũng tự đến.

Giáo lý nhà Phật dạy rằng: Vạn vật trên đời đến với nhau đều bởi một chữ "duyên", cái duyên đó đã được số mệnh sắp đặt sẵn.

Mỗi cuộc gặp gỡ đều không thể tránh được cái nhân quả của đời người. Chính vì mối quan hệ nhân quả đó, chúng ta mới có thể gặp được nhau trong biển người mênh mông này.

Cũng như lời Phật dạy:

Kiếp trước 500 lần ngoái đầu nhìn lại mới đổi được kiếp này một lần gặp thoáng qua.
Lời Phật dạy

Người gặp gỡ được với nhau ở kiếp này chính là nhờ mối nhân duyên tu từ nhiều kiếp trước đó.

Duyên phận là điều gì đó rất kì lạ, không ai có thể thực sự nói rõ về nó.

Có duyên mà không nợ thì gặp nhau cũng không thể chung sống. Có nợ mà không duyên thì cũng chẳng thể thành vợ chồng. Duyên nợ tác thành vợ chồng, hay nói đúng hơn là nghiệp lực đóng vai trò quan trọng trong việc thúc đẩy hai người đến với nhau để có nhân duyên vợ chồng.

Khi hai người gặp nhau, yêu nhau rồi nên duyên chồng vợ, vốn từ hai người xa lạ, tính cách cũng có nét khác biệt song nếu như có thể tìm ra cách để dung hòa những cái trái ngược đó, ấy chính là hạnh phúc.

Theo như lời Phật dạy về hạnh phúc vợ chồng, chỉ cần làm tốt hai việc này thì sóng gió nào cũng qua, hạnh phúc không cầu cũng tự đến với gia đình.

1. Nhẫn nhịn là bí quyết gìn giữ tình nghĩa vợ chồng

Người xưa có câu:

Tu trăm năm mới đi chung một chuyến thuyền, tu ngàn năm mới nên duyên vợ chồng.

Hai con người xa lạ không quen biết có thể được đi chung đường với nhau, đó đều là nhân duyên.

Duyên do trời định, phận do nhân định. Đúng là như thế, gặp nhau là ý trời, bên nhau là ý người. Dựa vào đôi bên gìn giữ, phát triển thì duyên một lần gặp gỡ mới thành mối phận trăm năm.

Gia đình hài hòa là tiền đề cho sự phát triển của xã hội. Để có một gia đình hài hòa, điều quan trọng vẫn là do cá nhân tự điều chỉnh, hay nói cách khác, hạnh phúc gia đình được quyết định bởi sự cố gắng vun vén của cả hai vợ chồng.

Trong đó, cảm xúc và thái độ đóng vai trò lớn đối với sự hài hòa của một gia đình.

Muốn vợ chồng hạnh phúc, hai bên phải nhường nhịn, hạ thấp cái tôi để chung sống.

Vợ chồng nên nhịn khi sống chung với nhau, có vậy mới mong dài lâu và hạnh phúc. Đức Phật xem hôn nhân không chỉ là nhân duyên để con người kết nối hạnh phúc thương yêu mà còn là cơ hội cho cá nhân (vợ, chồng) hoàn thiện chính mình.

Bởi sinh ra không ai hoàn hảo cả, đàn ông cần thời gian để trưởng thành. Đàn bà cũng cần nơi để hoàn thiện bản thân mình.

Hôn nhân là hai con người đầy khuyết điểm tìm thấy nhau rồi nên duyên, vì vậy phải nhường nhịn nhau mà sống. Ngoài đường hơn thua ai cũng được nhưng về nhà phải tôn trọng nhau.

Khi đã bước chân vào hôn nhân thì sự tự tôn, cái tôi cũng nên tạm gác lại để đặt cái chung lên hàng đầu. Vợ chồng nên "tu khẩu" mới mong hạnh phúc bên nhau trọn đời trọn kiếp.

Gia đình không phải là nơi để bất cứ ai phô diễn sức mạnh, tranh cãi “tới bến” để chứng minh rằng mình đúng. Khi có “xung đột” xảy ra, sự thỏa hiệp, hy sinh một chút, nhún nhường một chút sẽ giúp cả hai nhận được nhiều hạnh phúc.

Đức Phật cho rằ̀ng việc hoàn thành bổn phận và nghĩa vụ trong hôn nhân là việc đáng làm hơn là bất cứ sự tranh đấu cho quyền lợi nào. Do đó, Ngài xem bổn phận và nghĩa vụ như là những phương tiện hữu hiệu để thiết lập một mối quan hệ hôn nhân thành công.

2. Chung thủy là chìa khóa mở cửa hạnh phúc

Theo lời Phật dạy về hạnh phúc vợ chồng, chung thủy chính là chìa khóa dẫn đến thứ hạnh phúc mà ai cũng ước ao đó.

“Thủy” là khởi nguồn, “Chung” là kết thúc. Một khi đã mang danh phận vợ chồng thì phải trước sau như một, vững lòng vững dạ, không thay đổi trước những biến cố của cuộc đời.

Vợ - chồng tuy là hai người không cùng huyết thống nhưng tình cảm này vô cùng thiêng liêng, đẹp đẽ và đáng trân trọng, chỉ có thể là một. Trừ khi hai người mất đi mới không thể sống chung nữa.

Phật dạy rằng, người phụ nữ phải biết giữ tiết hạnh, đàn ông không được sanh tâm tà vạy (không ngay thẳng). Sự chung thủy trong đời sống vợ chồng vô cùng quan trọng, là chuẩn mực đánh giá đạo đức của một con người.

Có một câu chuyện đáng suy ngẫm của Đức Phật dạy về sự chung thủy trong hôn nhân như sau:

Đêm khuya, trong một ngôi Chùa, có một người quỳ dưới chân Đức Phật nhờ Ngài chỉ bảo để tìm ra lối thoát cho rắc rối hiện tại.

Người đó nói: Thưa Đức Phật thánh minh, con là một người đã có vợ, con hiện đang yêu say đắm một người phụ nữ khác, con thật sự không biết nên làm thế nào bây giờ?

Đức Phật đáp: Con có thể xác định người phụ nữ con đang yêu hiện nay là người phụ nữ cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con không?

Người kia trả lời: Thưa vâng.

Đức Phật: Vậy giờ con ly hôn, sau đó lấy cô ấy?

Người kia: Nhưng vợ con là một người dịu dàng, lương thiện, thảo hiền. Con bỏ cô ấy liệu có tàn nhẫn không, có mất đạo đức không, thưa Đức Phật?

Đức Phật: Hôn nhân không có tình yêu mới là tàn nhẫn và mất đạo đức. Con hiện giờ đã yêu người khác, không yêu vợ nữa. Con làm như thế là đúng.

Người kia: Nhưng vợ con vẫn rất yêu con, yêu con rất nhiều, thưa Đức Phật.

Đức Phật: Vậy thì vợ con hạnh phúc.

Người kia: Sau khi con chia tay vợ để lấy người khác, vợ con sẽ rất đau khổ, tại sao lại hạnh phúc, thưa Ngài?

Đức Phật: Trong hôn nhân, vợ con vẫn có tình yêu đối với con, còn con đã mất đi một tình yêu đối với vợ con. Bởi vì con đã yêu người khác, chính vì có hạnh phúc, mất đi mới đau khổ, cho nên người đau khổ là con.

Người kia: Nhưng con cắt đứt mối quan hệ với vợ, sau đó cưới người khác, vậy là cô ấy đã mất con, cô ấy mãi là người đau khổ chứ?

Đức Phật lại nói: Con nhầm rồi, con chỉ là người vợ con yêu thật sự trong hôn nhân. Khi một người như con không tồn tại, thì tình yêu thật sự của vợ con sẽ chuyển sang một người khác, bởi vì tình yêu thực sự của vợ con trong hôn nhân xưa nay chưa từng mất, cho nên vợ con mới là người hạnh phúc, con mới là người đau khổ.

Người kia: Vợ con đã từng nói kiếp này chỉ yêu mình con thôi. Cô ấy sẽ không yêu ai khác.

Đức Phật: Con cũng đã từng nói thế phải không?

Người kia nghe đến đây ấp úng không nói tiếp được gì.

Đức Phật: Bây giờ con nhìn ba ngọn nến trong lư hương trước mặt, xem ngọn nào sáng nhất?

Người kia: Quả thật con không biết, hình như đều sáng giống nhau.

Đức Phật: Ba ngọn nến đó ví như ba người phụ nữ. Một ngọn trong đó là người hiện giờ con đang yêu. Chúng sinh đông đảo, phụ nữ có rất nhiều người. Ngay đến một trong ba ngọn nến, ngọn nào sáng nhất con cũng không biết, cũng không tìm được người con hiện đang yêu, thì làm sao con xác định được người phụ nữ hiện nay con đang yêu là người cuối cùng và duy nhất trong cuộc đời con?

Người kia lại ấp úng nói không lên lời.

Đức Phật: Bây giờ con cầm một cây nến đặt trước mắt, để tâm nhìn xem ngọn nào sáng nhất?

Người kia: Đương nhiên ngọn trước mặt sáng nhất.

Đức Phật: Bây giờ con đặt nó về chỗ cũ, rồi lại nhìn xem ngọn nào sáng nhất.

Người kia: Quả thật con vẫn không nhìn ra ngọn nào sáng nhất.

Đức Phật: Thật ra cây nến con vừa cầm giống như người phụ nữ cuối cùng con đang yêu hiện nay, tình yêu nảy sinh từ trái tim, khi con cảm thấy yêu nó, để tâm ngắm nghía, con sẽ thấy nó sáng nhất, đẹp nhất. Khi con để nó về chỗ cũ, con lại không tìm được cảm xúc tốt đẹp như lúc trước nữa. Thứ gọi là tình yêu cuối cùng và duy nhất của con chỉ là hoa trong gương trăng dưới nước, suy cho cùng chỉ là con số không, một cuộc tình vô nghĩa.

Người kia: Con đã hiểu rồi, đã ngộ ra chân lý mà Ngài muốn truyền đạt. Bây giờ con đã biết thật sự con yêu ai, người đó chính là vợ con hiện nay, thưa Đức Phật.

Đức Phật: A Di Đà Phật…

Qua câu chuyện trên có thể thấy, hạnh phúc không cần chờ đến kiếp sau, cũng không cần tìm kiếm ở nơi nào xa xôi, nó có thể hiện hữu ở ngay bây giờ và ở đây.

Ai cũng mong đạt được hạnh phúc chân thật, nhưng không ít người vì mù quáng nhất thời mà không biết trân trọng hạnh phúc mình đang có, mải mê đuổi theo những thứ vô nghĩa ngoài kia.

Sự chung thủy, lòng yêu thương chân thành tạo ra hạnh phúc mặn nồng, đằm thắm vì nó tạo nhân duyên cho tình yêu lứa đôi bền vững và lâu dài hơn. Nhân duyên vợ chồng phải vượt sinh tử tìm nhau, xin đừng phụ chân tình.
SƯU TẦM

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Website

Address


Ho Chi Minh City