06/02/2022
😰GIÁO DỤC BẰNG NỖI SỢ
Trong gia đình, chúng ta thường hay giáo dục con bằng NỖI SỢ.
- Con học bài đi nếu không mẹ sẽ phạt con.
- Con ăn cơm đi nếu không thì bố vứt cái bát đi.
- Con đi ngủ đi nếu không bà nhốt vào phòng.
- Con đi tắm đi nếu không mẹ không cho con ăn cơm nữa.
- Con đi quét nhà đi nếu không mẹ vụt vào mông cho mấy cái bây giờ…
Ở nhà trường, cũng vẫn tình trạng đó:
- Em mà không làm bài thì em đứng góc lớp.
- Em đi học muộn thì mời phụ huynh đến đây.
- Em thiếu bài tập mời em ra khỏi lớp.
- Ai mà nói chuyện thì đừng có nhìn mặt tôi…
Trẻ em bị bủa vây bằng nỗi sợ. Và vì thế, các hành vi bắt đầu được hình thành theo nguyên lý: SỢ MÀ LÀM.
Chúng ta lãng quên cảm xúc của trẻ để có thể khiến trẻ, THÍCH MÀ LÀM, TỰ TRỌNG MÀ LÀM.
Thay vì dọa dẫm, chúng ta gần như không có thời gian và công sức để tìm hiểu xem điều gì là cần thiết để tác động vào phía trong, nội tại của trẻ.
Tất nhiên, cũng sẽ có những việc trong đời phải “biết sợ”. Nhưng phần lớn, nếu được dạy về sự tự trọng thì mình nghĩ vẫn đáng giá hơn.
Mang theo cách suy nghĩ ấy, đến lượt chúng ta lớn lên. Chúng ta- những bậc cha mẹ cũng bắt đầu hành động chỉ bằng nỗi sợ.
- Bạn đến cơ quan đúng giờ đơn giản vì nếu không sếp bạn sẽ trừ lương.
Và vì hành động bằng nỗi sợ nên cái gì mà “không sợ” thì bạn sẵn sàng bỏ ngang xương.
- Đi hội thảo không có “ông sếp” nào nên hễ trời hơi mưa, hơi lạnh, bạn ngủ quên, tâm trạng không tốt hoặc đơn giản vì tự nhiên thấy chán, thế là không tham gia dù đã đăng kí.
- Đi ngoài đường nếu không có công an thì không sợ nên vượt đèn xanh đèn đỏ.
- Ra công viên thì dẫm lên cây lên cỏ nếu không bị ai nhắc.
Xong rồi lại cứ mắng con: Sao không có tao là mày lại nổi loạn thế hả.
Vì con cũng chỉ nghe lời do... sợ mà thôi.
Không có bố mẹ là hết sợ và hết nghe.
Hãy để con "THÍCH MÀ LÀM"
St
25/02/2019
03/02/2019
18/04/2018
12/04/2018
12/04/2018
12/04/2018