Thòong Dành Kể Chuyện - 唐人講古

Thòong Dành Kể Chuyện - 唐人講古 kể những câu chuyện nhỏ xíu mỗi ngày trên đường đời đang đi...

25/08/2026

"Và tới một lúc nào đó thì mọi ngôn từ đều trở thành di vật! Rốt cuộc chúng ta sẽ hiểu, sớm thôi… rằng có những điều nếu không nói ra thì chúng sẽ nói thay mình bằng nước mắt của người ở lại, và thương mà không nói cũng là một cách qua đời!"

(trích Địa Cầu Du Ca)

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Hạnh phúc cũng như bầu trời vậyKhông chỉ dành cho mỗi một - riêng aiCó những ngày mưa phủ kín hình hàiNhưng sau đó trời ...
24/08/2026

Hạnh phúc cũng như bầu trời vậy
Không chỉ dành cho mỗi một - riêng ai
Có những ngày mưa phủ kín hình hài
Nhưng sau đó trời lại xanh như cũ

Đừng hỏi đời vì sao nhiều giông gió
Mà hãy hỏi mình đã học được chi?
Một lần đau đâu phải để biệt ly
Mà để biết thương mình và thương người hơn nữa

Có những lúc tưởng đời không còn cửa
Lại vô tình tìm thấy một bình minh
Có những người đi qua hết lặng thinh
Để dạy ta thế nào là trân quý

Ta chẳng cần một cuộc đời hoàn mỹ
Chỉ cần lòng đủ rộng để bao dung
Biết cúi đầu trước những nỗi khổ chung
Biết mỉm cười khi đời còn thử thách

Bởi nhân thế vốn vô thường, được mất
Hợp rồi tan, sum họp lại chia lìa
Điều còn theo ta đến tận cuối kia
Không phải bạc tiền, mà là lòng tử tế

Nếu bữa nay chưa thể nào mạnh mẽ
Thì cứ bình tâm, chậm bước cũng được rồi!
Miễn trong tim còn giữ một khoảng trời
Thì ngày tháng vẫn còn nơi để sáng.

Sống một đời, hông cần chi to tát
Một bàn tay nâng đỡ một bàn tay
Một lời thương đúng lúc giữa hao gầy
Cũng đủ khiến một người tin vào sống

Rồi một mai khi tóc màu mây trắng
Ta ngoảnh nhìn những được mất đã qua
Sẽ mỉm cười vì giữa cõi phù hoa
Ta đã sống một đời không hổ thẹn.

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Mỗi khi đời mình có một điều gì đó không ổn, điều đầu tiên chúng ta thường làm không phải là quay vô trong mà là nhìn ra...
22/08/2026

Mỗi khi đời mình có một điều gì đó không ổn, điều đầu tiên chúng ta thường làm không phải là quay vô trong mà là nhìn ra ngoài - cha mẹ không hiểu ta, là tại hoàn cảnh, tại xã hội, tại thời thế không cho mình một cơ hội, tại thế hệ trước, tại người trẻ yếu đuối, ích kỷ, không biết chịu đựng… Học trò trách thầy cô, thầy cô trách nhà trường, nhà trường trách phụ huynh, phụ huynh lại trách xã hội.

Rồi mỗi người cầm trong tay một mũi tên và tìm một hướng để bắn ra ngoài, chắc là bởi nhìn vô người khác bao giờ cũng dễ hơn nhìn vào chính mình; ta có thể chỉ rất rõ người đã làm ta đau khổ, hoàn cảnh đã đẩy đùn ta xuống, thời đại đã lấy đi cái gì của ta; nhưng khi đứng trước chính mình, câu hỏi “phần nào trong chuyện này thuộc về mình?” thì mọi thứ tự dưng trở nên khó khăn. Hmmm… nếu lỗi nằm ở cha mẹ thì ta chỉ cần trách cha mẹ, nếu lỗi nằm ở xã hội thì ta chỉ cần trách xã hội, nếu lỗi nằm ở cuộc đời thì ta không cần làm gì nữa ngoài than thở. Nhưng nòn nếu một phần nguyên nhân nằm trong chính mình thì ta không còn chỗ nào để chạy trốn.

Trong câu chuyện Adam và Eva mà hầu hết mọi người đều đã từng nghe qua trong đời, sau khi ăn trái cây mà Thiên Chúa đã truyền không được ăn, khi tiếng Chúa kêu giữa vườn Eden, Adam không đứng lại để nói: “Con đã làm!” mà ông nói: “Người đàn bà mà Chúa đã đặt bên con, chính nàng ta đã cho con trái đó nên con ăn.” Còn Eva khi được hỏi lại nói: “Chính con rắn đã lừa dối con, nên con ăn.” Chà, ngay khoảnh khắc đầu tiên con người đối diện với lỗi lầm của mình thì ánh mắt đã lập tức tìm một nơi khác để hướng tới: Adam nhìn sang Eva, Eva nhìn sang con rắn… và không ai nói mình hoàn toàn vô tội song cũng chẳng ai đứng trọn vẹn trong phần trách nhiệm của mình.

Chúng ta sống giữa nhau, làm nên nhau, làm đau nhau, cứu rỗi nhau, nhưng khi có điều gì không tốt không ổn không êm xuôi, phản xạ trước nhất vẫn là quay mặt về phía bên kia: ai đã làm tui thành người như này? Cha mẹ? Thế hệ trước? Nhà trường? Thầy cô? Người yêu? Gia đình? Xã hội? Cuộc đời? Chúng ta cứ lần lượt chỉ mặt điểm danh họ, nhưng trong tất cả những điều đã xảy ra với ta, chúng ta đã làm gì với nó vậy?

Không ai là một hòn đảo! Chúng ta đi qua nhau và để lại trong nhau! Từ khu vườn Địa Đàng cho tới những căn nhà, trường học và xã hội hiện thời hình như con người vẫn chưa thay đổi nhiều - khi đau khổ ta nhìn cha mẹ; khi thất bại ta nhìn hoàn cảnh; khi bất mãn ta nhìn xã hội; khi lạc hướng đi ta nhìn thời đại; chúng ta rất giỏi tìm một Adam khác, một Eva khác, một con rắn khác để giải thích cho chính mình…

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
📸 Pinterest
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Từ - Bi - Hỷ - Xả | 慈悲喜舍Từ là khi ta có thể trao cho người mình thương một chút niềm vui - một bữa cơm, một lời hỏi han,...
21/08/2026

Từ - Bi - Hỷ - Xả | 慈悲喜舍

Từ là khi ta có thể trao cho người mình thương một chút niềm vui - một bữa cơm, một lời hỏi han, một buổi chiều ngồi có mặt cho nhau, một cái ôm nho nhỏ.

Bi là thương một người không chỉ là cùng họ đi qua những ngày vui, mà còn là có khả năng nhận ra nỗi khổ của họ trong trăm triệu ngày buồn, nắm tay họ đi trong mùa xuân cũng nhưng mùa đông mà không trách cứ những khổ đau của họ.

Có Từ ta trao niềm vui, và có Bi thì ta làm vơi nỗi khổ!

Và khi một người có thể vừa trao niềm vui, vừa làm vơi nỗi khổ của người mình thương thì tình yêu bắt đầu có chỗ cho Hỷ. Hỷ không phải là lúc nào cũng cười, cũng vui mà là khả năng nhìn thấy một chút ánh sáng ngay trong những ngày không được sáng cho lắm; là khi thấy người kia bình an thì mình cũng thấy lòng mình bình an.

Và sau cùng là Xả! và cũng là điều khó nhất...

Bởi khi yêu một người rất dễ khiến ta muốn giữ lấy họ, ta muốn họ phải hiểu mình, phải phúc đáp lại mình, phải sống nương theo cách mà mình cho là phải đạo. Ta yêu thương rồi vô tình đặt vào tình yêu đó rất nhiều điều kiện. Nên ta cẩn "xả", là học cách thương mà không chiếm hữu! Không kỳ thị, không phân biệt, càng không bắt người kia phải trở thành một phiên bản nào đó để xứng đáng với tình yêu của mình. Bởi “nếu anh em chỉ yêu thương những kẻ yêu thương mình, thì nào có công chi?” — Matthêu V, 46

Nên là...
Hãy để người mình thương được là chính họ!

Và để chính mình trong khi thương một người khác thì cũng không đánh mất tự do được làm "một con người".

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Tôi không còn quá quan tâm mình có phải là người thông minh nhất hay không.Tôi không còn quá quan tâm mình mất bao lâu đ...
19/08/2026

Tôi không còn quá quan tâm mình có phải là người thông minh nhất hay không.

Tôi không còn quá quan tâm mình mất bao lâu để hiểu một điều mà người khác chỉ cần vài ngày.

Tôi không còn quá quan tâm người khác đã có công việc ổn định, còn mình vẫn đang loay hoay.

Tôi không còn quá quan tâm mình mặc bộ quần áo nào.

Tôi không còn quá quan tâm mình có cần phải quen biết thật nhiều người hay không.

Tôi không còn quá quan tâm ai thích mình, ai không thích mình.

Tôi không còn quá quan tâm người khác đang dùng thứ gì, sống ở đâu, kiếm được bao nhiêu.

Tôi không còn quá quan tâm sinh nhật phải có thật nhiều người nhớ đến.

Tôi không còn quá quan tâm mình phải trở thành một người thật đặc biệt.

Tôi chỉ muốn những ngày bình thường của mình được bình thường.

Một bữa cơm ăn vừa đủ no, một bộ quần áo mặc thấy dễ chịu, một căn phòng đủ sạch để trở về, một công việc làm xong mà không phải mang theo quá nhiều lo nghĩ, một vài người có thể ngồi cạnh nhau lúc có thời giờ, một giấc ngủ đủ sâu, một buổi sáng thức dậy không thấy quá sợ hãi trước ngày mới.

Đó là những gì hiện tại mà tôi quan tâm!

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
📸 Pinterest
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Có những buổi sáng chúng ta đi qua một khu vườn mà chẳng hái lấy một bông hoa nào, nhưng đến khi trở về tôi lại thấy tro...
18/08/2026

Có những buổi sáng chúng ta đi qua một khu vườn mà chẳng hái lấy một bông hoa nào, nhưng đến khi trở về tôi lại thấy trong lòng mình có cả một mùa xuân.

nơi tôi đang đứng đã đủ rộng cho cả một bầu trời!

Tôi không còn hỏi người bao giờ chúng ta sẽ tới, bởi tôi biết rất rõ là chỉ cần người còn bước đi bằng những bước chân đó, thì nơi nào người đi qua cũng có thể trở thành quê hương của một khoảnh khắc.

Một cái lá rơi cũng có thể là một mùa thu.

Một tia nắng cũng có thể là cả một buổi sớm.

Một ly trà cũng có thể chứa được một thiên thu.

Và một cuộc gặp gỡ nếu đủ sâu thì luôn có thể khiến một người cả đời sau vẫn còn nhớ mình đã từng được ngồi bên một người như thế nào.

Tôi đi bên người,

không cần tới

không cần trở về

chỉ đi thôi...

Một giọt nước nằm yên trong dòng sông, và nó đã nghe dòng sông chảy qua mình!

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
📸 Pinterest
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Chiều đó nhà bà Tám Tiền vui như mở hội, từ ngoài đầu đường đã nghe tiếng người kêu nhau í ới, tiếng guốc khua trên nền ...
17/08/2026

Chiều đó nhà bà Tám Tiền vui như mở hội, từ ngoài đầu đường đã nghe tiếng người kêu nhau í ới, tiếng guốc khua trên nền gạch, tiếng cười của mấy bà dì, tiếng trẻ con chạy rần rần quanh sân. Người ngồi trên bộ ngựa, người nép kế cột nhà, người đứng ngoài hàng ba, khói nhang quyện với mùi trầu cau, mùi đồ ăn dưới bếp thành cái mùi rất riêng của một đám cưới miền Tây.

“Bữa nay bà Bảy Hiền gả thằng út cho đứa lớn nhà bà Tám!” - Cô Hai Hợi liên tục cung cấp thông tin cho người đi ngang hiếu kỳ ngó vô nhà.

Cô dâu, chú rể mặc áo thụng, phía sau cô dâu có hai cô gái mang nón cụ; mâm quả đặt ngay ngắn, trầu cau xếp trong mâm búp sen, khay rượu gỗ do phụ rể nâng trên tay. Những hộp nữ trang ánh vàng nằm cạnh đôi bông tai - ngày hỏi là bông bút, tới ngày cưới mới trao bông nở.

Rồi tới giờ lên đèn (thượng đăng), căn nhà đang ồn ào bỗng chậm lại; người lớn đứng nép qua hai bên, trẻ con cũng bị kéo về phía sau. Hai cây đèn cầy đỏ quê trúc kết hoa được dựng trước bàn thờ - ngọn lửa vừa bén, sắc đỏ của đôi đèn lập tức hắt lên mặt gỗ, lư đồng và những tà áo thụng.

Chú rể bưng lễ, đi từng bàn thờ theo đúng thứ tự đã được học từ trước: bàn giữa, rồi bàn tả, bàn hữu, nhà có bao nhiêu bàn thờ thì phải lạy bấy nhiêu lần - người xưa coi đó không chỉ là nghi thức mà còn là cách nhìn vào phẩm cách của người con rể, rằng sang nhà gái phải biết kính tổ tiên, biết lễ nghĩa, biết mình từ nay đã bước vào một gia đình khác.

Hai người cùng cúi xuống trước gia tiên, một lạy cho ông bà đã khuất, một lạy cho những người đang hiện diện và cũng là một lời thưa gửi cho cuộc đời phía trước. Xưa kia cưới hỏi có lục lễ gồm nạp thái, vấn danh, nạp kiết, nạp trưng, thỉnh kỳ, thân nghinh; về sau giản lược thành ba lễ là đám nói, đám hỏi, đám cưới. Nghi thức có thể ít đi nhưng cái cốt của nó vẫn còn, hai người tìm hiểu nhau, hai họ kết thân, rồi trước bàn thờ tổ tiên chính thức nên nghĩa vợ chồng. Cổ tuy lục lễ, hậu thế tồn tam là vậy!

Ngoài sân tiếng cười lại nổi lên, còn trong nhà hai ngọn đèn đỏ vẫn cháy đều trước bàn thờ. Và giữa căn nhà đông nghịt người đó, bà Bảy đứng nhìn đứa con út cúi đầu bên người vợ mới cưới mà chắc trong bụng vừa mừng, vừa thấy như mới hôm qua nó còn chạy chân đất ngoài sân.

Một căn nhà ở cái xóm nhỏ bữa đó vừa tiễn một đứa con ra khỏi tuổi nhỏ, vừa đón thêm một người về thành người nhà…

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
📸 Pinterest Madeline McConnell (Cameron and Elizabeth Photography)
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Người làm vườn khôn ngoan không bao giờ nhắm mắt trước cỏ dại hay sâu bệnh; họ nhổ cỏ, bắt sâu, cắt bỏ những cành mục vì...
14/08/2026

Người làm vườn khôn ngoan không bao giờ nhắm mắt trước cỏ dại hay sâu bệnh; họ nhổ cỏ, bắt sâu, cắt bỏ những cành mục vì biết cái xấu cần được ngăn lại. Nhưng cũng chính họ không vì vài mảng đất um tùm mà tuyệt vọng cho rằng cả khu vườn đã chết. Họ biết là bản chất của khu vườn không được quyết định bởi cỏ dại mà bởi những gì họ kiên trì vun trồng mỗi ngày, nên họ vẫn lặng lẽ tưới nước, bón đất, đón nắng và chờ đợi, và trong tự nhiên cũng như trong cuộc đời thì cái gì được nuôi dưỡng bằng thời gian, sự kiên nhẫn và tình yêu thương rồi cũng sẽ bén rễ, lớn lên và đến mùa sẽ nở hoa, kết trái!

Hãy không ngừng tin cậy và chờ đợi trong sự hiền từ!

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Trong văn hóa dân gian và đặc biệt là văn hóa người Hoa, tháng 7 âm lịch thường được gọi là "Quỷ nguyệt" (鬼月) hay tháng ...
14/08/2026

Trong văn hóa dân gian và đặc biệt là văn hóa người Hoa, tháng 7 âm lịch thường được gọi là "Quỷ nguyệt" (鬼月) hay tháng cô hồn vì người xưa tin rằng đây là lúc cửa địa ngục mở ra. Tuy nhiên, nhiều người vẫn chưa biết rằng quan niệm này vốn bắt nguồn từ thuyết Âm Dương (陰陽) và sự vận hành của vũ trụ được phản ánh qua Kinh Dịch (周易).

Trước hết tháng 7 âm lịch có liên quan tới học thuyết Thập nhị tích quái (十二辟卦), cổ nhân dùng 12 quẻ trong Kinh Dịch để tượng trưng cho sự biến chuyển âm dương của 12 tháng trong năm. Và tháng 7 tương ứng với quẻ Bĩ (否卦), quẻ Bĩ có cấu trúc dưới là quẻ Khôn (坤卦 - thuần Âm ☷), trên là quẻ Càn (乾卦 - thuần Dương ☰). Trời ở trên cao và đất ở dưới thấp nên hai khí không giao hòa tạo nên thế bế tắc ("Thiên địa bĩ bế, âm dương bất giao" - 天地否閉,陰陽不交). Và khi hai khí Âm và Dương chuyển động xa rời nhau không giao hòa sẽ làm cho sinh khí ngưng trệ, "nhơn đạo" bất thông

Theo triết lý Kinh Dịch thì "một Âm một Dương gọi là Đạo" (一陰一陽之謂道), nên vũ trụ luôn chuyển động tương tác giữa hai thế cực này. Lúc sanh thời, con người thuộc về cõi Dương (陽間) mang tính Dương (陽); sau khi qua đời thể xác tiêu biến nhưng linh hồn chuyển hóa thành quỷ thần thuộc về cõi Âm (陰間) mang tính Âm (陰). Sách Chu Dịch - Hệ Từ Thượng viết: "Khi tinh khí hội tụ, sự sống và vạn vật được hình thành; khi hồn phách rời thân, nó bước vào một trạng thái biến hóa khác. Từ quy luật ấy, con người hiểu được cách tồn tại của quỷ thần." Nhà triết học thời Đường Khổng Dĩnh Đạt giải nghĩa rằng khi khí tinh anh của Âm Dương tích tụ lại thì tạo nên vạn vật sanh sôi (sự sống); khi vạn vật đi đến điểm cực hạn thì phân rã, khí âm dương tán ra tạo thành các linh hồn trôi nổi (du hồn - 遊魂), khiến cái sống hóa thành cái chết, con người hóa thành quỷ. Như vậy theo quan niệm xưa của người Hoa thì quỷ hồn thực chất chỉ là một dạng tồn tại của năng lượng Âm sau khi phân rã khỏi thể xác.

Mình muốn nói thêm ở chỗ này về khái niệm "Phỉ nhơn" (匪人/非人), thoán từ/quái từ (lời phán đoán, đánh giá hoặc tóm tắt đại ý của toàn bộ một quẻ trong Kinh Dịch) của quẻ Bĩ có câu "Bĩ chi phỉ nhơn, bất lợi" (否之匪人,不利) cho nên quẻ Bĩ tượng trưng cho thời kỳ bế tắc, phi nhơn hành hoạt, không có lợi cho con người. Từ "phỉ nhơn" hay "phi nhơn" ở đây chính là ám chỉ những thực thể không phải con người, tức là các vong hồn, âm binh. Vì tháng 7 âm khí bắt đầu thịnh lên và tàng chứa bên trong (mùa hè oi bức bên ngoài nhưng thực chất khí lạnh mùa thu đã chớm sinh ở trong) nên được người Hoa tin là đã tạo điều kiện cho các lực lượng thuộc cõi Âm hoạt động.

Dù tháng 7 giữa mùa hè nóng nực (Dương khí hiển lộ bên ngoài - ngoại Càn ☰), nhưng thực tế theo quy luật tự nhiên, khí lạnh mùa thu (Âm khí) đã chớm sinh và tàng chứa rất thịnh ở bên trong (nội Khôn ☷). Khí Âm tích tụ dần sẽ đẩy lùi Dương khí mà do đó tháng 7 mang từ trường Âm cực thịnh, là thời điểm lý tưởng để cõi Âm hoạt động, người Hoa vì vậy sanh ra tập tục tế lễ vong hồn dã quỷ (cô hồn) để tránh bị quấy nhiễu.

Ngoài ra chúng ta còn có thể hiểu rằng quan niệm này của người Hoa một phần cũng tồn tại và hình thành từ gốc rễ từ lễ nghi nông nghiệp cổ đại, thực tế thì việc cúng tế tháng 7 đã có từ thời Hạ, Thương, Chu. Khi bước vào thời điểm Mạnh Thu tức đầu thu (孟秋), mùa màng chín rộ, tổ tiên người Hoa cổ thời có tập tục "Thâu Thường" (秋嘗) hay "Tấn tân/Thường tân" (薦新/嘗新) tức là dâng cúng những sản vật mới thu hoạch lên tổ tiên để cảm tạ trời đất và cầu mong tổ tiên bảo vệ cho mùa màng bội thu. Về sau thì chính tư tưởng về "Hiếu Đạo" (孝) của Nho giáo đã được lồng ghép vào nghi thức này, biến ngày xá tội vong nhân thành dịp tưởng nhớ tổ tiên sâu sắc./.

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Các biểu tượng linh vật của người Khmer tại Nam Bộ là sự kết hợp độc đáo giữa tín ngưỡng vạn vật hữu linh bản địa và các...
13/08/2026

Các biểu tượng linh vật của người Khmer tại Nam Bộ là sự kết hợp độc đáo giữa tín ngưỡng vạn vật hữu linh bản địa và các ảnh hưởng sâu sắc từ văn minh Ấn Độ (Bàlamôn giáo và Phật giáo). Những linh vật này không chỉ mang ý nghĩa tôn giáo mà còn hiện diện sinh động trong kiến trúc, nghệ thuật và đời sống tâm linh hằng ngày.

Hành trình lịch sử của người Khmer tại Nam Bộ gắn liền với những đợt di cư từ khoảng thế kỷ XIII, khi họ rời bỏ vùng trung tâm Chân Lạp để tìm kiếm vùng đất mới nhằm tránh khỏi sự áp bức của phong kiến và các cuộc chiến tranh với Xiêm La. Tại đây họ đã thích nghi với môi trường sông nước, định cư trên các giồng cát cao (phnor) và hình thành nên các đơn vị xã hội tự quản đặc trưng là phum và sóc.

Phật giáo Nam tông (Theravada) đóng vai trò là "linh hồn" và chất keo gắn kết cộng đồng, chi phối sâu sắc mọi mặt từ đạo đức đến sinh hoạt thường nhật. Ngôi chùa không chỉ là nơi tu hành mà còn là trung tâm văn hóa - giáo dục, nơi lưu giữ sách cổ, truyền dạy chữ Khmer và Pali cho con em. Bên cạnh Phật giáo, người Khmer vẫn bảo lưu các tín ngưỡng dân gian lâu đời như thờ Neak Tà (thần bảo hộ sóc) và Arăk (thần bảo hộ dòng họ), tạo nên một sự hỗn dung văn hóa tâm linh độc đáo. Nghệ thuật Khmer rực rỡ với các công trình chùa tháp được trang trí bằng hình tượng rắn thần Naga, chim thần Garuda và tiên nữ Apsara, cùng những lễ hội rộn ràng như Chol Chnam Thmay (Mừng năm mới) hay Ok Om Bok (Cúng trăng).

____________________
©️ Copyright by Thoòng Dành Kể Chuyện
🔸 Tiktok, Instagram:
(Nếu đăng lại bài tại nơi khác xin vui lòng ghi rõ nguồn, trân trọng!)

Address

Ho Chi Minh City

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thòong Dành Kể Chuyện - 唐人講古 posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Contact The School

Send a message to Thòong Dành Kể Chuyện - 唐人講古:

Shortcuts

Share