19/04/2014
like giùm t nha mọi người!
MS 05 - Cuộc thi viết "THỬ THÁCH TUỔI SINH VIÊN"
Họ và tên : Bồ công anh
Facebook : boconganh trong gio
ÁM ẢNH TUỔI THƠ
Mỗi ngày tôi đều phải tự hỏi : “ Tuổi thơ của tôi – muốn được quay về sống với nó lần nữa hay là chạy trốn nỗi ám ảnh này?” Và cũng tự nói với mình rằng : “ đã qua rồi ! đừng nhớ tới nữa”
Nhưng làm sao để quên được những thứ vô hình lúc nào cũng ám ảnh mình, níu kéo mình. Những cánh đồng đầy nắng gió, những cánh diều bay lượn trên cao, những bầu trời xanh biếc khiến người ta muốn được tự do chạy nhảy trên cánh đồng hay muốn được thoải mái bay lượn như cánh diều trên bầu trời kia. Nhưng … đứa bé gái bé nhỏ đó chỉ có thể đứng ngắm nhìn mọi thứ qua khung cửa sổ mà ước ao mà hi vọng, rồi một ngày sẽ được một thiên thần cùng cô bé trải qua những thứ bình dị và đơn giản như thế, một thiên thần mà những đứa trẻ khác thường gọi là ba.
Một đứa trẻ lúc nào cũng tươi cười, nhưng đồng thời trong trái tim luôn che giấu những khát khao, những mong ước về hình ảnh một người cha mà cô bé hằng mơ ước. Cô nung nấu ước mơ cháy bỏng được gặp cha, được cha cô ôm vào lòng, vỗ về, nâng niu như thể cô là vật báu vô giá của cha.
Thế rồi, cứ mỗi ngày trôi qua, khát khao đó càng lớn dần, cứ quấn lấy tâm trí của cô và cô bé quyết định sẽ trốn nhà để đi tìm hình bóng người cha mà cô yêu thương. Cô đi theo lời kể của bác hàng xóm, đi qua 4, 5 con phố, đi những ngôi nhà đẹp đẽ, xinh xắn, cuối cùng cô bé cũng tìm thấy một ngôi nhà có hàng bông phướn đỏ, xung quanh là những bông hoa dừa cạn nở rộ.
Cô đứng đó không biết bao lâu vì không biết phải nói gì khi gặp cha, không biết cha cô có bế cô vào lòng , không biết đây có là sự thật, cô nghĩ về những hạnh phúc không tả siết khi gặp được cha, kìm nén cảm xúc bấn loạn đang dâng lên trong lòng. Trời bắt đầu xụp tối, cô bé lấy hết can đảm, bước lên thềm nhà và gõ cửa.
Một người đàn ông cao to đứng ở cửa nhìn cô trân trối, miệng sắp mở ra nhưng dường như không biết phải nói gì, tiếp sau đó một người phụ nữ xinh đẹp bước ra dẫn theo 1 cậu nhóc trạc tuổi cô. Thằng nhóc lên tiếng nũng nịu : “ ai vậy ba ?”
Chỉ 3 tiếng gọi ngắn ngủi nhưng làm cô bé sững sờ, bàng hoàng. Một từ …. mà suốt những năm qua cô luôn mong muốn được gọi. Cô đứng ở đó, thấy bản thân mình thật bé nhỏ, cô mở to mắt nhìn cả gia đình hạnh phúc của họ . Cô hoang mang, lo sợ, nhìn mọi thứ xung quanh mình sụp đổ, những ước mơ, những khát khao dành cho người cha yêu quý của cô và cả chính cái lý do mà cô tồn tại cũng sụp đổ. Thời gian cứ như ngừng lại vào giây phút ấy, cô cố gắng lấy phần sức lực còn lại trong mình, để nhìn kỹ và ghi nhớ khuôn mặt của 3 người đó, 3 con người mà suốt phần đời còn lại cô sẽ không bao giờ quên.
Cuối cùng, kìm nén giọt nước mắt chực chờ sắp rơi xuống, cô lặng lẽ nở 1 nụ cười và rời khỏi đó, cô cười nhạo chính bản thân mình, cười mình ngu ngốc khờ dại, không tin những gì mẹ cô đã nói rằng ba cô đã bỏ gia đình nhỏ của cô để chạy theo người phụ nữ khác, là cô không tin hay là tự lừa gạt bản thân mình?
Cô bé ngồi ở góc phố, ngắm nhìn ngọn đèn đường xiu quẹo. Mưa bắt đầu rơi lất phất, cô vẫn ngồi đó , lạnh lẽo, cô độc và hiu quạnh. Từ đó về sau, cô không bao giờ quên cái ngày hôm đó và cái cảm giác đáng sợ, cảm giác bị bỏ rơi, cảm giác lạnh lẽo đến đau lòng. Đến khi trời tối mịt, xe cộ trên đường đã thưa dần ,mẹ cô mới tìm thấy cô . Mẹ dắt cô về nhà, không hỏi những gì đã xảy ra, chỉ ôm cô vào lòng cho đến khi cô ngủ thiếp đi.
Sau ngày hôm đó, cô bị sốt cao suốt 3 ngày. Sau khi hết bệnh, mẹ cô lại rất lo lắng vì cô. Cô bé cứ thẩn thờ như vô hồn, không khóc , không cười và cũng không nói chuyện suốt 1 tuần, nhưng cô vẫn ăn và vẫn sống tiếp.
1 tuần đó, cô chỉ sống trong nội tâm của chính mình, tự dằn vặt bản thân. Có lúc thì cô tìm đủ mọi lý do để giải thích cho cha cô, rằng cha cô có lý do riêng, do người phụ nữ đó đã dụ dỗ ông, rồi cô tự trách mình , trách bản thân không ngoan ngoãn làm cha cô buồn lòng mà bỏ rơi cô. Có lúc cô lại căm phẫn tột cùng, gọi ông là kẻ xấu xa, bỏ rơi cô, bỏ rơi gia đình, cô hận ông , hận cho đến khi cô chết. Lại có lúc cô tưởng tượng cha cô đang dắt tay cô đi dạo, cùng cô thả diều , cùng cô ăn cơm, cùng cô nói chuyện. Cú sốc này quá lớn đối với đứa trẻ 11 tuổi như cô. Và cô cũng không nhìn thấy được sự lo lắng bất an cùng đau khổ của mẹ khi nhìn thấy cô như vậy.
Đến ngày cuối cùng, trong lúc đang leo lên cây hái ổi và tưởng tưởng cha cô đang đứng dưới gốc cây đỡ lấy cô. Nhưng … tưởng tượng chỉ là tưởng tượng, cô bị trượt chân và ngã xuống, hình ảnh người cha đó tan biến, không ai đỡ lấy cô, chỉ có hư không. Lúc té xuống, tay cô quẹt phải cành cây đến chảy máu, dòng máu đỏ tươi, rất đau nhưng cũng không bằng nỗi đau mà những ngày qua cô chịu đựng. Cô bắt đầu khóc, những giọt nước mắt mặn chát cứ không ngừng rơi xuống. Và rồi cô thức tỉnh, mình phải sống tiếp, phải sống vì bản thân mình, vì người mẹ luôn yêu thương cô, vì những điều tươi đẹp còn chờ đợi cô ở phía trước. Cô tự hứa với mình sẽ không rơi nước mắt vì cha cô lần nữa, không tự hủy hoại bản thân mình, và mỗi ngày đều tự nói với bản thân mình rằng phải cố gắng nắm lấy những điều mình mong muốn, trân trọng những thứ tốt đẹp ở hiện tại, cố gắng và cố gắng không ngừng. 11 ngày trôi qua trong đau khổ như 11 năm mà cô đã dành để thương nhớ cho cái người mà cô gọi là cha, nhưng những năm còn lại của cuộc đời cô sẽ dành cho người mẹ vĩ đại của cô và những người mà cô yêu thương.
Đã 18 năm trôi qua kể từ ngày hôm đó, giờ đây cô đã có một người chồng luôn yêu thương cô và một đứa con xinh xắn. Cô có sự nghiệp, có gia đình, những thứ mà cô mong muốn bởi vì cô đã luôn nổ lực không ngừng để vươn lên trong cuộc sống khắc nghiệt này.
Và cô sẽ dạy cho những đứa con của mình cái quý giá nhất trong cuộc sống chính là gia đình. Chỉ cần có ý chí và niềm tin vào cuộc sống thì sẽ không có khó khăn nào ngăn cản được bạn, ngăn bạn đi đến cuối con đường.