23/08/2026
VỀ GIÀ, XIN ĐỪNG LẠC MẤT NHAU💕
Có rất nhiều người tâm sự với tôi rằng, hôn nhân càng về già càng lạnh đến… sợ.
Có người tìm đủ lý do để sang ở với con trai: “Trông nhà, coi cháu giúp chúng nó.” Người khác lại muốn về với con gái: “Thương con vất vả, sang đỡ đần một thời gian.” Vân vân và mây mây những lý do nghe đều rất hợp lý. Nhưng đôi khi, phía sau những lý do ấy là một sự thật rất buồn: hai người đã không còn muốn ở cạnh nhau. Con cái đã lớn, công việc đã vơi, cơm áo không còn cuốn mình đi như ngày trẻ. Căn nhà bỗng rộng ra và hai con người từng yêu nhau đến mức bất chấp mọi trở ngại, chỉ cần được ở bên nhau, giờ lại chẳng biết nói gì với nhau.
Càng già, cái tôi đôi khi càng lớn. Chuyện bé xé ra to. Chuyện của người khác cũng mang về soi vào nhà mình. Một câu nói không vừa tai, một ánh mắt không đúng ý cũng đủ làm hỏng cả một ngày vốn đang rất bình thường.
Tôi cũng vậy thôi. Có những ngày chẳng có chuyện gì, tự nhiên nhìn mặt chồng lại thấy… khó coi. Rồi trong đầu bắt đầu tự viết kịch bản: Ơ hay, tại sao mình lại phải gắn với ông này cả đời nhỉ? Mấy chục năm qua biết bao sở thích riêng mình đã bỏ, biết bao điều mình đã nhịn để giữ gia đình, giữ cuộc sống này… Lạ một điều, những câu hỏi ấy ngày trẻ hầu như không xuất hiện. Bởi ngày ấy chúng ta yêu nhau. Người ta chỉ nghĩ hôm nay làm gì để người kia vui, chứ đâu ngồi tính mình đã hy sinh bao nhiêu và người kia nợ mình những gì.
Các cụ nói chẳng sai: “Yêu nhau củ ấu cũng tròn. Ghét nhau quả bồ hòn cũng méo.”
Tôi từng sống nhiều ở châu Âu và có những hình ảnh khiến mình suy nghĩ mãi. Trong công viên, bất kể trời nắng, mưa hay tuyết, vẫn thường thấy những đôi vợ chồng già sánh bên nhau. Người khỏe dìu người yếu. Người đi chậm cố bước để theo người còn khỏe. Có cụ nắm tay nhau, có cụ khoác vai nhau, ngồi trên ghế chỉ lặng lẽ nhìn nhau.
Ánh mắt ấy rất lạ. Nó không còn là ánh mắt say mê của tuổi trẻ, mà giống như một sự nâng niu: còn được nhìn thấy nhau ngày nào thì quý ngày ấy, bởi chẳng ai biết ai sẽ là người đi trước. Tôi chợt nghĩ, tại sao khi trẻ chúng ta có thể bất chấp tất cả để đến với nhau, vậy mà về già, khi chẳng còn bao nhiêu năm để bên nhau nữa, lại dễ ghét nhau đến mức không muốn nhìn mặt?
Chúng ta đã cùng nhau đi qua nghèo khó, sinh con, nuôi con, gây dựng gia đình, trải qua bao thăng trầm, vui buồn… Mái tóc từ xanh thành bạc, gương mặt từ trẻ trung thành đầy dấu vết thời gian. Người trước mặt mình hôm nay không chỉ là một ông chồng hay một bà vợ đã già. Họ chính là nhân chứng của gần như cả cuộc đời mình.
Vậy thì sao lại nỡ lạc mất nhau ở đoạn cuối?
Một kiếp người nhanh như bóng câu qua cửa. Nếu tin vào nhân duyên, phải tu bao nhiêu kiếp mới gặp được một người, nên nghĩa vợ chồng và cùng nhau đi đến tóc bạc răng long? Tuổi xế chiều lẽ ra không phải lúc ngồi kiểm kê ai đã thiệt hơn ai, ai đã hy sinh nhiều hơn ai. Mà là lúc học lại cách thương nhau. Bớt nhìn vào điều khó chịu. Bớt nhắc chuyện đã qua. Bớt hơn thua một câu đúng sai. Nếu người ấy đi chậm, mình chậm lại một chút. Nếu người ấy yếu, mình đưa tay ra đỡ. Nếu hôm nay còn khỏe, còn có thể cùng nhau uống một tách trà, ăn một bữa cơm, đi một vòng công viên… thì hãy coi đó là may mắn.
Bởi đến một ngày, có thể ta muốn nghe lại cả tiếng cằn nhằn quen thuộc ấy cũng không còn được nghe nữa. Đi cùng nhau được mấy chục năm đã là một cái duyên. Còn thương được nhau đến cuối đời mới thật sự là một cái phước. Đừng đợi đến khi chiếc ghế bên cạnh trống rồi mới nhận ra: Quãng đời đẹp nhất của tuổi già không phải là được tự do khỏi nhau, mà là sau tất cả những được mất của một đời, quay sang vẫn còn thấy người ấy ở bên mình.
BS Hoa Súng
22/08/2026
22/08/2026
18/08/2026
16/08/2026
15/08/2026