Trần Phương Thùy

Trần Phương Thùy

Share

Phương Thùy và Prana Team hướng về việc giúp người khác THẤU HIỂU BẢN THÂN và XD Quỹ Thiện Nguyện. Sự thay đổi trong mỗi trường hợp là một số.

Nhân Số Học được khai sinh bởi ông Tổ là Pythagoras một nhà Toán Học, Triết Gia vĩ đại. Ông Sinh năm 608 TCN, Pythagoras tìm cách giải phóng tâm trí con người khỏi sự gò bó về chính trị và tôn giáo. Nhân Số Học thừa nhận rằng các con số là dao động, và mỗi lần rung động khác với lần rung động kế tiếp do số chu kỳ nó dao động trong một giây. Mỗi âm thanh, màu sắc, hương thơm và ý nghĩ đều là một ru

23/08/2026

VỀ GIÀ, XIN ĐỪNG LẠC MẤT NHAU💕

Có rất nhiều người tâm sự với tôi rằng, hôn nhân càng về già càng lạnh đến… sợ.

Có người tìm đủ lý do để sang ở với con trai: “Trông nhà, coi cháu giúp chúng nó.” Người khác lại muốn về với con gái: “Thương con vất vả, sang đỡ đần một thời gian.” Vân vân và mây mây những lý do nghe đều rất hợp lý. Nhưng đôi khi, phía sau những lý do ấy là một sự thật rất buồn: hai người đã không còn muốn ở cạnh nhau. Con cái đã lớn, công việc đã vơi, cơm áo không còn cuốn mình đi như ngày trẻ. Căn nhà bỗng rộng ra và hai con người từng yêu nhau đến mức bất chấp mọi trở ngại, chỉ cần được ở bên nhau, giờ lại chẳng biết nói gì với nhau.

Càng già, cái tôi đôi khi càng lớn. Chuyện bé xé ra to. Chuyện của người khác cũng mang về soi vào nhà mình. Một câu nói không vừa tai, một ánh mắt không đúng ý cũng đủ làm hỏng cả một ngày vốn đang rất bình thường.

Tôi cũng vậy thôi. Có những ngày chẳng có chuyện gì, tự nhiên nhìn mặt chồng lại thấy… khó coi. Rồi trong đầu bắt đầu tự viết kịch bản: Ơ hay, tại sao mình lại phải gắn với ông này cả đời nhỉ? Mấy chục năm qua biết bao sở thích riêng mình đã bỏ, biết bao điều mình đã nhịn để giữ gia đình, giữ cuộc sống này… Lạ một điều, những câu hỏi ấy ngày trẻ hầu như không xuất hiện. Bởi ngày ấy chúng ta yêu nhau. Người ta chỉ nghĩ hôm nay làm gì để người kia vui, chứ đâu ngồi tính mình đã hy sinh bao nhiêu và người kia nợ mình những gì.

Các cụ nói chẳng sai: “Yêu nhau củ ấu cũng tròn. Ghét nhau quả bồ hòn cũng méo.”

Tôi từng sống nhiều ở châu Âu và có những hình ảnh khiến mình suy nghĩ mãi. Trong công viên, bất kể trời nắng, mưa hay tuyết, vẫn thường thấy những đôi vợ chồng già sánh bên nhau. Người khỏe dìu người yếu. Người đi chậm cố bước để theo người còn khỏe. Có cụ nắm tay nhau, có cụ khoác vai nhau, ngồi trên ghế chỉ lặng lẽ nhìn nhau.

Ánh mắt ấy rất lạ. Nó không còn là ánh mắt say mê của tuổi trẻ, mà giống như một sự nâng niu: còn được nhìn thấy nhau ngày nào thì quý ngày ấy, bởi chẳng ai biết ai sẽ là người đi trước. Tôi chợt nghĩ, tại sao khi trẻ chúng ta có thể bất chấp tất cả để đến với nhau, vậy mà về già, khi chẳng còn bao nhiêu năm để bên nhau nữa, lại dễ ghét nhau đến mức không muốn nhìn mặt?

Chúng ta đã cùng nhau đi qua nghèo khó, sinh con, nuôi con, gây dựng gia đình, trải qua bao thăng trầm, vui buồn… Mái tóc từ xanh thành bạc, gương mặt từ trẻ trung thành đầy dấu vết thời gian. Người trước mặt mình hôm nay không chỉ là một ông chồng hay một bà vợ đã già. Họ chính là nhân chứng của gần như cả cuộc đời mình.

Vậy thì sao lại nỡ lạc mất nhau ở đoạn cuối?

Một kiếp người nhanh như bóng câu qua cửa. Nếu tin vào nhân duyên, phải tu bao nhiêu kiếp mới gặp được một người, nên nghĩa vợ chồng và cùng nhau đi đến tóc bạc răng long? Tuổi xế chiều lẽ ra không phải lúc ngồi kiểm kê ai đã thiệt hơn ai, ai đã hy sinh nhiều hơn ai. Mà là lúc học lại cách thương nhau. Bớt nhìn vào điều khó chịu. Bớt nhắc chuyện đã qua. Bớt hơn thua một câu đúng sai. Nếu người ấy đi chậm, mình chậm lại một chút. Nếu người ấy yếu, mình đưa tay ra đỡ. Nếu hôm nay còn khỏe, còn có thể cùng nhau uống một tách trà, ăn một bữa cơm, đi một vòng công viên… thì hãy coi đó là may mắn.

Bởi đến một ngày, có thể ta muốn nghe lại cả tiếng cằn nhằn quen thuộc ấy cũng không còn được nghe nữa. Đi cùng nhau được mấy chục năm đã là một cái duyên. Còn thương được nhau đến cuối đời mới thật sự là một cái phước. Đừng đợi đến khi chiếc ghế bên cạnh trống rồi mới nhận ra: Quãng đời đẹp nhất của tuổi già không phải là được tự do khỏi nhau, mà là sau tất cả những được mất của một đời, quay sang vẫn còn thấy người ấy ở bên mình.

BS Hoa Súng

Photos from Trần Phương Thùy's post 22/08/2026

🌷MÙA TỰU TRƯỜNG ĐẾN RỒI🌷

TRAO YÊU THƯƠNG VỀ KONTUM 19/8/2026 HỌC SINH DÂN TỘC NỘI TRÚ

👉 150 phần áo đồng phục và vở viết cho các em dân tộc Bana học cấp 1 làng Kon Mơ nây sơ lam KonTum

SỨ MỆNH TRÁI TIM chúng mình cùng nối dài cánh tay trao tình thương❤️ sẻ chia khó khăn giúp các em đến trường👉 học để thay đổi cuộc đời. 🙏❤️

Em xin chân thành cảm ơn chị nhiều lắm đã yêu thương tin tưởng cho em được cộng tác lo việc Bác Ái ở Kontum

Đời Cho Đi Còn Mãi…
Giúp đỡ chúng sinh là Cúng Dường Chư Phật🙏❤️

🌿Biết ơn tấm lòng của mọi người chung tay cùng mình để trao yêu thương về muôn phương.

🌿Cảm ơn các bạn đăng ký tham gia khóa học, mua sách NSH và Sổ tay LBOn trong dự án “Sứ mệnh trái tim” là đã góp phần cùng chúng mình trao yêu thương đến người dân ở thật xa mà trái tim thật gần🙏❤️🙏 “Bầu ơi thương lấy Bí cùng”

🙏NGUYỆN HỒI HƯỚNG CÔNG ĐỨC NÀY VỀ KHẮP TẤT CẢ THÂN BẰNG QUYẾN THUỘC, MỌI NGƯỜI VÀ MUÔN LOÀI🙏❤️CHÚNG SINH VÔ TÌNH HAY HỮU TÌNH
🙏Nguyện cho tất cả mọi người và muôn loài luôn có đầy đủ thực phẩm, nguồn nước và không khí sạch để no đủ và một đời sống thiện lành🙏❤️
🙏Nguyện cho tất cả được sống trong ánh sáng từ bi trí tuệ Để cùng nhau xây dựng một cộng đồng thương yêu và nâng đỡ nhau.

Hạnh phúc trong dòng chảy🧘🏻‍♀️

❤❤Cuộc sống thật nhiệm màu - Quỹ thiện nguyện từ Nhân Số Học - Prana Green Healing🙏🤣🌳🪴
----------------------------
🌳 PRANA GREEN HEALING - QUỸ PRANA XANH CHỮA LÀNH 🌳
Lan toả yêu thương chữa lành _ Báo đáp mẹ thiên nhiên!
----------------------------











22/08/2026

CHÚNG TA AI RỒI CŨNG SẼ GIÀ!

Chúng ta ai rồi cũng sẽ già.
Rồi sẽ có ngày mái tóc bạc đi,
đôi mắt không còn tinh anh,
bước chân không còn nhanh như trước.

Người từng mạnh mẽ rồi cũng có lúc cần một bàn tay dìu đỡ.
Người từng bận rộn với cả thế giới rồi cũng sẽ có những buổi chiều chỉ muốn ngồi thật lâu bên hiên nhà, nhìn thời gian chậm rãi trôi qua.

Thời gian chưa từng bỏ sót một ai.
Đến một lúc nào đó, tiền bạc sẽ không còn quan trọng như ta từng nghĩ.
Những cuộc hơn thua cũng chẳng còn đáng để bận tâm.
Danh tiếng, địa vị, những thứ từng khiến ta tự hào… rồi cũng sẽ nằm lại phía sau.

Khi ấy, điều khiến một người thấy mình giàu có
có lẽ không phải là đã sở hữu bao nhiêu,
mà là đã sống một cuộc đời như thế nào.

Ta đã đối xử với người thân thế nào trong những năm tháng còn ở cạnh nhau ?
Đã từng giúp đỡ ai khi họ khó khăn ?
Đã từng khiến một người đang buồn cảm thấy nhẹ lòng hơn chưa ?

Bởi cuối cùng, thứ ở lại lâu nhất không phải những gì ta sở hữu.
Mà là dấu ấn ta để lại trong lòng người khác.

Một bữa cơm đủ đầy đôi khi quý hơn một cuộc vui xa hoa.
Một mái nhà có tiếng cười đôi khi quý hơn một căn nhà thật lớn.
Một người biết ngồi xuống lắng nghe đôi khi quý hơn hàng trăm mối quan hệ ngoài xã hội.

Đời người thật ra rất ngắn.
Mới hôm nào còn là một đứa trẻ chạy theo cha mẹ, vậy mà chớp mắt đã đến lúc tóc mình bắt đầu bạc.

Có những người ta từng nghĩ sẽ còn rất nhiều thời gian để gặp lại.
Nhưng rồi một ngày, muốn gặp cũng chẳng còn cơ hội.

Có những lời muốn nói, cứ nghĩ để ngày mai.
Có những người muốn hỏi thăm, cứ nghĩ khi nào rảnh rồi gọi.

Nhưng cuộc đời đâu hứa với chúng ta rằng sẽ luôn có ngày mai.
Vậy nên, nếu còn có thể yêu thương, hãy yêu thương bằng sự chân thành.
Nếu còn có thể ở bên gia đình, hãy biết trân trọng những bữa cơm bình thường.
Nếu còn cha mẹ, hãy dành cho họ thêm một chút thời gian.
Nếu còn những người thật lòng bên cạnh, đừng đợi đến lúc mất đi mới hiểu giá trị của họ.

Bởi sau cùng, chúng ta không mang theo được tiền bạc, địa vị hay những điều từng cố gắng hơn thua.
Thứ có thể ở lại chỉ là những ký ức đẹp, những điều tử tế đã trao đi, và sự bình yên trong lòng mình.

Đến cuối đời, có lẽ điều đáng quý nhất không phải là ta đã đi được bao xa, mà là trên đoạn đường ấy, ta đã sống đủ tử tế hay chưa.

Rồi một ngày, chúng ta ai cũng sẽ già.
Mong rằng khi ngày ấy đến, ta có thể bình thản nhìn lại cuộc đời.
Mình đã từng sống.
Từng yêu thương.
Từng cho đi.
Và chưa từng để những năm tháng đẹp nhất trôi qua một cách vô nghĩa.🌿

Cre: Hạt giống tỉnh thức

18/08/2026

VÌ SAO ta thấy tổn thương nhưng chưa ĐỦ KIÊN NHẪN để ôm ấp "đứa trẻ bên trong"?

🌷Trong quá trình làm việc với các khách hàng là thân chủ trong những khóa học hay những phiên coaching 1:1, cũng như quá trình đồng hành, theo dõi, quan sát, lắng nghe tâm tư. Đội ngũ giảng viên chúng mình có 1 buổi trao đổi khá thú vị, nên mình chia sẻ ngay mời bạn đọc chậm hơn tí và ngẫm.

💕Khi một thân chủ hoặc học viên nhận diện được vết thương (nhờ sự soi chiếu của chuyên gia hoặc các công cụ tỉnh thức), bạn thường trải qua trạng thái "thấy nhưng chưa đủ lực để ở lại" vì những nguyên nhân tâm lý sinh học sau:

🌵Cơ chế tự vệ của não bộ (Sự quá tải cảm xúc): Khi lớp vỏ bọc bảo vệ bị bóc tách, những cảm xúc dồn nén từ quá khứ (sợ hãi, cô đơn, uất hận, tủi hổ) ùa về với cường độ mạnh. Hệ thần kinh của bạn lập tức kích hoạt phản ứng sinh tồn (chiến, bỏ chạy, hoặc đông cứng - fight, flight, freeze).

Nếu sự đau đớn quá ngưỡng chịu đựng, bản năng sẽ thúc đẩy bạn né tránh và đóng cửa lại để tự bảo vệ, thay vì ở lại đối mặt.

🌵Thiếu sự an toàn bên trong (Internal Safety): "Đứa trẻ tổn thương" đại diện cho những ký ức đau buồn chưa được tiêu hóa. Nếu người lớn hiện tại bên trong bạn chưa đủ vững chãi, bạn sẽ nhìn đứa trẻ ấy với con mắt phán xét, sợ hãi hoặc chán ghét chính mình, thay vì bằng sự từ bi và bao dung.

Ôm ấp một nỗi đau lớn khi bên trong trống rỗng giống như việc ôm một ngọn lửa mà không có găng tay cách nhiệt—càng ôm càng thấy bỏng rát.

🌵Thói quen hướng ngoại và sự thiếu kiên nhẫn của thời đại số: Chúng ta quen với việc giải quyết mọi thứ nhanh chóng (nhấn nút là xong, lướt qua là đổi).

Khi bước vào thế giới nội tâm, bản ngã vẫn mang kỳ vọng "chữa nhanh để hết đau". Sự thiếu kiên nhẫn này khiến bạn muốn vứt bỏ tổn thương ngay lập tức thay vì chấp nhận quá trình chung sống và chuyển hóa từ từ.

🧘🏻‍♀️🧘🏻‍♀️Có phải cần những khóa thiền sâu, không gian, bối cảnh và người thầy dẫn dắt?

🗣️Câu trả lời ngắn gọn là: Đúng vậy, những yếu tố đó là vô cùng quan trọng và gần như là ĐIỀU KIỆN CẦN đối với phần lớn mọi người trong giai đoạn đầu của hành trình sâu.

Tuy nhiên, cần nhìn nhận cụ thể vai trò của từng yếu tố:

🌵Sự cần thiết của Không gian, Thời gian và Bối cảnh (Container)

Vùng an toàn tạm thời: Cuộc sống bộn bề hàng ngày với công việc, gia đình, các mối quan hệ tạo ra quá nhiều dòng kích thích (triggers).

Để quay về bên trong, con người cần một "bình chứa" an toàn—đó có thể là một thiền viện, một trung tâm tu học, hoặc một khóa retreat biệt lập. Ở đó, họ được cắt đứt các kết nối nhiễu loạn bên ngoài để dồn toàn lực cho nội tâm.

🌵🌵Vai trò của Người thầy và phương pháp đúng đắn (như pháp thiền tuệ, thiền Minh Niệm...)
Ngọn đuốc soi đường: Thiếu một người thầy có kinh nghiệm, người ta rất dễ đi lạc vào mê hồn trận của tâm trí: hoặc là chìm đắm trong nạn nhân tính (khóc lóc, kể lể nỗi đau mà không thoát ra được), hoặc là rơi vào trạng thái ức chế cảm xúc (ép mình phải bình an giả tạo).

Thầy Minh Niệm hay các bậc thiền sư thực chứng là những người cung cấp cái thấy đúng (Chánh kiến) và phương pháp thực hành không bạo lực với tâm thức.

❤️Sự đồng hành nâng đỡ: Khi năng lượng cá nhân của một người chưa đủ để ôm ấp nỗi đau lớn, năng lượng của tập thể (sangha - tăng đoàn hay đoàn thể) và sự bảo bọc từ người thầy sẽ đóng vai trò như chiếc "bệ phóng" hoặc "vòng tay lớn" giúp bạn nương tựa, qua đó mượn lực để tự đứng trên đôi chân của mình.

Và bạn thân yêu,

👉Việc nhìn thấy tổn thương mà chưa thể ôm ấp ngay không có nghĩa là bạn thất bại, mà đó chỉ là tín hiệu cho thấy nội lực chưa đủ hoặc bối cảnh chưa thực sự an toàn.

👉Việc tham gia các khóa thiền tuệ 10 ngày sâu sắc, các khóa chữa lành dài ngày với một người thầy dẫn dắt uy tín chính là cách để bồi đắp gốc rễ (định lực và tuệ lực).

👉Khi gốc rễ đã sâu, thân cây nội tâm đủ vững chãi, thì việc quay về mỉm cười và ôm ấp đứa trẻ thương tổn bên trong sẽ không còn là một nỗ lực gượng ép, mà trở thành một dòng chảy tự nhiên của tình yêu thương và sự thấu hiểu.
Tất cả chỉ là lý thuyết cho đến khi nó được hiện thực thông qua bạn và những kết quả mà chỉ có bạn là người cảm nhận- quan sát -ghi nhận và hưởng lợi nhé!

Với tất cả yêu thương❤️

Smtt Team

16/08/2026

TRẺ ĐẸP HƠN MỖI NGÀY NHÉ CHỊ EM

Phương pháp thở 4-7-8 (Thở thư giãn)

Được phát triển bởi Tiến sĩ Andrew Weil (Đại học Harvard), kỹ thuật này hoạt động như một "liều thuốc an thần tự nhiên" cho hệ thần kinh nhờ tỉ lệ giữ hơi dài hơn để ép cơ thể thả lỏng tối đa.

Cách thực hiện:
1. Đặt đầu lưỡi chạm nhẹ vào vòm họng trên (ngay sau hàm răng cửa).

2. Hít vào nhẹ nhàng bằng mũi trong 4 giây.

3. Nín thở hoàn toàn trong 7 giây.

4. Thở ra mạnh mẽ hoặc từ từ bằng miệng tạo tiếng vù vù (whoosh) trong 8 giây.

Lặp lại chu kỳ này từ 4 lần (không nên làm quá 8 nhịp trong những lần đầu).

👉Lợi ích nổi bật:
Hỗ trợ điều trị mất ngủ: Được mệnh danh là "phương pháp chìm vào giấc ngủ trong 60 giây", giúp làm dịu tâm trí ngay lập tức khi bạn trằn trọc ban đêm.

Giải tỏa căng thẳng và lo âu nhanh chóng: Kéo dài nhịp thở ra giúp phát tín hiệu an toàn đến não bộ, làm giảm hormone căng thẳng cortisol trong cơ thể.

Thư giãn cơ bắp và giảm đau đầu: Giúp thả lỏng các cơ đang bị gồng cứng do stress, hỗ trợ cải thiện tình trạng đau đầu căng cơ.

Cùng nhau thực tập nào!

16/08/2026
15/08/2026

Đố bạn

Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Telephone

Address


Khu Biệt Thự Him Lam, 3E Phổ Quang, Phường 2, Tân Bình
Ho Chi Minh City
70000