14/08/2018
Bài học đáng suy ngẫm về sự công bằng
Có một người nghèo luôn than trách về số phận hẩm hiu của mình. Anh ta thường xuyên thắc mắc vì sao mình vất vả lắm mới có miếng cơm để ăn, manh áo để mặc. Không những thế, có khi khó khăn trắc trở thì đến cơm cũng không có mà ăn, áo rách vẫn phải mặc.
Trong khi đó có những người vẫn ăn sung mặc sướng chả phải lo nghĩ gì. Người này đã thỉnh cầu Phật tới giúp để giải đáp nỗi oan khuất của mình. Trước mặt Phật, người nghèo khóc lóc kể lể về những cơ cực hàng ngày, làm việc mệt tưởng chết nhưng vẫn chỉ đủ ăn từng bữa mà không có của để dành.
Sau một hồi kể lể, người nghèo than thở: “Con thấy đời thật bất công, tại sao lại có những kẻ giàu sang, không cần chân lấm tay bùn vẫn ung dung hưởng thụ còn người nghèo như chúng con làm việc cật lực quanh năm suốt tháng vẫn không thể được như họ?”.
Phật mỉm cười và hỏi: “Vậy theo con như thế nào mới là công bằng?”
Người nghèo nhanh nhảu đáp: “Dạ, con muốn Ngài để người nghèo và người giàu cùng có xuất phát điểm như nhau để xem họ sống ra sao. Nếu sau một thời gian người giàu vẫn giàu thì con sẽ không còn gì để phàn nàn nữa ạ”.
Phật gật đầu và nói: “Được rồi!”. Sau đó, Phật biến cho một người giàu trở nên nghèo khổ và cùng xuất phát điểm với người nghèo. Mỗi người tới một ngọn núi để tìm kế sinh nhai. Núi có mỏ than nên hàng ngày hai người cùng nhau khai thác than đem ra chợ bán đổi lấy tiền. Sau một tháng sẽ xem kết quả ra sao.
Hai người cùng nhau đào than. Người nghèo rất chăm chỉ làm việc và chẳng mấy chốc đào được một xe than đầy, chở ra chợ bán lấy tiền. Anh lấy số tiền đó mua hết đồ ăn ngon mang về cho vợ và con cùng hưởng.
Người giàu không làm chăm chỉ được như vậy, đào một lát đã thấy mệt và toát hết mồ hôi. Đến chiều muộn mới đào xong được gần đầy xe than, cũng đem ra chợ bán lấy tiền. Tuy nhiên anh ta chỉ mua một ít bánh mỳ khô, số còn lại để dành.
Sang ngày hôm sau, người nghèo lại cật lực đào xới than, còn người giàu đi ra chợ. Một lát sau anh ta trở về với hai người đàn ông rất khỏe mạnh, đang thất nghiệp và đi làm thuê để kiếm tiền. Hai người kia tới mỏ than, không ai bảo ai cật lực đào bới, người giàu chỉ đứng và chỉ đạo họ làm việc.
Chỉ trong buổi sáng, người giàu đã có hai xe than đầy. Anh lại mang ra chợ bán đổi lấy tiền và thuê thêm nhân công. Cứ thế số than người giàu khai thác ngày một nhiều, trừ đi tiền trả cho người làm thuê cũng còn kha khá.
Một tháng trôi đi nhanh chóng và người nghèo vẫn vậy, hàng ngày mua được đồ ăn ngon, rượu ngọt nhưng không dành dụm được gì. Ngược lại người kia đã trở nên giàu có, sở hữu trong tay một đội quân khỏe mạnh để hàng ngày khai thác rất nhiều than chở ra chợ bán, thu về rất nhiều tiền.
Đến đây, người nghèo không còn gì để phàn nàn nữa.
Có thể nhận thấy rằng, mấu chốt của sự thành công không phải nằm ở chỗ bạn đã tận sức làm được bao nhiêu việc, mà là ở chỗ bạn có thể mượn được bao nhiêu sức lực của người khác hay sức lực của công cụ, kết nối nguồn lực… để làm được số việc mà mình muốn.
Người giàu thường chính là những người thường có tư duy theo kiểu 'đầu tư' này. Ngược lại, người nghèo thường có suy nghĩ rất đóng, chỉ biết sử dụng đồng tiền kiếm được hôm nay cho ngày hôm nay.