Thu Hà - Dạy con tự lập

Thu Hà - Dạy con tự lập Giải pháp để con tự lập và ba mẹ tự do. https://www.facebook.com/thuha.mexusim

Dành cho những ba mẹ đang kiệt sức vì “ca làm việc thứ hai" mỗi tối vì phải nhắc nhở, la mắng và ngồi kèm con học.  Có c...
27/07/2026

Dành cho những ba mẹ đang kiệt sức vì “ca làm việc thứ hai" mỗi tối vì phải nhắc nhở, la mắng và ngồi kèm con học.

Có câu ngạn ngữ rằng “Bạn có thể dắt một con ngựa đến dòng suối, nhưng không thể ép nó uống nước”. Đúng vậy, bạn có thể ép con ngồi vào bàn học đúng giờ, nhưng không ai có thể ép bộ não của con suy nghĩ.

"Tối nào nhà tôi cũng phải la quát mắng con học, làm sao để con tôi học tốt hơn và tự giác hơn?"

Đó là câu hỏi mình nhận được nhiều nhất trong 25 năm viết về giáo dục và trẻ em. Và mình nhận ra: Chúng ta đã đặt sai câu hỏi ngay từ đầu.

Chúng ta đang cố gắng thay đổi kết quả bằng sự ép buộc, sự kỳ vọng. Nhưng tâm lý học chỉ ra rằng: Trẻ em - và cả chính chúng ta - học bằng cảm xúc trước khi học bằng ý chí. Ép học là cách nhanh nhất để tạo ra một đứa trẻ chán học và chống đối.

Mình hiểu những ba mẹ bận rộn, cả ngày mệt mỏi với KPI, họp hành, deadline, tối về lại làm "cảnh sát học tập". Nhắc nhở. Quát mắng. Con khóc lóc. Ông bà xót cháu góp ý. Cuối cùng, bạn đánh mắng con xong lại tự dằn vặt và ân hận trong đêm. Một vòng lặp tàn nhẫn: Nhắc - Quát - Ngồi kèm - Chống đối - Mệt mỏi. Hôm sau mọi thứ lại tái diễn. Tất cả các bên đều là người thua cuộc.

Hãy thử cộng lại số giờ mỗi ngày bạn dùng để nhắc và kèm con, nhân lên một tháng, một năm... Đó là một khoảng thời gian khổng lồ bị đánh cắp khỏi sự bình yên của gia đình.

Nhưng đó không phải lỗi của bạn, và cũng không phải vì con bạn lười hay quá bướng bỉnh.
Dù bạn đã đầu tư cho con đi học thêm, mua tài liệu, tìm giáo viên giỏi, bạn cũng từng xem hàng chục video nuôi dạy con, nhưng mọi thứ vẫn y như cũ. Lý do khiến bạn mắc kẹt là: Bạn chưa được trang bị một "cơ chế" đúng để cắt đứt vòng lặp này.

Lâu nay, trên Facebook, mình hay chia sẻ câu chuyện của Xu và Sim nhà mình. Các con ham học, luôn tự học, tự soạn thời khóa biểu, tự làm bài tập về nhà, mình chưa từng phải kiểm tra vở hay ngồi kèm. Kết quả học tập tốt mà không tốn tiền gia sư, lớn lên con du học từ châu Âu tới Úc thuận lợi.

Nhưng đó là kết quả, chỉ như hình ảnh một món ăn đã bày biện sẵn trên bàn.
Bí mật thực sự nằm ở "căn bếp". Nơi diễn ra những việc làm cụ thể, gia giảm cảm xúc, những bước tiến lùi chiến thuật được thực hiện nhất quán từng tuần, từng tuần một...

Đó là lý do hôm nay, mình quyết định mở cửa "căn bếp" ấy, thông qua phiên bản beta đầu tiên của chương trình:

30 NGÀY GIẢM VÒNG LẶP NHẮC - QUÁT - NGỒI KÈM CON (Thiết kế chuyên biệt cho cha mẹ có con từ lớp 1 đến lớp 5).
Mình sẽ không chất thêm lý thuyết lên vai bạn. Mình mang đến một Guided Practice Series (Chuỗi thực hành có hướng dẫn) - một hệ thống hành vi thực tế để giúp bạn nhận diện những "tình huống kích hoạt" la mắng, tháo gỡ sự kháng cự của con, và chuyển giao dần trách nhiệm học tập về đúng chủ nhân của nó.

Trong 30 ngày đồng hành, bạn sẽ nhận được:
💚4 Emails hướng dẫn thực hành theo từng tuần: Biết chính xác mình cần làm gì, điều chỉnh hành vi nào mỗi ngày mà không bị ngợp.
💚4 Audio ngắn: Để bạn nghe và "sạc lại năng lượng" bất cứ lúc nào (khi nấu ăn, lái xe hay đi bộ).
💚1 Sổ đồng hành: Công cụ "đo lường" giúp bạn theo dõi số lần nhắc nhở, thời gian ngồi kèm, mức độ căng thẳng đang giảm dần và sự tự lập của con đang tăng lên.
💚1 Buổi Q&A trực tuyến (90 phút): Cùng mình trực tiếp tháo gỡ những tình huống thực tế, "hóc búa" nhất trong chính gia đình bạn.
Bốn tuần. Đó là thời gian bạn cần để thoát khỏi vai "cảnh sát học tập" bấy lâu nay.

Ba mẹ thôi đẩy, con sẽ thay đổi. Đừng để tuổi thơ của con trôi qua trong tiếng la mắng.
Hãy nhấn vào link dưới phần bình luận để đăng ký và bắt đầu phá vỡ vòng lặp này nha!

"Phải làm cho nó sợ thì nó mới chịu học." "Không la quát thì nó không nhúc nhích." "Không phạt thì nó mất tập trung ngay...
23/07/2026

"Phải làm cho nó sợ thì nó mới chịu học."
"Không la quát thì nó không nhúc nhích."
"Không phạt thì nó mất tập trung ngay."
Đó là những câu mình nghe rất nhiều khi trò chuyện với các bậc cha mẹ có con học tiểu học. Có mẹ bất lực kể: "Con em chưa hết tiết 1 đã xin đi vệ sinh, qua tiết 2 đòi uống nước, tiết 3 xin đồ ăn, tới tiết 4 thì gục luôn trên bàn."
Nhưng mà, không phải con thiếu tập trung học đâu mẹ ơi. Con chỉ đang tập trung tìm cách… thoát khỏi bàn học thôi.

Làm cha mẹ, không ai muốn biến mình thành "cảnh sát học tập" mỗi tối. Nhưng sau một ngày làm việc kiệt sức ở công sở, nhắc con 5 lần 7 lượt vẫn trơ ra, ta la mắng, thậm chí đánh con một cái. Con khóc vì đau, ta khóc vì hối hận.

Nhưng có một nghịch lý: Càng lo con không học được, chúng ta lại càng hay dùng những cách khiến con khó học hơn.

Một bạn từng tâm sự với mình: “Con sợ nhất là học. Con chỉ ước chi sống mà không cần học.” Nghe mà xót quá. Việc học là việc cả đời, nếu không học thì thiệt thòi biết bao nhiêu.

Mình cũng đã gặp rất nhiều em bé, cứ tới giờ học là đau bụng, buồn đi vệ sinh, đau đầu, có bé sốt đùng đùng, có bé còn ói mật xanh mật vàng. Nhiều người nghĩ các con giả vờ. Trẻ em học bằng cảm xúc trước khi học bằng ý chí, các ba mẹ ơi!

Khi bạn dọa nạt, la mắng để con ngồi vào bàn học, rất có thể bạn đang dạy con... sợ học. Rất nhiều gia đình đang mắc kẹt trong vòng lặp ấy. Không phải vì ba mẹ không yêu con. Chỉ vì chúng ta chưa biết một cách khác.

Đó cũng là điều mình theo đuổi và đã thành công trong nhiều năm qua, để giúp các con giữ được niềm vui học tập, và để ba mẹ không còn mắc kẹt trong vòng lặp nhắc – quát – ngồi kèm mỗi tối.

Cuối tháng này mình có chương trình đồng hành nho nhỏ, ba mẹ nào muốn thay đổi thì vào team với Thu Hà nha, thông tin mình để ở phần bình luận cmt nha!

(Hình mẹ Hà chạy lên trường Đại học của Xu Sim chơi)

Suốt 30 năm, cứ hễ học tiếng Anh là mình lại... lăn ra ốm30 năm qua, mình không nhớ nổi đã bỏ dở bao nhiêu khóa học. Lần...
21/07/2026

Suốt 30 năm, cứ hễ học tiếng Anh là mình lại... lăn ra ốm

30 năm qua, mình không nhớ nổi đã bỏ dở bao nhiêu khóa học. Lần nào cũng biết thân biết phận, rằng tiếng Anh rất quan trọng, kém tiếng Anh là lỡ mất bao cơ hội. Nhưng rồi vẫn đâu lại vào đấy.

Bạn bè khuyên đủ cách. Nào là hãy đăng ký trung tâm thật đắt để tiếc tiền mà học, nào là chọn giáo viên thật nghiêm để... thấy nhục mà tiến bộ. Kết quả: vẫn bỏ.

Đầu năm nay, quyết tâm cao như núi, mình đăng ký học lại với một cô giáo là bạn thân. Được đúng 2 buổi thì cơ thể mình biểu tình. Viêm khớp, khớp tay chân sưng đỏ, đau nhức đến mức không cầm nổi đôi đũa. Mình sốt hầm hập, nhức đầu, vai gáy đau cứng đờ. Bạn mình thấy phờ phạc quá bèn bảo: "Thôi chị nghỉ đi, chiều nay đi khám bác sĩ đi chị, Em sẽ cho chị dời qua khóa sau”.

Khóa sau, chuyện đó lặp lại y chang. Cứ đầu khóa, vào học được 2-3 buổi là lăn ra ốm. Nghỉ học lại tự khỏi. Như ma làm.
Tới lần thứ 4 thì bạn mình bỗng hiểu ra: “Chị ơi, chị chả phải bệnh tật gì hết. Chỉ vì chị đang sợ học!”
Ôi đúng thật. Mình cực kỳ sợ học tiếng Anh.

Hơn ba mươi năm trước, cô bé 18 tuổi từ miền núi xuống Hà Nội học đại học. Quê mình hồi đó còn chưa có tivi, lần đầu lên thành phố mới biết trên đời có thứ gọi là ngoại ngữ. Lâu nay cứ tưởng cả thế giới người ta nói tiếng Việt. Lớp có 70 sinh viên, duy nhất mình là chưa từng chạm vào tiếng Anh. Giảng viên chỉ vào cái bàn thì bỗng nhiên bạn nói là table. Ơ kìa!

Lâu nay, việc học là niềm tự hào, là nơi trú ẩn của mình. Mình là học sinh giỏi, thường chỉ bài cho bạn, là niềm chỗ dựa của bố mẹ. Giờ thì mình dốt nhất lớp, vừa câm vừa điếc, bị giáo viên mắng rất nhiều và cả lớp 70 bạn phải ngồi chờ mỗi mình.
Mình đã khóc rất nhiều.

Nhưng tiếng Anh không tin vào những giọt nước mắt. Mình càng học càng dốt. Càng dốt càng sợ. Mà càng sợ thì lại càng dốt hơn.
Những năm sinh viên đó, mình vẫn rất cố gắng. Tối nào cũng ráng học thêm. Nhưng cứ ngồi trong lớp là đau bụng, đau dạ dày, bị Tào tháo đuổi, nhức đầu, sốt, và kỳ lạ là cứ tới tiết tiếng Anh là mình toàn bị viêm họng.
Mình cấu vào tay để tập trung, nhưng tai vẫn không phân biệt nổi các âm, lưỡi vẫn cứng đờ, mồ hôi vẫn chảy giọt giọt trong áo. Và cứ học xong là quên sạch.

Sau này nhìn lại, mình mới hiểu: lúc ấy, cơ thể ta đang phản ứng trước việc học như trước một mối nguy. Khi ta thích, ta tìm mọi cách. Khi ta sợ, ta sẽ tìm mọi lý do để trốn. Như mình, cơ thể bịa ra việc ốm, (mà ốm thật nhé, sốt thật 39 độ C).

Đánh vật suốt 30 năm với vết thương ấy, nên khi có con, mình tự dặn lòng: Bằng mọi giá không để các con phải lớn với nỗi sợ học.

Và hiệu quả.
Con mình tự giác học và ham học tự nhiên. Mẹ không phải chạy đôn chạy đáo tìm trung tâm học thêm đắt đỏ hay thuê gia sư nghiêm khắc. Thả con vào môi trường nào, trường nào, chuyển từ châu lục này qua châu lục khác, từ VN tới PL, tới Úc, thay đổi qua 3 ngôn ngữ học, con vẫn chủ động vươn lên mà không cần ai phải đứng sau thúc ép hay quát mắng.

"Nhìn cây sửa đất, nhìn con sửa mình", bí quyết là mình học cách "sửa mình" trước khi sửa con. Bởi vì có những nỗi sợ học chỉ mất vài ngày để hình thành, nhưng phải mất cả đời để chữa lành.

Khi thấy con trì hoãn hay né tránh việc học, bạn có nghĩ con lười không? Hay ta dừng lại một chút xem cảm xúc khó chịu nào đang đè nặng lên con?

Mình sẽ đồng hành cùng bạn,
Thông tin thêm về chương trình đồng hành 1 tháng này mình để ở cmt nha.

Việc mang thai đúng ra phải là của đàn ông!Vì đàn ông eo to, bụng bự - thoải mái để có thể chứa em bé.Hơn nữa đi vệ sinh...
09/04/2026

Việc mang thai đúng ra phải là của đàn ông!

Vì đàn ông eo to, bụng bự - thoải mái để có thể chứa em bé.
Hơn nữa đi vệ sinh cũng tiện lợi - không mặc cảm về ngoại hình.
Đàn ông đi đứng dạng chân quen rồi, mang thai thêm 10kg, trông còn phong độ hơn, oai vệ hơn.
Đàn ông cảm xúc ổn định, lý trí tốt - không lo trầm cảm sau sinh.
Đàn ông có sức khoẻ tốt - khi sinh con dùng sức rặn phát là ra luôn.
Bác sĩ hỏi có đau không, chắc là sẽ trả lời không, vì đàn ông chịu đau giỏi và… sĩ diện.
Phụ nữ dễ lạnh, đàn ông thì thân nhiệt cao tự nhiên sẽ thành túi sưởi cho em bé.
Mẹ chồng thì là mẹ ruột rồi nên đỡ được cả ngàn drama, chẳng lo mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu khi ở cữ.
Đàn ông tóc ngắn - đẻ xong 5-6 tháng không gội cũng chả sao.
Hơn nữa đàn ông lưng khoẻ - ngồi bế con cho bú thâu đêm cũng được...
Phụ nữ thì chu đáo, nên chăm chồng ở cữ chắc chắn là tốt hơn đàn ông, lại không phải phiền nội ngoại đôi bên.
Sau sinh, đàn ông bụng to không ngại, vì là tướng phát tài.
Đàn ông tha hồ cho con bú nơi công cộng, không cần lỉnh kỉnh che khăn hay tìm phòng kín.
Quan trọng nhất, đàn ông được gọi là tiên sinh. Vậy thì việc sinh con rõ ràng là nên để họ "sinh trước tiên" rồi.

(St trên mạng và bổ sung)

(Cứ xem tấm hình này, chả bao giờ mẹ có thể làm vậy được!)

Nhiều người nói rằng tuổi học trò vô tư hồn nhiên, có gì mà buồn lo!Không!Các bạn ấy có rất nhiều nỗi buồn mà có khi khô...
08/04/2026

Nhiều người nói rằng tuổi học trò vô tư hồn nhiên, có gì mà buồn lo!
Không!
Các bạn ấy có rất nhiều nỗi buồn mà có khi không nói ra được.

Chiều hôm qua mình đã đọc bài đăng của 1 giảng viên tìm 1 sinh viên có dấu hiệu tu tu. Mình muốn share bài mà run tay quá, không dám click, vì bản tin đó nó làm mình đau quá đau. Mình lỡ không may có nhiều trải nghiệm về những sự kiện buồn như thế này.

Ngày làm việc ở tòa soạn báo teen, mình nhận được rất nhiều emails, điện thoại tâm sự buồn bã, muốn tìm tới cái chết. Nhiều lần các phóng viên đã phải đi làm những bài viết rất buồn về học sinh tu tu, thậm chí 3 bạn, 5 bạn rủ nhau cùng tu tu.

Không thể coi thường sức khỏe tinh thần mental health được đâu các ba mẹ ạ. Ở nhiều nước tỷ lệ tử vong do do nguyên nhân tâm lý đã đứng số 1 trong các nguyên nhân tử vong. Có nghiên cứu ở ĐH Harvard nói 90% bệnh tật có liên quan tới stress. Cảm giác cô đơn nguy hại tới sức khỏe ngang bằng nghiện thuốc lá!

Thậm chí ngay từ ngày con còn rất nhỏ. Nhớ Xu hồi 5 tuổi, có một thời gian là cứ chiều tối là đau bụng. Đau rất nặng, mặt xanh không còn hột máu, mồ hôi vã ra, ôm bụng quằn quại, có BS còn yêu cầu phải đi nội soi dạ dày. Mãi sau mới biết Xu bị đau bụng do stress.

Ngẫm lại, chiều nào mình cũng nhắc Sim đi tắm, tối nào cũng nhắc Sim đi đánh răng. Rất nhiều ba mẹ khác cũng thế.

Không ai chết vì quên đánh răng 1 ngày
Nhưng có những đứa trẻ… chết vì không ai lắng nghe nó 1 lần.

Nghĩ coi, khi con đứt tay, ba mẹ có bao giờ bẻ cho con gãy tay luôn không, hay cuống lên băng bó? Nhưng khi con buồn, con chán, con thất vọng thì thường ba mẹ lại phủ nhận, chửi mắng: Hư đốn, quấy, phá, lỳ... Đánh thêm cho 1 trận. Nhấn thêm phát nữa... Cho con rớt luôn xuống hố!

Trong khi, hầu hết những trục trặc đó của con toàn do ba mẹ truyền qua gien, từ hội chứng stress hậu chiến tranh, hoặc là do cách nuôi dạy đầy căng thẳng tạo ra.

Nhớ có lần mình đã quát Xu: “Chuyện có thế thôi mà sao con cứ cằn nhằn hoài vậy?” Xu mếu máo: “Con cũng muốn quên nó đi, mà con không quên được!”
Mình như gục ngã vì thương nó

Hóa ra tụi nó cũng stress lắm, nhưng nó không biết cách để giải phóng, để hóa giải cái cảm giác đó, thậm chí còn chưa biết gọi tên nó nữa.

Thậm chí stress còn bắt đầu từ tuổi nhà trẻ. Những tháng mới đi trẻ, chiều về Xu thường khóc suốt tới khuya, quắp chặt lấy hông mẹ, rồi đang đêm giật mình tỉnh dậy khóc hoảng lên. Bám mẹ do stress.

Hồi Xu mới vài tháng tuổi, cứ hôm nào mình và chồng mình cãi nhau là ngay lập tức đêm đó con khóc lóc khó ngủ bỏ bú. Bỏ bú do stress.

Mình cũng đã gặp những bé cứ mẹ đi vắng là mút tay. Nhiều bé cứ bắt đầu giờ học là bị đau bụng, đau đầu, buồn đi vệ sinh, cãi lại người lớn, ăn vạ… Đó là stress.

Không thể nói: “Ngày xưa mình còn khổ hơn nó nhiều, cơm không có mà ăn ấy chứ!”. “Chuyện có gì đâu!”.
Hôm rồi, HTV9 cũng PV mình làm sao khi con stress. Dạ, phải làm nhiều thứ lắm, ví dụ:

💚 Đầu tiên mẹ gợi ý, giúp Xu Sim gọi tên cảm xúc ra. Ví dụ: Con đang bực phải không? Con thấy ghen tỵ phải không? Con thấy tủi thân hả? Con đang thấy nhức đầu phải không?
Mình cảnh báo: “Trán con hơi sốt rồi, hôm nay con sẽ khó chịu trong người, con có thể sẽ cáu em Sim và với mẹ. Hôm nay cả 3 người nhà mình cùng cẩn thận nha.”. Phải khám bệnh và chẩn bệnh đã, phải chính thức công nhận bệnh đã, rồi sau đó mới chữa bệnh kê toa.

💚 Đừng có lên giọng dạy dỗ gì! Đừng giải thích, khuyên nhủ lúc con đang nổi cơn thịnh nộ! Mẹ cứ cắn răng nhịn tý đi, hít thở, né ra ngoài... rồi từ từ tính!
Như trận đấu tennis ấy, nếu con ném về phía mẹ 1 trái banh tennis, mẹ quật lại, thì cứ thế chơi nhau hoài! Trong cuộc cãi nhau, bên nào thông minh hơn thì bên đó có lỗi nhiều hơn. Khi mẹ và con căng thẳng thì mẹ có lỗi hơn, và mẹ phải có trách nhiệm dừng lại trước.

💚 Rồi lựa bạn để chơi! Những người lúc nào cũng than thở, những FB toàn bức xúc, những group antifan… chơi lâu sẽ thấy như bị rút sạch năng lượng, nên tránh xa ra!

💚 Rồi mình bớt cầu toàn đi. Chấp nhận mình không hoàn hảo, chấp nhận con mình có thể học kém, có thể cư xử dở một chút. Tụi nó còn nhỏ mà, còn nhiều thời gian để sửa sai. Ngồi chì chiết, kết tội nhau thì có mà hết ngày!

💚 Và quan trọng nhất là con sẽ học mẹ. Đừng hi vọng mẹ cứ nhảy sồn sồn lên rồi khuyên giải được con bình tĩnh.
Nóng giận là nhân quyền, nhưng cư xử thế nào khi nóng giận: chửi nhau, rút dao ra đâm nhau, hay hít thở và bỏ qua... lại là văn hóa.

Từ khi có con, mình hiểu, nếu mình học được cái gì hay, nếu mình chữa được tính nóng cho mình, thì mình sẽ cứu được ít nhất là 3 người: mình, Xu và Sim.

Tỷ lệ trẻ em stress, tỷ lệ tu tu đang tăng cao. Không có đứa trẻ nào tự nhiên muốn chết, chỉ là không ai nghe nó đủ lâu.
Thật vô lý khi các mẹ cứ sợ con sâu răng, nhưng lại không sợ con… tuyệt vọng.
Mình thấy gấp lắm rồi ạ. Dạy chữ có thể để cho nhà trường, Dạy con vệ sinh cảm xúc và sống sót với cảm xúc, là việc của mình.

repost
(Hình mẹ Hà trong 1 buổi được vào lớp Xu để giao lưu trò chuyện với các bạn tuổi teen)

31/03/2026

LÀM SAO ĐỂ BỚT QUÁNH CON!
(BS Trần Thị Huyên Thảo)
Kể cho các bạn nghe, kinh nghiệm riêng của mình thôi nhé! Thỉnh thoảng lại gặp ba mẹ than chuyện này! Mình thì mình không phải dạng hiền thục duyên dáng kéo dài, cũng chẳng phải cọp cái dữ dằn hét ra lửa, chìa móng vuốt nhất quán, mình thấymình pha trộn cả hai, hihihi. Nhưng mà, mình nghĩ mình có mộtưu điểm rất lớn, đó là mình rất thiên về logic và lý trí, cũng nhưbiết học hỏi kinh nghiệm để tránh tái phạm. Chuyện nào thấy là sai, là bỏ. Chuyện nào thấy áp dụng không hiệu quả, mình cũng bỏ ngay. Tìm thứ khác tốt hơn, vui hơn, đơn giản hơn, hiệu quả hơn, mình làm! Nhưng mình thấy nhiều ba mẹ ông bà thì lại rất là cảm tính, thường quyết định bằng cảm tính, tình cảm của mình, như vậy không nên!

Chuyện đối xử với con trẻ terrible cũng vậy! Mấy bạn Terrible thật ra mình thấy rất là tội nghiệp, người như chứa núi lửa, lúc nào cũng không ổn, lúc nào cũng muốn có sự quan tâm, lúc nàocũng muốn chứng tỏ, lúc nào cũng muốn có quyền quyết định – chứng tỏ là mấy bạn rất là thiếu tự tin và thiếu quan tâm và biết mình yếu thế - ý là chưa đủ trưởng thành í (hihihi). Nên là sao, là các bạn rất thích đối đầu, rất thích không hợp tác, rất thích tạo xung đột, rất thích va chạm, và rất thích drama! Nước mắt các bạn có thừa, loa phóng thanh các bạn là loại loa cực đại, dù nhỏ nhưng rất có võ! Các bạn lại nhìn trong sang, dễ thương, nhỏ nhắn, nên người nào tấn công các bạn là người đó rất là sai – sai chình ình! Vì vậy cho nên, các người lớn ục mịch to xác mà cứ muốn đâm đầu đấu ngang tay với các bạn, là thua tới bến, dù cho có thắng về lực, cũng gọi là thua – bạn đánh con bạn, con nó thua bạn, thì bạn cũng là người thua cuộc mà thôi – ngay cảtrong mắt bạn bạn cũng biết là như vậy!
Vì vậy cho nên, có cương phải có nhu, có xung phải có xìu, có lửa phải có nước, có loa phường cũng phải có nút bấc lỗ tai! Đây là những kinh nghiệm có thể gọi là xương máu, mình truyền cho các bạn, các bạn nhớ cảm ơn mình nhé, hahaha:

1. Nếu con đòi tự làm – cho con nó tự làm, ngoại trừ những chuyện nguy hiểm như cầm dao, chạy ra ngoài đường xe cộ, phóng xe honđa. Ngay cả ăn ớt, cũng chẳng chết ai, cho ăn cái là nhớ cả đời “chập chững”! Mắc chi bạn ngăn cảnnhững chuyện như lựa chọn ăn gì, muốn mặc đồ gì, muốn tắm hay không, muốn uống nước đá – cứ cho làm cho nó quen nó thoải mái, nó thương mình! Nó làm chậm xíu, vụng xíu, bừa bãi xíu chẳng chết ai, mà cho con nó một trời thoải mái!

2. Nếu con đang đòi hỏi một chuyện bạn có thể làm cho con, nhưng không làm ngay được, đừng nói KHÔNG LÀ KHÔNG! Đây là một câu trả lời đưa hai bên vào ngõ cụt – trẻ tự dưng thấy hết hy vọng, bế tắc quá, vỡ òa ra đùng đùng không đáng, bạn cũng tự dưng làm khó mình, tự dưng phải giải quyết thêm đống lung bùng đang la hét khóc lóc trước mặt tùm lum! Nói “ĐỂ BỮA KHÁC NHA” là tựnhiên hai bên yên ấm!

3. Nếu con đòi hỏi một chuyện vô cùng vô cùng phi lý, như phải có ba ở ngay đây, liền đây mà ba đang đi làm; đòi phải có siêu nhân ngay lập tức trong khi bạn đang bù đầu bù cổ; đòi phải được đi chơi nhà banh trong khi là ngày không thuxếp được, NÓI “CHƯA ĐƯỢC CON ƠI”! Nếu con lăn đùng ra đập tay chân khóc cà ngắc cà ngắc, tím tái mặtmày, bạn KHÔNG NÊN tới xin lỗi con ơi con à, ba mẹ cho con cả đấy – vậy là tập hư quá hư! Bạn nên nghiêm mặt nói, ba mẹ rất hiểu và thương con, nhưng NHƯ VẬY LÀ KHÔNG CHẤP NHẬN ĐƯỢC, con cứ khóc khi nào xong thì qua nói ba mẹ nha!

4. Nếu trẻ thực hiện những hành vi không mong muốn, như mút tay, cắn móng tay, bốc ăn....nên không có ý kiến và không ngăn cản la lối, vì khi bạn can thiệp, con sẽ chú ý đến hành vi đó hơn, sẽ lặp lại nhiều lần hơn và lâu hơn (vì đc quan tâm đó), và làm bạn căng thẳng hơn vì mình không được vừa ý, vì con không nghe lời mình! Nên cho con biết LÝ DO con không nên làm hành vi đó một vài lần rồi thôi, sau đó để mặc cho con làm, khi bé thấy hành vi không gây sự quan tâm đặc biệt, bé sẽ thường tự cai như một lẽ thường mà thôi!

5. Đưa cho bé những lựa chọn mà bạn mong muốn (định hướng trong tôn trọng) để bé tự chọn! Ví dụ như, ăn cơm với trứng hay ăn với thịt, ăn rau màu vàng hay ăn rau màu xanh, và nên đưa ra những lựa chọn trong tầm kiểm soát của bạn chứ đừng tự làm khó mình! Ví dụ như tối nay bạn chỉ nấu cơm với thịt và canh, thì đừng hỏi bé có ăn bún hay ăn cá không, tự mình làm khổ mình.

6. Nếu bạn bực quá, nói cho con biết là bạn bực mình, nếu không kiểm soát được cơn nóng giận của mình, đầu sắp bốc khói, thì đi hẳn ra ngoài đóng cửa lại, uống ngụm nước, bình tĩnh hơn rồi vô ôm con nó vô lòng, nói ba mẹ thương con lắm! Thường như vậy sẽ kết thúc chiến tranh.

7. Nếu bạn thấy có những xung đột không biết phải nói gì làm gì, nên ôm hôn con nồng ấm! Mình thấy chiêu này hữu hiệu với mình - lòng cũng êm hơn, con cũng êm hơn!

8. Nếu bé có những hành vi yêu cầu lời nói bạn thấy không lý giải được, bạn có thể hỏi con Tại Sao để con thấy con được lắng nghe!
Vậy đi nha, cuối ngày mệt chỉ nghĩ được nhiêu đây thôi! Chắc nhiêu đây cũng đủ rồi nè!

Đánh con không giải quyết được vấn đề đâu các bạn ơi!

27/03/2026

Trang FB của báo A đăng clip với tiêu đề: "Coi cái nết bà kìa, nói gì không hiểu luôn 😆😆😆"
Những người lớn trong clip cũng cười sảng khoái.
Ôi Hay ho chỗ nào, mắc cười chỗ nào vậy chời!!!

Dạy trẻ cái tốt ko dạy, lại đi dạy thói hư tật xấu để cùng cười. Người lớn thật nhẫn tâm.

Dưới clip còn có người ủng hộ: “Cưng quá, Quá trời cái nết của mẻ kìa”.
FB Đăng Ni còn cmt: “Theo mình, Không dạy trẻ con hỗn nhưng phải dạy trẻ con biết hơn thua, sau này mới biết tiến thủ”!!!
Lạy luôn!
Có người thì kiểu đùa đùa: “Quan trọng nhất là thần thái”

Không, tuyệt đối không phải trò đùa, các mẹ ơi!

Ở Nhật để trẻ em chứng kiến bạo lực cũng bị coi là bạo lực với trẻ rồi.
Ở đây nhóm người lớn còn xô vào dạy trẻ bạo lực hỗn hào, dạy vỗ vỗ thế này thì nhóm người lớn này cần bị phạt!

Có ai biết, ở những nơi khác khi người lớn dạy trẻ em điều xấu thì bị xử lý thế nào? Ai biết chia sẻ cho mình với, mình xem mà tức run cả người lên rồi đây!

29/01/2026

Mới hôm qua mình viết không nên ăn ốc, ko nên ăn hàng, hôm nay xem thêm clip này, mình ngọng luôn. Thực phẩm bẩn vào tới tận trường học, vào tận suất ăn bán trú của học sinh, thì còn biết khuyên gì nữa đây!
Những câu nói trong clip thản nhiên đến rợn người của những người trực tiếp chế biến đồ ăn cho các con:
“Thịt quá hạn mà không thối là được.”
“Thịt quá hạn thì mua loại đó nó mới rẻ tiền.”
“Nếu người ta chết mới bị đi tù!”.
“Ăn đi có chết thằng nào đâu mà sợ”. ..
“Thằng nào” ở đây chính là con của chúng ta, là con của bạn, là hơn 10.000 học sinh mỗi ngày chỉ tính riêng công ty này!
Bạn mình vừa gọi kể chuyện con đang học tiểu học, cả tháng nay con đã thường xuyên bị đau bụng, có hôm nôn ói ngay ở trường. Trong lớp cũng có một số HS khác bị đau bụng nôn ói, nhưng cả giáo viên và hiệu trưởng chỉ nhắn ba mẹ tới đưa con về.
Khi gia đình hỏi nguyên nhân sao nhiều em cùng bị đau bụng nôn ói, giáo viên chỉ giải thích đơn giản là: “Chắc là các cháu nghịch quá nên mệt và ói thôi!”.
Lúc này một số hội phụ huynh đang liên lạc với BGH để tìm cách tự tới tự kiểm tra bếp ăn ở trường.
Một nguồn tin là giám đốc công ty cung cấp suất ăn, từng kể cho mình rằng để có được hợp đồng cung cấp suất ăn trường học, (hoặc suất ăn công nghiệp cho công ty), đôi khi phải qua nhiều vòng quan hệ, nhiều lớp hoa hồng. Tính ra thì lời lãi cũng ko còn nhiều, nên phải tìm cách mua hàng giá rẻ nhất. Có những vòng đấu thầu chủ yếu là chỉ diễn ra trên vòng giấy tờ mà thôi.
Những miếng thịt, tuy đã thối, cũng phải gánh những khoản “phí bôi trơn” vô hình.
Người trả cuối cùng lại là lũ trẻ con, trả bằng sức khỏe, bằng bộ máy tiêu hóa non nớt của các con.
Câu nói nổi tiếng “Đụng tới đâu là thấy sai phạm ở đó”, "Cứ thanh tra là thấy sai phạm" của một vị quan chức, bây giờ làm bất cứ phụ huynh nào cũng lo.
Không chỉ ở hơn 10.000 suất ăn của 15 trường học trong clip hôm nay đâu. Chắc chắn trong những ngày tới sẽ còn khui ra nhiều xuất ăn, nhiều trường học khác nữa.
Quyền được ăn sạch, một nhu cầu sơ đẳng, mà bây giờ với trẻ em cũng trở thành xa xỉ và đầy may rủi.
“Ăn đi có chết thằng nào đâu mà sợ!”.

Đừng vội “dán nhãn” con học kém!Ở nhà mình, ngày xưa Xu Sim đã từng rất tự ti về tiếng Anh. Ba mẹ thì ko giỏi, ông bà nộ...
26/09/2025

Đừng vội “dán nhãn” con học kém!

Ở nhà mình, ngày xưa Xu Sim đã từng rất tự ti về tiếng Anh. Ba mẹ thì ko giỏi, ông bà nội ngoại cũng ko biết chữ tiếng Anh nào, vậy mà 2 bạn vi vu từ Châu Âu tới Úc. Hai bạn thi IELTS lần đầu ko qua lớp ôn lớp luyện nào, đạt 7.5 và 8.0. Sang đây khi nói viết cũng thường hay được người bản xứ khen.

Mình thấy, mỗi khi con bị điểm kém, nhiều thầy cô và ba mẹ thường cho rằng con không có năng khiếu, không chịu tập trung học, thiếu nỗ lực…Nhưng học ngoại ngữ trong lớp tới 20-30 bạn thì học kiểu gì cho tốt được cơ chứ! Có bạn giỏi ghi nhớ qua hình ảnh, có bạn lại tiếp thu dễ hơn qua thực hành, mỗi bạn phù hợp với mỗi phương pháp khác nhau nên nếu con bị “dán nhãn” kém thông minh, con sẽ rất dễ bỏ cuộc.

Nuôi dạy trẻ cũng như làm vườn: đất tốt, giống tốt và phải được chăm sóc đúng cách. Thomas Edison từng bị thầy nhận xét là “đầu óc chậm chạp” nhưng khi được mẹ khuyến khích làm thí nghiệm, ông trở thành nhà phát minh vĩ đại của thế giới. Jack Ma có điểm tiếng Anh trên lớp lẹt đẹt nhưng lại rất tự tin khi trò chuyện với du khách nước ngoài. Điều quan trọng là được học, được phát triển theo cách phù hợp!

Tiếng Anh bây giờ không chỉ là một môn học mà nó là kỹ năng sống quan trọng. Nhưng việc ép con con học thật nhiều hay đầu tư vào các khóa học đắt tiền không hẳn là sự lựa chọn hiệu quả. Điều con cần là một lộ trình, phương pháp phù hợp với đúng năng lực và mục tiêu.

Đó cũng là lý do mình giới thiệu chương trình Edupia Pro – lớp gia sư tiếng Anh online 1 kèm 4 cho các con 6-15 tuổi.
Chương trình học cá nhân hóa cho từng học sinh, con vừa được kèm cặp sát sao, vừa có môi trường thi đua vì lớp chỉ nhận tối đa 4 học sinh. Thầy cô sẽ đánh giá đầu vào để xếp lớp đúng năng lực và thiết kế lộ trình, phương pháp riêng phù hợp với con. Con không còn sợ
sai, mà dám thử, dám phạm lỗi và tiến bộ từng ngày.
Bên cạnh đội ngũ Giáo viên 100% có chứng chỉ tiếng Anh quốc tế, còn có GVCN hỗ trợ con 24/24, cập nhật tình hình thường xuyên cho ba mẹ. Yên tâm hơn là họ sẽ cam kết hiệu quả đầu ra theo đúng mục tiêu học tập của con.

Đợt này họ đang có chương trình giảm giá tới 50% học phí và tặng hẳn kèm khóa luyện giao tiếp 1:1 với AI. Ba mẹ quan tâm có thể tham khảo cho con tại đây: https://link.educa.vn/uudai_thuha
Họ đang tặng 1 buổi học thử miễn phí trước khi đăng ký đó!

Hãy cùng đồng hành và giúp con nuôi dưỡng niềm tin vào bản thân. Mình tin rằng, không có cánh cửa nào mãi đóng, chỉ cần tìm ra đúng chìa khóa.

Cho 1 đứa trẻ cấp 1 tự do làm những gì con thích, thì phần lớn chúng sẽ ôm điện thoại, ipad hoặc truyện tranh hoặc tivi ...
20/06/2025

Cho 1 đứa trẻ cấp 1 tự do làm những gì con thích, thì phần lớn chúng sẽ ôm điện thoại, ipad hoặc truyện tranh hoặc tivi ngay lập tức.

Cho 1 học sinh trung học thoải mái làm những điều con thích thì chúng sẽ đi chơi game, cà phê, chạy xe máy trên phố la hét, thậm chí hút thuốc và thử những cái chúng tò mò.

Cho một sinh viên hãy làm điều bạn thích thì đại đa số sẽ chọn yêu đương bồ bịch, nhậu, ngủ, đi chơi, cà phê, mua sắm,....chứ ít ai chọn ngồi giải những phương trình dài ngoằng, những cuốn giáo trình khô khan, những sách chuyên môn dày cộm.

Không tin bạn cứ thử nhớ lại hoặc thử hỏi con em mình xem có phải không.

Vậy nên với những mái đầu non nớt đam mê và sở thích sẽ thay đổi xoành xoạch, thấy cái gì hay là vội vàng nói đó là đam mê của mình, nhưng vài bữa lại hết. Nếu thiếu định hướng, kèm cặp, dẫn dắt của người lớn, đặc biệt là những người đủ tầm thì rất dễ lớn lên các bạn sẽ trở thành người kém trách nhiệm!

Yêu con vô điều kiện, không có nghĩa là không dày công rèn cho con sự tự lập, kỷ luật, sống có trách nhiệm, đúng không nè!

(Trích từ Tri thức trẻ)

(Hình minh hoạ hơi hơi liên quan: Đừng để con mình thành người tự do vô cảm!)

Address

178/6 Nguyễn Văn Thương, P25, Quận Bình Thạnh
Ho Chi Minh City
700000

Website

Alerts

Be the first to know and let us send you an email when Thu Hà - Dạy con tự lập posts news and promotions. Your email address will not be used for any other purpose, and you can unsubscribe at any time.

Shortcuts

Share

Category