13/03/2026
QUAN ĐIỂM VỀ “DANH” GIỮA LÃO TỬ VÀ KHỔNG TỬ
Nói đến tư tưởng phương Đông, dường như nó hoàn toàn đối lập với tính tri thức của các trường phái phương Tây, sự khác biệt này, nó không biểu thị cho tính đúng sai, cao thấp giữa hai trường phái Đông và Tây, mà nó thể hiện chiều sâu cộng thức Văn hóa của hai nền văn minh tiêu biểu của nhân loại.
Tư tưởng phương Đông, không lấy tính tri thức làm trung tâm, chỉ chú trọng về giá trị sinh mệnh của đời người, tiêu biểu như triết lý cao sâu, điển hình về “Đạo” của Lão Tử. Quan điểm về “Đạo” thời Tiên Tần trong xã hội Trung Hoa cổ đại, đơn thuần chỉ nói đến tính “Thiên đạo” mà thôi, cho đến giai đoạn Lão Tử thì Ông mới chính là người nâng tầm mức cái gọi là “Đạo” lên tầm cao mới, lẽ “Đạo” của Ông là “Cái nó vốn có mặt, vận hành trước khi con người sinh ra và có mặt”, tức “Tiên thiên chi đạo”. Vì vậy, nếu dựa vào mặt “Danh ngôn”, tức thông qua ngôn ngữ hàm súc để biểu đạt khả tính của vạn sự vạn vật, đó là điều bất khả. Cho nên, khi nói về “Đạo”, Lão Tử cho rằng:
“Đạo khả đạo, phi thường đạo; danh khả danh, phi thường danh.”
Điều này, không nhằm thể hiện một sự biện minh yếu kém về mặt diễn đạt bản chất của vạn vật, mà nó biểu đạt hàm ý sâu xa rằng một khi “dùng danh ngôn để biểu thị khả tính của Đạo và Danh, thì đó không còn được xem là Đạo và Danh nữa”. Điều này, mang hàm ý và minh chứng rằng “Lẽ Đạo của Lão Tử là Vô danh”, tức “Đạo” thuần túy thuộc về mặt “kinh nghiệm cảm nhận” và “tư duy lý tính” của con người. Vì vậy, chúng ta không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả bản chất của của sự vật đã từng có mặt và vận hành trước khi chúng ta sinh ra và có mặt.
Trong thời kỳ Tiên Tần bấy giờ, đối lập với quan điểm “Vô danh” của Lão Tử, chính là quan điểm “Chính danh” của Khổng Tử, “Chính danh” tức cần thông qua từ ngữ, ngôn ngữ để giải thích chuẩn xác, cụ thể đối với vạn vật. Quan điểm “Chính danh” này, thể hiện hàm ý cần sử dụng khái niệm danh từ chuẩn xác để miêu tả tính chất “đạo đức chính trị” của xã hội đương thời. Vì vậy, trong tác phẩm “Luận ngữ” đã nói rằng:
“Danh bất chính, tắc ngôn bất thuận; ngôn bất thuận, tắc sự bất thành; sự bất thành, tắc lễ nhạc bất hưng; lễ nhạc bất hưng, tắc hình phạt bất trúng, hình phạt bất trúng, tắc dân vô sở trách thủ túc.”
Qua quan điểm này, có thể thấy rằng, nếu Khổng Tử được tham chính tại nước Vệ, điều đầu tiên Ông cần làm là thực thi thiết đặt thuyết “Chính danh”, chỉ khi có “Danh chính”, tức danh nghĩa và danh phận xác đáng thì “Ngôn mới thuận”, tức nguyên tắc đạo đức mới được xác lập phù hợp. Ngôn đã thuận thì mới làm tốt việc mình cần làm, từ đó nền tảng văn hóa và đạo đức mới được thiết lập và được đề cao, tức “lễ và nhạc” được tôn trọng. Cho nên, “Danh” và “Ngôn” là biểu thị của chuẩn mực đạo đức và hành vi nghiêm cẩn, bất luận việc nhỏ nào đó cũng phải cẩn trọng và không thể khinh suất, đó cũng chính là yêu cầu tiên quyết để giữ trật tự qui củ trên mặt đạo đức.
Qua ý nghĩa nêu trên, có thể thấy rõ quan điểm khác biệt về “Danh” giữa Lão và Khổng. Lão Tử chú trọng lập trường “Vô danh” trên mặt bản chất của vũ trụ vạn vật, trái lại Khổng Tử đề cao tính “Chính danh” trên mặt chuẩn mực văn hóa và đạo đức nhằm thiết lập trật tự gia đình và xã hội hỗn loạn đương thời, để cùng kiến tạo một quốc gia an ổn.
Mitra Tử
Tiết Kinh Trập - 13.03.2026
24/02/2026
16/02/2026
09/02/2026
06/02/2026
04/02/2026
28/01/2026
25/01/2026
23/01/2026
15/01/2026
11/01/2026
10/01/2026