Ngôi Nhà Nhỏ - The Montessori Preschool

Ngôi Nhà Nhỏ - The Montessori Preschool

Share

86/15 Phổ Quang, Tân Bình

Môi trường Montessori 1–6 tuổi. Sĩ số nhỏ. Theo sát từng bước phát triển của trẻ trong học tập, nề nếp và sự tự lập.

Chương trình học vững chắc, tiếng Anh hàng ngày, bữa ăn chất lượng. Trực tiếp quan sát và trải nghiệm lớp học.

Photos from Ngôi Nhà Nhỏ - The Montessori Preschool's post 22/08/2026

Học sinh của cô, cô hiểu!
Phụ huynh của cô, cô cũng hiểu!

NĂM HỌC BẮT ĐẦU RỒI, nên bài cuối này cô năn nỉ ba mẹ đọc. Ráng đọc dùm cô nha 😅

KỸ NĂNG XEM LỊCH – THỜI KHÓA BIỂU VÀ CHUẨN BỊ CHO NGÀY MAI
[Tập 4 - Chuẩn bị cho con vào lớp 1]

Đầu năm học, ba mẹ cần xem kế hoạch năm học (Academic Year Plan) để biết ngày nghỉ, ngày đi học lại, lịch sự kiện, tuần ôn tập, tuần thi học kỳ, những mốc cần đăng ký hay bổ sung thông tin cho con ----> Nhờ vậy cả nhà chủ động được lịch làm việc, đi chơi, về quê, chứ không tới sát ngày mới tá hỏa.

Vào tiểu học, con phải dần có kỹ năng xem lịch và thời khóa biểu của mình:

🔸️ Hôm nay là thứ mấy, ngày mấy, đang ở tuần học thứ mấy? >> 35 tuần thực học

🔸️ Ngày mai học môn gì? Mỗi môn cần sách, vở nào? >> Tùy trường: vở báo bài, nhóm Zalo phụ huynh, app iNetViet...

🔸️ Có bài tập giao về không? Có món đồ gì cần chuẩn bị thêm? >> Dụng cụ thủ công, đồ học năng khiếu, cầu lông, bơi lội,...

🔸️ Ngày mai mặc đồng phục gì, mang giày gì? >> Đồ thường, đồ thể dục hay áo lớp

Nghe thì nhiều, nhưng thật ra nó là một quy trình cụ thể thực hiện mỗi tối. Ba mẹ in một trang kế hoạch năm học khổ A3, có đánh dấu 35 tuần thực học và thời khóa biểu, ghim trên bảng cạnh bàn học vừa tầm nhìn của con.

Buổi tối, cùng với con:
>> Xem lịch -----> xác định ngày mai
>> Xem tuần học ------> đọc TKB
>> Lấy sách vở -----> kiểm tra bài tập
>> Chuẩn bị đồ dùng, đồng phục, cặp

Ba mẹ làm cùng con một học kỳ, sau đó mình rút dần từ làm cùng, sang đứng cạnh nhắc, rồi chỉ kiểm tra lại, cho tới khi con có thể tự thực hiện toàn bộ quy trình.

Biết xem thời khóa biểu không chỉ để con bớt quên sách vở đâu ạ. Ngày mai có việc gì, việc đó cần chuẩn bị cái gì, là cách dạy trẻ hiểu TRÁCH NHIỆM ĐI HỌC LÀ CỦA MÌNH.

───

Vậy là hết 4 tập Chuẩn bị cho con vào lớp 1:
Tập 1: Kỹ năng sử dụng nhà vệ sinh tại trường.
Tập 2: Rèn sự tự chủ vào buổi sáng để cả nhà không bị cập rập.
Tập 3: Kỹ năng quản lý đồ dùng cá nhân và quần áo.
Tập 4: Kỹ năng xem thời khóa biểu và hiểu kế hoạch của mình.

Bốn chuyện này tưởng như nhỏ nhặt, nhưng tới lúc con thật sự bước vào trường học, những kỹ năng, nề nếp này giúp một đứa trẻ dần tự đứng được trên đôi chân của mình.

───

20/08/2026

Ba mẹ có hình dung ra cái lớp cô cô trò trò ở với nhau mấy năm thì nó lầy ra sao không? Kiểu… đi guốc trong bụng nhau luôn á.

Nguyên tuần này các cô thả lỏng nếp sinh hoạt và cho hoạt động nhóm nhiều hơn, tại vì hết tuần là đám nhóc back to primary school rồi, biết khi nào mới gặp lại nhau đông đủ vậy. Mà khi không còn áp lực phải học nữa thì nhìn lớp thấy mắc cười lắm. Cô trò liếc sơ cũng hiểu:

Quân đang làm văn, kéo dài “côôô…” một cái là biết muốn ngưng bài rồi. Cô trò bốn mắt nhìn nhau xem ai lì hơn, cô cờ trắng: “Thôi, đi đọc sách đi.”

Ben đang làm toán, tự nhiên ngước mắt lên tìm kiếm là hiểu tín hiệu “cứu Ben”. Cô đứng xa xa ra dấu gợi ý một cái, Ben cúi xuống làm tiếp…

Cũng mới chút xíu buổi sáng thì cô Vy đã phải vừa giải thích vừa can gián nhóm boy band Sun, Tom, Wi tới ba lượt. Biết rõ là ai, mà hỏi tới em nào cũng mặt tỉnh bơ kiểu “con đây vô tội”.

Cô Họa Mi thì đứng dậy vô uống miếng nước, lấy hơi, hít vào thở ra… mấy cái rồi quay lại “giảng” bài tiếp cho Trump (chắc ba mẹ hiểu nỗi lòng cô :))

Nhóm con gái lúc vui vẻ là phải học chung, ngồi chung, đi ăn trái cây chung. Tới đi vệ sinh cũng rủ nhau đi chung mới chịu, một đứa vô trong, mấy đứa còn lại đứng ngoài tám chuyện chờ (tại sao nhỉ??). Làm bài cũng phải cùng nhịp, đứa nhanh làm trước hai câu rồi ngồi chờ đứa kia.

Nhóm con trai độc lập hơn, mỗi đứa một hoạt động nhưng chỉ tạm yên ổn trong lớp, còn ra sân chơi là 7749 chuyện hục hặc. Vậy mà sáng tới lớp chưa thấy mặt nhau lại hỏi: “Sao bạn chưa tới vậy cô?”

Buổi trưa rộn ràng với giọng cô í ới: “Bạn nào chưa dọn bàn ghế nè?” “Ai làm đổ nước mà không lau vậy?” “Ủa, nay tới nhóm nào trực nhật?”

Cô thì hỏi, trò giả ngơ tập thể. Hỏi hoài không ra, dí cũng không xong. Cô tự an ủi: “Tới mùa bơ chín rồi, bơ cô đẹp. Tầm này nói không nổi nữa.”

Tuần cuối của hè thì mấy chuyện như này vui, chứ vào năm học rồi, phải theo em này học tới đâu, em kia ăn được chưa, em nọ đang giận ai, rồi ngủ, rồi tắm, rồi dọn… là không cười nổi đâu.

Mà thôi. Bản nhạc có nốt trầm nốt bổng. Lâu lâu cũng tới đoạn lặng, dừng chút, thả lỏng chút. Chứ đều nhịp hoài, sau này hổng có gì để kể lại.

17/08/2026

Cô hăng hái theo trend quay thử một clip kiểu “Theo chân Suri đi học”, mà mới tới 9am cô bỏ cuộc rồi. Theo hổng nổi !!!

Một buổi sáng của con y như con ong bận rộn chuyển liên tục từ hoạt động này sang hoạt động khác. Chơi mấy tour, cô Định mới cho ngồi học một xíu, khóc meo meo, xong ra chơi tiếp. Lát ngồi xuống học thêm một chút nữa lại meo meo tiếp (゚ー゚*)

Mà hình như cô cũng chọn nhầm bạn để quay clip mẫu rồi. Suri thuộc hệ năng lượng quá dồi dào (`∀´)

Ngày mai cô chọn một bạn khác để theo chân coi có trầm tĩnh hơn xíu nào không nè.

13/08/2026

Món thịt bò cô Kim nấu không hề bị dai, mấy bạn nhỏ cũng chịu ăn khá tốt. Mấy món nước lèo cô nấu cũng trong veo.

Clip này quay một chút cách cô Kim ướp thịt bò, sơ chế xương trước khi nấu, rồi có thêm đoạn mấy bạn lớp San Hô ăn xế nữa nên hơi dài một chút ạ 😅


05/08/2026

🎨 Dạy mỹ thuật cho trẻ mầm non nói chung là…. hên xui:

- Có buổi con hoàn thành một bức tranh không biết đâu là trên, đâu là dưới. Cô lỡ đặt ngược một cái là tác giả lu loa bắt bẻ cô liền.
- Có buổi làm ra sản phẩm khá cute, cô chụp được tấm hình kỷ niệm chứ ko quay được quá trình để khoe.
- Có buổi con chẳng mang gì về ngoài gương mặt cười hề hề, bộ quần áo lem luốc và mái tóc bết đầy màu.
- Có buổi mới học được 10 phút đã lắc đầu bảo: “Con xong rồi!” Cô giữ lại thêm chút nữa là mặt xị xuống, chàu bậu.
- Có buổi ba mẹ đứng chờ hoài dưới sân mà con vẫn nhất quyết chưa chịu xuống.
- ......... và ....... và méc nhau thì thôi rồi.

Sản phẩm dễ thương, quá trình vui vẻ thì….cô được bình yên. Nhưng lỡ tự mình làm không ra ý, quá trình trúc trắc, lủng củng hay bạn bên cạnh chạm tay một cái là bắt đền cô hết.

À, còn đến lúc dọn dẹp, không hẹn mà bạn nào cũng chạy lẹ vô cùng, cả tập thể còn cùng nhau lãng tai không nghe cô gọi.

Làm cô giáo mỹ thuật, nhưng cuối buổi đau họng tưởng mình là giáo viên thanh nhạc không đó.

Thôiiiii, miễn là sau mỗi buổi học, con dám thử, biết thêm một điều và vẫn còn thích vẽ — vậy là quá ổn với cô Nhi rồi. 💛

Photos from Ngôi Nhà Nhỏ - The Montessori Preschool's post 04/08/2026

BÀI 3: CON ĐI HỌC CŨNG GIỐNG NGƯỜI LỚN ĐI LÀM
[Chuỗi bài Kỹ năng giao tiếp của trẻ mầm non]

Có một cảnh rất quen vào mỗi cuối ngày, khi ba mẹ vừa đón ở cửa lớp là con đã bắt đầu kể đủ thứ chuyện:
– Bạn A tặng con một cái kẹp.
– Hôm nay con với bạn B xây mê cung cho hamster, to ơi là to!

Nhưng cũng có những ngày, câu chuyện của con toàn những chuyện không vui:
– Bạn A không cho con chơi.
– Bạn B lấy đồ của con, còn cốc đầu con.
– Cô bắt một mình con dọn hết đồ chơi.

Nghe tới đây, phản xạ tự nhiên của ba mẹ thường là muốn hỏi cho ra lẽ rồi cố vấn phương án xử lý ngay. Nhưng mình thử nghĩ đơn giản thế này: TRẺ ĐI HỌC CŨNG GIỐNG NGƯỜI LỚN ĐI LÀM.

Lớp học là một “công ty nhỏ” của con. Ở đó cũng có ngày vui, ngày mệt, có bạn hợp nhau, có bạn hay cãi nhau, có lúc bị hiểu lầm, có khi đang chơi vui thì bị cô nhắc dọn. Câu chuyển trẻ kể ba mẹ nghe thường là đoạn gắn với cảm xúc: làm mình vui nhất, buồn nhất, tức nhất hoặc còn vướng trong lòng nhất. Câu chuyện con kể chưa phải là toàn bộ những gì đã diễn ra trong ngày.

Ví dụ, con nói:
- “Bạn giành đồ chơi của con.” Nhưng có thể đoạn trước đó con đã tham gia tranh giành đòi chơi.
- “Cô bắt một mình con dọn.” Nhưng có thể đã hết giờ chơi và các bạn vào ca trực nhật.
- “Không ai chơi với con.” Thật ra có khi chỉ là đúng lúc đó đã qua hoạt động chuyển tiếp.

Cho nên khi nghe một câu chuyện không vui, ba mẹ khoan vội làm tòa án, cũng khoan vội trở thành tư vấn viên đưa ra cả một kế hoạch xử lý. Trước hết, HÃY LÀM TRẠM SẠC CHO CON.

🌻 TRƯỚC HẾT, NGHE CON KỂ

“Ừ, nghe cũng mệt thiệt.”
“Chắc lúc đó con bực lắm.”
“Con buồn vì bạn không cho con chơi cùng hả?”
“Con muốn chơi tiếp mà cô kêu dọn hả?”

Nói như vậy không có nghĩa là mình đang khẳng định con đúng, bạn sai hay cô sai. Mình chỉ đang giúp con gọi tên cảm xúc: à, lúc đó con buồn, con tức, con thất vọng, hoặc con cảm thấy mình bị đối xử bất công. Khi cảm xúc được gọi tên và có người bình tĩnh đón nhận, trẻ thường dễ dịu lại hơn.

🌺 SAU ĐÓ HỎI: "RỒI SAO NỮA?"

Câu hỏi rất đơn giản nhưng khá hiệu quả.
- “Rồi sao nữa con?”
- “Sau đó con làm gì?”
- “Bạn nói gì?”
- "Con dọn hết không?"
- “Cuối cùng hai bạn có chơi tiếp không?”

Những câu hỏi này giúp con kể tiếp câu chuyện, thay vì chỉ dừng lại ở đúng đoạn mình bị buồn hoặc bị tổn thương. Và khi kể tiếp, con sẽ phải nhớ lại sự việc bắt đầu từ đâu, mình đã làm gì, bạn phản ứng ra sao và cuối cùng chuyện kết thúc thế nào. Từ đó, ba mẹ cũng nhìn được câu chuyện đầy đủ hơn mà đôi khi ba mẹ chưa cần xử lý gì hết.

🌸 NHƯNG LẮNG NGHE KHÔNG HẲN LÀ ĐỂ CON NÓI MÃI

Có những trẻ rất thích kể chuyện. Chuyện lớp, chuyện bạn, chuyện con kiến, con sâu, chuyện hồi sáng, chuyện ngày hôm qua… nói liên tục không có điểm dừng. Nếu người lớn lúc nào cũng ngồi nghe từ đầu tới cuối mà không có giới hạn, con có thể quen với việc chỉ nói chứ chưa biết nghe. Con cũng dễ nghĩ rằng trong cuộc trò chuyện, mọi người đều phải dừng lại để nghe mình.

- “Mẹ nghe con kể mọit chút thôi nha, mẹ còn việc khác nữa. Con kể việc nào mà con muốn nói nhất nhé."

--> Giới hạn này không có nghĩa là mình không quan tâm đến trẻ, mà giúp trẻ hiểu rằng người nghe cũng có công việc, thời gian và nhu cầu riêng.

- “Mẹ nghe chuyện của con rồi. Bây giờ tới lượt mẹ kể một chuyện trong ngày của mẹ nha.”
- “Con thử nghĩ xem lúc đó bạn A cảm thấy thế nào?”

--> Giao tiếp cũng giống như chơi bóng. Con không thể giữ trái bóng mãi. Con nói xong thì cần biết chuyền lượt sang cho người khác. Những đoạn qua lại như vậy mới thật sự giúp con học giao tiếp: biết nói, biết chờ, biết nghe và biết nghĩ tới cảm xúc của người khác.

🍁 KHI NÀO BA MẸ CẦN TRAO ĐỔI VỚI CÔ?

Nếu đó chỉ là một va chạm nhỏ, chuyện đã qua, hôm sau con vẫn vui vẻ đi học, vẫn chơi với bạn bình thường, vẫn về nhà kể chuyện vui buồn với bạn, thì ba mẹ không cần nhìn nó như một vấn đề quá lớn. Vì khi trẻ con chơi với nhau, giận nhau, tranh đồ, nghỉ chơi rồi lại chơi tiếp là chuyện xảy ra mỗi ngày.

Nhưng nếu con nhắc đi nhắc lại cùng một chuyện, tỏ ra né tránh một ai đó, hoặc buồn bực liền vài ngày thì ba mẹ nên trao đổi với giáo viên.

Cô là người có thể nhìn thấy phần câu chuyện mà con chưa kể hết, các diễn biến trườc và sau ra sao, hoặc đã có những can thiệp hỗ trợ nào. Cô cũng nắm bắt thói quen và khá hiểu tính cách của các bạn lớp mình, nên khi ba mẹ và giáo viên cùng ghép các phần lại, câu chuyện sẽ đầy đủ và công bằng hơn.

======== Vui và buồn là hai mặt luôn có trong đời sống cảm xúc. Trẻ không hẳn cần được bảo vệ khỏi tất cả những lần thất vọng, mâu thuẫn hay khó chịu =========

Những chuyện vừa sức trẻ như giành đồ chơi, không được vào nhóm, bị nhắc dọn đồ hay phải chờ tới lượt chính là cơ hội trong phạm vi an toàn để con học cách nhận ra cảm xúc, kiểm soát phản ứng, giải quyết vấn đề và tiếp tục duy trì mối quan hệ bạn bè.

Khi con đem chuyện ở “công ty nhỏ” về nhà, ba mẹ cứ nghe con kể, giúp con gọi tên cảm xúc rồi hỏi thêm để giúp con nhìn lại tổng quát hơn. Đôi lúc, điều con cần nhất không phải là một bản kế hoạch xử lý bạn bè, lời giảng dạy về quy tắc ứng xử, mà chỉ đơn giản kể hết một câu chuyện chưa vui, rồi sáng hôm sau lại đủ năng lượng quay về “công ty nhỏ” của mình.

🐌 KHI TRẺ MANG CÂU CHUYỆN CHƯA VUI VỀ NHÀ, BA MẸ KHOAN VỘI LÀM CỐ VẤN, HÃY LÀM TRẠM SẠC GIÚP CON ĐI HẾT CÂU CHUYỆN TRƯỚC 🧸



31/07/2026

VỀ BỮA ĂN TRƯA
Cô làm sao để con chịu ăn?

Chiều hôm qua khi đến lớp quan sát, ba mẹ có hỏi cô về bữa ăn trưa, và các cô làm cách nào để con chịu ăn. Nay cô edit clip dài hơn một chút để ba mẹ có thể hình dung được bữa ăn của các con diễn ra như thế nào.

Thực ra, các cô ở lớp cũng không có bí quyết đặc biệt nào hiệu quả hơn ở nhà đâu ạ. Điều quan trọng nhất vẫn là sự kiên nhẫn.

Thông thường, khoảng 1/3 đầu bữa ăn sẽ diễn ra khá hào hứng. Các con còn đói nên ăn nhanh và tập trung. Sau đó, tốc độ sẽ chậm dần. Có bạn bắt đầu ngậm thức ăn, nhìn xung quanh, nói chuyện hoặc không muốn ăn tiếp, đặc biệt là các em Bọt Biển.

Lúc này cô nhắc nhẹ, trò chuyện và dỗ con ăn thêm. Sau một thời gian chăm sóc, cô sẽ biết khá rõ sức ăn của từng bạn: bạn nào ăn được nhiều, bạn nào ăn ít, khi nào con đã thật sự no và khi nào con chỉ đang mất tập trung hay buồn ngủ thôi.

Vì vậy, cô sẽ dỗ con ăn đến một mức phù hợp, chứ không ép tất cả các bạn phải ăn giống nhau.

Có hôm bữa ăn của con chỉ kéo dài khoảng 20 phút, nhưng cũng có hôm kéo dài cả tiếng. Bạn nào ăn xong trước thì vệ sinh cá nhân, thay đồ và về lớp ngủ trước. Những bạn ăn chậm hơn sẽ tiếp tục ăn cùng cô rồi vào ngủ sau.

Bữa ăn ở lớp không phải lúc nào cũng nhanh và suôn sẻ đâu ạ. Nhưng mỗi ngày, cô và các con đều cùng nhau tập thêm một chút. Rồi dần dần, các con cũng sẽ biết tự ăn, tự lập và chủ động hơn như các anh chị San Hô.


Want your school to be the top-listed School/college in Ho Chi Minh City?

Click here to claim your Sponsored Listing.

Location

Category

Telephone

Website

Address


86/15 Phổ Quang
Ho Chi Minh City

Opening Hours

Monday 07:00 - 17:00
Tuesday 07:00 - 17:00
Wednesday 07:00 - 17:00
Thursday 07:00 - 17:00
Friday 07:00 - 17:00
Saturday 08:30 - 17:00